Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 35: Lệnh Truy Sát Toàn Cõi**
**CHƯƠNG 35: LỆNH TRUY SÁT TOÀN CÕI**
Khói xám từ đỉnh núi Hỏa Long Tông bốc lên nghi ngút, nhuộm đen một góc bầu trời xanh thẳm của Cửu Châu. Mùi máu tanh nồng nặc trộn lẫn với mùi cháy khét của các kiến trúc cổ xưa bị Ma hỏa thiêu rụi, tạo nên một khung cảnh tiêu điều đến rợn người.
Phía dưới cổng sơn môn đã sụp đổ hoàn toàn, Liễu Như Yên đứng chết lặng. Tà váy dài trắng tinh khôi của nàng nay đã lấm lem tro bụi, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng cao ngạo giờ đây chỉ còn sự bàng hoàng không cách nào che giấu. Nàng nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Diệp Phi vừa biến mất, trong lòng như có hàng ngàn vạn con kiến đục khoét. Cảm giác thân thuộc ấy, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và hận thù tận xương tủy ấy… nó quá giống với hắn.
Nhưng hắn đã chết rồi kia mà? Mười năm trước, chính tay nàng đã đâm nhát kiếm vào tim hắn trên đỉnh Thiên Kế, chính mắt nàng thấy hồn phách hắn tan biến dưới Thiên kiếp. Tại sao kẻ tên Diệp Phi này lại có thể mang đến một áp lực nghẹt thở như vậy?
“Tiên tử… Liễu tiên tử!”
Tiếng gọi run rẩy của một vị trưởng lão Hỏa Long Tông kéo nàng về thực tại. Lão ta toàn thân đầy máu, hơi thở đứt quãng: “Thánh tử… Kim Thánh tử đã có chỉ thị chưa? Chúng ta… chúng ta phải làm gì đây?”
Liễu Như Yên hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ thanh cao thường nhật nhưng giọng nói vẫn còn vương chút run rẩy: “Thông báo cho tất cả các tông môn phụ thuộc Thiên Đạo Minh. Ma đầu tái thế, Hỏa Long Tông bị đồ sát. Diệp Phi – kẻ phản nghịch này, không được để hắn sống sót rời khỏi Đông châu!”
…
Trong lúc đó, cách Hỏa Long Tông nghìn dặm về phía Tây, con phi yêu khổng lồ – Huyết Nhãn Kim Ưng – đang sải cánh xé toang các tầng mây. Gió lạnh gào thét bên tai nhưng không cách nào làm lay động vạt áo đen của Diệp Phi.
Hắn ngồi xếp bằng trên lưng ưng, đôi mắt nhắm hờ, luồng linh khí đỏ sẫm từ tay hắn dần dần chuyển sang màu xanh ngọc bích rồi lại biến thành đen kịt. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* đang điên cuồng vận chuyển, đem tất cả những hỗn loạn trong kinh mạch sau trận chiến thu phục vào nề nếp.
“Cố gắng nén lại sự xung đột của hai luồng khí lực, ngươi đúng là một kẻ điên mà ta từng gặp.”
Tô Nguyệt Thiềm đứng bên cạnh, hồng y phất phơ theo gió, những chiếc lục lạc vàng nơi cổ chân nàng phát ra tiếng kêu đinh tai nhức óc nhưng lại mang theo một loại ma lực trấn tĩnh tâm thần. Nàng tò mò nhìn khuôn mặt góc cạnh của Diệp Phi, khẽ cười: “Ta nói này Ma Đế đại nhân, ngươi vừa rồi oai phong thật đấy. Nhưng có biết hậu quả là gì không? Giờ đây, chỉ cần bước chân vào bất kỳ một thành trì nào của nhân tộc, đầu của ngươi cũng đáng giá một vạn linh thạch thượng phẩm đấy.”
Diệp Phi mở mắt, đồng tử đỏ sẫm như máu lóe lên rồi biến mất. Hắn nhàn nhạt đáp: “Vạn thạch? Kim Phù Đồ đánh giá ta thấp quá rồi.”
“Tiểu tử, ngươi đúng là có khí phách của lão phu năm đó!”
Từ trong chiếc nhẫn đồng đen cổ quái trên ngón tay Diệp Phi, một luồng khói xanh lượn lờ hiện ra, hóa thành hình bóng lôi thôi của Cửu U Lão Tổ. Lão già cầm bầu rượu, hớp một ngụm rồi tặc lưỡi: “Nhưng nữ oa nhi này nói đúng. Thiên Đạo Minh không phải là đám tép riu Hỏa Long Tông kia. Kim Phù Đồ kẻ này tâm cơ sâu thẳm, lại nắm giữ ý chí của Thiên đạo giới này, hắn sẽ không để ngươi yên ổn lớn mạnh đâu.”
