Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 29: Hình Phạt Lôi Đài**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:08:14 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 29: HÌNH PHẠT LÔI ĐÀI**

Tiếng gầm của Lâm Phàn như một đạo thiên lôi nổ tung giữa không trung, chấn đắc màng nhĩ của đám đệ tử ngoại môn đau nhức, máu tươi rỉ ra. Từ phía chân trời, một vệt hồng quang rực lửa lao xé gió tới, khí thế hùng hổ, thiêu cháy cả một mảng mây trắng.

Chỉ trong nháy mắt, một lão giả mặc trường bào hỏa văn, râu tóc dựng ngược vì giận dữ đã đáp xuống trung tâm quảng trường. Mỗi bước chân của lão chạm đất đều khiến mặt đá cẩm thạch nứt toác, hỏa độc bốc lên ngùn ngụt.

Lâm Phàn nhìn thấy Lâm Hạo đang nằm co quắp dưới đất, tứ chi vặn vẹo, hơi thở thoi thóp, trái tim lão như bị dao cắt. Đứa cháu trai này là hy vọng duy nhất của Lâm gia tại Hỏa Long Tông, vậy mà giờ đây linh căn đã nát, kinh mạch đã phế, trở thành một phế nhân đúng nghĩa.

"Nghiệt súc! Ta muốn ngươi phải sống không bằng chết!"

Lâm Phàn quay phắt lại, bàn tay già nua bừng lên ngọn lửa màu tím sẫm — Tử Ngục Hỏa, một loại dị hỏa cấp thấp nhưng cực kỳ bá đạo của Hỏa Long Tông. Lão không nói hai lời, trực tiếp vung tay về phía Diệp Phi. Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ hỏa diễm lao tới, che lấp cả ánh mặt trời, muốn thiêu rụi Diệp Phi thành tro bụi ngay lập tức.

Mặc Ly tái mặt, đứng trước áp lực của cao thủ Kim Đan kỳ, cậu ngay cả ngón tay cũng không nhấc nổi. Nhưng Diệp Phi vẫn đứng đó, bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ.

Trong đôi mắt trầm tĩnh của Diệp Phi, luồng hỏa diễm ấy phản chiếu như một trò đùa trẻ con. Kiếp trước, hắn từng tắm mình trong biển lửa hồng liên chốn Cửu U, chút hỏa độc này có là gì?

Hắn khẽ nhếch môi, hữu chưởng âm thầm vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Linh khí chính đạo trong cơ thể hắn đột ngột đảo chiều, hóa thành một luồng âm hàn kình lực sâu thẳm.

"Dừng tay!"

Một giọng nói uy nghiêm từ hư không vọng lại. Một đạo kiếm khí thanh khiết màu xanh lam từ hướng đỉnh núi Thiên Long chém xuống, trực tiếp chẻ đôi bàn tay hỏa diễm của Lâm Phàn, dư chấn thổi bay bụi mù tứ phía.

Không gian gợn sóng, ba vị trưởng lão khác cùng một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình rồng vàng chậm rãi hiện thân.

Tông chủ Hỏa Long Tông — Triệu Vô Cực.

"Lâm trưởng lão, bình tĩnh chút đã." Triệu Vô Cực lên tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng áp lực không thể kháng cự.

"Tông chủ! Ngài xem hắn đã làm gì Hạo nhi!" Lâm Phàn gào lên, mắt đỏ ngầu chỉ vào đống thịt nát dưới đất. "Hắn dùng yêu thuật tà môn, phế đi linh căn đệ tử cùng môn ngay tại hiện trường. Đây là đại tội phản nghịch, không giết không thể yên lòng người!"

Triệu Vô Cực cau mày nhìn Diệp Phi, sau đó nhìn sang Mặc Ly và đống đổ nát. Ánh mắt ông ta sắc lẹm, dường như muốn nhìn thấu tâm can kẻ đệ tử ngoại môn mang tên Diệp Phi này.

"Ngươi tên gì?"

"Đệ tử ngoại môn Diệp Phi, tham kiến Tông chủ." Diệp Phi chắp tay, thái độ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, sống lưng vẫn thẳng tắp.

"Lâm Phàn nói ngươi phế tu vi đồng môn, có đúng không?"

