Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 33: Ma Khí Bộc Phát**
Gió trên đỉnh Hỏa Long Tông rít gào, mang theo hơi nóng hầm hập của những dòng nham thạch ngầm chảy sâu trong lòng núi, nhưng bầu không khí lúc này lại lạnh lẽo đến thấu xương.
Thiên La Địa Võng Trận bao trùm vạn trượng không gian, những sợi xích ánh sáng vàng kim đan xen dày đặc, mỗi một mắt xích đều khắc sâu những đạo phù văn chính tông của Thiên Đạo Minh. Ánh sáng ấy rực rỡ, trang nghiêm, nhưng đối với Diệp Phi, nó chẳng khác nào những vòi bạch tuộc đang hút cạn sinh khí của đất trời để nuôi dưỡng cho sự ngạo mạn của đám người tự xưng là chính đạo.
Ở trung tâm vòng vây, Mặc Ly quỳ rạp dưới đất, thân hình gầy gò rung lên bần bật. Thiếu niên mang trong mình Thiên Ma Thể vốn dĩ đã là cái gai trong mắt tu sĩ thiên hạ. Lúc này, từng luồng sấm sét vàng kim từ trận pháp không ngừng đánh xuống vai cậu, mỗi phát đánh đều khiến da thịt cháy đen, khói trắng bốc lên khét lẹt.
"Chủ… chủ nhân… đừng quản ta…" Mặc Ly nghiến răng đến bật máu, giọng khàn đặc. Cậu cố gắng ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn bóng lưng trước mặt.
Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào tung bay phần phật trong gió lộng. Hắn không nhìn đám trưởng lão đang đắc ý chung quanh, cũng chẳng thèm để tâm đến áp lực kinh người từ đại trận. Đôi mắt hắn vẫn thâm trầm như nước đọng, nhưng sâu trong đáy mắt, một ngọn lửa đen kịt đang bắt đầu nhen nhóm.
"Câm miệng." Diệp Phi lạnh lùng nhả ra hai chữ. "Chừng nào ta còn đứng đây, trời này không thể thu ngươi, đất này không thể chôn ngươi."
"Hừ! Lớn lối!" Thẩm Vô Đạo đứng trên không trung, tay cầm pháp trượng, râu tóc bay múa. "Diệp Phi, ngươi là đệ tử ngoại môn của Hỏa Long Tông ta, được tông môn bao bọc bấy lâu, không ngờ lại chứa chấp ma tàn, tu luyện tà công. Hôm nay, lão phu sẽ nhân danh công lý, thanh lý môn hộ!"
Lão phu vừa dứt lời, bàn tay già nua phất mạnh. Hàng ngàn sợi xích vàng kim lập tức rít lên, hóa thành những con mãng xà lửa lao thẳng về phía Diệp Phi và Mặc Ly.
Liễu Như Yên đứng ở đằng xa, giữa đám đệ tử Dao Trì Thánh Địa. Nàng vẫn thanh khiết như đóa sen tuyết, nhưng bàn tay ẩn trong tay áo đang siết chặt đến trắng bệch. Nàng nhìn thấy sự kiên định đến điên cuồng trong mắt Diệp Phi, một cảm giác quen thuộc đến rùng mình ập đến. Nghìn năm trước, cũng có một người đứng trước muôn vàn thiên quân vạn mã, vẫn dùng ánh mắt khinh miệt này nhìn cả thế giới.
"Hắn… rốt cuộc là ai?" Nàng thầm nhủ, trái tim đập liên hồi.
"Công lý sao?" Diệp Phi đột ngột cười lên. Tiếng cười của hắn không lớn, nhưng xuyên thấu qua tiếng sấm sét, lọt vào tai từng người có mặt. "Lấy tính mạng của một đứa trẻ làm bàn đạp cho sự thăng tiến, lấy máu của người khác để nhuộm đỏ bảo tọa của mình. Nếu đó gọi là công lý, thì hôm nay Diệp Phi ta thà làm Ma còn hơn!"
