Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 39: Kế Hoạch Phản Công**
**CHƯƠNG 39: KẾ HOẠCH PHẢN CÔNG**
Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp của Tử Vong Cốc, mang theo mùi máu tươi nhàn nhạt chưa kịp tan hết. Diệp Phi đứng cô độc trên đỉnh một mỏm đá nhô ra, hắc bào phất phơ trong gió, hòa tận vào bóng tối bao trùm. Dưới chân hắn, cái xác của Vương Hổ và đám thuộc hạ đã bị một ngọn lửa đen kỳ quái thiêu rụi, chỉ còn lại nắm tro tàn lịm dần theo hơi sương.
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng vạn năm. Hắn cảm nhận rõ ràng Ma Cốt trong lồng ngực mình đang rung động nhịp nhàng, mỗi một nhịp đập lại tuôn ra những dòng ma khí tinh thuần, len lỏi vào từng thớ thịt, không ngừng cải tạo nhục thân vốn dĩ tồi tàn của chủ nhân cũ.
“Mạnh lên là chưa đủ.” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn hòa vào tiếng gió. “Kiếp trước ta bại, không phải vì tu vi thấp hơn Kim Phù Đồ, mà vì hắn nắm giữ ‘thiên hạ đại thế’, hắn có vạn dân tôn sùng, có mạng lưới tình báo bao phủ cửu giới. Còn ta, chỉ là một kẻ điên độc hành.”
Sống lại một đời, Diệp Phi hiểu rằng muốn lật đổ cái trật tự thối nát mà Thiên Đạo Minh đã dựng lên, hắn không thể chỉ dựa vào thanh kiếm trong tay. Hắn cần những đôi mắt trong bóng tối, những lưỡi dao núp dưới bóng quang minh, và một mạng lưới đủ sức khiến cả Thương Khung Giới phải run rẩy mỗi khi hắn ra lệnh.
Hắn khép hờ mắt, thần thức khuếch tán ra xung quanh. Trong đầu hắn, công pháp *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* bắt đầu vận hành một chương hoàn toàn mới: *Thao túng Ma Linh*.
“Tỉnh lại đi, những linh hồn không cam lòng.”
Diệp Phi khẽ lật bàn tay, một luồng hắc mang sẫm màu lướt qua. Từ trong những khe đá, dưới lòng đất đen, những đạo sương mù xám xịt bắt đầu ngưng tụ. Đó là linh hồn của những tu sĩ đã bỏ mạng tại Tử Vong Cốc này qua hàng trăm năm, oán niệm của họ không tan, bị ma khí của Diệp Phi đánh thức, trở thành những hình hài méo mó, phủ phục dưới chân hắn.
Hắn gieo một đạo “Ma Ấn” vào trán mỗi linh hồn. Kể từ giây phút này, chúng là tai mắt của hắn. Chúng không có thực thể, tu sĩ thông thường không thể nhìn thấy, chúng sẽ len lỏi vào các ngõ ngách của Hỏa Long Tông, vào cả những phủ đệ xa hoa của giới quyền quý để nghe ngóng mọi thông tin.
—
Sau khi bố trí xong lớp phòng ngự sơ khởi, Diệp Phi không quay về tông môn ngay lập tức. Hắn bước thẳng về hướng Tây Nam, nơi có một thị trấn sầm uất mang tên Thạch Huyết Thành. Đây là khu vực "tam không" – không thuộc quản lý của bất kỳ tông môn chính đạo nào, nơi tập trung đủ hạng người từ tán tu, con buôn lậu đến cả những sát thủ bị truy nã.
Trong mắt giới chính đạo, đây là ổ bùn nhơ, nhưng trong mắt Diệp Phi, đây là nơi tốt nhất để bắt đầu gieo hạt giống cho thế lực của mình.