"Đúng." Diệp Phi thản nhiên thừa nhận.

Đám đông xôn xao. Bọn họ không ngờ hắn lại dám thừa nhận trực diện như vậy trước mặt Tông chủ và Hội đồng trưởng lão.

Lâm Phàn hừ lạnh một tiếng: "Tông chủ, hắn đã nhận tội! Xin hãy giao hắn cho Hình Luật Điện, ta sẽ đích thân thi hành cực hình 'Hỏa Hình Thất Nhật'!"

"Chậm đã." Diệp Phi đột ngột ngắt lời, ánh mắt liếc qua Lâm Phàn một cách khinh bỉ. "Hỏa Long Tông có quy định: đệ tử ra tay giết hại đồng môn là tội chết, nhưng nếu là 'Tự vệ chính đáng' hoặc 'Đồng ý giao đấu' thì khác. Lâm Hạo cậy thế hiếp đáp kẻ yếu, dùng cấm dược nâng cao tu vi hòng lấy mạng ta và Mặc Ly. Ta không giết hắn, chỉ phế đi tu vi để hắn không thể làm ác, đó là thay tông môn dọn rác, chẳng lẽ có tội?"

"Nói láo! Cháu ta danh môn chính phái, sao có thể dùng cấm dược!" Lâm Phàn quát.

Diệp Phi cúi xuống, nhặt một mảnh vỏ bình thuốc nhỏ vỡ nát dưới đất ném về phía Triệu Vô Cực: "Bên trong còn sót lại tàn dư của Cuồng Huyết Đan. Tông chủ có thể tự mình kiểm tra."

Triệu Vô Cực đón lấy mảnh vỡ, thần thức quét qua, sắc mặt lập tức trầm xuống. Đúng là Cuồng Huyết Đan — loại đan dược đốt cháy tuổi thọ để tăng tu vi, bị tông môn cấm sử dụng trong nội bộ.

Bầu không khí trở nên gượng gạo. Lâm Phàn nghẹn họng, nhưng lão vốn là kẻ bảo thủ và hống hách, làm sao chịu thua một tên tiểu tử.

"Dù hắn có dùng đan dược, cũng chưa tới lượt ngươi phán xét! Quy củ tông môn nằm ở đâu? Hơn nữa, tu vi Trúc Cơ của hắn sao có thể bị một tên phế vật Luyện Khí tầng 3 như ngươi đánh bại dễ dàng như thế? Trừ phi… ngươi tu luyện Ma công tà môn!"

Cái mũ "Ma công" vừa chụp xuống, các đệ tử xung quanh lập tức lùi xa Diệp Phi thêm mấy trượng. Ở Thương Khung Giới, chỉ cần dính dáng đến hai chữ "Ma Đạo" là coi như đã bước một chân vào cửa tử.

Diệp Phi cười lạnh trong lòng. Đây là cái trò ngụy quân tử quen thuộc của đám chính đạo. Nếu thắng một cách vượt cấp, lập tức sẽ bị coi là yêu tà.

"Tu luyện Ma công?" Diệp Phi nhướng mày, đôi mắt tỏa ra vẻ lạnh lẽo cực hạn. "Lâm trưởng lão, ý ông là kẻ thắng được người nhà họ Lâm đều là Ma sao? Vậy nếu ta thắng luôn cả ông, có phải ông sẽ bảo ta là Ma Vương đầu thai không?"

"Ngông cuồng! Ngươi tìm chết!" Lâm Phàn phát điên, chân nguyên Kim Đan bùng phát, định lao lên xé xác Diệp Phi.

"Đủ rồi!" Triệu Vô Cực lên tiếng ngăn lại. Ánh mắt ông ta hiện lên một sự tính toán sâu xa. Ông nhận ra Diệp Phi này không hề đơn giản. Khí chất ấy, sự trấn tĩnh ấy, hoàn toàn không giống một tên đệ tử phế vật bị bỏ rơi. Nếu đây thật sự là một thiên tài đang che giấu tu vi, Hỏa Long Tông có lẽ sẽ có một lá bài tẩy trong cuộc thi các tông môn sắp tới. Nhưng áp lực từ phía Lâm gia và Hình Luật Điện cũng không thể phớt lờ.

