Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 37: Di Tích Ma Thần**
**CHƯƠNG 37: DI TÍCH MA THẦN**
Tiếng bước chân của Diệp Phi nện xuống nền đá lạnh lẽo, vang vọng trong không gian u tối của đường hầm, tạo nên những âm thanh đơn điệu nhưng đầy áp lực. Sau lưng hắn, Tô Nguyệt Thiềm dù đã cố gắng trấn tĩnh nhưng hơi thở vẫn có chút dồn dập. Nàng có thể cảm nhận được tử khí ngoài thung lũng đang bị đẩy lùi bởi một loại khí tức còn cổ xưa và đáng sợ hơn gấp bội.
Đó không phải là sự mục nát của cái chết, mà là uy nghiêm của một vị chúa tể đã khuất từ vạn cổ.
"Diệp Phi, dừng lại một chút."
Tiếng nói của Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn vang lên, lần này không phải là giọng điệu cợt nhả thường ngày mà mang theo sự trang nghiêm hiếm thấy. Một làn khói mờ nhạt từ mặt nhẫn bay ra, ngưng tụ thành hình bóng một lão già ảo ảnh, đôi mắt sâu hoắm nhìn chăm chằm vào những ký tự màu xanh biếc trên vách đá.
"Đây không phải là ký tự của thời đại này." Lão Tổ trầm giọng, "Đây là Ma Văn Thái Cổ. Thứ ngôn ngữ này vốn đã thất truyền sau khi Thần Ma Đại Chiến kết thúc. Tiểu tử, ngươi có biết mình đang bước vào nơi nào không?"
Diệp Phi không dừng lại, ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn về phía trước, nơi ánh sáng xanh phát ra đậm đặc nhất. Hắn khẽ đáp bằng thần thức: "Ta biết. Khí tức này, sự cuồng ngạo giấu trong tử tịch này… chỉ có thể là của vị đó."
"Vị đó? Ngươi đang nói đến ai?" Tô Nguyệt Thiềm khẽ hỏi, nàng không nghe thấy cuộc đối thoại của hai thầy trò, nhưng thấy Diệp Phi dừng lại nhìn vách đá nên đoán hắn đã phát hiện ra điều gì.
Diệp Phi quay đầu lại, đôi mắt hắn trong bóng tối dường như ánh lên tia chớp bạc. "Thương Diệt Ma Thần. Kẻ từng dùng một tay che cả bầu trời, khiến chư thiên thần phật phải phủ phục. Nơi này không chỉ là một cái hang động, mà là 'Vô Thượng Ma Cung' – cung điện ngầm của hắn."
Tô Nguyệt Thiềm nghe đến cái tên đó, đồng tử co rút lại, toàn thân run rẩy. Thương Diệt Ma Thần, đó là cái tên cấm kỵ trong các điển tịch của Yêu tộc, kẻ đã từng san bằng mười vạn dặm yêu vực chỉ vì một lời thách thức.
Càng đi sâu vào trong, đường hầm càng mở rộng. Một lát sau, một không gian khổng lồ hiện ra trước mắt họ, khiến cả hai phải nín thở vì kinh ngạc.
Trước mặt họ là một cung điện ngầm rộng lớn tựa như một thành phố cổ bị chôn vùi. Toàn bộ kiến trúc được tạc từ Hắc Kim Thạch – loại vật liệu cứng nhất thế giới, có khả năng ngăn chặn mọi sự dò xét của thần thức. Hàng trăm cột trụ cao ngất ngưởng chống đỡ trần hang, mỗi cột trụ đều được điêu khắc hình ảnh Vạn Ma Triều Bái. Có ma đầu mọc cánh che trời, có quỷ vương cưỡi rồng xương, tất cả đều đang quỳ lạy về hướng trung tâm của cung điện.
Năng lượng ở đây nồng đậm đến mức hóa thành sương mù màu xám trắng, lượn lờ xung quanh các tòa kiến trúc. Điều kỳ quái là, thứ năng lượng này không hề xung đột với linh lực trong người tu sĩ, mà ngược lại, nó dường như đang âm thầm thâm nhập vào lỗ chân lông, thử thách tâm trí của bất cứ ai đặt chân đến.
