Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 38: Thôn Phệ Ma Cốt**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:14:26 | Lượt xem: 1

Đêm ở Tử Vong Cốc không có trăng sao, chỉ có màn sương mù xám xịt bao phủ, mang theo mùi vị của máu và sự mục nát. Sau trận đại chấn động tại di tích Ma Thần, toàn bộ địa hình vùng lõi đã bị biến đổi hoàn toàn.

Giữa một hang động tự nhiên nằm khuất sau thác nước ngầm rỉ máu, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một tảng đá bằng phẳng. Khuôn mặt hắn lúc này tái nhợt không một giọt máu, nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai ngọn hắc hỏa giữa đêm trường.

Phía trước mặt hắn, trôi lơ lửng trong không trung là một đoạn xương ngón tay màu đen tuyền, dài chừng ba thốn. Đoạn xương này không hề có vẻ mục nát của thời gian, ngược lại, nó trơn nhẵn như hắc ngọc, bên trên khắc ghi những phù văn thái cổ li ti như những con giun đang bò. Mỗi khi một phù văn lóe sáng, không gian xung quanh lại run rẩy, phát ra những tiếng kêu u uất như tiếng vạn quỷ than khóc.

Đây chính là Thái Cổ Ma Cốt, thứ mà Diệp Phi đã đánh đổi cả tính mạng để đoạt lấy từ trong quan tài đá của di tích.

“Diệp Phi, ngươi thật sự đã suy nghĩ kỹ chưa?” Giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có. Linh thể của lão hiện ra bên cạnh, mờ ảo dưới ánh sáng âm u của động đá. “Thân xác hiện tại của ngươi tuy đã được kinh qua linh khí của Hỏa Long Tông, nhưng chung quy vẫn chỉ là phàm thai nhục cốt. Đoạn Ma Cốt này chứa đựng ý chí và sát khí của một vị Ma Thần Thái Cổ. Một khi dung hợp, nếu ý chí của ngươi không đủ kiên định, ngươi sẽ lập tức bị ma niệm thôn phệ, biến thành một con quái vật chỉ biết giết chóc, vĩnh viễn không thể siêu sinh.”

Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngông cuồng và đắng chát của kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao rồi rơi xuống vực thẳm:

“Lão già, kiếp trước ta đã từng nhìn thấy người mình yêu nhất đâm kiếm xuyên tim, thấy huynh đệ chí cốt cười nhạo trên máu thịt của mình. Ngươi nói xem, ma niệm của đoạn xương này có đáng sợ bằng lòng người không?”

Hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào đoạn Ma Cốt. Một luồng khí lạnh thấu xương lập tức theo đầu ngón tay xộc thẳng vào kinh mạch, khiến cả cánh tay hắn đóng một lớp băng đen mỏng.

“Thiên đạo không dung ta, chính đạo ruồng bỏ ta. Vậy thì ta sẽ tự đúc lại xương cốt, dùng ma thân này nghịch chuyển càn khôn!”

“Được! Thằng nhóc có khí phách!” Cửu U Lão Tổ thở dài, nhưng trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng. “Ta sẽ dùng tàn hồn để che chở thức hải của ngươi. Nhưng nhớ kỹ, nỗi đau của việc đập nát xương cũ để thay xương mới là thứ mà ngay cả chân thần cũng khó lòng chịu đựng.”

Diệp Phi không đáp lời, hắn nhắm mắt lại, vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.

Bên ngoài hang động, Tô Nguyệt Thiềm đứng dựa lưng vào vách đá, hồng y rách rưới vài chỗ càng làm tăng thêm vẻ ma mị, thê lương. Nàng cảm nhận được luồng uy áp khủng khiếp từ bên trong tỏa ra, đôi mắt tím nhạt lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng không hiểu tại sao mình lại chấp nhận hộ pháp cho tên tiểu tử này, một kẻ vừa thần bí, vừa nguy hiểm, lại vừa khiến trái tim nàng rung động theo một cách khó hiểu.

“Nếu ngươi chết ở đây, ta sẽ lấy cái gì để hồi sinh Yêu tộc?” Nàng lẩm bẩm, nhưng tay lại nắm chặt đoản kiếm, cảnh giác với từng cử động nhỏ của lũ yêu thú ngoài kia.

Trong hang, quá trình thôn phệ đã bắt đầu.

Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng, đoạn Ma Cốt hắc ngọc kia như có linh tính, đột nhiên hóa thành một tia hắc quang mổ thẳng vào giữa ngực hắn.

“Phập!”

