Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 25: Sự Chú Ý Của Kim Phù Đồ**
**Chương 25: Sự Chú Ý Của Kim Phù Đồ**
Thánh vực trung tâm, Thiên Đạo Tông.
Trên đỉnh Thiên Phù sơn, nơi cao nhất của vạn trượng trời mây, tọa lạc một tòa cung điện nguy nga rực rỡ tựa như được đúc bằng vàng ròng. Nơi này quanh năm mây tím vờn quanh, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù lãng đãng dưới chân người. Từng tiếng chuông cổ ngân vang thanh thoát, mang theo ý vị tẩy rửa tâm hồn, khiến bất cứ ai đặt chân đến đây cũng nảy sinh lòng thành kính, như thể đang đứng trước ngưỡng cửa của thần linh.
Giữa đại điện mênh mông, một bóng người đang ngồi tĩnh tọa trên đóa sen bách ngọc. Hắn mặc một thân trường bào trắng khiết như tuyết đầu mùa, mái tóc dài như mực được búi gọn bằng một thanh trâm thanh ngọc giản đơn. Hào quang quanh thân hắn nhàn nhạt tỏa ra, ôn nhu như ánh trăng nhưng lại mang theo một loại áp chế không thể khinh nhờn của kẻ đứng trên vạn người.
Đó chính là Kim Phù Đồ – Thánh tử của Thiên Đạo Tông, kẻ được vinh danh là “Thiên mệnh chi tử”, niềm hy vọng lớn nhất của chính đạo trong nghìn năm qua.
Hắn đột ngột mở mắt. Đôi mắt hắn không có lòng đen lòng trắng rõ rệt mà lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà bát ngát. Trong khoảnh khắc đó, một luồng uy áp vô hình bùng phát, khiến những đóa hoa linh lan trồng trong điện đồng loạt cúi đầu.
“Xoạt!”
Một đạo hạc giấy truyền tin mang theo ánh sáng màu hồng nhạt từ bên ngoài bay vào, xuyên qua lớp cấm chế dày đặc của đại điện, nhẹ nhàng đáp xuống lòng bàn tay Kim Phù Đồ.
Hắn khẽ nhướng mày, hơi thở ngưng trệ một nhịp. Ánh sáng này… là truyền tin khẩn cấp từ Liễu Như Yên của Dao Trì Thánh Địa. Hơn nữa, trên hạc giấy còn vương lại một chút khí tức hỗn loạn và tia máu nhàn nhạt.
“Như Yên bị thương?” – Kim Phù Đồ khẽ thầm thì, giọng nói trầm thấp ấm áp nhưng ẩn chứa sự lãnh lẽo kinh người.
Hắn bóp nát hạc giấy. Ngay lập tức, một dòng thông tin chảy vào thức hải của hắn. Hình ảnh về cuộc khảo hạch tại Hỏa Long Tông, về một thiếu niên tên là Diệp Phi với đôi mắt u trầm lạnh lẽo, và đặc biệt là khoảnh khắc Thất Khiếu Linh Lung Tâm của Liễu Như Yên bị vỡ vụn… tất cả hiện ra mồn một.
Vẻ mặt vốn dĩ điềm nhiên của Kim Phù Đồ dần trở nên thâm trầm. Hắn đứng dậy, bước xuống đài sen, từng bước đi đều để lại một đóa sen ánh sáng nở rộ dưới chân.
“Hỏa Long Tông… một tông môn hạng ba mà lại xuất hiện hạng người thế này sao?”
Kim Phù Đồ đi tới trước một tấm gương khổng lồ được làm từ Huyền Băng vạn năm. Bên trong gương không phản chiếu dung nhan của hắn, mà lại hiện lên một xoáy nước đen ngòm, không ngừng nuốt chửng linh khí xung quanh. Đây chính là bí mật lớn nhất của hắn – Thôn Phệ Linh Căn.
“Cảm giác này…” – Hắn vuốt ve mặt gương lạnh lẽo – “Cái gã Diệp Phi đó, trong khoảnh khắc hắn đối diện với Thất Khiếu Linh Lung Tâm, dường như không phải hắn dùng tu vi để áp chế, mà là dùng một loại ‘đạo’ cao hơn để nghiền nát tâm tính của Như Yên.”
Trong đầu Kim Phù Đồ, hình bóng của Diệp Phi và kẻ đã chết một ngàn năm trước – Cửu U Ma Đế Lạc Vân Tiêu – bỗng nhiên có một sự trùng lặp kỳ dị. Sự bá đạo đó, sự ngạo mạn coi rẻ chúng sinh đó…
Nhưng hắn lập tức phủ nhận ý nghĩ ấy. Lạc Vân Tiêu đã thần hình câu diệt dưới nhát kiếm của hắn và Như Yên, hồn phách vỡ tan vào hư không, không cách nào luân hồi. Kẻ tên Diệp Phi này chỉ là một thiếu niên hai mươi tuổi, linh căn tạp loạn, khí vận xui xẻo. Làm sao có thể là hắn?
