Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 31: Thân Phận Bị Nghi Ngờ**
**CHƯƠNG 31: THÂN PHẬN BỊ NGHI NGỜ**
Ánh ban mai lười biếng xuyên qua màn sương mù dày đặc của Hỏa Long Tông, hắt lên những rặng thông già những vệt sáng nhạt nhòa. Thế nhưng, sự tĩnh mịch thường lệ của một buổi sớm tu hành đã bị phá vỡ bởi tiếng chuông đồng vang vọng từ đỉnh Thiên Hỏa – tiếng chuông tập hợp khẩn cấp vốn chỉ dành cho những sự kiện trọng đại hoặc tai ương ngập đầu.
Diệp Phi bước đi thong dong trên con đường mòn dẫn về khu ngoại môn. Hắc bào của hắn hơi sương bám dầy, gương mặt thanh tú vẫn duy trì vẻ bình thản đến lạ lùng, dù chỉ cách đây vài canh giờ, đôi bàn tay ấy đã tiễn đưa một thiên tài Kim Đan của Lâm gia vào cõi vĩnh hằng.
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn của Cửu U Lão Tổ vang lên, mang theo chút ý vị xem kịch vui: "Tiểu tử, ngươi nhìn kìa. Đám chính đạo này phản ứng nhanh thật đấy. Xem ra cái chết của tên tiểu tử họ Lâm kia đã chọc vào ổ kiến lửa rồi."
Diệp Phi nhếch môi, nụ cười thoáng qua lạnh lẽo như băng tuyết: "Lâm gia là vây cánh quan trọng của Hỏa Long Tông ở thế tục, lại có quan hệ thông gia với nội môn trưởng lão. Chết một vị thiên tài Kim Đan, bọn chúng không điên mới là lạ."
"Ngươi định đối phó thế nào? Lão phu cảm nhận được có ít nhất ba đạo thần thức cường đại đang quét qua khu vực này. Tên Đại trưởng lão Lâm Hùng kia vốn nổi tiếng là kẻ bao che khuyết điểm, lại có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ. Nếu hắn ra tay, cơ thể Trúc Cơ này của ngươi gánh không nổi một chưởng đâu."
"Cứ tùy cơ ứng biến." Diệp Phi nhàn nhạt đáp, ánh mắt nhìn về phía quảng trường lớn đang tấp nập đệ tử.
Tại Quảng trường Hỏa Long, hàng ngàn đệ tử từ ngoại môn đến nội môn đã tề tựu đông đủ. Không khí căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ làm nổ tung cả không gian. Ở vị trí cao nhất trên đài quan sát, Đại trưởng lão Lâm Hùng đang ngồi trên chiếc ghế đá chạm rồng, gương mặt vốn dĩ uy nghiêm nay đen lại như đáy nồi, sát khí từ người lão tỏa ra khiến những đệ tử đứng gần cảm thấy khó thở, lồng ngực đau nhói.
Bên cạnh lão là mảnh vỡ của một tấm "Mệnh Bài" – thứ gắn liền với sinh mệnh của mỗi đệ tử nòng cốt. Mảnh vỡ xám xịt, không còn chút linh khí nào, minh chứng cho việc Lâm Hạo đã thần hình câu diệt.
"Diệp Phi! Bước ra đây cho ta!"
Một tiếng gầm phẫn nộ như sấm sét nổ vang giữa quảng trường. Lâm Hùng đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu gắt gao khóa chặt vào bóng dáng hắc y vừa mới xuất hiện ở phía xa.
Toàn bộ ánh mắt của hàng ngàn đệ tử đồng loạt đổ dồn về phía Diệp Phi. Có thương hại, có chế giễu, cũng có kẻ tò mò. Ai cũng biết, vài ngày trước Diệp Phi và Lâm Hạo đã có mâu thuẫn lớn tại Tàng Kinh Các. Nay Lâm Hạo mất tích, mệnh bài tan vỡ, kẻ bị nghi ngờ đầu tiên đương nhiên là hắn.