Bước vào một tửu quán xập xệ nằm khuất trong con hẻm tối, mùi rượu rẻ tiền và mùi mồ hôi nồng nặc sộc thẳng vào mũi. Diệp Phi che giấu dung mạo dưới lớp mũ trùm, chọn một góc khuất nhất.
Ở góc bên kia, một đám đàn ông đang cười nhạo, đánh đập một thiếu niên gầy gò. Cậu ta mặc một bộ đồ rách rưới, ôm chặt lấy một bao tải nhỏ, dù bị đá đến hộc máu vẫn không chịu buông tay.
“Thằng nhóc rác rưởi! Giao cái bao đó ra đây, nếu không hôm nay tao lột da mày!” Một gã lực lưỡng có vết sẹo dài trên mặt quát lên.
Diệp Phi húp một ngụm rượu nhạt, đôi mắt thâm trầm chợt lóe lên một tia sáng lạ thường. Thông qua nhãn lực của Ma Đế, hắn nhìn xuyên qua lớp áo rách kia, thấy được một vầng hào quang đen đặc đang ẩn giấu trong tủy cốt của thiếu niên đó.
*Thiên Ma Thể!*
Diệp Phi hơi sững sờ. Đây là loại thể chất nghìn năm khó gặp, bị trời đất nguyền rủa, bị Tiên đạo bài xích, nhưng lại là vật chứa hoàn hảo nhất cho ma công. Kiếp trước, hắn đã tìm kiếm khắp cửu châu để tìm một truyền nhân có Thiên Ma Thể nhưng vô vọng. Không ngờ, kiếp này lại gặp được ở một góc tửu quán rách nát như thế này.
“Rầm!”
Cái bàn trước mặt gã sẹo bỗng nhiên nổ tung thành những mảnh vụn. Gã giật mình, nhìn về phía Diệp Phi đang thong dong đứng dậy.
“Mày là ai? Muốn xen vào chuyện của lão tử à?” Gã sẹo rút đại đao ra, hung hăng bước tới.
Diệp Phi không nói lời nào, chỉ đưa một ngón tay ra khẽ búng một cái. Một tia ma khí nhỏ như sợi tóc xuyên qua không gian, bắn thẳng vào giữa trán gã sẹo. Không có tiếng nổ, không có máu bắn tung tóe, gã sẹo đứng sững lại, đôi mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy rồi ngã gục xuống, hơi thở tắt lịm trong sự kinh hãi của đám đồng bọn.
“Giết… giết người rồi!” Đám còn lại hoảng loạn bỏ chạy.
Diệp Phi tiến lại gần thiếu niên đang thoi thóp. Thiếu niên ngước nhìn hắn, trong đôi mắt tràn ngập sự cảnh giác và thù hận, nhưng không có sự sợ hãi. Cậu ta khàn giọng hỏi:
“Ngài… muốn gì ở tôi?”
Diệp Phi khom người xuống, giọng nói vang lên như từ cõi u minh: “Ta không muốn bao tải của ngươi. Ta muốn linh hồn của ngươi. Ngươi có muốn trả thù thế giới đã vứt bỏ ngươi không?”
Thiên thiếu niên sững sờ, rồi đột ngột dập đầu thật mạnh xuống sàn đá, tiếng va chạm vang lên khô khốc: “Chỉ cần ngài cho tôi sức mạnh, mạng này của Mặc Ly thuộc về ngài!”
Diệp Phi nở nụ cười lạnh. Hạt giống đầu tiên đã gieo xong. Mặc Ly sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất của hắn, một lưỡi dao mọc ra từ bóng tối để đâm thẳng vào tim những kẻ tự xưng là chính nghĩa.
—
Đêm đó, trong một mật thất dưới lòng đất của Thạch Huyết Thành mà Diệp Phi vừa mua lại bằng số linh thạch cướp được từ Vương Hổ, hắn bắt đầu truyền thụ công pháp cho Mặc Ly.
