Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 34: Hỏa Long Tông Đại Loạn**
Sương mù hắc ám bốc lên từ đống đổ nát của cung điện chính Hỏa Long Tông, nhanh chóng nuốt chửng ánh sáng đỏ rực của tà dương. Những tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm và tiếng sụp đổ của các kiến trúc cổ xưa đan xen thành một bản nhạc tử thần.
Diệp Phi đứng đó, bóng dáng cao gầy khoác trên mình lớp hắc bào rách rưới, nhưng khí thế tỏa ra lại giống như một ngọn núi cổ đồ sộ, đè nặng lên lồng ngực của hàng nghìn đệ tử Hỏa Long Tông. Trên lưng hắn, Mặc Ly hôn mê bất tỉnh, hơi thở yếu ớt, nhưng cánh tay Diệp Phi giữ chặt lấy cậu thiếu niên không hề run rẩy.
"Diệp Phi! Ngươi dám tàn sát đồng môn, hủy hoại tông môn cơ nghiệp! Ngươi chính là ma đầu không thể dung thứ!"
Thẩm Vô Đạo, Trưởng lão thực quyền của ngoại môn, gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Lão ta bước ra, bàn tay bao phủ bởi ngọn lửa xanh đậm của *Hỏa Long Chân Công*, sát ý trong mắt gần như hóa thành thực chất. Lão không thể tin được, một tên đệ tử ngoại môn vốn bị lão coi như rác rưởi, lại có thể che giấu sức mạnh kinh thiên động địa đến thế.
Diệp Phi chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt hắn giờ đây không còn là tròng đen trắng rõ ràng, mà là một màu đen thăm thẳm như hố sụt linh hồn, loáng thoáng có những tia sét bạc luân chuyển.
"Đồng môn?" Diệp Phi cười khẩy, thanh âm khàn khàn nhưng vang vọng khắp đỉnh núi. "Khi các ngươi dung túng cho kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu, khi các ngươi dùng tính mạng của đệ tử làm vật tế cho cái gọi là Thiên Đạo, các ngươi có từng coi ai là đồng môn? Hỏa Long Tông hôm nay có kết cục này, là quả báo do chính tay các ngươi trồng xuống."
"Súc sinh! Chịu chết đi!"
Thẩm Vô Đạo không đợi hắn nói hết, thân hình lao tới như một con mãnh hổ hạ sơn. Một quyền vung ra, kình lực nóng bỏng xé toạc không gian, hóa thành một cái đầu rồng lửa khổng lồ gầm thét vồ lấy Diệp Phi. Đây là chiêu thức mạnh nhất của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong, đủ để san phẳng một quả đồi nhỏ.
Đám đệ tử xung quanh nín thở. Bọn chúng hy vọng Thẩm trưởng lão có thể một chiêu kết liễu cái tên quái vật này. Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả rụng rời tay chân.
Diệp Phi không né, cũng không lùi. Hắn đưa bàn tay trái ra, ngón tay thon dài khẽ búng một cái vào hư không.
*Xèo xèo!*
Một vòng xoáy đen ngòm xuất hiện trước lòng bàn tay hắn, giống như một cái mồm to lớn nuốt chửng mọi ánh sáng. Đầu rồng lửa hung mãnh của Thẩm Vô Đạo khi chạm vào vòng xoáy đó liền bị vặn xoắn, linh khí hỏa hệ nồng đậm bỗng chốc bị "nghịch chuyển", hóa thành luồng ma khí lạnh lẽo ngược trở lại.
"Nghịch!"
Diệp Phi khẽ nhả một chữ.
Vòng xoáy bùng nổ, phản chấn thẳng vào ngực Thẩm Vô Đạo. Lão trưởng lão kêu thảm một tiếng, thân hình như diều đứt dây bay ngược ra sau, đập nát một cột đá cẩm thạch rồi ngã gục, máu tươi tuôn ra không ngừng.
Cả quảng trường rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ. Một chiêu! Một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong bị phế đi chỉ trong một cái búng tay!
