Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 36: Chạy Trốn Vào Tử Vong Cốc**
**CHƯƠNG 36: CHẠY TRỐN VÀO TỬ VONG CỐC**
Vệt sáng đỏ rực của Huyết Ảnh Độn xé toang màn đêm Đông Châu, kéo dài thành một đường chỉ máu dài vạn trượng trên bầu trời trước khi tan biến vào một vùng thung lũng sương mù dày đặc.
Huyết Nhãn Kim Ưng rên lên một tiếng thê lương. Đôi cánh khổng lồ của nó bắt đầu xuất hiện những vết nứt toác, máu tươi tuôn ra như mưa. Thi triển cấm thuật để vượt không gian đã vắt kiệt sức lực của linh thú cấp bốn này.
"Bịch!"
Thân hình to lớn của con ưng rơi tự do, va đập mạnh vào những tán cây cổ thụ cứng như thép trước khi nằm im lìm trong một khe núi hẹp.
Diệp Phi nhanh nhẹn ôm lấy Tô Nguyệt Thiềm, mũi chân điểm nhẹ vào không trung, mượn lực để đáp xuống một tảng đá rêu phong. Sắc mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn giữ được sự bình thản đến đáng sợ. Trong khi đó, Tô Nguyệt Thiềm nằm gọn trong tay hắn, hơi thở hỗn loạn, khóe môi vương lại vệt máu tím nhạt – kết quả của việc quá tải khi vận hành yêu lực truyền vào trận pháp độn hành.
"Khục…" Nàng khẽ ho, đôi mắt tím mơ màng nhìn lên khuôn mặt góc cạnh của Diệp Phi, thanh âm có chút suy yếu: "Đi mau… ta cảm nhận được… thần thức của cường giả Hóa Thần đang khóa chặt phương vị này."
Diệp Phi không đáp, hắn đặt nàng dựa vào một hốc đá, tay phải khẽ chạm vào chiếc nhẫn cổ trên ngón tay. Một luồng thần niệm lạnh lẽo của Cửu U Lão Tổ vang lên trong đầu hắn:
"Tiểu tử, Huyết Ảnh Độn chỉ giúp ngươi dời đi vạn dặm, đối với cao thủ cấp bậc Hóa Thần, khoảng cách đó chỉ cần mười nhịp thở. Ngươi không còn đường lui rồi, trước mặt chính là 'Tử Vong Cốc'."
Diệp Phi ngước mắt nhìn lên. Phía trước hắn là một thung lũng bị bao phủ bởi lớp sương mù xám xịt quanh năm không tan. Từ sâu bên trong, từng cơn gió lạnh thổi ra mang theo mùi tử khí thối rữa và tiếng gào thét u uất như của vạn quỷ trùng phùng. Đây là vùng đất chết danh bất hư truyền của Đông Châu, nơi được mệnh danh là "Nấm mồ của chúng sinh". Tương truyền, ngay cả đại năng Hợp Thể kỳ nếu đi sâu vào trung tâm cũng chưa chắc có thể vẹn toàn trở ra.
"Vào đó, hoặc là chết dưới tay bọn ngụy quân tử ngoài kia." Diệp Phi lẩm bẩm, bàn tay xiết chặt chuôi kiếm gãy.
"Vù vù vù!"
Tiếng xé gió rít lên từ phía chân trời. Ba đạo độn quang lộng lẫy như sao băng xé toang màn sương máu còn sót lại, dừng khựng phía trên bầu trời khe núi.
Kẻ dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào hỏa long đỏ rực, chòm râu bạc rung rinh vì giận dữ. Đó chính là Hình Phạt Trưởng lão của Hỏa Long Tông – Hàn Thiên Phong, một cường giả Hóa Thần sơ kỳ. Hai bên lão là hai vị Nguyên Anh trung kỳ chấp pháp, sát khí đằng đằng.
"Nghiệt chướng! Ngươi nghĩ bằng chút tà thuật cỏn con đó có thể thoát khỏi sự trừng phạt của Hỏa Long Tông sao?" Giọng nói của Hàn Thiên Phong như sấm nổ, chấn động đến mức đá tảng xung quanh nứt vụn.