Một tiếng động khô khốc vang lên. Không có máu bắn tung tóe, vì ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ máu trong cơ thể Diệp Phi dường như bị đóng băng. Đoạn Ma Cốt đi xuyên qua lớp thịt, va chạm trực tiếp với xương sườn của hắn.

“Rắc rắc!”

Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên rợn người giữa không gian tĩnh mịch. Ma Cốt không chỉ đơn giản là cư ngụ, mà nó đang điên cuồng thôn phệ những đoạn xương cũ của Diệp Phi để chiếm lấy vị trí. Từ ngực, những vết nứt đen kịt lan nhanh như mạng nhện khắp cơ thể hắn.

“Aaaa!”

Diệp Phi không kìm được tiếng thét đau đớn. Mỗi tấc da thịt như bị hàng vạn con dao gỉ sét băm vằm. Sức mạnh Ma Thần ẩn chứa trong đoạn xương bắt đầu bùng nổ, nó giống như một con rồng đen điên cuồng lao loạn trong kinh mạch của hắn, gặp gì phá đó. Những đoạn kinh mạch vốn dĩ dẻo dai của tu sĩ Trúc Cơ trong nháy mắt bị xé toạc thành từng mảnh.

“Giữ vững tâm minh! Đừng để ý chí của nó dẫn dắt!” Cửu U Lão Tổ hét lên, linh lực của lão hóa thành một màng chắn bạc bao bọc lấy thức hải của Diệp Phi, ngăn chặn những ảo ảnh kinh hoàng đang tràn ngập trong đầu hắn.

Trong tâm trí Diệp Phi lúc này, hắn thấy mình đứng giữa một chiến trường rực lửa. Vạn ma gầm thét, thần phật rơi rụng. Một bóng hình cao lớn đội trời đạp đất đứng trên đỉnh núi sọ người, ánh mắt nhìn xuống chúng sinh như nhìn rác rưởi. Đó là chủ nhân cũ của đoạn Ma Cốt kia. Một luồng uy áp từ thái cổ muốn ép hắn phải quỳ xuống, phải thần phục, phải hiến dâng linh hồn để trở thành nô lệ cho sức mạnh ma đạo.

“Thần phục? Trong từ điển của Diệp Phi ta chưa bao giờ có hai chữ đó!”

Ý chí của Ma Đế kiếp trước bùng cháy. Hắn thấy hình ảnh Liễu Như Yên đang mỉm cười dịu dàng bên cạnh Kim Phù Đồ, ánh mắt đầy khinh rẻ nhìn về phía hắn. Cơn giận dữ tột độ trở thành chất xúc tác tuyệt vời nhất cho *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.

Hắc khí và Linh khí trong người Diệp Phi vốn dĩ đang xung đột dữ dội, nay dưới áp lực của Ma Cốt, chúng bắt đầu bị ép phải dung hòa.

Sát khí của Ma Cốt muốn phá hủy cơ thể Diệp Phi? Vậy hắn sẽ dùng chính Ma Thể để hấp thụ sát khí đó!

Xương cốt của hắn bắt đầu trải qua một quá trình rèn luyện tàn khốc: bị bóp nát thành cám, sau đó dưới sự vận hành của công pháp, những mẩu xương vỡ kết hợp với ma năng đen tuyền tạo thành cấu trúc mới. Mỗi đoạn xương mới mọc ra đều mang theo màu đồng cổ đen bóng, bền chắc hơn kim cương, nặng nề như núi đá.

Mồ hôi trộn lẫn máu tuôn ra như mưa, nhuộm đỏ toàn bộ tấm hắc bào của hắn. Da dẻ Diệp Phi bắt đầu rách toác ra, rồi lại lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Đó là biểu hiện của nhục thân đang tiến hóa về phía “Bất Hoại”.

Thời gian trôi qua, không biết là một giờ hay một ngày.

Sự đau đớn ban đầu dần chuyển thành một cảm giác ngứa ngáy rần rần trong tủy xương. Những vết nứt trên da thịt hắn biến mất, thay vào đó là một lớp màng ánh sáng đen mờ ảo luân chuyển bên dưới biểu bì.

Cửu U Lão Tổ kinh ngạc nhìn cảnh tượng này. Lão vốn nghĩ Diệp Phi chỉ có thể hấp thụ được ba phần sức mạnh của Ma Cốt đã là kỳ tích, không ngờ tên nhóc này lại trực tiếp đem cả đoạn xương hóa thành chất dinh dưỡng để tái tạo lại toàn bộ bộ xương trên cơ thể mình.