“Ngươi mang Thiên Ma Thể, tu luyện linh khí chính đạo sẽ chỉ làm kinh mạch đứt đoạn. Đây là *Cửu U Huyết Sát Quyết*, nó sẽ khiến ngươi vô cùng đau đớn, mỗi lần tiến cấp đều giống như bị vạn đao xuyên tim. Ngươi có chịu nổi không?”
Mặc Ly nghiến răng, ánh mắt kiên định đến đáng sợ: “Nỗi đau từ thể xác không thấm vào đâu so với nỗi nhục nhã tôi đã trải qua. Thỉnh chủ nhân ban pháp!”
Diệp Phi gật đầu, đặt tay lên đỉnh đầu Mặc Ly. Một luồng ma năng tinh thuần truyền vào. Hắn không chỉ truyền công, mà còn đang dùng sức mạnh của mình để khai thông khiếu huyệt cho cậu ta.
Trong khi Mặc Ly đang chìm trong quá trình lột xác đầy đau đớn, Diệp Phi trải ra trên bàn một tấm bản đồ của vùng lãnh thổ Thiên Đạo Minh. Hắn bắt đầu dùng một chiếc bút lông nhúng mực đỏ, vạch lên đó những đường nét đan chéo.
“Thiên Đạo Minh phụ trách 90% lượng linh thạch cung ứng cho các tông môn nhỏ thông qua ba cứ điểm lớn: Thanh Long Hải Cảng, Hỏa Vân Khoáng và Thiên Nam Thành.” Diệp Phi lẩm nhẩm, đầu óc vận hành nhanh chóng như một bàn cờ quân sự. “Muốn thắng chúng, trước hết phải cắt đứt nguồn máu của chúng.”
Hắn gọi một đạo Ma Linh hiện hình, truyền âm lệnh: “Đến Hỏa Vân Khoáng, thám thính cách thức vận hành và sơ đồ phòng thủ. Ta muốn biết mỗi đợt chuyển linh thạch có bao nhiêu cao thủ hộ tống, bao nhiêu tầng cấm chế.”
Đạo Ma Linh rít lên một tiếng rồi biến mất vào không trung.
Đây là bước đi đầu tiên trong kế hoạch phản công quy mô lớn. Diệp Phi không vội vàng tìm Kim Phù Đồ để liều mạng. Hắn muốn phá hủy từng chút một những gì Kim Phù Đồ dày công xây dựng. Hắn muốn nhìn thấy Thiên Đạo Minh sụp đổ từ bên trong, thấy sự hủ bại và lòng tham của những kẻ tu tiên lộ ra trước mắt thiên hạ.
“Kim Phù Đồ, ngươi thích diễn vai thánh nhân, vậy ta sẽ khiến toàn thế giới này nhận ra ngươi là một con quỷ bẩn thỉu hơn cả Ma tộc.”
Diệp Phi lật tay, một mảnh vỡ của *Trảm Thiên Kiếm* xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, phát ra tiếng kêu reng rẽng. Thanh kiếm này từng nhuộm máu vạn người, nay nó đang cảm nhận được sự hưng phấn của chủ nhân.
Bên ngoài mật thất, trời bắt đầu hừng đông. Một ngày mới bắt đầu với người dân Thạch Huyết Thành, nhưng đối với Thương Khung Giới, một kỷ nguyên của hỗn loạn và sự nghịch chuyển sắp sửa được mở màn từ bàn tay của một đệ tử "phế vật" bị ruồng bỏ.
Diệp Phi bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt hướng về phía Hỏa Long Tông xa xôi. Đã đến lúc quay lại đó để thực hiện vở kịch tiếp theo. Hắn sẽ lấy thân phận một đệ tử gương mẫu để thâm nhập sâu hơn vào bộ máy quản lý, chuẩn bị cho ngày mà ngọn lửa ma giáo bùng cháy giữa lòng chính đạo.
Kế hoạch phản công, chính thức bắt đầu.