Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 30: Nghịch Sát Kim Đan**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:08:49 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 30: NGHỊCH SÁT KIM ĐAN

Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp của Tử Vong Cốc, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của lá mục. Đây là vùng địa giới hẻo lánh nhất phía sau Hỏa Long Tông, nơi linh khí hỗn loạn, thường là nơi những đệ tử phạm lỗi nặng bị đưa đến để sám hối, hoặc cũng là nơi lý tưởng nhất để… chôn xác một ai đó mà không để lại dấu vết.

Diệp Phi dừng bước. Đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu của hắn khẽ dao động. Hắn không quay đầu lại, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo:

"Đã bám theo hơn mười dặm đường, trưởng lão không thấy mệt sao?"

Không gian tĩnh lặng trong chốc lát, rồi một luồng uy áp nặng nề như núi thái sơn đột ngột giáng xuống. Những tán cây cổ thụ xung quanh rắc rắc gãy đổ, bụi đất cuộn lên mù mịt. Từ trong bóng tối của một gốc đại thụ ngàn năm, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một lão giả mặc trường bào hỏa hồng, chòm râu dài rung rinh theo mỗi bước đi, nhưng đôi mắt lão lại đỏ quạch vì oán độc. Lâm Hạo – một trong những cao thủ Kim Đan kỳ của Lâm gia, đồng thời là thúc phụ của Lâm Phàn.

"Nghiệt chướng! Ngươi làm nhục Lâm gia ta trước mặt bàn dân thiên hạ, khiến Lâm Phàn phải dập đầu nhận lỗi, chẳng lẽ tưởng rằng có thể bình yên rời đi?" Lâm Hạo gầm nhẹ, âm thanh mang theo linh lực chấn động làm lá khô bay tán loạn.

Diệp Phi thong thả xoay người lại, hắc bào thêu chỉ bạc lấp lánh dưới ánh trăng nhợt nhạt. Đối diện với một cường giả Kim Đan kỳ, thứ áp lực có thể khiến một đệ tử Trúc Cơ thông thường quỳ rạp xuống đất, đối với hắn lại như gió thoảng mây trôi.

"Lâm Phàn thua cược, dập đầu là lẽ thiên kinh địa nghĩa. Còn ngươi…" Diệp Phi nheo mắt, ánh nhìn đầy vẻ khinh miệt, "Một trưởng lão nội môn lại lén lút đi ám sát một đệ tử ngoại môn. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e là cái mặt già của Lâm gia các ngươi cũng không còn chỗ mà giấu."

"Chết đến nơi còn dám mạnh miệng!"

Lâm Hạo không muốn nói nhảm thêm. Lão biết Diệp Phi có điều quái lạ, một kẻ vốn là phế vật lại có thể đánh bại thiên tài Trúc Cơ, chắc chắn có bí mật lớn. Chỉ cần giết hắn, tước đoạt cơ duyên đó, Lâm gia không những rửa sạch nhục nhã mà còn có thể cường đại hơn.

"Hỏa Long Phẫn Thiên!"

Lâm Hạo gầm lên, hai tay kết ấn cực nhanh. Linh khí thuộc tính hỏa trong phạm vi trăm trượng điên cuồng tụ tập, hóa thành một con hỏa long khổng lồ dài hơn mười trượng, vẩy rồng đỏ rực, hư không xung quanh bị thiêu đốt đến mức vặn vẹo.

Con hỏa long rống lên một tiếng điếc tai, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa lao thẳng về phía Diệp Phi. Đây là chiêu thức toàn lực của một tu sĩ Kim Đan, đủ để san phẳng một ngọn núi nhỏ.

Trong thức hải của Diệp Phi, giọng nói già nua, khàn khàn của Cửu U Lão Tổ vang lên, mang theo chút hứng thú:
"Tiểu tử, Kim Đan kỳ đối với ngươi hiện tại vẫn còn quá tầm. Có cần lão phu mượn chút lực lượng cho ngươi không?"