Diệp Phi không nhanh không chậm, bước từng bước vững chãi lên giữa quảng trường. Hắn chắp tay, hành lễ một cách lấy lệ, thanh âm lãnh đạm: "Đệ tử Diệp Phi, tham kiến Đại trưởng lão. Không biết trưởng lão gọi đệ tử có việc gì?"
"Có việc gì?" Lâm Hùng cười gằn, mỗi bước lão hạ xuống mặt đất đều khiến gạch đá nứt toác, "Lâm Hạo vào Tử Vong Cốc tìm ngươi, đến nay mệnh bài đã vỡ, xác không thấy, hồn không còn. Trong tông môn này, ngoại trừ ngươi có thâm thù đại hận với hắn, thì còn ai vào đây nữa?"
Diệp Phi ngẩng đầu, đối diện với uy áp của cao thủ Nguyên Anh mà không hề lùi bước, thản nhiên đáp: "Tử Vong Cốc vốn là nơi hung hiểm, yêu thú hoành hành. Lâm sư huynh tu vi cao cường, lại là Kim Đan cảnh, đệ tử chỉ là một Trúc Cơ cỏn con, làm sao có thể hại được huynh ấy? Trưởng lão quá đề cao đệ tử rồi."
"Lấp liếm! Ngươi tưởng ta không biết ngươi ẩn giấu thực lực sao?" Lâm Hùng bước tới sát mép đài, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Diệp Phi: "Gần đây hành tung của ngươi quỷ dị, tu vi đột phá nhanh chóng một cách bất thường. Hơn nữa, thám tử của ta báo lại, tại hiện trường ở Tử Vong Cốc có lưu lại dấu vết của ma khí cực kỳ tàn bạo. Diệp Phi, ta nghi ngờ ngươi không phải là đệ tử chính đạo, mà là gian tế Ma giáo trà trộn vào Hỏa Long Tông chúng ta!"
Lời vừa thốt ra, cả quảng trường xôn xao như ong vỡ tổ. "Ma giáo gian tế" – cái danh hiệu này ở giới tu tiên chính là bản án tử hình không cần xét xử.
"Ồ? Ma khí sao?" Diệp Phi nheo mắt, tâm niệm khẽ động. Hắn biết Lâm Hùng đang muốn dùng chiêu bài "vơ đũa cả nắm" để danh chính ngôn thuận giết chết mình, đồng thời che đậy sự thật rằng con cháu Lâm gia thua dưới tay một đệ tử ngoại môn.
Lúc này, từ trong đám đông, một thiếu niên lầm lì với vết sẹo dài trên cánh tay bước ra đứng cạnh Diệp Phi. Đó là Mặc Ly. Cậu bé nhìn Lâm Hùng, giọng nói trầm đục: "Đại trưởng lão, nói chuyện phải có chứng cứ. Diệp sư huynh cả đời ở tại tông môn, chưa từng ra ngoài nửa bước, lấy đâu ra ma công để luyện?"
"Cút đi! Chỗ này không đến lượt hạng nô bộc như ngươi lên tiếng!" Lâm Hùng phất tay, một luồng kình khí mãnh liệt bắn ra. Mặc Ly cắn răng, không hề né tránh, muốn dùng cơ thể che chắn cho Diệp Phi.
Tuy nhiên, Diệp Phi chỉ khẽ nghiêng người, một tay túm lấy vai Mặc Ly kéo ra sau, tay kia khẽ phất ống tay áo. Một luồng linh lực tinh thuần hóa thành vòng xoáy âm nhu, nhẹ nhàng hóa giải cú đánh của Lâm Hùng trong vô hình.
Động tác này khiến mấy vị trưởng lão khác đang ngồi xem cũng phải khẽ ồ lên kinh ngạc. Hóa giải đòn đánh của Nguyên Anh cảnh mà nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, đây không phải là việc mà một Trúc Cơ có thể làm được.