Tuy nhiên, với tư cách là một kẻ ngụy quân tử đứng trên đỉnh cao, Kim Phù Đồ chưa bao giờ để bất cứ một biến số nào tồn tại ngoài tầm kiểm soát của mình. Hắn khẽ búng ngón tay.
Trong góc tối của đại điện, một cái bóng quỷ mị âm thầm hiện ra, quỳ rạp dưới đất, hơi thở gần như hòa làm một với bóng đêm.
“Chủ thượng có điều sai bảo?”
“Ảnh Lục, hãy tới Hỏa Long Tông.” – Kim Phù Đồ quay lưng lại, giọng nói không chút gợn sóng – “Kiểm tra kẻ tên Diệp Phi. Nếu hắn chỉ là một thiên tài có kỳ ngộ, hãy xem xem có thể dùng làm quân cờ hay không. Nếu hắn thực sự có vấn đề… giết không tha, mang đầu và linh hồn của hắn về đây cho ta.”
“Tuân lệnh.” – Cái bóng nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn.
Kim Phồ Đồ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang dần kéo về từ phía Bắc. Hắn đột ngột cảm thấy tim mình hơi thắt lại, một cảm giác bất an vốn đã biến mất từ một ngàn năm trước nay lại len lỏi hiện về.
“Nghịch chuyển càn khôn sao? Hừ, thiên hạ này là bàn cờ của ta, ai dám nghịch?”
Cùng lúc đó, tại Dao Trì Thánh Địa, trong một động phủ chìm trong hương hoa tinh khiết.
Liễu Như Yên đang ngồi run rẩy trên giường ngọc. Nàng vừa dùng thuốc đại bổ linh hồn, nhưng vết nứt trên Thất Khiếu Linh Lung Tâm vẫn chưa thể khép lại hoàn toàn. Cứ mỗi lần nhắm mắt, nàng lại thấy đôi mắt đỏ ngầu của Lạc Vân Tiêu hiện lên, và câu nói kia cứ vang vọng: *“Ngươi hận hắn vì hắn giỏi hơn ngươi sao?”*
“Không… hắn không phải là Lạc Vân Tiêu! Lạc Vân Tiêu đã chết rồi!” – Nàng gào thét trong lòng, nhưng sự nghi ngờ giống như một loại nấm độc, sau trận chiến hôm nay đã bám rễ sâu vào linh hồn nàng.
Nàng lấy ra một chiếc kính nhỏ, định thần lại để nhìn vào vận mệnh của bản thân. Nhưng kinh hãi thay, phía trên đỉnh đầu của nàng vốn dĩ là khí vận màu vàng rực rỡ của Thánh nữ, nay lại xuất hiện một luồng khói đen xám xịt bao phủ, tựa như điềm báo của tai ương.
Liễu Như Yên lập tức run rẩy dùng ngọc giản truyền tin cho Kim Phù Đồ thêm một lần nữa. Lần này không phải là báo cáo công việc, mà là một lời thỉnh cầu: *“Phù Đồ ca ca, ta sợ… kẻ đó không đơn giản. Hắn dường như biết hết mọi chuyện của chúng ta.”*
Nàng không biết rằng, bức thông điệp này chính là mồi lửa đốt cháy thêm sự hiếu kỳ và sát tâm của Kim Phù Đồ. Đối với một kẻ chiếm hữu như hắn, người phụ nữ của hắn lại đi sợ hãi một đệ tử ngoại môn của tông môn hạng bét, đó là một sự sỉ nhục.
—
Trở lại với Hỏa Long Tông.
Màn đêm buông xuống, khu vực ngoại môn yên tĩnh đến lạ kỳ. Sau sự kiện chấn động ban ngày, cái tên Diệp Phi đã trở thành một loại cấm kỵ. Người ta đồn rằng hắn mang trong mình vận xui cực nặng, đến mức làm nát cả pháp bảo của Thánh nữ, khiến ai nấy đều né tránh hắn như né tránh dịch bệnh.
Trong căn lều rách nát, Diệp Phi vẫn ngồi im lìm như một pho tượng.
Xung quanh hắn, ma khí không còn cuồn cuộn đen ngòm như kiếp trước, mà hóa thành những sợi tơ trong suốt, lẩn khuất giữa những luồng linh khí hỏa hệ nồng đậm của Hỏa Long Tông. Đây chính là cái hay của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* – che mắt thế gian bằng lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất.
Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn khẽ hiện thân, hình bóng hư ảo trông giống như một lão già say rượu đang nhìn Diệp Phi với ánh mắt phức tạp:
“Tiểu tử, ngươi cảm nhận được chưa? Một luồng thần thức cực mạnh đang khóa chặt lấy nơi này từ cách xa vạn dặm. Kim Phù Đồ ra tay rồi đấy.”
