Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 27: Truyền Thụ Ma Công**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:06:39 | Lượt xem: 1

Đêm mưa ở Thanh Vân Trấn chưa bao giờ dài đến thế. Tiếng nước xối xả đập xuống mái ngói cũ nát, át đi tiếng thở dốc nặng nề và cả tiếng máu rơi tí tách trên mặt đất sũng nước.

Mặc Ly đứng đó, thanh kiếm rỉ sét trong tay run rẩy dữ dội. Dưới chân cậu, ba cái xác nằm la liệt, mắt trợn trừng đầy kinh hãi. Hắc khí bao quanh thiếu niên không những không tan đi mà càng lúc càng đậm đặc, như thể những sợi tơ nhện đen kịt muốn nuốt chửng lấy thân thể gầy gò ấy. Đôi mắt Mặc Ly đã mất đi vẻ trong sáng của một đứa trẻ, thay vào đó là một màu đỏ thẫm đục ngầu, tràn đầy sự cuồng bạo và khát máu.

Cơn đau từ tận sâu trong tủy xương khiến cậu muốn gào thét, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng gầm gừ nghẹn uất. Thiên Ma Thể — một trong những thể chất bị nguyền rủa nhất thiên hạ — đang thức tỉnh một cách mất kiểm soát.

– Ngươi cảm thấy thế nào? Giết chóc… có ngọt ngào không?

Một giọng nói thanh lãnh, trầm thấp vang lên từ trong màn mưa.

Mặc Ly giật mình, theo bản năng vung kiếm chém về phía âm thanh vừa phát ra. Một đường kiếm mang theo hắc khí đen ngòm xé toạc màn mưa, nhưng ngay khi nó chạm vào bóng người kia, tất cả lập tức tan biến như bọt biển.

Diệp Phi từ trong bóng tối bước ra, hắc bào của hắn không hề dính một giọt nước mưa nào, khí thế thâm trầm như một đầm nước sâu không thấy đáy. Hắn nhìn Mặc Ly, đôi mắt lộ ra vẻ thấu thị tất thảy.

– Chân… sư phụ… – Mặc Ly cố gắng thốt lên, lý trí cuối cùng đang vật lộn với bản năng tàn sát. Cậu quỳ sụp xuống, đầu ngón tay cắm sâu vào bùn đất, cả người co quắp lại. – Đau… nóng quá… con không khống chế được…

Diệp Phi bước tới, không hề e ngại luồng hắc khí đang ăn mòn mọi thứ xung quanh Mặc Ly. Hắn đặt một tay lên đỉnh đầu thiếu niên, cảm nhận được kinh mạch trong người cậu đang giãn nở đến mức cực hạn, ma khí cuồn cuộn như thác đổ.

– Có ta ở đây, bóng tối này không làm gì được ngươi. – Diệp Phi lạnh lùng nói, nhưng trong lời nói lại mang theo một loại ma lực trấn định lòng người.

Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, một luồng linh lực tinh khiết nhưng lại mang theo quy tắc "nghịch chuyển" thâm sâu truyền thẳng vào bách hội huyệt của Mặc Ly. Luồng sức mạnh này vừa tiến vào, ma khí hung bạo trong người Mặc Ly lập tức như gặp phải thiên địch, co rụt lại, sau đó dần dần bị một lực lượng ôn hòa nhưng bá đạo dẫn dắt, chảy xuôi theo những con đường kinh mạch mới.

Mười hơi thở sau, sắc đỏ trong mắt Mặc Ly tan dần, hắc khí thu liễm vào trong da thịt. Cậu lảo đảo ngã vào vòng tay của Diệp Phi, ngất đi vì kiệt sức.

Diệp Phi nhìn chiến trường tan hoang, khẽ búng tay một cái. Một ngọn hỏa diễm màu tím sậm bùng lên, trong nháy mắt đốt sạch ba cái xác và cả thanh kiếm rỉ sét, không để lại dù chỉ một hạt bụi hay một chút mùi máu tanh.

Tại một sơn động hẻo lánh cách Thanh Vân Trấn mười dặm về phía Tây.

Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Mặc Ly. Khi cậu tỉnh lại, điều đầu tiên nhìn thấy là bóng lưng cao gầy của Diệp Phi đang đứng bên cửa động, nhìn về hướng Thánh Vực xa xôi.

– Tỉnh rồi? – Diệp Phi không quay đầu lại.

Mặc Ly vội vàng bò dậy, quỳ thụp xuống đất, dập đầu thật mạnh:
– Đệ tử phạm lỗi, xin sư phụ trách phạt! Con… con đã giết người.

Diệp Phi xoay người lại, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo:
– Giết hạng ruồi muỗi đó mà cũng gọi là phạm lỗi sao? Ngươi phạm lỗi ở chỗ, rõ ràng nắm giữ trong tay thần binh thiên hạ mà lại để chính mình bị thứ vũ khí đó điều khiển. Nếu tối nay ta không đến, ngươi đã hóa thành một cỗ máy giết người vô tri, chỉ biết gào thét cho đến khi nổ xác mà chết.