"Diệp Phi, dù có lý do gì, việc ngươi hạ thủ tàn độc với đồng môn đã phạm vào điều tối kỵ của tông quy. Nhưng nể tình ngươi là kẻ bị tấn công trước, ta cho ngươi một cơ hội để chứng minh mình không tu luyện Ma công."

Triệu Vô Cực chỉ tay về phía quảng trường trung tâm, nơi có một đài đá cao ngất được bao phủ bởi những xích sắt đen kịt và sấm sét rền vang.

"Đó là 'Sát Phạt Lôi Đài'. Luật lệ xưa nay: Kẻ mang tội danh có thể bước lên đó để rửa oan. Ngươi phải chấp nhận hình phạt 'Kim Đan Sát Chưởng'."

Nghe thấy bốn chữ "Kim Đan Sát Chưởng", tất cả đệ tử ngoại môn đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Mặc Ly run rẩy níu áo Diệp Phi: "Sư huynh, không được! Đó là để người ở cảnh giới Kim Đan đánh trực tiếp một chưởng vào cơ thể mà không được chống cự hoàn toàn bằng pháp bảo. Người Luyện Khí kỳ chịu một chưởng, dù là Kim Đan sơ kỳ, cũng sẽ kinh mạch nát bấy, thân xác vỡ vụn ngay lập tức!"

Lâm Phàn nghe vậy thì nở nụ cười tàn độc: "Tốt! Tông chủ anh minh! Diệp Phi, nếu ngươi dám lên Lôi đài, lão phu sẽ đích thân thi hành hình phạt này!"

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía thanh niên mặc hắc bào. Bọn họ chờ đợi sự sợ hãi, sự quỳ lạy xin tha thứ của hắn.

Nhưng Diệp Phi lại bật cười. Tiếng cười của hắn thanh thúy nhưng lạnh thấu xương, vang vọng khắp Hỏa Long Tông.

Hắn từng là Cửu U Ma Đế, vạn kiếp bất diệt, thân xác này tuy yếu nhưng linh hồn của hắn chứa đựng tinh hoa của cả nghìn năm tu đạo. Muốn dùng một chưởng của Kim Đan để giết hắn? Nực cười!

Hắn liếc nhìn Lâm Phàn, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích:

"Một chưởng? Quá ít. Để cho sòng phẳng, chúng ta lập một 'Sinh Tử Khế'. Ta nhận của ông ba chưởng. Nếu ta chết, chuyện hôm nay xóa sạch. Nếu ta sống… Lâm Phàn, ông phải quỳ xuống xin lỗi Mặc Ly vì đã dung túng thuộc hạ làm loạn, và từ nay về sau, phế vật họ Lâm thấy ta ở đâu phải đi đường vòng ở đó!"

Im lặng! Cả quảng trường chìm vào sự im lặng đến đáng sợ.

Điên rồi! Tên này hoàn toàn điên rồi!

Luyện Khí đòi đỡ ba chưởng của Kim Đan? Đây không phải là tự tử, mà là chán sống đến mức muốn nát bấy linh hồn.

Lâm Phàn cười sằng sặc, mặt mũi vặn vẹo: "Tiểu tử, ngươi tự tìm đường xuống địa ngục, ta sẽ tác thành cho ngươi! Ký khế ước!"

Hai đạo huyết quang bay vút lên không trung, ký kết một bản khế ước sinh tử dưới sự chứng kiến của Thiên đạo.

Diệp Phi quay sang nhìn Mặc Ly, gỡ bàn tay đang run rẩy của cậu ra, nhẹ giọng nói: "Nhìn kỹ đi, thế nào gọi là tu hành. Đạo không nằm ở cấp bậc, đạo nằm ở cái tâm nghịch chuyển càn khôn."

Dứt lời, Diệp Phi bước từng bước vững chãi lên Sát Phạt Lôi Đài.

Mỗi bước chân của hắn, dường như mặt đất lại rung nhẹ một nhịp. Khí thế trên người hắn bắt đầu thay đổi. Không còn là một đệ tử ngoại môn tầm thường, mà là một vị đế vương đang bước lên ngai vàng của mình.

Trên đài cao, Diệp Phi đứng chắp tay sau lưng, hắc bào tung bay trong cuồng phong của lôi đài. Sấm sét màu xanh tím đánh xuống xung quanh hắn như muốn xua đuổi kẻ ngoại lai.