“Điên rồi… thật sự là một tên điên!” Lão lẩm bẩm, nhưng gương mặt lại tràn đầy vẻ hưng phấn. Lão muốn thấy xem, kẻ nghịch thiên này sẽ đi được bao xa.

Khi tia sáng bình minh yếu ớt đầu tiên len lỏi qua làn sương mù của Tử Vong Cốc, trong hang động, Diệp Phi đột ngột mở mắt.

Một luồng kình khí đen kịt từ cơ thể hắn phun trào ra xung quanh như một cơn bão cấp độ mười.

“Oàng!”

Vách hang đá vốn dĩ kiên cố bị luồng kình khí này chấn nát, những phiến đá nặng hàng tấn bay tứ tung. Tô Nguyệt Thiềm ở bên ngoài giật mình kinh hãi, nàng lộn nhào mấy vòng mới đứng vững được, ánh mắt trân trối nhìn vào trong.

Bước ra từ trong đám bụi mù, Diệp Phi dường như cao hơn một chút, dáng người vẫn gầy nhưng mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất rung chuyển, để lại những dấu chân sâu hoắm trên đá cứng. Làn da của hắn giờ đây mang một ánh sáng kỳ lạ, nhìn như ngọc nhưng lại tỏa ra khí tức của kim loại bền bỉ nhất.

Hắn chậm rãi nắm chặt bàn tay lại.

“Răng rắc!”

Không gian trong lòng bàn tay dường như bị hắn bóp nát, phát ra tiếng nổ khí vang dội.

“Cảm giác này…” Diệp Phi khàn giọng nói, âm thanh của hắn giờ đây mang theo một sự trầm hùng và uy quyền tự nhiên. “Cường độ nhục thân này, dù là đòn toàn lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ, có lẽ cũng chỉ như gãi ngứa cho ta.”

“Chúc mừng ngươi, tiểu tử.” Cửu U Lão Tổ hiện ra, sắc mặt lão có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt thì vô cùng rạng rỡ. “Thái Cổ Ma Thể tuy mới chỉ là sơ cấp, nhưng xương cốt của ngươi đã được thay đổi tận gốc. Hiện tại, ngươi chính là một kiện hình nhân pháp bảo sống. Lấy tay không tiếp tiên kiếm, đối với ngươi đã không còn là chuyện viễn vông.”

Diệp Phi gật đầu, hắn cảm nhận được trong tủy xương mình đang tuôn chảy một nguồn năng lượng vô tận. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết cũng nhờ lần này mà đột phá lên tầng thứ hai, linh lực và ma khí trong cơ thể đạt tới sự cân bằng hoàn mỹ theo đồ hình Thái Cực.

Đúng lúc này, từ xa xa phía bìa rừng, một vài đạo quang mang rực rỡ đang phá không bay tới. Đi kèm theo đó là những tiếng quát mắng đầy kiêu ngạo.

“Dấu vết ma khí biến mất ở khu vực này! Chắc chắn tên súc sinh Diệp Phi đang trốn gần đây!”

“Trưởng lão có lệnh, bắt sống hắn về để tra hỏi tung tích bảo tàng di tích, nếu phản kháng, giết không tha!”

Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo nhìn về hướng đó. Hắn nhận ra giọng nói kia, đó là Vương Hổ – một tên đệ tử nội môn của Hỏa Long Tông, kẻ kiếp này thường xuyên cùng đám con ông cháu cha ức hiếp hắn.

Tô Nguyệt Thiềm bay đến bên cạnh hắn, hơi thở của nàng vẫn còn chút dồn dập:

“Là người của Hỏa Long Tông và Thiên Đạo Minh. Có ít nhất ba tên Trúc Cơ hậu kỳ dẫn đầu. Ngươi vừa mới thăng tiến, có cần tránh né một chút không?”

Diệp Phi thản nhiên vuốt lại mái tóc đen dài, một luồng sát khí ngút trời bộc phát, trực tiếp thổi bay làn sương mù xung quanh, lộ ra bóng dáng cô độc và bá đạo của hắn dưới ánh sớm.

“Tránh né? Tại sao phải tránh?”

Hắn bước tới một bước, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ, chỉ để lại một vệt hắc ảnh dài dằng dặc.

“Ta vừa vặn cần vài khối đá mài dao để kiểm tra xem, Ma Cốt này cứng đến mức nào!”

Phía ngoài thác nước, một đội tu sĩ mười mấy người đang hạ xuống. Kẻ dẫn đầu là Vương Hổ, cưỡi trên một con linh hạc, vẻ mặt đầy sự đắc thắng và tàn nhẫn.

