Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 26: Mặc Ly

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:05:53 | Lượt xem: 1

Mưa tại Thanh Vân Trấn chưa bao giờ dứt hạt vào tiết lập thu. Những hạt mưa lạnh lẽo mang theo hơi thở của núi rừng sập xuống, rửa trôi bụi bặm trên những con phố lát đá xanh, nhưng lại không thể gột sạch vẻ dơ bẩn và mục nát ẩn sâu trong những con hẻm tối.

Diệp Phi khoác trên mình chiếc hắc bào cũ kỹ, bước chân nhẹ tênh không hề để lại dấu vết trên vũng nước đọng. Sau khi sử dụng thủ đoạn nghịch chuyển linh khí để dẫn dụ Ảnh Lục vào cạm bẫy tại Long Huyết Đàm, hắn đã tạm thời thoát khỏi sự giám sát của Thiên Đạo Tông. Tuy nhiên, vết sẹo mờ hình tia sét trên trán hắn đang âm ỉ đau – một dấu hiệu cho thấy thiên đạo nơi này vẫn đang âm thầm bài xích linh hồn ngoại lai của một vị Ma Đế.

Hắn cần một trợ thủ, một quân cờ đủ sắc bén để vung ra trong bóng tối, một kẻ có thể thay hắn thực hiện những điều mà thân phận đệ tử Hỏa Long Tông không tiện làm.

"Bộp! Chát!"

Tiếng bạt tai khô khốc vang lên từ phía cuối con hẻm nhỏ bên cạnh một lò rèn bỏ hoang. Đi kèm với đó là tiếng chửi rủa đầy ác ý của vài gã thanh niên vạm vỡ:

– Đồ phế vật ám quẻ! Vì nhà ngươi mà lò rèn của cha ta liên tục cháy hỏng! Hôm nay không đánh chết hạng nghiệt súc như ngươi, ta không phải họ Lý!

– Đánh nó! Nhìn đôi mắt đen đặc của nó kìa, đây rõ ràng là điềm xấu. Trưởng trấn đã nói, sinh ra mang theo vết đen trên người là dấu hiệu của ma quỷ tái sinh!

Diệp Phi dừng bước. Đôi mắt thâm trầm của hắn nhìn qua màn mưa nhạt nhòa.

Giữa vũng bùn lầy lội, một thiếu niên khoảng mười bốn, mười lăm tuổi đang cuộn tròn người lại chịu đựng những cú đấm đá tàn nhẫn. Bộ quần áo trên người cậu ta rách nát đến mức không còn nhìn ra hình thù, để lộ ra những mảng da thịt bầm tím và chi chít sẹo cũ lẫn sẹo mới.

Điều kỳ lạ là thiếu niên ấy không kêu rên, cũng chẳng van xin. Cậu ta chỉ im lặng, đôi bàn tay gầy gộc bấu chặt vào bùn đất đến mức móng tay bật máu. Đôi mắt cậu ta đen một màu đặc quánh, không có lòng trắng rõ rệt, lạnh lẽo và sâu thẳm đến mức khiến người đối diện phải rùng mình.

“Thiên Ma Thể?”

Đồng tử của Diệp Phi co rụt lại. Bên dưới lớp da thịt đầy thương tích kia, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bạo ngược, cuồng loạn đang không ngừng xung đột. Đó chính là loại thể chất nghìn năm có một, kẻ sinh ra đã bị trời đất ruồng bỏ, bị linh khí chính đạo bài xích hoàn toàn. Nhưng trong mắt Ma Đế, đây chính là thánh thể quý giá nhất, một loại vật chứa hoàn mỹ cho Ma công thượng cổ.

Tên cầm đầu – con trai chủ lò rèn – vớ lấy một thanh sắt nung đỏ đang nguội dần trên đống xỉ than, hung ác cười gằn:

– Đôi mắt này làm ta thấy ghê tởm. Để ta xăm cho ngươi một ký hiệu để người trong trấn biết đường mà tránh!

Hắn đưa thanh sắt đỏ rực về phía mặt thiếu niên. Đứa trẻ vẫn không lùi bước, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm, dường như bên trong sâu thẳm linh hồn ấy đang có một con dã thú sắp vỡ xiềng xích mà ra.

"Rắc!"

Một âm thanh giòn tan vang lên, nhưng không phải tiếng thanh sắt chạm vào da thịt.

Gã thanh niên họ Lý trố mắt nhìn. Thanh sắt nóng hổi trên tay hắn đã bị hai ngón tay gầy guộc nhưng cứng như sắt đá của Diệp Phi kẹp chặt. Một luồng hơi nước xì ra khi nhiệt độ cao gặp phải linh khí lạnh lẽo.