Lâm Phàn bay thẳng lên đài, cách Diệp Phi mười trượng. Lão thở hắt ra một hơi, toàn thân bùng lên Tử Ngục Hỏa hừng hực, nhiệt độ trên đài tăng cao khiến không khí bị bóp méo.

"Chưởng thứ nhất!"

Lâm Phàn quát lớn, lão không hề có ý định nương tay. Bàn tay lão vung ra, chân nguyên Kim Đan cuồn cuộn đổ vào, hóa thành một đạo hỏa ấn to bằng chiếc thớt lớn, mang theo sức mạnh nghìn quân đập thẳng xuống ngực Diệp Phi.

"Bành!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Sóng nhiệt hất tung tất cả cát bụi trên đài.

Đám đệ tử ngoại môn che mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng máu thịt be bét. Mặc Ly khụy xuống, nước mắt trào ra.

Tuy nhiên, khi khói bụi tan đi, đồng tử của mọi người co rụt lại vì kinh hãi.

Diệp Phi vẫn đứng đó.

Thậm chí chân hắn còn không lùi lại nửa bước.

Trên ngực hắn, chiếc áo hắc bào đã bị thiêu cháy một mảng, lộ ra lồng ngực săn chắc với những vệt sẹo mờ ảo. Luồng hỏa độc màu tím nồng đậm đang điên cuồng bám vào cơ thể hắn, muốn thâm nhập vào phế phủ, nhưng dường như bị một bức tường vô hình ngăn lại.

Diệp Phi khẽ cúi đầu nhìn vết cháy trên áo, ánh mắt lộ vẻ chán ghét: "Áo này là do Mặc Ly vừa giặt sáng nay. Chưởng lực của ông… chỉ có thế thôi sao?"

Lâm Phàn kinh hãi tột độ: "Không thể nào! Ngươi… ngươi đã dùng hộ thân bảo vật gì?!"

"Bảo vật duy nhất ta dùng chính là cơ thể của mình." Diệp Phi lạnh nhạt đáp.

Sự thật là trong khoảnh khắc chưởng lực chạm vào, Diệp Phi đã vận hành *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, đảo ngược cực tính của Tử Ngục Hỏa ngay tại điểm tiếp xúc. Lấy hỏa khắc hỏa, đồng thời dùng bí thuật kiếp trước "Thiên Ma Luyện Thể" mượn lực đánh lực, đem một nửa kình lực của Lâm Phàn đẩy xuống chân, tán vào nền đá lôi đài.

Mặt đá dưới chân hắn đã nát vụn thành bột cám, nhưng người hắn không tổn hao một sợi tóc.

"Chưởng thứ hai!" Lâm Phàn gầm lên, lần này lão không còn coi thường nữa. Lão cắn đầu ngón tay, một giọt huyết tinh bắn vào trong ngọn lửa. Tử Ngục Hỏa chuyển sang màu đen kịt — đây là liều mạng chi chiêu, tiêu hao thọ nguyên để đổi lấy sức mạnh nhất thời.

"Tử Ngục Thần Chưởng — Hủy Diệt!"

Một bàn tay đen ngòm chứa đựng luồng khí tức tử vong khủng khiếp vỗ xuống. Lần này, không chỉ là nhiệt độ, mà còn là một loại ý chí hủy diệt có thể nghiền nát tinh thần đối phương.

Triệu Vô Cực phía dưới thốt lên: "Lâm Phàn, ngươi điên rồi! Đó không còn là hình phạt nữa!"

Nhưng đã muộn. Chưởng lực hắc hỏa đã khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh Diệp Phi.

Diệp Phi mắt thần lóe lên tia lạnh. Hắn khẽ hít một hơi, lần này hắn không đứng yên chống đỡ nữa. Hắn vươn tay ra, một ngón tay mảnh khảnh chỉ thẳng vào trung tâm của hỏa chưởng đen kịt ấy.

"Nghịch chuyển… Hằng Ngao!"

Bên trong cơ thể hắn, linh khí chính đạo thuần khiết đột ngột hóa thành ma khí nồng đậm như mực đen. Hai nguồn năng lượng xung đột điên cuồng tạo ra một điểm bùng nổ ngay đầu ngón tay.

