Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 32: Cuộc Thẩm Phán Bất Công**
Giữa bóng tối tĩnh mịch của căn phòng trúc, luồng linh khí đỏ thẫm cuộn trào như những con rắn nhỏ, quấn quýt lấy thân hình gầy gò của Diệp Phi. Trên trán hắn, mồ hôi rịn ra li tâm, nhưng vừa mới xuất hiện đã bị nhiệt độ kinh người từ luồng hỏa độc trong viên Kim Đan hóa hơi hoàn toàn.
Viên Kim Đan của Lâm Hạo là kết tinh của cả đời tu hành, dù phẩm giai không phải thượng đẳng, nhưng đối với một kẻ đang ở Trúc Cơ cảnh như Diệp Phi, nó vẫn là một nguồn năng lượng khổng lồ. Diệp Phi cắn chặt răng, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* trong cơ thể vận hành điên cuồng. Hắn không hấp thụ theo cách thông thường, mà dùng ma đạo tâm pháp để cưỡng ép bóc tách từng lớp quy tắc ẩn chứa bên trong viên đan.
"Hừ, lũ kiến hôi này chỉ biết tu theo lối mòn, Kim Đan chứa đầy tạp chất."
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn của Cửu U Lão Tổ vang lên, mang theo sự khinh bỉ tột độ. Diệp Phi không đáp lời, đôi mắt hắn bỗng nhiên mở bừng, một con ngươi hóa đỏ thẫm, một con ngươi thâm trầm như đêm đen.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên, viên Kim Đan nứt vỡ, hóa thành một dòng thác năng lượng tinh khiết tràn vào kinh mạch Diệp Phi. Hắn cảm nhận được cơ thể mình như một mảnh ruộng khô cằn vừa được đón cơn mưa rào, nhưng cơn mưa này quá dữ dội, chực chờ phá hủy tất cả đê điều.
Đúng lúc này, từ bên ngoài, tiếng chuông đồng vang dội khắp Hỏa Long Tông.
*Tùng! Tùng! Tùng!*
Chín hồi chuông dài, trầm hùng và mang theo một loại uy áp tâm linh không thể kháng cự. Diệp Phi thu hồi công lực, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.
"Đến nhanh hơn ta tưởng."
Hắn đứng dậy, khoác lên mình chiếc hắc bào, từng bước chậm rãi ra cửa. Phía sau hắn, Mặc Ly với khuôn mặt lầm lì đã đứng đó từ bao giờ, thanh kiếm rỉ sét đeo bên hông khẽ rung lên như cảm nhận được sát khí đang bao trùm lấy đỉnh núi.
…
Đại điện Hỏa Long Tông.
Không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng như một mồi lửa nhỏ cũng có thể làm cả điện đường nổ tung. Ở vị trí cao nhất, tông chủ Hỏa Long Tông – Hỏa Vân Tử, sắc mặt lo lắng xen lẫn e sợ, liên tục xoa nhẹ hai bàn tay vào nhau.
Ngồi hai bên phía dưới là các trưởng lão nội môn, ai nấy đều cúi đầu, hơi thở dồn dập. Mà ở giữa đại điện, ba vị khách không mời mà đến đang ngồi hiên ngang, khí chất tỏa ra hoàn toàn áp đảo tất cả những kẻ hiện diện.
Dẫn đầu là một nam tử trung niên, mặc trường bào màu lam nhạt có thêu hình cán cân công lý của Thiên Đạo Minh. Ánh mắt gã sắc bén như ưng, tu vi đã đạt đến Hóa Thần cảnh sơ kỳ, khiến không gian xung quanh gã như bị vặn vẹo. Đây chính là Hình phạt Chấp sự của Thiên Đạo Minh – Thẩm Vô Đạo.
Cạnh gã là một thiếu nữ trẻ tuổi, vẻ đẹp thoát tục như tiên tử hạ phàm, chính là Liễu Như Yên của Dao Trì Thánh Địa. Nàng ngồi đó, bình thản nhấp ngụm trà, nhưng ánh mắt lại thi thoảng nhìn về phía cửa điện, trong lòng ẩn chứa một sự bất an khó tả.
"Hỏa Vân tông chủ, chúng ta đã chờ nửa canh giờ rồi." Thẩm Vô Đạo lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm nổ giữa trời quang, "Kẻ tên Diệp Phi kia vẫn chưa chịu xuất hiện sao? Phải chăng hắn sợ tội mà bỏ trốn, hay là Hỏa Long Tông định che giấu cho kẻ tu luyện tà công?"
Hỏa Vân Tử toát mồ hôi hột, vội vàng khom lưng đáp: "Thẩm đại nhân thứ lỗi, đệ tử đó… có lẽ đang bế quan sau trận quyết đấu. Lão phu đã sai người đi gọi, nhất định sẽ đến ngay."