– Kẻ nào? – Gã họ Lý hét lên, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Diệp Phi, giọng hắn lạc hẳn đi. Đó không phải là ánh mắt của một con người bình thường, nó chứa đựng sự thống trị tuyệt đối của một kẻ đứng trên đỉnh cao vạn chúng sinh.

– Cút. – Diệp Phi chỉ nói một lời.

Cảm giác sợ hãi từ bản năng khiến đám lưu manh này run rẩy. Chúng cảm thấy nếu còn đứng lại thêm một hơi thở nữa, cái đầu của chúng sẽ không còn nằm trên cổ. Cả đám vứt gậy gộc, chạy thục mạng vào màn mưa.

Con hẻm nhỏ trở lại vẻ yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói.

Diệp Phi cúi đầu nhìn đứa trẻ dưới đất. Thiếu niên vẫn duy trì tư thế cảnh giác, dù hơi thở đã hổn hển nhưng đôi mắt đen kia vẫn nhìn hắn chằm chằm như một con sói nhỏ bị thương.

– Bọn chúng đánh ngươi vì ngươi khác biệt. Trời đất chán ghét ngươi vì ngươi vốn không thuộc về cái trật tự thối nát này. – Giọng Diệp Phi bình thản, nhưng từng lời lại như búa tạ nện vào tâm trí đứa trẻ.

Thiên Ma Thể sinh ra đã mang oán khí, cuộc đời họ luôn là một chuỗi bi kịch bị truy sát và ruồng bỏ cho đến khi phát điên. Diệp Phi nhìn thấu sự thống khổ trong linh hồn cậu bé.

– Tên ngươi là gì?

Thiên thiếu niên im lặng một hồi lâu, cổ họng khàn đục phát ra âm thanh khó khăn:

– Không có… họ gọi ta là Thằng Câm… là Quái Thai.

Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo một chút vị đắng của kẻ cũng từng bị phản bội và đuổi cùng giết tận. Hắn vung tay, một luồng hắc quang mờ ảo bao phủ lấy vết thương trên người thiếu niên. Dưới tác động của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, ma khí vốn đang bạo loạn trong cơ thể thiếu niên đột ngột trở nên thuần phục, bắt đầu chữa lành các kinh mạch bị tổn thương.

– Từ nay về sau, ngươi mang họ Mặc. Mặc trong bóng tối, cũng là mực đen vấy bẩn bức tranh đạo đức giả của thế gian này. Ngươi tên là Ly. Mặc Ly – rời xa phàm trần, đoạn tuyệt quá khứ.

Thiếu niên tên Mặc Ly sững sờ. Cảm giác ấm áp và dịu nhẹ từ luồng năng lượng kia là thứ mà cậu chưa từng được hưởng trong suốt mười mấy năm tồn tại. Mọi người gặp cậu chỉ có đánh đập và xua đuổi, duy chỉ có người thanh niên hắc bào này nhìn cậu như nhìn một con người, thậm chí là một bảo vật.

Cậu gắng gượng quỳ sụp xuống trong vũng bùn, đầu gối va vào đá sắc cạnh chảy máu cũng không màng. Cậu dập đầu thật mạnh trước mặt Diệp Phi.

– Mặc Ly… bái kiến chủ nhân.

Diệp Phi lắc đầu:

– Ta không cần nô lệ. Ta cần một thanh kiếm. Ta truyền cho ngươi bộ *Đại Thôn Phệ Ma Công*. Ngươi có Thiên Ma Thể, thiên hạ càng ghét bỏ ngươi, oán niệm của họ càng sâu, tu vi của ngươi sẽ càng tiến nhanh. Ngươi có dám mang cả thế giới này làm kẻ thù không?

Mặc Ly ngẩng đầu lên, đôi mắt đen đặc phát ra một luồng sáng lạnh lẽo chưa từng có.

– Chỉ cần có thể giết sạch những kẻ sỉ nhục ta, dù phải hóa thành quỷ dữ vĩnh viễn không được siêu sinh, Mặc Ly cũng không hối hận!

– Tốt! – Diệp Phi đặt bàn tay lên đỉnh đầu Mặc Ly.

Một luồng thông tin khổng lồ và tàn bạo trực tiếp rót vào thức hải của thiếu niên. *Đại Thôn Phệ Ma Công* là công pháp ma đạo tuyệt học mà kiếp trước Diệp Phi đã thu thập được từ một di tích Thái Cổ. Nó cho phép người tu luyện thôn phệ tất cả năng lượng tiêu cực, từ sát khí, oán khí cho đến linh khí của đối phương để chuyển hóa thành sức mạnh bản thân.

Với Thiên Ma Thể của Mặc Ly, bộ công pháp này chính là hổ mọc thêm cánh.