"Hừ, đúng là phong cách của Thương Diệt lão nhi." Cửu U Lão Tổ bay lơ lửng giữa không trung, vuốt râu cảm thán. "Dùng Ma ý trấn giữ vạn dặm, kẻ nào tâm chí không kiên định, vừa bước vào sảnh chính sẽ lập tức điên loạn, biến thành ma thi canh giữ cửa cho lão."
Như để minh chứng cho lời lão, từ trong những bóng tối của các dãy hành lang, hàng loạt bóng người chậm chạp bước ra. Đó là những tu sĩ mặc trang phục từ nhiều thời đại khác nhau, có kẻ mặc đạo bào của Thiên Đạo Tông, có kẻ mang giáp trụ của các hoàng triều cổ xưa. Da thịt họ khô khốc, xanh xám, đôi mắt không có con ngươi mà chỉ là một mảnh trắng dã lạnh lẽo.
"Ma thi!" Tô Nguyệt Thiềm lập tức thủ thế, hồng y trên người nàng bay phấp phới, bàn tay kết ấn, một luồng hồng quang yêu dị sẵn sàng bộc phát.
"Đừng lãng phí linh lực." Diệp Phi đưa tay cản nàng lại. Hắn tiến lên một bước, hơi thở trên người đột ngột thay đổi. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* trong người hắn chuyển động ngược chiều, một luồng ma khí thuần khiết, đen thẫm như mực từ trong cơ thể hắn trào ra, cuồn cuộn như thác đổ.
Đám ma thi đang gầm gừ định lao tới bỗng nhiên khựng lại. Chúng nghiêng đầu, dường như đang cảm nhận điều gì đó. Trong bản năng tàn khuyết của mình, chúng ngửi thấy trên người thanh niên này một thứ mùi vị còn "ma" hơn cả chủ nhân của chúng. Đó là vị của một Ma Đế chân chính, kẻ từng đứng đầu vạn ma ở kiếp trước.
Chúng rít lên những tiếng khe khẽ, rồi đồng loạt quỳ xuống, nhường ra một con đường thẳng tắp dẫn về phía tòa tế đàn ở cuối cung điện.
Tô Nguyệt Thiềm há hốc mồm, nhìn Diệp Phi như nhìn một con quái vật. "Ngươi… làm sao ngươi làm được? Chúng là ma thi vạn năm, đến ngay cả sư phụ ta cũng chưa chắc đã hàng phục được chúng dễ dàng như vậy."
Diệp Phi không giải thích, hắn thu lại ma khí, lạnh nhạt nói: "Bọn chúng chỉ tôn trọng kẻ mạnh hơn chủ nhân của chúng. Đi thôi, thời gian của chúng ta không còn nhiều."
Hắn bước đi trên con đường được tạo thành bởi hàng ngàn ma thi đang quỳ lạy, bóng lưng cô độc và cao ngạo dưới ánh sáng xanh le lói khiến Tô Nguyệt Thiềm cảm thấy một sự xa cách vô hình. Hắn rõ ràng chỉ là một đệ tử của Hỏa Long Tông, nhưng tại sao từng cử chỉ, ánh mắt lại giống như một vương giả tái thế?
Khi họ đi đến cuối sảnh chính, một tòa tế đàn hình bát quái hiện ra. Tế đàn được xây bằng xương của các loại thần thú, tỏa ra một loại uy áp nồng nặc khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Ở tâm điểm của tế đàn, một mảnh kim loại gãy nát, dài tầm một xích, đang cắm sâu vào mặt đá.
Nó trông rỉ sét và tầm thường, nhưng mỗi khi khí hắc ám chung quanh chạm vào, mảnh kim loại lại phát ra tiếng rung oong oong đầy phẫn nộ, như một con mãnh thú bị xiềng xích đang gầm thét đòi phá nát bầu trời.