Mặc Ly cúi gầm mặt, giọng run rẩy:
– Con… con sợ thứ sức mạnh đó. Nó tối tăm quá, nó khiến con muốn phá nát tất cả.

Diệp Phi đi tới trước mặt Mặc Ly, ngồi xuống và nhìn thẳng vào mắt cậu:
– Nghe đây, thế gian này vốn không có sức mạnh nào là chính hay tà, chỉ có lòng người mới phân biệt thiện ác. Tiên môn nói Thiên Ma Thể là tà ma, vì họ sợ nó. Họ sợ một ngày nào đó, bóng tối này sẽ nuốt chửng cái vinh quang giả tạo của họ.

Hắn chỉ tay vào ngực Mặc Ly:
– Bên trong ngươi là một kho báu, nhưng nó nằm trong một hầm tối đầy gai nhọn. Muốn lấy được kho báu, ngươi phải chấp nhận bị gai đâm, phải quen với bóng tối. Ngươi có dám không?

Ánh mắt Mặc Ly dao động, rồi dần dần trở nên kiên định. Cậu nhớ lại cảnh mẹ mình bị sỉ nhục, nhớ lại sự khinh rẻ của đám người kia. Nếu không có sức mạnh, cậu chẳng là gì cả.

– Con dám! Chỉ cần được đi theo sư phụ, dù là làm ma, làm quỷ, con cũng cam lòng!

– Tốt. – Diệp Phi gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị hẳn lên. – Kiếp này ta sẽ truyền cho ngươi *Vĩnh Dạ Tâm Kinh*. Đây là bộ công pháp ta tâm huyết nhất, vốn dành cho kẻ mang Thiên Ma Thể như ngươi. Nó không dạy ngươi tiêu diệt ma tính, mà dạy ngươi cách "nuôi ma". Biến ma tính thành lưỡi kiếm, biến dục vọng thành vỏ bao.

Diệp Phi đưa ngón trỏ chạm vào trán Mặc Ly. Một lượng thông tin khổng lồ chứa đựng những phù văn cổ xưa, những hình ảnh về các tinh cầu tan vỡ và tiếng gào thét của các đại ma thần thái cổ đổ sập vào tâm trí thiếu niên.

– Nhắm mắt lại, vận khí theo con đường ta chỉ dẫn! – Diệp Phi quát khẽ.

Trong không gian ý thức của Mặc Ly, cậu thấy mình đang đứng giữa một hư không đen kịt. Nhưng lần này, bóng tối không còn bóp nghẹt cậu nữa. Dưới sự chỉ dẫn của Diệp Phi, cậu bắt đầu cảm nhận được ma khí đang ngủ yên trong các tế bào.

– Đừng chống lại nó. Hãy mời gọi nó. Nghĩ về nỗi đau của ngươi, nghĩ về sự bất công mà ngươi đã gánh chịu… dùng nó làm mồi lửa!

Mặc Ly làm theo. Hơi thở của cậu dần trở nên nhịp nhàng nhưng lại cực kỳ lạnh lẽo. Chung quanh sơn động, cỏ cây bắt đầu khô héo một cách thần bí, linh khí từ đất trời dường như bị một lực hút khổng lồ kéo về phía thiếu niên.

Diệp Phi đứng bên cạnh, âm thầm kinh ngạc. Tốc độ lĩnh hội của Mặc Ly còn nhanh hơn hắn dự đoán. Thiên Ma Thể đúng là thiên bẩm để chiến đấu và tu luyện ma công.

"Kim Phù Đồ, ngươi nghĩ rằng mình đã nắm giữ thiên vận của thế giới này sao?" Diệp Phi thầm nghĩ, đôi mắt ánh lên vẻ chế nhạo. "Ngươi đang bận rộn thanh trừng những hạt mầm đen tối, nhưng ngươi đâu biết rằng, ta đang đích thân ươm mầm một con ác long ngay dưới chân thiên đạo của ngươi."

Quá trình truyền thụ kéo dài đến tận hừng đông. Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù tràn vào cửa động, Mặc Ly mở mắt. Một tia sáng đen sắc lẹm lướt qua đồng tử của cậu trước khi biến mất.

Khí chất của thiếu niên đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự yếu ớt, nhút nhát, thay vào đó là một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Cậu đứng dậy, cảm giác như cơ thể mình nhẹ bẫng nhưng lại chứa đựng sức mạnh có thể nghiền nát đá tảng.

– Cảm tạ sư phụ tái tạo chi ân! – Mặc Ly quỳ lạy.

Diệp Phi khoanh tay, nhàn nhạt nói:
– Từ nay về sau, ngươi không cần giấu diếm sức mạnh này trước mặt ta. Nhưng ở bên ngoài, khi chưa đủ mạnh, hãy là một thanh kiếm giấu trong vỏ. Ma đạo chân chính không phải là tàn sát vô độ, mà là kẻ làm chủ cái chết của đối thủ một cách ưu nhã nhất.