*Uỳnh!*
Một luồng khí đen kịt từ thiên linh cái của Diệp Phi xung thiên mà khởi. Không phải linh khí, cũng chẳng phải ma khí tầm thường, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, hỗn độn và đầy tính xâm thực.
*Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Tầng thứ ba: Ma Thần Biến!*
Cả bầu trời vốn đang bị ánh vàng bao phủ bỗng nhiên khựng lại. Những sợi xích mãng xà khi chỉ còn cách Diệp Phi chưa đầy một gang tay liền bị đóng băng giữa hư không. Một làn sương đen mờ ảo lan tỏa, nơi nào sương đen đi qua, ánh sáng vàng kim liền bị mục rữa, tan biến như băng tuyết gặp lửa nóng.
Sắc mặt Thẩm Vô Đạo biến đổi đại hãi: "Đây… đây là công pháp gì? Ma khí tại sao có thể nuốt chửng linh khí của Thiên La Địa Võng Trận?"
"Bởi vì đạo của ngươi là thuận thiên để cầu tồn, còn đạo của ta là nghịch thiên để trị thiên!"
Diệp Phi bước ra một bước. Một bước này khiến cả đỉnh núi rung chuyển. Tay hắn đưa vào hư không, mảnh vỡ gỉ sét của Trảm Thiên Kiếm xuất hiện. Khi mảnh vỡ ấy vừa chạm vào luồng hắc khí cuồn cuộn, lớp rỉ sét lâu đời bong tróc, lộ ra thân kiếm đen huyền ảo, trên mặt kiếm ẩn hiện những mạch máu đỏ rực như dung nham.
"Hỏa Long Tông, Thiên Đạo Minh… các ngươi đều thích dùng đại trận để trấn áp đúng không?" Diệp Phi nhấc mảnh kiếm lên, thanh âm trở nên trầm đục như vang lên từ dưới cửu u địa ngục: "Vậy thì hãy nếm thử cảm giác bị chính sức mạnh của mình nghiền nát đi!"
"Nghịch Chuyển Càn Khôn – Vạn Vật Tịch Diệt!"
Diệp Phi vung mảnh kiếm gãy theo một đường cung kỳ dị. Một vòng xoáy đen kịt bùng phát, tâm điểm chính là Trảm Thiên Kiếm. Vòng xoáy này không tỏa ra sức mạnh tấn công, mà trái lại, nó sinh ra một lực hút khủng khiếp.
Toàn bộ linh khí khổng lồ của Thiên La Địa Võng Trận – thứ vốn được tích lũy từ tinh hoa của hàng trăm tu sĩ và linh mạch của Hỏa Long Tông – lúc này như tìm thấy lỗ hổng, cuồng bạo đổ dồn về phía Diệp Phi.
"Không! Dừng lại!" Một trưởng lão hét lên kinh hoàng khi thấy linh khí trong đan điền mình bị rút đi một cách không kiểm soát. "Hắn đang cướp đoạt tu vi của chúng ta!"
"Không phải cướp đoạt." Diệp Phi đứng giữa trung tâm vòng xoáy, mái tóc đen hóa thành một màu bạc trắng bạc, đôi mắt nổ phát ra tia sáng lạnh lẽo. "Mà là trả lại cho đất trời những gì các ngươi đã vay mượn bằng sự giả dối."
Ánh sáng vàng kim bị hút vào vòng xoáy, qua sự tôi luyện của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, ngay lập tức chuyển hóa thành ma đạo bản nguyên đen kịt. Phía sau lưng Diệp Phi, bóng ma của một vị chiến thần vạn trượng lờ mờ hiện ra, tay cầm thanh cự kiếm gãy, khí thế bao trùm bát hoang.
"Phá cho ta!"
