Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 28: Mâu Thuẫn Gay Gắt**
**CHƯƠNG 28: MÂU THUẪN GAY GẮT**
Ánh nắng ban trưa tại Hỏa Long Tông không mang lại chút hơi ấm nào cho khu vực cư xá đệ tử ngoại môn, trái lại, nó chỉ làm bầu không khí thêm phần khô khốc và ngột ngạt. Tại khoảng sân rộng lát đá xanh đã nứt nẻ, một vòng tròn đám đông đang tụ tập, tiếng cười nhạo báng và tiếng quát tháo vang lên không ngớt.
Giữa vòng vây, một thiếu niên gầy gò, quần áo rách rưới đang quỳ rạp dưới đất. Gương mặt thiếu niên lấm lem bùn đất và máu tươi, nhưng đôi mắt hẹp dài lại quật cường đến đáng sợ. Đó chính là Mặc Ly.
Lúc này, một đôi giày thêu chỉ vàng sang trọng đang dẫm mạnh lên mu bàn tay của cậu, ra sức nghiền nát.
“Thằng nhãi ranh, nhìn cái gì? Có tin ta móc mắt ngươi ra không?”
Kẻ đang đứng đó là Lâm Hạo, một đệ tử nội môn có gương mặt bủng beo vì tửu sắc nhưng lại khoác lên mình bộ y phục lụa là cao cấp. Hắn chính là cháu đích tôn của Đại trưởng lão Lâm Phàn, kẻ cậy thế làm càn, vốn coi đám đệ tử ngoại môn như cỏ rác để chà đạp.
“Buông… buông ra…” Mặc Ly rít qua kẽ răng, bàn tay bị dẫm đến xương cốt kêu răng rắc, nhưng cậu không hề van xin nửa lời.
“Buông? Ngươi là cái thá gì mà dám ra lệnh cho ta?” Lâm Hạo cười khẩy, liếc nhìn đám thuộc hạ xung quanh. “Các ngươi xem, một đứa phế vật mang theo khí tức xui xẻo như nó mà cũng đòi gia nhập Hỏa Long Tông? Ta thấy nó nhất định là gian tế của Ma môn cử đến. Hôm nay, ta thay tông môn phế đi đôi tay này của nó, coi như là trừ hại cho dân!”
Dứt lời, Lâm Hạo vận chuyển linh lực. Một luồng hỏa diễm đỏ rực hiện lên trên chân hắn, hơi nóng bốc lên khiến không khí vặn vẹo. Đây là *Hỏa Vân Bộ*, công pháp cấp bậc Hoàng giai trung phẩm mà đệ tử ngoại môn nằm mơ cũng không thấy được. Hắn định dùng một cú dẫm này để phế hoàn toàn bàn tay của Mặc Ly.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát không quá lớn nhưng mang theo một loại uy áp trầm mặc tựa như thái sơn áp đỉnh, khiến động tác của Lâm Hạo khựng lại trong tích tắc.
Từ phía xa, một bóng người mặc hắc bào thêu chỉ bạc lững thững bước tới. Bước chân người nọ rất nhẹ, nhưng mỗi lần chạm đất đều như gõ vào nhịp tim của những kẻ có mặt tại hiện trường. Đám đông tự động dạt ra hai bên, nhường lối cho một thanh niên với khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết.
“Diệp… Diệp Phi?”
Lâm Hạo nheo mắt nhìn kẻ mới đến. Trong ký ức của hắn, Diệp Phi chỉ là một tên phế vật vừa may mắn nhặt được chút kỳ duyên để đột phá ngoại môn. Hắn nhếch môi đầy vẻ khinh bỉ:
“Ta tưởng là ai, hóa ra là tên phế vật đứng đầu danh sách bị đuổi học năm ngoái. Diệp Phi, ngươi có gan đấy, dám xen vào việc của ta?”
Diệp Phi không nhìn Lâm Hạo, ánh mắt hắn dừng lại trên thân hình đầy thương tích của Mặc Ly. Trong khoảnh khắc đó, ký ức kiếp trước hiện về. Kiếp trước, Mặc Ly là thuộc hạ trung thành nhất, là người đã dùng thân mình chặn đứng vạn tiễn cho hắn tại Thiên Kiếp. Hắn đã thề kiếp này sẽ không để Mặc Ly chịu bất kỳ tủi nhục nào nữa.
Sát ý trong lòng Diệp Phi trỗi dậy như thủy triều, nhưng khuôn mặt hắn vẫn bình thản đến cực điểm. Hắn nhàn nhạt cất lời:
“Bỏ chân ra khỏi tay hắn. Trước khi ta còn đủ kiên nhẫn để nghe ngươi giải thích.”
Cả bãi tập lặng ngắt như tờ. Mọi người nhìn Diệp Phi với ánh mắt như nhìn một kẻ điên. Lâm Hạo là Trúc Cơ kỳ sơ tầng, lại có Đại trưởng lão chống lưng, kẻ nào cho Diệp Phi cái gan để nói những lời đó?
Lâm Hạo như nghe được chuyện hài nhất thế gian, hắn cười lớn, chân càng dùng lực hơn:
“Ngươi bảo ta bỏ ra? Được thôi, nhưng ta thích bỏ vào chỗ khác hơn!”