– Đệ tử ghi nhớ lời dạy của sư phụ.

Diệp Phi nhìn ra ngoài trời, ánh mắt trở nên thâm trầm:
– Sóng gió đã bắt đầu nổi lên. Kim Phù Đồ đã bắt đầu hành động. Hắn muốn tận diệt những kẻ như ngươi. Thời gian của chúng ta không còn nhiều.

Hắn ném cho Mặc Ly một tấm thẻ bài bằng gỗ đen có khắc hình một đóa sen máu đang nở rộ.

– Đi đi. Tìm đến chân núi của Dao Trì Thánh Địa. Ở đó có một tiệm rèn tên là "Vạn Kiếm Phường". Đưa tấm bài này cho chủ tiệm, ông ta sẽ biết phải làm gì. Ở đó có tài nguyên cần thiết cho giai đoạn đầu của ngươi.

Mặc Ly nhận lấy thẻ bài, hơi sững sờ:
– Còn sư phụ? Người không đi cùng con sao?

Diệp Phi cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý:
– Ta còn phải về Hỏa Long Tông "chào hỏi" vài người. Hơn nữa, mảnh vỡ đầu tiên của Trảm Thiên Kiếm… đã đến lúc nó trở về với chủ nhân rồi.

Bóng dáng Diệp Phi dần mờ nhạt đi trong không khí, chỉ còn lại lời dặn dò vang vọng trong hang đá:
– Mặc Ly, nhớ lấy. Kiếm của ngươi chỉ được tuốt vỏ khi lòng ngươi đã định. Một khi đã ra tay, đừng để kẻ địch có cơ hội nhìn thấy mặt trời ngày mai.

Mặc Ly nắm chặt tấm bài gỗ, quỳ nhìn theo hướng sư phụ biến mất. Gió buổi sớm thổi vào sơn động, nhưng cậu không còn cảm thấy lạnh. Một ngọn lửa ma trơi đen kịt đã bắt đầu bùng cháy trong thâm tâm thiếu niên, báo hiệu cho sự bắt đầu của một huyền thoại khiến cả cửu giới phải run rẩy sau này.

Diệp Phi trở về Hỏa Long Tông khi trời đã sáng rõ. Hắn bước đi trên những bậc thang đá rêu phong, lướt qua những đệ tử đang chăm chỉ luyện tập buổi sớm. Không ai để ý đến "phế vật" ngoại môn vừa đi từ bên ngoài về.

Nhưng khi Diệp Phi đi ngang qua đại điện, hắn chợt dừng bước. Một cỗ kiệu quý rực rỡ hào quang đang đỗ ở đó, xung quanh là những đệ tử tinh anh của Dao Trì Thánh Địa với vẻ mặt cao ngạo.

Mùi hương quen thuộc từ trong kiệu bay ra. Một mùi hương thanh khiết như hoa sen nhưng ẩn chứa vị ngọt ngào của độc dược.

Liễu Như Yên.

Diệp Phi đứng khuất sau một cột đá, khóe mắt nheo lại. Kiếp trước, chính mùi hương này đã khiến hắn mê đắm, để rồi chịu một kiếm xuyên tâm ngay lúc đang độ kiếp. Kiếp này, mùi hương ấy đối với hắn không khác gì mùi thối rữa của tử thi.

– Như Yên tiên tử tới thăm, Hỏa Long Tông thật vinh dự! – Tiếng cười xởi lởi của tông chủ Hỏa Long Tông vang lên từ xa.

Trong kiệu, một giọng nói trong trẻo như ngọc va vào nhau đáp lại:
– Tông chủ quá lời. Như Yên chỉ là vâng mệnh Thánh Tử, đi ngang qua đây muốn mượn đường tới "Hỏa Diễm Huyệt" tìm kiếm một chút hỏa linh thạch. Mong tông chủ thuận tiện.

"Hỏa Diễm Huyệt?" Diệp Phi thầm lạnh lùng một tiếng. "Nàng ta mà cũng cần hỏa linh thạch sao? E rằng mục tiêu chính là mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm bị phong ấn trong đó."

Kiếp trước, mảnh vỡ đầu tiên của Trảm Thiên Kiếm chính là nằm dưới đáy bể dung nham của Hỏa Long Tông. Xem ra Kim Phù Đồ đã cảm nhận được điều gì đó nên mới sai khiến Liễu Như Yên đến dò xét.

Đôi mắt Diệp Phi rực cháy một tia hắc quang.

"Liễu Như Yên, món nợ kiếp trước, chúng ta sẽ bắt đầu tính từ mảnh kiếm này."

Hắn lặng lẽ lùi lại, tan vào bóng tối của hành lang, hướng thẳng về phía cấm địa của tông môn. Trò chơi thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8