"Không cần." Diệp Phi lạnh lùng đáp lại bằng thần thức, "Kim Đan thì sao? Kiếp trước, loại kiến hôi này ngay cả tư cách quỳ dưới chân ta cũng không có. Hôm nay, ta sẽ dùng máu của lão để tế thanh kiếm này."

Hắn đưa tay ra sau lưng, nắm lấy chuôi thanh kiếm gãy quấn vải thô.

"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết — Chuyển!"

Trong nháy mắt, linh lực thuần chính của Hỏa Long Tông bên trong kinh mạch Diệp Phi bỗng chốc đảo lộn. Một luồng ma khí thâm trầm, lạnh lẽo từ tận cùng xương tủy hắn bùng phát. Ma khí này không giống với tà ma ngoại đạo thông thường, nó mang một loại uy nghiêm cổ xưa, tựa như vị vua của bóng tối vừa thức tỉnh.

*Oanh!*

Diệp Phi rút kiếm.

Thanh Trảm Thiên Kiếm dù chỉ còn một nửa, dù trông rỉ sét loang lổ, nhưng khi lọt vào tay Diệp Phi, nó bỗng phát ra tiếng ngân rung động linh hồn. Một đạo kiếm quang màu tím đen xé toạc màn đêm, va chạm trực diện với hỏa long.

*Bùng!*

Một tiếng nổ chấn động núi rừng vang lên. Dòng khí nóng bỏng và ma khí lạnh lẽo đan xen, tạo thành một cơn bão năng lượng quét sạch mọi thứ xung quanh thành bình địa.

Lâm Hạo lùi lại hai bước, mặt đầy vẻ kinh hãi: "Cái gì? Ngươi… ngươi tu luyện ma công? Khí tức này… không đúng, Trúc Cơ kỳ sao có thể chặn được một chiêu của ta?"

Diệp Phi đứng trong đống đổ nát, hắc bào không chút bụi bặm, ánh mắt hắn loé lên một tia hồng quang khát máu: "Ngươi nói nhiều quá."

"Súc sinh, quản ngươi tu luyện tà thuật gì, trước mặt Kim Đan đều là hư ảo!"

Lâm Hạo gào lên, lão vỗ mạnh vào ngực, một viên Kim Đan tròn trịa, tỏa ánh hào quang đỏ rực bay ra lơ lửng trên đỉnh đầu. Đây là liều mạng chiêu thức, dùng bản mệnh Kim Đan để tăng cường pháp lực. Lão đã cảm nhận được mối đe dọa từ thanh niên này, không dám giữ tay thêm nữa.

"Vạn hỏa quy tông, hỏa ngục giáng thế!"

Bầu trời trên Tử Vong Cốc bỗng chốc đỏ rực như máu. Hàng ngàn hỏa cầu từ trên cao rơi xuống như mưa rào, khóa chặt mọi đường lui của Diệp Phi.

Diệp Phi nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự rung động của Trảm Thiên Kiếm. Nó đang đói khát. Nó đang thèm khát máu của kẻ tự xưng là chính đạo này.

"Kiếp trước ta dùng ngươi trảm thiên thần, kiếp này ta dùng ngươi giết ngụy quân tử."

Diệp Phi bước ra một bước. Bước chân này trông có vẻ chậm rãi, nhưng lại như đạp trên quy tắc của không gian. Mỗi bước đi, khí thế của hắn lại tăng vọt. Ma khí quanh thân hắn hóa thành một vòng xoáy khổng lồ, nuốt chửng tất cả hỏa cầu rơi xuống.

"Nghịch Thiên Kiếm Ý — Nhất Kiếm Đoạn Vạn Cổ!"

Thanh kiếm gãy đột ngột vung lên. Không có kiếm khí hào nhoáng, không có âm thanh bùng nổ. Chỉ có một đường chỉ đen mỏng manh như sợi tóc cắt ngang qua màn đêm.

Lâm Hạo đồng tử co rụt lại, lão cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy chưa từng có. Viên Kim Đan trên đầu lão điên cuồng run rẩy, dường như muốn trốn chạy.

"Không thể nào! Ngự!"