Diệp Phi siết chặt thanh Trảm Thiên Kiếm gãy trên gối, ánh mắt nhìn về phía xa xăm: “Ta biết. Từ lúc ta lộ ra Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, ta và hắn đã chính thức bước vào ván cờ sinh tử. Hắn muốn dùng khí vận của cả thế giới này để nuôi dưỡng sự trường sinh của bản thân, ta sẽ chính là kẻ rút cạn cái ao đó của hắn.”
Tô Nguyệt Thiềm ngồi xuống bên cạnh hắn, mùi hương u lan nhè nhẹ tỏa ra: “Vậy giờ chúng ta đi đâu? Đông Châu đã không còn chỗ cho ngươi dung thân. Thiên Đạo Minh vừa phát ra ‘Lệnh Truy Sát Càn Khôn’. Một khi lệnh này truyền đi, không chỉ các tông môn chính đạo, mà ngay cả những lão quái vật ẩn thế cũng sẽ vì cái giá trên đầu ngươi mà xuất thế.”
“Đi Tây Hoang Cổ Địa.” Diệp Phi dứt khoát đáp.
Cửu U Lão Tổ nghe thấy cái tên này, đôi lông mày trắng khẽ giật mình: “Tây Hoang? Nơi đó là mồ chôn của các đại năng thời thái cổ, chướng khí mịt mù, yêu ma hoành hành. Ngươi định…”
“Ở đó có thứ ta cần.” Diệp Phi ngắt lời, giọng nói lạnh như băng. “Mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thiên Kiếm nằm ở ‘Táng Ma Uyên’. Hơn nữa, những kẻ bị Thiên Đạo ruồng bỏ, những ma tu bị chính đạo truy đuổi, tất cả đều đang co cụm ở đó. Ta cần một quân đội, và Tây Hoang là lò luyện tốt nhất.”
Tô Nguyệt Thiềm đôi mắt tím sáng lên vẻ thú vị: “Muốn xây dựng lại Vạn Ma Điện sao? Thú vị, thật thú vị. Yêu tộc bọn ta cũng có không ít kẻ đang ẩn náu tại đó. Nếu ngươi có thể thống nhất được Tây Hoang, ngày phản công về Thánh Vực có lẽ sẽ không xa.”
…
Cùng lúc đó, tại Thánh Vực – trung tâm của Thương Khung Giới.
Trên đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Cung, mây trắng bao phủ, tiên khí mờ ảo. Trong đại điện rực rỡ ánh vàng, chín vị đại năng đang ngồi trên chín chiếc ngai vàng lơ lửng, khí thế áp đảo vạn vật.
Ở giữa đại điện, Kim Phù Đồ chắp tay đứng đó. Hào quang quanh thân hắn nhu hòa như ánh trăng nhưng lại khiến những kẻ xung quanh không dám nhìn thẳng.
“Thánh tử, chỉ vì một tên tiểu tử ngoại môn của Hỏa Long Tông mà lại khởi động ‘Lệnh Truy Sát Càn Khôn’, liệu có phải là quá khoa trương?” Một vị trưởng lão mặc bào vàng, râu dài chạm ngực khẽ lên tiếng, giọng nói như sấm rền.
Kim Phù Đồ hơi cúi đầu, giọng nói thanh nhã nhưng chứa đựng uy nghiêm tuyệt đối: “Minh chủ, các vị trưởng lão. Kẻ này không phải là đệ tử ngoại môn bình thường. Hắn tu luyện một loại tà công có thể chuyển hóa linh khí thành ma khí một cách hoàn mỹ. Trong người hắn, ta cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ hung hiểm, thứ khí tức từng suýt chút nữa khiến vạn năm trước chúng ta đại bại.”
Nghe đến đây, tám vị trưởng lão còn lại đồng loạt biến sắc.
“Ý ngươi là… Lạc Vân Tiêu? Hắn không phải đã chết dưới chín đạo Tử Tiêu Thần Lôi rồi sao?”
“Hồn bay phách tán, không có khả năng trọng sinh.” Kim Phù Đồ lạnh lùng ngắt lời, đôi mắt hắn lộ ra một tia sát cơ ẩn giấu rất kỹ. “Nhưng kẻ này có thể là truyền nhân của hắn, hoặc là một quân cờ do dư đảng Ma tộc bí mật bồi dưỡng. Hỏa Long Tông chỉ là khởi đầu. Nếu để hắn thu thập đủ các mảnh vỡ của món thần khí đó, trật tự mà chúng ta khổ công gầy dựng nghìn năm qua sẽ sụp đổ.”