Hắn đột ngột rút chân lại rồi tung ra một cú đá đầy uy lực nhắm thẳng vào đầu Mặc Ly. Cú đá mang theo kình phong xé gió, hỏa diễm bùng lên dữ dội.
“Vút!”
Một đạo tàn ảnh vụt qua. Không ai thấy Diệp Phi ra tay từ lúc nào, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ chân của Lâm Hạo đã bị một bàn tay gầy gò túm chặt giữa không trung.
“Xì xì…”
Linh lực hỏa diễm từ chân Lâm Hạo chạm vào lòng bàn tay Diệp Phi không hề gây ra tổn thương nào, mà trái lại, nó bị một luồng khí đen mờ ảo nuốt chửng hoàn toàn.
“Cái gì?!” Lâm Hạo biến sắc. Hắn cảm giác chân mình như bị kẹp vào một chiếc gọng kìm bằng thép nguội, không thể nhúc nhích dù chỉ một li.
“Cơ hội của ngươi đã hết.” Giọng nói của Diệp Phi vang lên như tiếng tuyên án của tử thần từ dưới chín tầng u minh.
Diệp Phi hơi vận lực. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* trong người xoay chuyển, ma khí ẩn trong kinh mạch tuôn ra đầu ngón tay.
“Rắc!”
Tiếng xương vỡ vụn giòn giã vang lên khiến những kẻ đứng xem sởn gai ốc. Cổ chân của Lâm Hạo bị bóp nát vụn ngay tức khắc.
“Aaa!!!”
Lâm Hạo rú lên thảm thiết, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn. Nhưng Diệp Phi không dừng lại. Hắn vung tay ném Lâm Hạo lên cao như ném một bao tải rách, sau đó xoay người tung ra một cú đá trúng chính diện lồng ngực đối phương.
“Bùm!”
Lâm Hạo bay ngược ra sau hơn mười trượng, đâm sầm vào bức tường đá gần đó. Bức tường chịu không nổi lực đạo kinh hồn ấy liền sụp đổ, chôn vùi hắn trong đống gạch vụn.
Tất cả đệ tử đứng xem đều hóa đá. Một chiêu? Chỉ một chiêu mà phế vật Diệp Phi trong lời đồn lại đánh bại Trúc Cơ kỳ Lâm Hạo?
“Lâm thiếu gia!” Đám thuộc hạ của Lâm Hạo lúc này mới sực tỉnh, vội vàng chạy tới bới đống gạch đá. Khi chúng lôi được Lâm Hạo ra, tất cả đều rùng mình.
Lâm Hạo nằm đó, lồng ngực lõm xuống một mảng lớn, cổ chân nát bấy, máu tươi trào ra từ miệng. Nhưng điều đáng sợ hơn là toàn thân hắn bốc lên một luồng khói đen nhàn nhạt, kinh mạch trong người đang bị một nguồn năng lượng kỳ quái gặm nhấm, phá hủy đi linh căn từ bên trong.
“Ngươi… ngươi dám phế tu vi của hắn?!” Một tên thuộc hạ run rẩy chỉ tay vào Diệp Phi. “Đại trưởng lão sẽ không tha cho ngươi!”
Diệp Phi phớt lờ lời đe dọa. Hắn bước đến bên cạnh Mặc Ly, nhẹ nhàng đỡ cậu dậy. Bàn tay hắn truyền vào người Mặc Ly một luồng khí tức ấm áp, giúp cậu ổn định vết thương.
Mặc Ly nhìn chằm chằm vào vị "sư huynh" lạ lẫm này. Cậu cảm thấy một sự thân thuộc khó hiểu, một sự kính sợ sâu sắc phát ra từ tận xương tủy đối với người thanh niên trước mắt.
“Linh căn của hắn là do ta phế. Có gì cứ bảo Lâm Phàn đến tìm ta.” Diệp Phi quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm lướt qua đám đệ tử ngoại môn.
Bất kỳ ai chạm phải ánh mắt ấy đều cảm thấy như mình vừa rơi vào hố băng sâu thẳm, đồng loạt lùi lại vài bước, không dám thốt lên lời nào.
Đúng lúc này, từ hướng núi chính của Hỏa Long Tông, một luồng áp lực kinh người bùng phát, kèm theo đó là tiếng gầm phẫn nộ rung chuyển cả mây trời:
“Nghiệt súc! Dám làm thương tổn cháu ta, hôm nay trời đất cũng không cứu nổi ngươi!”
Đại trưởng lão Lâm Phàn đang tới!
Các đệ tử xung quanh lập tức biến sắc, nhiều kẻ yếu ớt trực tiếp quỳ sụp xuống đất dưới áp lực của tu vị Kim Đan kỳ. Tuy nhiên, đứng giữa cơn bão linh lực đang càn quét ấy, Diệp Phi vẫn đứng sừng sững, tà áo hắc bào tung bay. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ:
“Chỉ là một con kiến Kim Đan, cũng đòi làm trời sao?”
Trận mâu thuẫn này, rốt cuộc đã không còn là chuyện của đám đệ tử ngoại môn nữa, mà chính thức trở thành ngòi nổ cho một cuộc thanh trừng đẫm máu mà Diệp Phi đã vạch sẵn trong lòng. Hỏa Long Tông, đã yên ổn quá lâu rồi. Hắn – Ma Đế trở về, chính là để mang đến sự hỗn loạn cần thiết.