"Vây hắn lại! Hắn dùng ma công, chúng ta cùng lên, không thể để hắn rời khỏi đây!" Một vị chấp sự hoảng loạn thét lên.
Hàng trăm đệ tử nội môn bắt đầu rút kiếm, kết thành *Hỏa Long Kiếm Trận*. Kiếm quang rợp trời, hỏa vân cuồn cuộn. Thế nhưng, trong mắt Diệp Phi, những thứ này chỉ là trò trẻ con.
Hắn nắm chặt thanh *Trảm Thiên Kiếm* – thanh kiếm gãy được bao phủ bởi một lớp sương mờ hắc ám. Kiếp trước, thanh kiếm này từng trảm qua thần linh, nhuộm máu tiên nhân. Kiếp này, dù chỉ còn là một mảnh tàn kiếm, nó vẫn mang theo ý chí bất khuất của Ma Đế.
"Hôm nay, kẻ cản ta, chết."
Diệp Phi bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, mặt đất đều nứt toác, ma khí cuồn cuộn phun ra từ lòng đất như những con hắc long bò trườn.
*Xoẹt!*
Kiếm ảnh vụt sáng. Diệp Phi không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mỗi đường kiếm của hắn đều cực kỳ giản đơn, trực chỉ điểm yếu nhất trong kiếm trận. Một nhát kiếm xé toạc hỏa vân, mười mấy đệ tử bay ra xa, ngực bị chém một đường sâu hoắm nhưng kỳ lạ là không có máu chảy ra, bởi linh khí của bọn họ đã bị ma ý trong thanh kiếm hút sạch.
Hắn như một bóng ma luồn lách giữa rừng gươm giáo. Giữa hàng ngàn người bao vây, hắn ung dung như đi dạo trong vườn nhà. Mặc Ly trên lưng hắn vẫn ngủ say, được một lớp bảo hộ vô hình che chắn khỏi mọi bụi bặm và máu huyết.
Ở trên cao, giữa tầng mây, Liễu Như Yên lặng lẽ đứng đó. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng dáng hắc y bên dưới, bàn tay ngọc ngà siết chặt vào dải lụa tiên. Tâm trí nàng hiện tại như một cơn bão tố. Cách thức vận hành linh khí đó, ánh mắt ngạo nghễ coi thường chúng sinh đó… quá giống.
"Lạc Vân Tiêu… là ngươi thật sao?" Nàng lẩm bẩm, một giọt nước mắt vô thức rơi xuống, nhưng ngay lập tức bị tiên khí quanh thân hong khô. Nếu là hắn, nàng phải làm gì? Giết hắn một lần nữa để bảo vệ địa vị của mình tại Dao Trì, hay là…
Diệp Phi đột nhiên dừng bước. Hắn dường như cảm nhận được ánh nhìn từ trên cao, khẽ nghiêng đầu liếc về phía Liễu Như Yên. Một ánh mắt chứa đầy sự khinh mạn, lạnh lùng đến mức khiến nàng cảm thấy lạnh thấu xương tủy. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt đó rõ ràng đang bảo: *Nghìn năm trôi qua, ngươi vẫn chỉ biết đứng nhìn từ trên cao như một con rối tội nghiệp.*
"Đến cửa môn rồi!"
Phía trước là cổng đá vòm khổng lồ của Hỏa Long Tông, nơi có chín đại đồ đệ hạt giống cùng ba vị trưởng lão Nguyên Anh tọa trấn. Bọn họ chính là tuyến phòng thủ cuối cùng.
"Nghiệt súc, dừng bước!" Một vị lão giả râu tóc trắng xóa, tu vi Nguyên Anh sơ kỳ bước tới, thanh âm như sấm nổ. "Giao ra tiểu tử mang Thiên Ma Thể kia, lão phu sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Diệp Phi cười dài, tiếng cười chấn động cả sơn môn. "Chết toàn thây? Để xem các ngươi có tư cách đó không!"