"Trảm Thiên Kiếm…"
Giọng nói của Diệp Phi run lên. Hắn tiến lại gần, nhìn vào mảnh vỡ đó. Ký ức về kiếp trước như một cuộn phim cuồng loạn hiện về. Hắn nhớ lại khoảnh khắc thanh kiếm này gãy vụn khi va chạm với Thần hình của Kim Phù Đồ, nhớ lại giọt máu của chính mình văng lên lưỡi kiếm khi bị Liễu Như Yên đâm lén.
Sát khí từ mảnh vỡ đột nhiên bùng nổ, hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm nhỏ xíu tấn công vào ý thức của Diệp Phi. Đây là sự phản kháng của thần khí khi có kẻ lạ tiếp cận.
"Cẩn thận!" Tô Nguyệt Thiềm hét lên, nàng định lao đến cứu hắn nhưng bị uy áp từ tế đàn đẩy ngược ra ngoài cả chục trượng, phun ra một ngụm máu tươi.
Diệp Phi đứng giữa cơn bão sát khí, hắc bào của hắn bị xé rách nhiều chỗ, những vệt máu bắt đầu rỉ ra từ da thịt. Nhưng đôi mắt hắn vẫn bình thản, thậm chí còn mang theo một sự dịu dàng đau đớn.
"Lão bằng hữu, ngươi không nhận ra ta sao?"
Hắn bước thêm một bước, mặc kệ lưỡi kiếm hư ảo cắt qua lồng ngực. Hắn vươn tay ra, lòng bàn tay áp vào chuôi kiếm rỉ sét.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ lớn phát ra trong linh hồn. Diệp Phi thấy mình không còn đứng trong cung điện ngầm nữa, mà đứng giữa một chiến trường rực lửa. Xung quanh là hàng triệu binh lính Tiên đạo đang gào thét đòi sát ma. Phía trên cao, Kim Phù Đồ đang cười ngạo nghễ, bên cạnh là Liễu Như Yên với khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.
"Diệp Phi, hôm nay là ngày tàn của Ma giới, ngươi có hối hận không?" Giọng nói của Kim Phù Đồ vang vọng như sấm sét.
Trong viễn cảnh ấy, Diệp Phi kiếp trước chỉ cười dài, bàn tay đẫm máu siết chặt Trảm Thiên Kiếm. "Trời nếu cản ta, ta trảm trời. Tiên nếu sát ta, ta diệt tiên. Nghịch chuyển càn khôn, vạn cổ bất hủ!"
Cảm xúc của kiếp trước hòa quyện vào linh hồn hiện tại. Luồng chấp niệm cực đoan đó như một liều thuốc kích thích, khiến vòng xoáy *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* trong đan điền Diệp Phi xoay chuyển điên cuồng.
Ma khí và linh khí hòa làm một, biến thành một màu xám tro hỗn độn. Từ trong hư không, một ý chí vĩ đại nảy sinh, phá tan toàn bộ ảo cảnh sát phạt.
Thanh kiếm gãy dưới tay hắn ngừng rung động. Những vết rỉ sét rơi xuống từng mảng, để lộ ra lưỡi kiếm đen tuyền, trên đó khắc một chữ "Trảm" duy nhất bằng huyết sắc.
Diệp Phi dứt khoát rút mạnh.
*Xoẹt!*
Mảnh vỡ được rút ra khỏi tế đàn, một cột ánh sáng đen kịt từ trung tâm cung điện đâm xuyên qua vòm hang, xông thẳng lên chín tầng mây, làm rung chuyển cả vùng Tử Vong Cốc. Bên ngoài, những tu sĩ của Thiên Đạo Minh và Hỏa Long Tông đang canh giữ đều kinh hãi nhìn về phía cột sáng.
Trong cung điện, Diệp Phi nắm chặt mảnh kiếm. Luồng sức mạnh kinh khủng tràn vào cơ thể, khiến tu vi của hắn vốn đang ở Trúc Cơ trung kỳ bắt đầu tăng vọt.
Trúc Cơ hậu kỳ…
Trúc Cơ đỉnh phong…
Nửa bước Kim Đan!