Diệp Phi gầm nhẹ. Luồng năng lượng sau khi bị chuyển hóa bùng nổ ngược trở ra. Một làn sóng xung kích màu đen hình tròn lan tỏa, nghiền nát mọi thứ nó chạm phải. Những cột trụ linh khí của đại trận vỡ tan tành như thủy tinh. Hàng loạt tu sĩ chính đạo bị hất văng, máu tươi phun ra giữa không trung, tạo thành một cơn mưa đỏ kinh tâm động phách.
Thẩm Vô Đạo bị luồng kình khí đánh trúng ngực, bay ngược về sau hàng trăm mét mới dừng lại được. Lão run rẩy nhìn xuống pháp trượng trong tay – món bảo vật trấn môn bấy lâu nay giờ đã chi chít những vết rạn nứt.
Giữa tàn tích đổ nát và khói bụi mịt mù, Diệp Phi từ từ hạ xuống bên cạnh Mặc Ly. Hắn khẽ đặt tay lên vai thiếu niên, một luồng ma khí ấm áp tinh khiết truyền vào, ngay lập tức xoa dịu những vết thương chí mạng trên người cậu.
"Chủ… nhân…" Mặc Ly bàng hoàng nhìn diện mạo mới của Diệp Phi. Đây không còn là tên đệ tử ngoại môn phế vật mà cậu từng biết, mà là một tôn chân ma khiến cả thiên địa phải run rẩy.
Tô Nguyệt Thiềm từ trong bóng tối bước ra, đôi mắt tím của nàng lấp lánh sự sùng bái lẫn kinh ngạc: "Ngươi thật sự đã làm được… Nghịch chuyển toàn bộ đại trận của Thiên Đạo Minh. Diệp Phi, ngươi rốt cuộc là con quái vật từ thời đại nào trọng sinh lại vậy?"
Diệp Phi không trả lời, hắn đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua đám đông đang kinh sợ phía trước, cuối cùng dừng lại ở vị trí của Liễu Như Yên.
Bốn mắt chạm nhau. Một bên là Tiên tử thánh khiết mang theo sự hoài nghi sâu sắc, một bên là Ma đế lãnh khốc mang theo mối thù sâu tựa đại dương.
"Liễu Như Yên, nhìn cho kỹ." Diệp Phi nói bằng thần thức, giọng nói vang vọng trực tiếp trong tâm trí nàng. "Nghìn năm trước ngươi chọn Thiên Đạo, chọn Kim Phù Đồ. Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, dưới kiếm của ta, cũng chỉ là một trò đùa rẻ mạt mà thôi."
Liễu Như Yên tái mặt, nàng lùi lại một bước, đôi môi run rẩy: "Ngươi… ngươi quả nhiên là hắn… Lạc Vân Tiêu!"
"Lạc Vân Tiêu đã chết." Diệp Phi quay lưng, cõng Mặc Ly lên vai, bóng dáng cao lớn dần hòa vào làn sương đen đặc quánh. "Giờ đây chỉ còn Diệp Phi của Vạn Ma Điện."
"Thẩm Vô Đạo, trở về báo với Kim Phù Đồ." Thanh âm của hắn vọng lại từ cõi hư vô, lạnh thấu tận linh hồn. "Món nợ này, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Hỏa Long Tông chỉ là cái giá nhẹ nhàng nhất mà các người phải trả."
*Ầm!*
Ngay khi lời nói vừa dứt, cung điện chính của Hỏa Long Tông đột ngột sụp đổ, hóa thành cát bụi. Diệp Phi, Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly biến mất trong nháy mắt, để lại một hiện trường tan hoang và nỗi sợ hãi bao trùm lên trái tim của hàng nghìn tu sĩ.
Trời cao vạn dặm, một tia sét đỏ rực rạch ngang bầu trời, báo hiệu cho một thời đại nghìn năm yên bình của giới tu tiên đã chính thức chấm dứt. Ma ảnh đã trỗi dậy, và lần này, không có bất kỳ Thiên Đạo nào có thể ngăn cản được bước chân của hắn.