Hắn dồn toàn bộ ma khí trong đan điền vào *Trảm Thiên Kiếm*. Mảnh kiếm gãy bắt đầu rung lên bần bật, một đạo kiếm mang đen kịt vươn dài hàng chục trượng, phía trên quấn quýt những luồng khí tím sậm của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.
"Thái Cực Nghịch Chuyển – Nhất Kiếm Đoạn Thiên!"
Diệp Phi chém mạnh xuống. Đạo kiếm mang đó không nhắm vào người, mà nhắm thẳng vào không trung phía trên cổng môn – nơi tâm điểm của *Hộ Tông Đại Trận*.
*Rắc! rắc! rắc!*
Một tiếng động chói tai như tiếng thủy tinh bị bóp nát vang lên. Màng bảo hộ bao phủ toàn bộ Hỏa Long Tông nghìn năm qua bỗng chốc xuất hiện một vết nứt khổng lồ. Linh khí thiên địa tại đây vốn mang thuộc tính Hỏa cực thịnh, dưới nhát kiếm này của Diệp Phi bỗng bị nghịch chuyển, hóa thành Ma hỏa bùng phát dữ dội, thiêu rụi chính cổng môn và những kẻ đứng gần đó.
Các vị trưởng lão Nguyên Anh kinh hoàng lùi lại. Bọn họ chưa từng thấy loại sức mạnh nào có thể đảo lộn bản chất linh khí như vậy.
Trong lúc khói bụi mù mịt và lửa cháy ngút trời, một luồng hồng quang xé gió lao tới. Tô Nguyệt Thiềm xuất hiện trên lưng một con phi yêu khổng lồ, nàng mỉm cười đầy mê hoặc, vẫy tay với Diệp Phi: "Ma Đế đại nhân, đã chơi đủ chưa? Chúng ta nên đi thôi, Thiên Đạo Minh chắc chắn đang trên đường tới đấy!"
Diệp Phi nhún chân một cái, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống lưng phi yêu.
Trước khi đi, hắn ngoảnh lại nhìn Liễu Như Yên một lần cuối, rồi hướng về phía đỉnh núi, nơi cung điện đổ nát, giọng nói của hắn như xuyên thấu qua tầng tầng không gian:
"Kim Phù Đồ, hãy chăm sóc tốt cho cái cổ của ngươi. Ta – Diệp Phi, sẽ sớm trở lại lấy nó!"
Phi yêu vỗ cánh, hóa thành một đạo thanh ảnh biến mất vào chân trời tím ngắt.
Phía sau hắn, Hỏa Long Tông – một trong những tông môn hạng hai uy trấn một phương, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn khói lửa. Những đệ tử còn sống sót thất thần nhìn theo hướng bóng đen ấy biến mất, trong lòng bọn họ đều hiểu một điều: Trời của Thương Khung Giới, bắt đầu thay đổi rồi.
Dưới cổng sơn môn tan hoang, Thẩm Vô Đạo gắng gượng bò dậy, nhìn lên bầu trời rồi phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt già nua đầy vẻ tuyệt vọng:
"Giới tu tiên… tai ương chân chính tới rồi…"
Tại Dao Trì Thánh Địa xa xôi, một người nam tử mặc bạch y đang ngồi xếp bằng bỗng mở bừng mắt. Trong đôi mắt ấy phản chiếu hình ảnh một đóa sen trắng đang héo tàn và một đốm lửa đen bùng cháy. Hắn chính là Kim Phù Đồ. Hắn khẽ nhíu mày, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt nhưng đầy lạnh lẽo:
"Lạc Vân Tiêu… mạng của ngươi đúng là lớn. Nhưng ở kiếp này, ta là Thiên, ngươi chỉ có thể mãi mãi là Ma dưới chân ta mà thôi."
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi điện, gió lạnh rít qua tà áo bạch y tinh khiết. Cuộc tranh phong vạn năm, giờ đây mới thực sự bắt đầu màn kịch hay nhất.