Sức mạnh từ mảnh kiếm không chỉ hồi phục tu vi mà còn đang tái tạo lại gân mạch của hắn, khiến chúng trở nên rộng hơn, bền bỉ hơn, có thể chứa đựng sức mạnh vượt cấp.
Tô Nguyệt Thiềm đứng từ xa, bàng hoàng nhìn cảnh tượng này. Nàng thấy xung quanh Diệp Phi xuất hiện những đóa sen đen huyền ảo, mỗi đóa sen đều chứa đựng một đạo quy tắc của sự hủy diệt.
"Hóa sen hộ thể? Đây là… dấu hiệu của Ma Tôn sao?" Nàng lẩm bẩm, trái tim đập liên hồi. Một đệ tử ngoại môn sao có thể có được truyền thừa kinh khủng như thế này?
Tuy nhiên, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, cung điện ngầm bắt đầu sụp đổ. Việc rút mảnh kiếm ra đã phá hủy mắt trận trấn giữ nơi này vạn năm.
"Tiểu tử, thu hồi mảnh kiếm nhanh lên! Cung điện sắp sập rồi, ma khí tích tụ vạn năm đang rò rỉ ra ngoài, nếu không chạy mau, ngươi sẽ bị chôn sống ở đây!" Cửu U Lão Tổ vội vàng nhắc nhở.
Diệp Phi hít một hơi thật sâu, nén lại sự cuồng bạo trong người. Hắn lướt đến bên cạnh Tô Nguyệt Thiềm, một tay nhấc bổng nàng lên.
"Bám chặt vào!"
Hắn dậm chân một cái, mặt đất nứt toác. Với sức mạnh mới cường hóa, Diệp Phi như một mũi tên đen lao thẳng về phía lối thoát duy nhất. Đằng sau hắn, những cột trụ khổng lồ ngã xuống, tiếng ầm oong của đất đá lấp đầy không gian. Những ma thi lúc nãy giờ đây cũng tan biến thành tro bụi dưới sức ép của sự sụp đổ.
Khi họ vừa thoát ra đến cửa hang ở ngoài Tử Vong Cốc, một chấn động cực lớn khiến toàn bộ ngọn núi phía sau sụt xuống, chôn vùi hoàn toàn lối vào di tích Ma Thần.
Diệp Phi hạ xuống đất, hít thở bầu không khí nồng đậm tử khí bên ngoài, nhưng giờ đây tử khí này đối với hắn chẳng khác gì linh khí bổ dưỡng. Hắn nhìn mảnh Trảm Thiên Kiếm thứ hai trong tay, nó đã biến nhỏ lại, ẩn hiện trong lòng bàn tay như một vết xăm.
"Thu hoạch thế nào?" Cửu U Lão Tổ lại xuất hiện, lần này linh thể của lão có vẻ đặc hơn một chút nhờ hấp thụ sương mù ma năng lúc nãy.
"Đủ để giết một ít người." Diệp Phi lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn về phía bìa thung lũng, nơi hắn cảm nhận được hàng chục luồng hơi thở mạnh mẽ đang tiến lại gần.
Hàn Thiên Phong và các đệ tử Thiên Đạo Minh chắc chắn đã thấy cột sáng vừa rồi. Trận chiến sinh tử thực sự, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Tô Nguyệt Thiềm tựa lưng vào một phiến đá, nhìn chàng thanh niên đang đứng ngược chiều gió kia, trong lòng nảy sinh một ý niệm kỳ quái: Thế giới này, có lẽ sắp phải đối mặt với một cơn ác mộng mà họ đã cố quên đi từ ngàn năm trước.
"Ngươi… định làm gì tiếp theo?" Nàng khẽ hỏi.
Diệp Phi không quay đầu, thanh kiếm đen trong tay hắn chậm rãi hiện hình, sát ý lạnh thấu xương lan tỏa:
"Nợ máu, phải trả bằng máu. Bọn chúng đã gọi ta là Ma, vậy ta sẽ cho chúng thấy, thế nào mới là Ma thực sự."