Hắn phất tay một cái, một cuộn trục bằng vàng ròng từ từ bay lên giữa điện rồi khai mở. Trên đó hiện ra chân dung của Diệp Phi cùng bốn chữ lớn đỏ tươi như máu: **SINH TỬ VẬT LUẬN** (Sống hay chết không quan trọng, miễn là mang về được).
“Truyền lệnh xuống.” Kim Phù Đồ tuyên bố, tiếng nói vọng khắp Thánh Vực. “Kẻ nào lấy được đầu của Diệp Phi, ban một viên Càn Khôn Đan, được vào Linh Trì của Thiên Đạo Minh tu luyện ba năm. Kẻ nào cung cấp tung tích xác thực, ban vạn lượng Linh thạch thượng phẩm, thăng làm đệ tử nòng cốt của tứ đại thánh địa.”
Toàn bộ đại điện chấn động. Đây không còn là một lệnh truy sát thông thường, đây là một cuộc săn lùng điên cuồng nhất trong vòng một thiên kỷ qua. Phần thưởng lớn đến mức ngay cả những cường giả Nguyên Anh cũng phải đỏ mắt.
Kim Phù Đồ đứng trên bậc cao, nhìn ra biển mây cuồn cuộn dưới chân mình. Hắn khẽ lẩm bẩm một mình: “Diệp Phi, dù ngươi có là Lạc Vân Tiêu trở về đi chăng nữa, thì bàn cờ này, quân cờ nằm trong tay ta. Ta là trời, mà trời… thì không bao giờ sai.”
…
Trở lại trên bầu trời phía trên rừng rậm Đông Châu.
Diệp Phi đột ngột đứng bật dậy. Hắn cảm nhận được một sự rung động kỳ lạ từ trong huyết quản. Đó là cảm giác bị nhắm đến bởi hàng vạn ý niệm thù địch từ phương xa. Hắn biết, Kim Phù Đồ đã bắt đầu hành động.
“Đến rồi sao?” Diệp Phi nhếch môi cười, nụ cười mang theo vẻ điên cuồng và ngạo nghễ của Ma Đế kiếp trước.
Bỗng nhiên, từ dưới rừng rậm phía dưới, hàng chục đạo ánh sáng kiếm khí rực rỡ bay vọt lên, chặn đứng đường đi của Huyết Nhãn Kim Ưng. Những tu sĩ này mặc trang phục khác nhau, từ tán tu đến đệ tử của các tông môn lân cận, nhưng tất cả đều mang một ánh mắt tham lam điên dại.
“Hắn kìa! Hắn chính là kẻ có giá vạn lượng linh thạch!” Một tên tu sĩ dẫn đầu, tu vi Trúc Cơ đại viên mãn, hét lớn.
Tô Nguyệt Thiềm chép miệng: “Nhanh thật đấy. Xem ra đám ruồi nhặng này sẽ không để chúng ta yên đâu.”
Diệp Phi bước lên một bước, đứng ở mép đầu phi yêu, tay phải chậm rãi đặt lên chuôi thanh kiếm gãy. Một luồng khí thế lạnh thấu xương lan tỏa, khiến không gian xung quanh như đóng băng.
“Đám kiến hôi cũng muốn đoạt mạng ta sao?”
Hắn rút kiếm. Không có kiếm quang lộng lẫy, chỉ có một đường thẳng màu đen kịt xé toang hư không.
“Vạn Ma Triều Thánh – Đoạn Thiên!”
Một tiếng nổ vang dội. Mười mấy vị tu sĩ vừa rồi còn đang hăng hái, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành những đám mây máu rải rác giữa không trung. Những thanh phi kiếm của bọn họ gãy vụn, rơi lả tả xuống thảm rừng già như những cánh hoa héo tàn.
Diệp Phi không nhìn lấy một lần, thu kiếm vào vỏ, quay sang nói với Tô Nguyệt Thiềm: “Tốc độ quá chậm. Giết không xuể đâu. Dùng bí thuật ‘Huyết Ảnh Độn’ của ngươi đi, chúng ta trực tiếp vượt biên giới Đông Châu.”
Tô Nguyệt Thiềm gật đầu, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. Nàng cắn đầu ngón tay, vẽ một phù văn phức tạp lên không trung. Một màn sương máu bao phủ lấy con phi yêu, rồi trong nháy mắt, tất cả biến thành một vệt sáng đỏ rực, xuyên qua không gian biến mất hút.
Trận chiến tranh phong giữa Chính và Ma, giữa kẻ thuận thiên và kẻ nghịch mệnh, bắt đầu từ ngày hôm nay chính thức kéo màn. Một mình một kiếm, Diệp Phi bắt đầu con đường nhuốm máu để giành lại vị thế của mình, nghịch chuyển cái càn khôn vốn đã thối nát này.
Lệnh truy sát đã ban, nhưng ai là thợ săn, ai là con mồi, vẫn còn là một ẩn số.