Diệp Phi không mở mắt, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo:
“Hắn mà không ra tay thì mới là chuyện lạ. Kim Phù Đồ là kẻ đa nghi, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Hắn cử người đến, chứng tỏ hắn đã bắt đầu cảm thấy bị đe dọa.”
“Ngươi định làm gì? Với tu vi Luyện Khí đỉnh phong của ngươi hiện nay, gặp phải ‘Ảnh’ của Thiên Đạo Tông thì chỉ có nước tan xương nát thịt.” – Cửu U Lão Tổ lo lắng.
“Tan xương nát thịt?” – Diệp Phi đột ngột mở mắt, đồng tử hóa thành một màu xám tro kỳ dị – “Lão tổ, ông quên mất đây là đâu rồi sao? Đây là Hỏa Long Tông, nơi có tòa *Long Huyết Địa Nhiệt Trận* tồn tại vạn năm. Hắn dám cử người đến, ta liền biến kẻ đó thành linh dược để ta đột phá Ma Thể.”
Diệp Phi đứng dậy, bước ra khỏi lều. Gió đêm lồng lộng thổi bay tà áo đen rách rưới. Hắn nhìn lên đỉnh núi chính, nơi có ngọn lửa đỏ rực luôn cháy không tắt. Hỏa Long Tông vốn được xây dựng trên một mạch núi lửa cổ xưa, bên dưới ẩn chứa hỏa độc cực mạnh mà ngay cả các trưởng lão cũng phải kiêng dè.
Nhưng đối với một vị Ma Đế từng tắm máu ở Cửu U như hắn, hỏa độc hay địa nhiệt cũng chỉ là một loại năng lượng thô sơ mà thôi.
Hắn lướt đi trong bóng đêm, thân pháp quỷ mị không để lại một chút tiếng động nào. Mục tiêu của hắn không phải là bỏ trốn, mà là tiến sâu hơn vào vùng cấm địa – Long Huyết Đàm.
Chỉ có ở nơi đó, hắn mới có đủ thiên thời địa lợi để nghênh tiếp món quà mà Kim Phù Đồ sắp gửi tới.
—
Nửa canh giờ sau, một bóng đen xuất hiện phía trên lều cũ của Diệp Phi. Đó là Ảnh Lục. Hắn nhíu mày nhìn căn lều trống không, rồi hướng mắt về phía cấm địa núi sau.
“Muốn mượn địa thế để lẩn trốn sao? Ngây thơ.” – Ảnh Lục hừ lạnh một tiếng, thân hình hóa thành một luồng hắc yên đuổi theo.
Ảnh Lục là cao thủ Kim Đan kỳ, chuyên về ám sát. Trong mắt hắn, việc giết một tên tiểu bối Luyện Khí như Diệp Phi còn dễ hơn cả việc nghiền nát một con kiến. Nhưng hắn không biết rằng, ngay khoảnh khắc hắn đặt chân vào vùng ảnh hưởng của Long Huyết Đàm, con mồi mà hắn đang săn đuổi đã chính thức trở thành thợ săn.
Ở phía xa xa trong Thánh Vực, Kim Phù Đồ vẫn đứng bên cửa sổ, bàn tay hắn vân vê một mảnh linh ngọc. Đột nhiên, mảnh linh ngọc xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Ánh mắt hắn đông cứng lại.
“Ảnh Lục mất dấu rồi? Làm thế nào một đứa trẻ có thể cắt đuôi được Ảnh tử của ta?”
Sự chú ý ban đầu từ tò mò, giờ đây đã chuyển thành một sự cảnh giác cao độ. Kim Phù Đồ hiểu rõ, biến số này nếu không bóp chết ngay từ đầu, nó sẽ sớm trở thành một cơn bão đủ sức thổi bay cả tòa Thiên Đạo Tông của hắn.
“Diệp Phi… để xem ngươi còn diễn được bao lâu.” – Hắn lẩm bẩm, bàn tay bóp nát mảnh linh ngọc thành tro bụi, ánh mắt hiện lên một tia tử quang lạnh lẽo đến thấu xương.
Trò chơi giữa hai kẻ nắm giữ số mệnh của một ngàn năm trước và một ngàn năm sau, cuối cùng đã thực sự bắt đầu. Một bên là Thánh tử vạn người mê, một bên là Ma Đế bị ruồng bỏ; kẻ ở trên cao thao túng tất cả, kẻ dưới vực sâu đang từng bước trèo lên.
Và Kim Phù Đồ chưa biết rằng, chính sự chú ý này của hắn, chính là bước ngoặt đầu tiên khiến thiên mệnh mà hắn hằng tự hào bắt đầu xảy ra sự nghênh chệch không thể cứu vãn.