Lâm Hạo dốc toàn bộ linh lực tạo thành một tấm khiên lửa dày đặc trước mặt. Nhưng… vô dụng.

Sợi chỉ đen kia đi qua, tấm khiên lửa vỡ vụn như gương rơi. Kiếm ý mang theo sức mạnh của "Nghịch Chuyển Càn Khôn" dễ dàng cắt đứt sợi dây liên kết giữa Lâm Hạo và trời đất, phong tỏa hoàn toàn linh lực của lão.

*Xoẹt.*

Tiếng kim loại cắt qua da thịt vang lên khô khốc.

Lâm Hạo đứng sững lại. Đôi mắt lão trợn trừng, chứa đầy vẻ không tin nổi. Lão nhìn thấy cơ thể mình vẫn đứng đó, nhưng tầm mắt của lão lại đang xoay tròn, xoay tròn hướng lên trời cao, rồi lại rơi xuống đất.

Một cái đầu già nua rơi bịch xuống thảm lá mục, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ kinh hoàng tột độ. Kim Đan kỳ cường giả, chết!

Máu tươi từ cổ Lâm Hạo phun lên cao như một đài phun nước đỏ thẫm. Diệp Phi đứng đó, thanh kiếm gãy trong tay khẽ rung nhẹ, hút lấy một giọt máu trên lưỡi kiếm rồi trở lại vẻ rỉ sét vốn có.

Viên Kim Đan không người điều khiển rơi xuống, Diệp Phi nhanh tay chộp lấy. Cảm nhận được năng lượng tinh thuần bên trong, hắn lạnh nhạt cất vào giới chỉ.

"Phù…"

Diệp Phi khẽ thở hắt ra, sắc mặt có chút tái nhợt. Việc cưỡng ép sử dụng ma khí của Ma Đế ở cảnh giới Trúc Cơ để thi triển Nghịch Thiên Kiếm Ý khiến cơ thể hắn phải chịu tải cực lớn. Nếu không phải có Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết và thân thể được tôi luyện bởi Cửu U Lão Tổ, có lẽ hắn đã bị nổ xác mà chết.

"Khá khen cho một chiêu Nhất Kiếm Đoạn Vạn Cổ." Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn cười ha hả, "Dù chỉ còn một phần vạn uy lực kiếp trước, nhưng giết một tên Kim Đan hạ đẳng cũng đủ rồi. Có điều, tiểu tử, động tĩnh lớn như thế này, những kẻ già đời của Hỏa Long Tông sắp tới nơi rồi đấy."

Diệp Phi liếc nhìn xác chết của Lâm Hạo, rồi nhìn về phía những vệt sáng đang bay nhanh từ phía đỉnh núi nội môn hướng về phía này.

Hắn khẽ búng tay, một ngọn lửa đen từ hư không sinh ra, bao phủ lấy thi thể và cái đầu của Lâm Hạo. Trong chớp mắt, mọi dấu vết, từ quần áo đến xương cốt, ngay cả linh hồn mảnh vụn của Lâm Hạo cũng bị thiêu cháy sạch sẽ, không còn một mảnh bụi nào.

"Đến lúc đi rồi."

Diệp Phi thu kiếm vào vỏ vải, thân hình lướt đi như một làn khói hắc ám, biến mất vào sâu trong rừng thẳm ngay trước khi vị trưởng lão nội môn đầu tiên hạ cánh xuống Tử Vong Cốc.

Gió vẫn rít gào qua khe đá, nhưng Tử Vong Cốc lúc này chỉ còn lại sự im lặng rợn người và mùi khét mờ nhạt của một sinh mệnh vừa bị xóa sổ khỏi nhân gian.

Diệp Phi biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Một viên Kim Đan của Lâm gia chỉ là lợi tức nhỏ. Nợ máu kiếp trước, nợ oán kiếp này, hắn sẽ dùng toàn bộ Thương Khung Giới này để hoàn trả.

Dưới ánh trăng tà, bóng dáng hắn cô độc nhưng cao ngạo như một vị thần đứng trên vạn vật, sẵn sàng nghịch chuyển toàn bộ càn khôn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8