"Thấy chưa! Các vị có thấy không?" Lâm Hùng nắm bắt cơ hội, hét lớn: "Thủ pháp này quái dị vô cùng, không phải công pháp của Hỏa Long Tông ta. Diệp Phi, hôm nay nếu ngươi không chứng minh được sự thanh bạch, ta sẽ thay tông môn trừ khử cái họa này!"
Lâm Hùng vung tay lên, một chiếc gương đồng cổ kính đột nhiên bay lơ lửng giữa không trung. Chiếc gương tỏa ra ánh sáng trắng vàng rực rỡ, chính khí lẫm liệt, mặt gương khắc đầy những phù văn trấn áp tà ma.
"Hạo Nhiên Kính!" Đám đệ tử kinh hô. Đây là trấn phái chi bảo của nội môn, chuyên dùng để soi rọi bản nguyên của tu sĩ. Nếu là ma tu hoặc luyện tà thuật, dưới ánh sáng của Hạo Nhiên Kính, chân khí trong người sẽ tự động bạo loạn, đen kịt như mực, không thể giấu giếm.
Lâm Hùng nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy độc ác: "Nếu ngươi dám bước dưới Hạo Nhiên Kính mà không có dấu vết ma khí, ta sẽ tin ngươi. Bằng không… ta sẽ đích thân bóp nát thần hồn ngươi ngay tại chỗ!"
Trong nhẫn cổ, Cửu U Lão Tổ lo lắng: "Tiểu tử, cẩn thận! Hạo Nhiên Kính này chứa đựng một tia thiên đạo ý chí của phái Chính đạo, công pháp Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết của ngươi dù thần diệu nhưng hiện tại cảnh giới quá thấp, rất dễ bị nó nhìn ra sơ hở. Hay là để lão phu thi triển bí thuật mang ngươi bỏ chạy?"
Diệp Phi nhìn chiếc gương lấp lánh trên cao, trong lòng lại không hề có chút hoảng hốt. Ngược lại, một tia ngạo nghễ của Ma Đế năm xưa hiện lên trong đáy mắt.
"Bỏ chạy? Trong từ điển của Diệp Phi ta chưa bao giờ có hai chữ đó. Lão Tổ, người đã quên công pháp của ta tên là gì rồi sao? Nghịch Thiên Hỗn Nguyên… chữ 'Nghịch' không phải để trang trí."
Hắn bước lên phía trước, đứng ngay dưới tâm điểm của luồng sáng rực rỡ từ Hạo Nhiên Kính.
"Soi đi." Diệp Phi nhàn nhạt thốt lên hai chữ.
Lâm Hùng niệm chú, một chỉ bắn vào mặt gương. Ánh sáng của Hạo Nhiên Kính ngay lập tức đại phóng, bao phủ toàn thân Diệp Phi. Luồng ánh sáng này mang theo tính chất thanh lọc cực mạnh, xâm nhập vào kinh mạch, vào đan điền, truy tìm bất cứ dấu vết nào của bóng tối.
*Rầm rầm rầm!*
Bên trong đan điền của Diệp Phi, luồng ma khí đen kịt từ trận chiến tối qua vẫn còn đang sục sôi. Khi ánh sáng của Hạo Nhiên Kính ập đến, chúng giống như gặp phải thiên địch, điên cuồng gầm thét, muốn bộc phát ra ngoài để tử chiến.
Khóe miệng Diệp Phi tràn ra một vệt máu tươi, sắc mặt hắn tái nhợt.
"Haha! Ma khí phản phệ rồi! Nhìn kìa, hắn sắp không chịu nổi nữa rồi!" Lâm Hùng cười lớn đầy đắc thắng.