"Bế quan? Hay là đang luyện hóa ma khí?" Lâm Hùng đứng ở một góc, nghiến răng nghiến lợi thêm dầu vào lửa, "Thẩm đại nhân, tiểu súc sinh đó ra tay cực kỳ tàn độc, không chỉ phế đi tôn nhi của ta, mà công pháp hắn sử dụng rõ ràng mang theo hơi thở của U Minh Ma Giới. Nếu không bắt hắn lại tra xét, chỉ sợ tương lai sẽ là một đại họa cho chính đạo."
"Ai là đại họa cho chính đạo?"
Một giọng nói thanh thản nhưng lạnh thấu xương vang lên từ phía cửa điện. Mọi ánh mắt ngay lập tức dồn về phía đó.
Diệp Phi bước vào, dáng người hiên ngang, hắc bào tung bay trong gió. Theo sau hắn là Mặc Ly, tựa như một cái bóng trung thành. Diệp Phi bước qua ngưỡng cửa, đối diện với hàng chục ánh mắt đầy thù hận và nghi kị, nhưng bước chân hắn không hề khựng lại, cũng không hề có ý định hành lễ.
"Diệp Phi! Ngươi thật to gan! Trước mặt Thẩm đại nhân và Tiên tử mà không quỳ?" Lâm Hùng quát lớn.
Diệp Phi khẽ liếc mắt qua, nhàn nhạt nói: "Ta quỳ trời quỳ đất, quỳ cha mẹ. Một kẻ chỉ biết sủa bậy như ngươi, lấy tư cách gì bảo ta quỳ?"
"Ngươi…!" Lâm Hùng tím mặt, nhưng liếc thấy Thẩm Vô Đạo đang cau mày, lão liền im bặt.
Thẩm Vô Đạo đặt chén trà xuống, một áp lực từ cấp độ Hóa Thần cảnh đột ngột bùng phát, như một ngọn núi lớn đè xuống vai Diệp Phi. Hắn muốn dùng uy áp để ép Diệp Phi phải khuỵu gối, để hắn biết thế nào là tôn ti trật tự.
Tuy nhiên, Diệp Phi chỉ hơi nhướn mày. Trong huyết mạch của hắn, dòng máu Ma Đế kiếp trước như bị kích thích, âm thầm vận chuyển hóa giải sức ép. Hắn đứng đó, thẳng tắp như một ngọn giáo đâm thủng trời xanh, hoàn toàn không hề có dấu hiệu lung lay.
Sự ngạc nhiên thoáng qua trong mắt Thẩm Vô Đạo. Gã hừ lạnh: "Ngươi chính là Diệp Phi? Ta là Chấp sự của Thiên Đạo Minh. Có người tố cáo ngươi tu luyện cấm thuật, gian lận trong tỷ đấu và có liên quan đến tàn dư của Ma giáo. Ngươi có gì để nói?"
Diệp Phi cười nhạt, ánh mắt lướt qua Liễu Như Yên, người đang nhìn hắn bằng một sự phức tạp khó hiểu. "Chấp sự đại nhân, Thiên Đạo Minh tự xưng là công bằng, chỉ dựa vào lời nói một phía của kẻ thua cuộc mà định tội sao? Vậy ta nói Lâm gia bọn họ thông đồng với Yêu tộc, đại nhân có muốn bắt họ lại tra tấn không?"
"Câm mồm!" Thẩm Vô Đạo đập bàn, một vết nứt kéo dài trên nền đá hoa cương, "Lâm gia là trung thần của Thiên Đạo Minh nhiều đời nay, công lao hiển hách. Còn ngươi, một kẻ vô danh tiểu tốt, từ một phế vật đột nhiên nhảy vọt tu vi, lại nắm giữ công pháp quỷ dị. Ngươi lấy gì chứng minh mình thanh bạch?"
"Ta không cần chứng minh." Diệp Phi lạnh lùng đáp, "Kẻ thanh liêm tự thấy thanh liêm, kẻ đục ngầu nhìn đâu cũng thấy đục. Đại nhân muốn gì, nói thẳng đi, đừng bày ra cái trò thẩm phán giả tạo này."
Thẩm Vô Đạo mắt nheo lại, một tia tham lam lóe lên rất nhanh. "Tốt, quả nhiên có khí phách. Vậy để minh oan cho mình, ngươi hãy giao nộp công pháp đang tu luyện cho Thiên Đạo Minh kiểm duyệt. Nếu sau khi các đại năng xác nhận đó không phải là ma công, chúng ta tự khắc sẽ trả lại sự trong sạch cho ngươi. Ngoài ra, chiếc nhẫn trên tay ngươi cũng cần nộp lại để kiểm tra."
Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn cười lạnh: "Thấy chưa tiểu tử? Cái gọi là chính nghĩa, chung quy cũng chỉ là thèm khát công pháp của ngươi thôi. Ngụy quân tử còn đáng sợ hơn chân tiểu nhân gấp vạn lần."
Diệp Phi không bất ngờ. Đây chính là kịch bản quen thuộc của kiếp trước, kẻ mạnh luôn tìm lý do để tước đoạt của kẻ yếu.
"Muốn công pháp của ta?" Diệp Phi nhếch mép, giọng nói vang vọng khắp đại điện, "Hóa ra mục đích thật sự của Thiên Đạo Minh cũng bẩn thỉu như vậy. Dùng danh nghĩa điều tra để ăn cướp? Thẩm Vô Đạo, ngươi không sợ lời này truyền ra ngoài sẽ làm ô uế cái bảng hiệu 'Thiên Đạo' kia sao?"
"Láo xược!"
Thẩm Vô Đạo tức giận đứng bật dậy. Không khí trong điện bỗng chốc đông cứng lại. "Ngươi dám nhục mạ Thiên Đạo Minh? Chỉ dựa vào tội danh này, ta đã có thể tiêu diệt ngươi ngay tại chỗ!"
Đúng lúc này, Liễu Như Yên bỗng nhiên lên tiếng: "Chấp sự đại nhân, bớt giận." Nàng quay sang nhìn Diệp Phi, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lẽo như băng giá: "Diệp Phi, ngươi nên hiểu tình thế lúc này. Thiên Đạo Minh không muốn oan uổng nhân tài. Ngươi giao công pháp ra, ta có thể dùng danh nghĩa Dao Trì Thánh Địa bảo đảm mạng sống cho ngươi. Nếu không, dù là Hỏa Long Tông cũng không giữ được ngươi."
Diệp Phi nhìn nàng, người con gái kiếp trước hắn từng sủng ái nhất, nay lại đang dùng giọng điệu ban ơn để bức ép hắn. Hắn cười, một điệu cười đầy vẻ giễu cợt và bi thương.
"Bảo đảm mạng sống? Liễu Như Yên, ngươi vẫn giống như xưa, luôn cho mình là kẻ cứu rỗi, nhưng thực chất bàn tay ngươi nhuộm đầy máu nhất. Các người muốn ép ta, nhưng hãy nhớ kỹ, ta – Diệp Phi, không phải là con cá nằm trên thớt để các người tùy ý định đoạt."
"Hàn băng quyết!"
Thẩm Vô Đạo không đợi thêm nữa, gã ra tay. Một bàn tay băng giá khổng lồ hình thành giữa hư không, chụp thẳng về phía Diệp Phi. Đây là một chiêu cấp Hóa Thần, đủ để bóp nát một tu sĩ Kim Đan thành bụi cám.
Mặc Ly gầm lên một tiếng, thanh kiếm rỉ sét rút ra định liều chết, nhưng Diệp Phi đã ngăn lại.
"Đứng sau ta!"
Diệp Phi không lùi mà tiến, đôi tay hắn bắt quyết nhanh đến mức tạo ra vô số tàn ảnh. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận hành ở mức cực hạn, luồng ma khí âm thầm chuyển hóa thành một đạo thanh khí chính tông nhất của chính đạo.
"Đại La Thiên Thủ!"
Một bàn tay vàng óng ánh như dát vàng hiện ra, va chạm trực diện với bàn tay băng giá.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chấn thiên động địa. Các trưởng lão xung quanh bị chấn văng ra ngoài, bàn ghế trong đại điện nát vụn thành dăm gỗ. Luồng sóng xung kích lan tỏa, làm sập cả một góc điện thờ.
Khói bụi tản đi, Thẩm Vô Đạo lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng. Trong khi đó, Diệp Phi dù khóe môi chảy máu, nhưng chân vẫn bám trụ vững chắc tại vị trí cũ.
"Đó… đó là tuyệt học của Phật môn? Làm sao có thể?" Hỏa Vân Tử kinh hãi kêu lên.
Thẩm Vô Đạo sắc mặt biến ảo khôn lường. Một tên Trúc Cơ lại có thể chặn đứng một chiêu của gã? Sự tồn tại của Diệp Phi đã vượt ra khỏi mọi logic tu luyện thông thường.
"Quả nhiên là tà thuật! Tu sĩ Trúc Cơ không thể nào có sức mạnh như vậy!" Thẩm Vô Đạo gào lên để che giấu sự lo sợ, "Mọi người nghe lệnh, bắt giữ kẻ phản nghịch này! Nếu hắn chống cự, giết không tha!"