"Răng rắc!"

Âm thanh như thủy tinh vỡ vụn vang lên giữa không trung.

Trước ánh mắt sững sờ của hàng nghìn người, chưởng lực hùng mạnh của cao thủ Kim Đan khi chạm vào ngón tay của Diệp Phi thì như gặp phải khắc tinh, bắt đầu tan rã. Không phải bị đẩy lùi, mà là bị "ăn mòn" và tiêu tán một cách kỳ lạ.

Luồng hắc hỏa bao quanh lôi đài đột ngột đổi chiều, cuộn xoáy quanh ngón tay của Diệp Phi như một cơn lốc nhỏ, rồi sau đó biến mất không dấu vết vào hư không.

Diệp Phi vẫn đứng đó, sắc mặt hơi nhợt nhạt đi một chút, nhưng khí thế lại càng thêm thâm trầm.

"Còn một chưởng cuối cùng." Giọng nói của hắn như tiếng vọng từ vực sâu, đập thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của Lâm Phàn.

Lâm Phàn bây giờ không còn là tức giận nữa, mà là sợ hãi. Sự sợ hãi nguyên thủy nhất của một tu sĩ khi đối mặt với một sự tồn tại vượt ngoài hiểu biết của mình.

"Ngươi… ngươi không phải con người! Ngươi là yêu quỷ! Ngươi là…"

"Ra chưởng!" Diệp Phi quát lên, tiếng quát mang theo thần niệm Ma Đế chấn đắc Lâm Phàn lảo đảo.

Lâm Phàn điên cuồng kết ấn, lão biết nếu chưởng cuối này không giết được Diệp Phi, thanh danh của lão sẽ tiêu tan, và khế ước sinh tử sẽ buộc lão phải chịu nhục trước một tên phế nhân.

Lão dốc hết toàn bộ chân nguyên trong Kim Đan ra, thậm chí Kim Đan trong cơ thể bắt đầu xuất hiện vết nứt. Tất cả linh lực hỏa hệ quanh vùng bị hút cạn, ngưng tụ thành một con rồng lửa khổng lồ dài mười trượng bao phủ lấy cánh tay của lão.

"Đi chết đi! Viêm Long Phệ Tâm!"

Con rồng hỏa long gầm rống lao xuống, sức mạnh này đã chạm đến ngưỡng cửa của Kim Đan hậu kỳ. Lôi đài rung chuyển dữ dội, các trụ đá xung quanh sụp đổ.

Diệp Phi nhìn con rồng lửa đang lao đến, ánh mắt hắn rốt cuộc cũng có chút nghiêm túc.

"Muốn dùng rồng hỏa để giết ta? Để ta dạy cho ngươi biết, thế nào mới là Hỏa đạo chân chính."

Hắn đột nhiên nhắm mắt lại. Một luồng khí tức huyền bí từ trên trời cao đổ xuống thân thể hắn. Vết sẹo hình tia sét trên trán hắn đột ngột rực sáng lên màu bạc cổ xưa.

Linh khí trong phạm vi mười dặm quanh Hỏa Long Tông bỗng nhiên trở nên hỗn loạn. Tất cả những đệ tử đang tu hành đều cảm thấy hỏa linh khí trong người mình như muốn thoát ly ra ngoài để triều bái một vị thần nào đó.

Diệp Phi không dùng tay chống đỡ. Hắn trực tiếp mở miệng, nhẹ nhàng thốt ra một chữ:

"Tán!"

Lời nói ra, quy luật biến đổi.

Con rồng hỏa long đang cuồng bạo lao tới, khi cách Diệp Phi đúng một tấc thì bỗng nhiên khựng lại. Toàn bộ hỏa diễm trên người con rồng không những không nổ tung mà lại bắt đầu… biến thành những cánh hoa anh đào màu đỏ rơi rụng lả tả.

Một cảnh tượng đẹp đẽ đến mức quỷ dị.

Chưởng lực nghìn quân, chiêu thức liều mạng của Kim Đan cao thủ, chỉ bằng một câu nói của Diệp Phi đã hóa thành vô hình, tiêu tán giữa trời đất như một làn khói nhẹ.