Nhưng đúng lúc đó, Diệp Phi khép hờ mắt, trong tâm niệm vang lên một tiếng quát lạnh: *Nghịch Chuyển!*
*Thái Cực Nghịch Chuyển Kinh – Chương Thứ Nhất: Hư Thực Hoán Chuyển!*
Toàn bộ ma khí đang bạo liệt trong người Diệp Phi đột ngột bị hút vào một vòng xoáy hư ảo. Ở tâm vòng xoáy đó, quy luật của vũ trụ dường như bị đảo ngược. Đen biến thành trắng, đục hóa thành trong. Ma khí tàn bạo nhất bị nghiền nát, qua một chu kỳ "nghịch chuyển", chúng hóa thành những luồng linh lực chính đạo tinh khiết và thánh khiết nhất mà thế gian này từng thấy.
*Oanh!*
Một cột sáng hoàng kim đột ngột bộc phát từ đỉnh đầu Diệp Phi, lao thẳng lên trời, cộng hưởng mạnh mẽ với Hạo Nhiên Kính. Chiếc gương vốn đang phát ra ánh sáng trắng, nay dưới sự tác động của luồng linh lực từ Diệp Phi, nó bỗng rung chuyển dữ dội, chuyển sang màu vàng kim rực rỡ, phát ra những tiếng sáo diều trong trẻo.
Mùi hương sen thơm ngát lan tỏa khắp quảng trường, những đóa hoa linh khí ảo diệu nở rộ dưới chân Diệp Phi.
Cả quảng trường chết lặng. Đây không phải là ma khí, mà là… Thiên căn trong truyền thuyết! Là loại linh khí chỉ có những thánh nhân hoặc đại năng tu luyện công pháp chí cao mới có được!
"Cái gì? Không thể nào!" Lâm Hùng trợn tròn mắt, loạng choạng lùi lại phía sau, sắc mặt trắng bệch như gặp ma.
Diệp Phi mở mắt ra, đôi đồng tử giờ đây trong vắt như nước hồ thu, phản chiếu bóng dáng đang run rẩy của Đại trưởng lão. Hắn bước một bước ra khỏi luồng sáng, khí thế toàn thân bỗng chốc tăng vọt, lấn át cả uy áp Nguyên Anh của Lâm Hùng.
"Đại trưởng lão, soi đủ chưa?" Giọng Diệp Phi lạnh lùng vang lên, vang vọng khắp bốn phương tám hướng. "Người nói đệ tử là ma tu, nhưng Hạo Nhiên Kính lại cho rằng đệ tử có 'Thánh Tâm'. Chẳng lẽ… trưởng lão cho rằng chiếc kính tổ truyền này cũng bị ma khí của đệ tử làm mù mắt sao?"
Lâm Hùng lắp bắp: "Ngươi… ngươi dùng yêu thuật gì? Không thể nào có chuyện này!"
"Đủ rồi!"
Một tiếng quát uy nghiêm vọng xuống từ đỉnh Thiên Hỏa. Không gian khẽ lay động, một vị lão giả mặc bào phục thêu hình hỏa long đỏ rực hiện thân giữa hư không. Đó là Tông chủ Hỏa Long Tông – Hỏa Vân Tử.
Hỏa Vân Tử nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thâm thúy và kinh ngạc, sau đó quay sang Lâm Hùng, trầm giọng: "Lâm Hùng, ngươi còn định làm loạn đến bao giờ? Diệp Phi mang trong mình linh lực thuần khiết bậc này, nếu hắn là ma tu, thì cả cái Thương Khung Giới này chẳng có ai là chính đạo cả."
"Tông chủ… nhưng Lâm Hạo…"
"Câm miệng!" Hỏa Vân Tử phất tay: "Tử Vong Cốc xảy ra biến cố, có lẽ có đại ma ẩn nấp từ lâu ra tay. Lâm Hạo bất hạnh hy sinh là tổn thất của tông môn, chúng ta sẽ điều tra kỹ. Còn Diệp Phi…"
Lão nhìn Diệp Phi, nụ cười hiền hòa hơn đôi chút nhưng vẫn đầy sự dò xét: "Ngươi biểu hiện rất tốt. Khí thế của cột sáng vừa rồi chứng tỏ ngươi đã chạm tới ngưỡng cửa của đại đạo. Từ nay về sau, ngươi không còn là đệ tử ngoại môn nữa, chính thức tấn thăng đệ tử nội môn, hưởng chế độ của thiên tài hàng đầu."