Khi luồng hắc quang kết thúc, khí chất của Mặc Ly đã hoàn toàn thay đổi. Sự nhút nhát và cam chịu biến mất, thay vào đó là một sự trầm mặc chết chóc. Đôi mắt cậu vẫn đen, nhưng giờ đây nó sâu thẳm như vực thẳm U Minh, dường như có thể hút cả linh hồn của kẻ đối diện vào trong.

– Đứng lên đi. – Diệp Phi thu tay lại. – Ta sẽ để ngươi lại Thanh Vân Trấn này. Ta cho ngươi ba tháng để thống trị thế giới ngầm của thị trấn này. Dùng cách của ngươi, máu hay sự sợ hãi cũng được, ta muốn khi ta quay lại, nơi này sẽ là tai mắt của ta.

Diệp Phi đưa cho Mặc Ly một túi nhỏ chứa vài viên đan dược và một ít linh thạch hắn vừa đoạt được từ tay Ảnh Lục.

– Ngươi có làm được không?

Mặc Ly không nhận túi đồ ngay mà lần nữa dập đầu:

– Ba tháng sau, nếu không thể dâng Thanh Vân Trấn lên cho chủ nhân, Mặc Ly nguyện tự bạo tâm mạch để tạ tội.

Nhìn dáng vẻ lầm lì và quyết tuyệt của đứa trẻ, Diệp Phi hài lòng gật đầu. Hắn biết mình đã chọn đúng người. Mặc Ly giống như một phiến đá quý chưa mài dũa, được tôi luyện trong nỗi hận thù thấu xương. Chỉ cần cho cậu ta một tia lửa, cậu ta sẽ thiêu rụi cả bầu trời.

Khi Diệp Phi quay lưng bước ra khỏi con hẻm, hình bóng của hắn dần tan biến vào màn mưa mù mịt.

Mặc Ly đứng lặng hồi lâu, siết chặt túi đan dược trong tay. Cậu nhìn về phía tửu quán sầm uất phía đầu phố, nơi đám lưu manh khi nãy đang cười nói rôm rả.

Hơi thở của cậu đột ngột thay đổi. Một luồng hắc khí nhàn nhạt tỏa ra từ các lỗ chân lông, nước mưa chạm vào người cậu đều bị bốc hơi tức khắc. Mặc Ly bước đi, không còn là đứa trẻ phế vật bị ruồng bỏ, mà là một con dã thú thực sự bắt đầu cuộc hành trình săn mồi.

Trong bóng tối của đêm mưa, thanh kiếm đầu tiên của Cửu U Ma Đế đã bắt đầu được rèn giũa.

Tại Thánh Vực, trong tẩm điện huy hoàng của Thiên Đạo Tông.

Kim Phù Đồ đột nhiên cảm thấy lồng ngực mình nhói lên một cái. Hắn đứng dậy, đi tới bên đĩa ngọc chứa đầy Thiên Cơ Thủy. Dưới tác động của thần lực, mặt nước bắt đầu rung động, hiển hiện ra những hình ảnh mờ ảo.

Hắn nhìn thấy một vết mực đen sẫm đang loang ra trên tấm bản đồ khí vận của cửu châu. Vết mực ấy nhỏ nhoi nhưng vô cùng quật cường, đang âm thầm cắn nuốt hào quang xung quanh.

– Biến số thứ hai? – Kim Phù Đồ nheo mắt lại, sát cơ trong lòng cuộn trào. – Thiên đạo đại thế vốn đã định sẵn ta là nhân vật chính. Kẻ nào dám gieo rắc tà chủng để làm loạn càn khôn của ta?

Hắn vung tay, mặt nước ngọc tan vỡ.

– Truyền lệnh xuống dưới, bắt đầu thanh trừng tất cả những kẻ có thể chất dị biệt trong các tông môn phụ thuộc. Phàm là kẻ mang dấu hiệu ma tính, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!

Mệnh lệnh của Kim Phù Đồ như một gáo nước lạnh giội vào vũng dầu đang sôi của giới tu tiên. Hắn không biết rằng, chính hành động cực đoan này lại càng đẩy những thiên tài bị ruồng bỏ về phía Diệp Phi, vô tình giúp Ma Đế xây dựng nên một đội quân bất bại trong tương lai.

Bánh xe vận mệnh đã bắt đầu nghênh chuyển. Tại Thanh Vân Trấn, một thiếu niên mang tên Mặc Ly đang vung thanh kiếm rỉ sét của mình vào cổ họng kẻ thù đầu tiên. Còn tại Hỏa Long Tông, Diệp Phi đã trở lại lều của mình, ngồi xếp bằng, đôi mắt nhìn sâu vào cõi hư vô, chuẩn bị cho bước đi tiếp theo: đoạt lại mảnh vỡ đầu tiên của Trảm Thiên Kiếm.

Đêm đó, mưa vẫn rơi, nhưng màu máu đã bắt đầu hòa vào dòng nước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8