Lão đưa mắt nhìn xuống, thấy Diệp Phi đang đứng hiên ngang cạnh nữ tử yêu tộc, cơn giận càng bốc cao: "Cấu kết với Yêu tộc, sát hại đồng môn, trộm lấy bí bảo… Diệp Phi, tội ác của ngươi dù có đổ sạch nước của Thiên Hà cũng không rửa hết. Khôn hồn thì giao ra mảnh vỡ Thần khí và nạp mạng, ta sẽ cho ngươi được luân hồi!"
Diệp Phi bật cười. Tiếng cười của hắn không cao, nhưng lại mang theo một sự ngạo nghễ tột cùng của một vị Ma Đế từng đứng trên đỉnh cao vạn giới. Hắn dùng kiếm gãy chỉ thẳng lên trời, giọng nói vang vọng khắp thung lũng:
"Trừng phạt? Hàn Thiên Phong, năm xưa khi ta còn ở ngoại môn bị đám con cháu quý tộc của các người ức hiếp, khi ấy công lý của Hình Phạt đường ở đâu? Khi Kim Phù Đồ dùng 'Thôn Phệ Linh Căn' hại chết bằng hữu của ta, Chính đạo của các người ở đâu?"
"Ngậm miệng!" Hàn Thiên Phong giận dữ quát: "Thánh tử Kim Phù Đồ là thiên mệnh chi tử, hành sự đều vì đại cục thiên hạ. Kẻ tiểu nhân như ngươi có tư cách gì nhắc đến tên hắn? Hôm nay, lão phu sẽ nhân danh Thiên Đạo, tận tay xóa sổ mầm mống Ma đạo này!"
Lão giả đưa tay ra, linh khí hệ Hỏa giữa thiên địa đột ngột ngưng tụ lại thành một bàn tay khổng lồ rực lửa, áp chế từ trên đỉnh đầu Diệp Phi xuống. Không gian xung quanh như bị đông cứng, áp lực khổng lồ khiến mặt đất dưới chân Diệp Phi lún sâu xuống vài tấc.
"Thiên Đạo? Các người cũng xứng nói hai chữ đó sao?"
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo. Trong đan điền, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* bắt đầu vận hành điên cuồng. Luồng linh khí chính đạo hòa lẫn với ma khí cuồn cuộn đổ vào thanh kiếm gãy. Một luồng sáng đen trắng xen kẽ bao phủ lấy thân kiếm, phát ra những tiếng rền rĩ kỳ quái.
"Cửu U, mượn lực!" Diệp Phi hét lớn trong lòng.
"Xú tiểu tử, liều mạng vừa thôi! Sau chiêu này tàn hồn của ta sẽ chìm vào ngủ say đấy!" Cửu U Lão Tổ gầm gừ, nhưng vẫn đổ ra một lượng linh hồn lực hùng hậu.
"Trảm Thiên – Phá Thế!"
Diệp Phi vung kiếm. Một đạo kiếm mang màu xám tro, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa chém ngang không gian, va chạm trực diện với bàn tay lửa của Hàn Thiên Phong.
"Ầm!!!"
Một vụ nổ khủng khiếp xảy ra. Sóng xung kích hất tung rừng già xung quanh thành bình địa. Hai vị tu sĩ Nguyên Anh đứng gần đó cũng bị đánh bật lại mấy trượng, sắc mặt kinh hoàng.
Hàn Thiên Phong hừ lạnh một tiếng, lòng bàn tay tê dại. Lão không ngờ một kẻ chỉ có tu vi Trúc Cơ (vừa đột phá Kim Đan sau vụ trốn chạy) lại có thể chặn đứng một đòn tùy ý của cao thủ Hóa Thần. Sự thèm khát trong mắt lão càng hiện rõ: "Chắc chắn là nhờ thanh kiếm gãy và công pháp yêu ma kia! Tuyệt đối không thể để hắn sống!"
Diệp Phi nhân lúc khói bụi mù mịt, cúi xuống vác Tô Nguyệt Thiềm lên vai. Hắn không nhìn lại, phóng thẳng vào trong làn sương mù xám xịt của Tử Vong Cốc.
"Đứng lại!" Hàn Thiên Phong định đuổi theo, nhưng vừa đến ranh giới làn sương xám, lão đột ngột dừng lại. Đôi mắt lão lộ ra vẻ kiêng dè cực độ.