Ngay khi không khí đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói ma mị, du dương như tiếng chuông bạc vang lên từ phía trên đỉnh điện:
"Chấp sự của Thiên Đạo Minh mà lại ức hiếp một hậu bối, xem ra cái gọi là 'Chính Đạo' cũng chỉ đến thế này thôi."
Cánh cửa điện tan nát dưới một trận gió hồng y đỏ rực. Tô Nguyệt Thiềm xuất hiện, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Diệp Phi. Nàng khoanh tay, đôi mắt tím lấp lánh nhìn Thẩm Vô Đạo, môi nở nụ cười mê hoặc.
"Yêu tộc Thánh nữ?" Thẩm Vô Đạo giật mình, lui lại đề phòng, "Yêu tộc dám can thiệp vào chuyện nội bộ của chính đạo?"
"Nội bộ?" Tô Nguyệt Thiềm cười khẩy, "Diệp Phi là khách quý của Vạn Yêu Quốc chúng ta. Ai muốn động vào hắn, trước tiên phải hỏi qua ta đã."
Diệp Phi nhìn Tô Nguyệt Thiềm, trong lòng khẽ thở dài. Hắn vốn định dùng át chủ bài cuối cùng để thoát thân, nhưng sự xuất hiện của nàng lại khiến cục diện thay đổi.
Lâm Hùng run rẩy chỉ tay: "Thấy chưa! Hắn quả thực cấu kết với yêu ma! Bằng chứng rành rành!"
Thẩm Vô Đạo lấy lại bình tĩnh, gương mặt trở nên hung ác: "Rất tốt. Ma đạo, Yêu tộc cùng tụ họp một chỗ. Hôm nay, ta sẽ nhân danh Thiên Đạo Minh, trừ ma vệ đạo!"
Gã ném ra một lệnh bài màu vàng kim. Lệnh bài bay lên không trung, phát ra luồng hào quang rực rỡ, ngay lập tức hình thành một trận pháp bao vây toàn bộ Hỏa Long Tông. Đây là *Thiên La Địa Võng Trận*, dùng để giam cầm những đại ma đầu.
"Diệp Phi, hôm nay dù ngươi có mọc cánh cũng khó thoát." Thẩm Vô Đạo đắc ý cười lớn.
Liễu Như Yên nhìn cảnh tượng này, trong lòng dấy lên một cảm giác ghê tởm kỳ lạ đối với những đồng môn xung quanh, nhưng nàng vẫn đứng im. Sự giáo dục của Thánh địa bao năm qua bảo nàng rằng ma và yêu phải bị diệt trừ, nhưng nhìn bóng lưng đơn độc mà ngạo nghễ của Diệp Phi, trái tim nàng bỗng nhói đau một cách vô thức.
Diệp Phi lau vết máu trên môi, mắt hắn bắt đầu hóa thành màu đen hoàn toàn. Hơi thở xung quanh hắn thay đổi, lạnh lẽo, tàn bạo và tràn đầy sự hủy diệt.
"Muốn dùng trận pháp này để nhốt ta?" Diệp Phi nói nhỏ, chỉ đủ cho Tô Nguyệt Thiềm và chính hắn nghe thấy, "Các người đã đánh giá thấp Ma Đế quá rồi."
Hắn lấy ra một mảnh gãy rỉ sét của *Trảm Thiên Kiếm*. Dù chỉ là một mảnh vỡ, nhưng ngay khi nó xuất hiện, tất cả kiếm khí trong vòng mười dặm đều đồng loạt rung động, cúi đầu thần phục.
"Ngươi muốn làm gì?" Tô Nguyệt Thiềm ngạc nhiên hỏi.
"Ta muốn cho bọn họ thấy, thế nào gọi là… Nghịch Chuyển Càn Khôn."
Diệp Phi vung mảnh kiếm gãy lên trời. Một luồng hắc khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn tuôn ra, không phải để chống lại trận pháp, mà là để… thôn phệ nó.
*Ầm long!*
Bầu trời Hỏa Long Tông đột nhiên sụp đổ. Luồng ánh sáng vàng kim của Thiên Đạo Minh bị hắc khí nhuộm đen, bắt đầu nứt vỡ từng mảng.
Thẩm Vô Đạo há hốc mồm, lão cảm thấy sinh mệnh lực của mình đang bị hút đi qua cái trận pháp mà lão vừa tự hào. "Không… không thể nào! Dừng lại! Ngươi đang làm cái gì thế này?"
Trong tiếng la hét của đám tu sĩ chính đạo, Diệp Phi đứng đó như vị thần thống trị bóng tối. Đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc thẩm phán này, rốt cuộc ai mới là kẻ ngồi trên ghế phán quyết, ai mới là tội đồ, giờ đây đã không còn rõ ràng nữa.
Hành trình trở lại đỉnh cao của Cửu U Ma Đế, chính thức bước vào một trang mới đầy đẫm máu.