“Tìm kỹ cho ta! Thằng phế vật đó chắc chắn đã bị trọng thương sau vụ nổ ở di tích…”

Lời của gã còn chưa dứt, một tiếng oanh tạc cực lớn vang lên.

Từ trong màn sương, một cái bóng đen lao ra với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Một tên đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ đang đứng cảnh giới chưa kịp định thần đã thấy một bàn tay rắn chắc như kìm thép bóp chặt lấy cổ mình.

“Rắc!”

Tiếng xương cổ gãy vụn vang lên một cách dứt khoát. Diệp Phi lạnh lùng ném cái xác sang một bên như ném một bao tải rác.

“Diệp Phi! Là ngươi!” Vương Hổ kinh hãi hét lên, nhưng ngay lập tức vẻ mặt gã trở nên hung dữ. “Khốn kiếp, ngươi dám giết đồng môn? Chết đi!”

Vương Hổ rút ra một thanh xích kiếm, linh khí hệ hỏa bùng phát rực rỡ, chém ra một luồng kiếm khí nóng rực dài vài trượng về phía Diệp Phi.

Diệp Phi không tránh cũng không đỡ bằng vũ khí. Hắn cứ thế bước tới, đôi mắt không gợn một tia sóng.

“Xèo xèo!”

Luồng hỏa kiếm khí chém thẳng vào lồng ngực Diệp Phi, nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả những kẻ có mặt phải rùng mình kinh hãi. Luồng kiếm khí có thể dễ dàng xé toạc một tảng đá nghìn cân khi chạm vào da thịt hắn chỉ phát ra những tia lửa bắn tung tóe, giống như chém vào một bức tường thần sắt. Ngay cả một vết trầy xước nhỏ cũng không để lại trên da hắn.

“Cái gì? Không thể nào!” Vương Hổ trợn ngược mắt, thanh kiếm trong tay gã run rẩy.

“Đến lượt ta chưa?”

Diệp Phi nhếch môi cười, một nụ cười của tử thần. Hắn đột ngột áp sát, nắm đấm mang theo sức mạnh vạn cân, không cần hoa mỹ, chỉ đơn thuần là sức mạnh nhục thân thô bạo nhất.

“Bình!”

Nắm đấm của Diệp Phi đập thẳng vào thanh xích kiếm. Món pháp bảo hạ phẩm linh khí vốn dĩ là niềm tự hào của Vương Hổ, nay dưới cú đấm của hắn vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh nhỏ. Nắm đấm tiếp đà lao tới, đánh trúng vào ngực Vương Hổ.

“Phụt!”

Toàn bộ lồng ngực của Vương Hổ lõm xuống, xương sườn gãy nát đâm xuyên qua nội tạng. Gã bay ngược ra sau như một chiếc diều đứt dây, đập mạnh vào vách núi, chết không nhắm mắt.

Những tên đệ tử còn lại đứng chết trân tại chỗ. Chỉ trong vòng mấy hơi thở, một đệ tử ưu tú như Vương Hổ đã bị nghiền nát một cách dễ dàng như bóp chết một con kiến.

“Ma quỷ… hắn không phải là Diệp Phi! Hắn là một con ma!” Một tên đệ tử yếu vía hét lên rồi bỏ chạy thục mạng.

Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát, hắc khí quấn quýt quanh người. Hắn cảm nhận được sức mạnh từ Ma Cốt đang không ngừng rèn luyện thêm cho nhục thân sau mỗi lần vận lực. Đây không chỉ là sự gia tăng sức mạnh đơn thuần, mà là sự chuyển biến về đẳng cấp của sự sống.

“Thôn phệ Ma Cốt, đạt đến Bất Hoại.” Diệp Phi nhìn về hướng xa xăm, nơi Thiên Đạo Minh đang đóng quân. “Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… món quà bất ngờ này, các ngươi có tiếp nhận nổi không?”

Dưới chân hắn, hoa cỏ xung quanh đều bị ma khí lây nhiễm, khô héo rồi đen kịt. Diệp Phi bước đi giữa sự điêu tàn đó, bóng dáng hắn cô độc nhưng cao ngạo, báo hiệu cho một cơn bão táp kinh thiên động địa sắp quét qua toàn bộ Thương Khung Giới.

Chương 38 khép lại với hình ảnh Diệp Phi hoàn toàn lột xác, sẵn sàng cho những màn trả thù tàn khốc nhất, nơi hắn không còn dùng quy tắc của chính đạo, mà dùng chính sức mạnh ma đạo nguyên thủy nhất để định đoạt sinh tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8