Lâm Phàn ngã khụy xuống sàn đài, mắt trợn trừng, khóe miệng chảy ra máu đen. Kim Đan của lão đã nứt hoàn toàn, tu vi rơi rụng thảm hại.

Diệp Phi từ trong màn mưa hoa anh đào lửa bước ra, hắc bào của hắn đã rách rưới nhưng phong thái lại cực kỳ cao ngạo. Hắn nhìn xuống Lâm Phàn đang nằm dưới chân mình như nhìn một con sâu cái kiến.

Cả quảng trường tĩnh lặng như tờ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua những xích sắt lôi đài.

Triệu Vô Cực đứng bật dậy, đôi tay nắm chặt ghế ngồi, trong lòng dậy sóng: "Ngôn xuất pháp tùy? Không… không đúng, đây là cảnh giới thao túng linh khí thượng thừa nhất! Hắn… hắn rốt cuộc là ai?"

Diệp Phi liếc mắt xuống dưới đài, giọng nói vang vọng khắp nơi:

"Ba chưởng đã nhận xong. Khế ước đã thành."

Hắn chậm rãi bước tới trước mặt Lâm Phàn, dùng mũi chân nâng cằm lão già đang run rẩy lên:

"Lâm trưởng lão, đừng quên điều kiện của khế ước. Một là quỳ xuống xin lỗi Mặc Ly. Hai là… sau này họ Lâm các ngươi, thấy ta thì hãy cút xa một chút."

Lâm Phàn uất hận nhìn Diệp Phi, nhưng Thiên Đạo Khế Ước trên không trung đang tỏa ra áp lực chết chóc. Nếu lão không thực hiện, ngay lập tức sẽ bị thiên lôi oanh sát đến hồn phi phách tán.

Dưới sự chứng kiến của hàng ngàn đệ tử, vị đại trưởng lão quyền thế một thời của nội môn — Lâm Phàn, run rẩy chống tay xuống đất, hướng về phía Mặc Ly đang ngơ ngác dưới đài, dập đầu một cái.

"Là… lão phu giáo dục hậu nhân không nghiêm… xin lỗi."

Tiếng nói lí nhí như muỗi kêu, nhưng lại tát thẳng vào mặt tất cả những kẻ phe phái của Lâm gia bấy lâu nay.

Diệp Phi không thèm liếc lão thêm cái nào, nhảy thẳng từ lôi đài xuống đất. Hắn bước đến bên Mặc Ly, vỗ nhẹ vào vai cậu thiếu niên đang chết lặng:

"Đi thôi. Chỗ này… quá ồn ào."

Đám đông đệ tử tự động dạt ra thành một con đường dài. Không ai dám nói một câu, thậm chí không ai dám thở mạnh khi Diệp Phi đi qua.

Diệp Phi của ngày hôm qua là một phế vật để người đời sỉ nhục.

Diệp Phi của ngày hôm nay, là một bóng ma khiến cả Hỏa Long Tông phải kinh hoàng.

Từ trên cao, Liễu Như Yên đang đứng trên một phi hành linh khí ẩn mình sau những tầng mây, đôi mắt đẹp nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi. Bàn tay nàng run nhẹ, một mảnh ngọc giản truyền tin trong tay bị nàng bóp nát.

"Khí tức ấy… sự kiêu ngạo ấy… Lạc Vân Tiêu, chẳng lẽ ngươi thực sự chưa chết?"

Nàng thầm nghĩ, gương mặt vốn thanh khiết của một tiên tử bỗng chốc trở nên tái nhợt và đầy lo âu. Nếu con rồng ma đó thực sự trở về từ cõi chết, toàn bộ Thương Khung Giới này sẽ bị nhuộm đỏ trong máu một lần nữa.

Diệp Phi không quan tâm đến những ánh mắt sau lưng. Hắn ngước nhìn lên đỉnh núi Thánh Vực mù sương phía xa xăm.

"Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… Các ngươi hưởng thụ vinh quang quá lâu rồi. Chân tướng của 'chính nghĩa' các ngươi, ta sẽ từng bước một, lột trần cho cả thiên hạ xem."

Cơn gió thu thổi qua, hắc bào tung bay, mở màn cho một thời đại nghich chuyển càn khôn đầy tàn khốc bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8