Bên trong Tử Vong Cốc, những luồng tử khí vặn vẹo như những con rắn độc đang bò lổm ngổm trên mặt đất. Hàn Thiên Phong cảm nhận được, chỉ cần lão bước chân vào đó, thọ nguyên của lão sẽ bị rút đi với tốc độ đáng sợ, và thần thức sẽ bị vô số oán linh gặm nhấm.
"Trưởng lão, chúng ta có vào không?" Một tên tu sĩ Nguyên Anh hỏi, giọng run rẩy.
Hàn Thiên Phong nghiến răng: "Vào đó chính là tự sát. Hắn đã kiệt sức, lại còn mang theo một ả yêu tộc trọng thương. Tử Vong Cốc không có sinh lộ. Các ngươi đóng sáu hướng lối ra cho lão phu. Ta không tin hắn có thể ở trong đó mãi mãi. Nếu hắn chết, xác thịt của hắn sẽ bị oán linh đẩy ra ngoài, khi đó ta sẽ lấy lại Thần khí!"
—
Tại một nơi nào đó sâu trong Tử Vong Cốc.
Diệp Phi bước đi loạng choạng. Tử khí xung quanh đặc quánh như nước đầm lầy, liên tục len lỏi vào lỗ chân lông, muốn ăn mòn kinh mạch của hắn. Nếu là một tu sĩ bình thường, giờ này có lẽ đã hóa thành một bộ xương khô xám ngoét.
Nhưng Diệp Phi thì khác.
*Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* của hắn dường như gặp được "nước chảy về nguồn". Thay vì chống lại tử khí, công pháp này lại bắt đầu hấp thụ chúng. Trong đan điền, vòng xoáy đen trắng quay chậm lại, một luồng năng lượng màu xám tàn lụi bắt đầu hình thành ở tâm điểm.
"Khặc khặc, đúng là đại họa không chết tất có phúc." Cửu U Lão Tổ truyền âm, giọng nói lộ rõ sự yếu ớt nhưng đầy hưng phấn: "Tử Vong Cốc này đối với người khác là tuyệt lộ, nhưng đối với kẻ tu luyện công pháp nghịch chuyển như ngươi, lại là tiên cảnh tu luyện tốt nhất. Tiểu tử, tranh thủ lúc bọn chúng không dám vào, tìm nơi bế quan."
Diệp Phi gật đầu, hắn cảm thấy gánh nặng trên vai hơi động đậy. Tô Nguyệt Thiềm tỉnh lại, nàng cảm nhận được không khí u ám xung quanh, kinh hãi thốt lên: "Ngươi… ngươi thật sự đem ta vào đây sao? Đây là vùng đất của quỷ dữ…"
"Im lặng đi." Diệp Phi lạnh lùng nói: "Muốn sống thì giữ hơi sức mà vận công. Ta không có thói quen chết ở những nơi tầm thường như thế này."
Hắn bước qua những bộ xương trắng của các loài cổ thú, vượt qua những con suối nước đen ngòm bốc mùi lưu huỳnh. Càng đi sâu, áp lực tử khí càng mạnh, nhưng cũng chính vì thế mà sự hiện diện của bọn Hàn Thiên Phong ngoài kia càng trở nên mờ nhạt rồi biến mất hoàn toàn.
Đột nhiên, Diệp Phi dừng lại trước một hang động kỳ bí. Cửa hang không có sương mù bủa vây, thay vào đó là những ký tự cổ xưa được khắc trên đá, tỏa ra ánh sáng lập lòe xanh biếc.
"Mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm thứ hai!"
Cảm giác huyết mạch liên kết từ kiếp trước trỗi dậy mãnh liệt. Diệp Phi nhìn chằm chằm vào bên trong hang động tối tăm. Ở sâu thẳm nơi đó, một hơi thở quen thuộc đang kêu gọi hắn.
Hắn khẽ siết chặt tay Tô Nguyệt Thiềm, rồi dứt khoát bước vào bóng tối. Đằng sau họ, lớp sương mù của Tử Vong Cốc khép lại như một tấm rèm ngăn cách giữa thiên đàng giả tạo của Chính đạo và địa ngục chân thật của kẻ nghịch mệnh.
Một sự khởi đầu mới, đang hình thành từ trong cái chết. Diệp Phi biết, khi hắn bước ra khỏi thung lũng này một lần nữa, cả Đông Châu sẽ phải run rẩy dưới chân mình.
—
[Hết chương 36]