Diệp Phi thản nhiên chắp tay: "Tạ Tông chủ."
Đám đệ tử bên dưới vỡ òa. Một cuộc lội ngược dòng kinh điển! Từ kẻ bị nghi ngờ là gian tế, Diệp Phi trong chớp mắt trở thành thiên tài nội môn, thậm chí còn được Tông chủ trực tiếp bảo hộ.
Diệp Phi quay lưng đi, bóng dáng cao gầy tản mát ra một sự bí ẩn không lời nào tả xiết. Khi đi qua sát bên Lâm Hùng, hắn khẽ dừng bước, thanh âm chỉ đủ để hai người nghe thấy:
"Đại trưởng lão, mất đi Lâm Hạo chỉ là món khai vị thôi. Cái gì của Lâm gia các người cướp từ tay ta, ta sẽ đòi lại bằng sạch… cả gốc lẫn lãi."
Lâm Hùng rùng mình một cái, cảm giác như vừa bị một con thú dữ thời thái cổ nhìn chằm chằm. Đến khi lão kịp phản ứng để giận dữ, thì Diệp Phi đã dẫn theo Mặc Ly rời khỏi quảng trường từ lâu.
Ở một góc tối sau các tòa điện, một bóng hồng y rực rỡ đã đứng quan sát từ đầu đến cuối. Đôi mắt tím nhạt của Tô Nguyệt Thiềm lóe lên một tia sáng kỳ dị.
"Thái Cực Nghịch Chuyển? Thú vị thật… Diệp Phi, rốt cuộc ngươi là kẻ nào? Kẻ có thể đùa giỡn Thiên Đạo Minh trong lòng bàn tay như thế, chẳng lẽ thật sự là vị đại nhân năm xưa…"
Nàng khẽ mỉm cười, thân hình mờ nhạt rồi biến mất vào không trung.
Trong khi đó, trở về căn phòng trúc đơn sơ của mình, Diệp Phi vừa bước vào cửa đã phun ra một ngụm máu đen. Sắc mặt hắn trong tích tắc trở nên xám xịt, hơi thở dồn dập.
"Tiểu tử! Ngươi chơi liều quá rồi!" Cửu U Lão Tổ từ chiếc nhẫn hiện hình, lo lắng bay quanh hắn. "Cưỡng ép nghịch chuyển ma khí cường độ cao như vậy khi chưa đạt đến Kim Đan, kinh mạch của ngươi đã xuất hiện vết nứt rồi!"
Diệp Phi ngồi xếp bằng, lấy ra viên Kim Đan của Lâm Hạo mà hắn đã chiếm được tối qua. Viên kim đan tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nhưng đối với Diệp Phi, nó chỉ là một viên đại bổ dược giúp hắn phục hồi.
"Không liều thì sao có thể thoát khỏi con cáo già Lâm Hùng đó?" Diệp Phi vừa điều khí vừa nói, giọng run rẩy nhưng kiên định: "Có viên Kim Đan này, chỉ cần ba ngày, ta không những khôi phục mà còn có thể trực tiếp đột nhập Trúc Cơ hậu kỳ."
Ánh mắt hắn nhìn về phía cửa sổ, nơi đỉnh núi Thiên Hỏa cao vút ẩn hiện trong mây.
"Trận chiến thực sự ở nội môn sắp bắt đầu. Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… các ngươi hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt đi. Ma Đế trở lại, chính là lúc càn khôn điên đảo!"
Căn phòng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và vầng hào quang âm u bắt đầu bao phủ lấy thân thể Diệp Phi, khi hắn bắt đầu nuốt chửng viên Kim Đan tội lỗi kia.