Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 40: Danh Hiệu \”U Minh\”**
**CHƯƠNG 40: DANH HIỆU "U MINH"**
Đêm.
Thanh Vân Thành vốn dĩ là một trong những trung tâm giao thương sầm uất bậc nhất dưới sự quản hạt của Thiên Đạo Minh. Ánh đèn lồng đỏ treo cao dọc theo các tuyến phố chính chưa bao giờ tắt, tượng trưng cho sự thịnh vượng và uy nghiêm bất khả xâm phạm của chính đạo. Thế nhưng, đêm nay, bầu không khí dường như đặc quánh lại bởi một lớp sương mù lạ lùng, xám xịt và mang theo vị mặn chát của máu.
Tại phân đường của Thiên Đạo Minh đặt ở phía Đông thành phố, mười hai vị hộ vệ Trúc Cơ kỳ đang đứng nghiêm chỉnh. Giáp trụ của họ khắc họa linh trận phòng ngự tinh xảo, ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt bao phủ lấy toàn bộ phủ đệ.
“Kẻ nào?!”
Một tên hộ vệ chợt quát lên, thanh trường thương trong tay run rẩy. Hắn nhìn thấy trong màn sương, một bóng người đang thong dong bước tới. Không có tiếng bước chân, không có hơi thở, chỉ có một bóng hắc bào bay phấp phới như một dải lụa từ cõi chết hiện về.
Người tới mặc một bộ đồ đen tuyền thêu chỉ bạc hình mây lượn, khuôn mặt bị che khuất sau một chiếc mặt nạ quỷ dữ nửa trắng nửa đen. Trên tay hắn không cầm kiếm, nhưng mỗi bước chân hắn đạp lên gạch đá đều khiến mặt đất nứt toác, ma khí cuồn cuộn bốc lên.
“Thiên Đạo Minh làm điều ác, mượn danh tiên gia để hút máu chúng sinh. Hôm nay, ta tới đòi nợ.”
Giọng nói vang lên trầm đục, như vọng ra từ tận cùng của u minh địa ngục.
“Càn rỡ! Đây là địa bàn của Thiên Đạo Minh, phân đường Thanh Vân Thành có Kim Đan đại nhân tọa trấn, kẻ nào dám tới đây hành thích?” Tên hộ vệ dẫn đầu hét lớn để cổ vũ tinh thần cho đồng bọn, đồng thời bóp nát một viên ngọc truyền tin trong túi áo.
Nhưng viên ngọc không hề phát sáng. Không gian xung quanh dường như đã bị một loại cấm chế vô hình ngăn cách hoàn toàn.
“Đừng phí công vô ích.” Bóng đen nhẹ nhàng nâng tay hữu lên.
Từ lòng bàn tay hắn, một luồng năng lượng kỳ lạ tuôn ra. Nó không hoàn toàn là ma khí bạo liệt, cũng không phải linh khí thuần khiết, mà là sự hòa quyện của cả hai – một màu xám tro tử khí mang tên Nghịch Thiên Hỗn Nguyên lực.
“Chết!”
Hắc y nhân chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay. Một tia kiếm khí mỏng như cánh ve vút qua không trung.
*Phập!*
Mười hai cái đầu rơi xuống đất cùng một lúc. Máu tươi chưa kịp phun ra đã bị một sức mạnh vô hình đông cứng lại. Cả quá trình diễn ra nhanh đến mức những tên hộ vệ này thậm chí chưa kịp cảm nhận được nỗi đau, đôi mắt vẫn còn trừng trừng vẻ kinh hãi tột độ.
Diệp Phi – trong danh phận “U Minh” – không liếc nhìn lấy những xác chết đó một lần. Hắn bước thẳng vào bên trong đại điện.
Tại đây, Phó đường chủ Trình Hạo – một cao thủ Kim Đan sơ kỳ – đang run rẩy đứng giữa phòng khách. Gã đã nghe thấy sự tĩnh lặng bất thường bên ngoài. Trình Hạo vốn là một kẻ khét tiếng tham lam, dùng quyền lực của Thiên Đạo Minh để cưỡng chiếm linh căn của các tán tu nhỏ lẻ, sau đó dâng lên cho thượng tầng để đổi lấy đan dược thăng cấp.
“Ngươi… ngươi là ai?” Trình Hạo rút ra một thanh lệnh bài, định kích hoạt trận pháp hộ tông.
“Ngươi không cần biết ta là ai.” Diệp Phi lạnh lùng nói, mỗi chữ phát ra đều khiến không khí hạ xuống vài độ. “Ngươi chỉ cần biết, món nợ mà ngươi nợ chín mươi bảy mạng người ở núi Vọng Nguyệt năm xưa, hôm nay phải trả bằng cả linh hồn.”
“Ngươi là người của Vọng Nguyệt tông?! Không thể nào, bọn chúng đã bị diệt môn từ mười năm trước rồi!” Trình Hạo hét lên, điên cuồng rót linh lực vào lệnh bài.
Một màn sáng hình vòm hiện ra che chắn trước mặt gã. Đây là “Thái Dương Hộ Thân Trận”, loại trận pháp mạnh nhất mà phân đường này sở hữu, có thể chống đỡ được một đòn của cao thủ Kim Đan viên mãn.
Diệp Phi nhếch mép, một nụ cười đầy châm biếm dưới lớp mặt nạ. Kiếp trước hắn là Ma Đế đứng đầu vạn ma, chút trận pháp sơ đẳng này trong mắt hắn chẳng khác nào trò trẻ con.
“Nghịch Chuyển – Vạn Vật Thành Không!”
Diệp Phi không đánh vào màn sáng. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên hư không. Trong nháy mắt, linh khí bên trong “Thái Dương Hộ Thân Trận” bỗng nhiên đảo chiều. Thay vì bảo vệ, các mắt trận bắt đầu quay ngược lại, thôn phệ chính linh lực của Trình Hạo.
“Aaaa! Chuyện gì thế này? Dừng lại! Mau dừng lại!”
Trình Hạo kinh hoàng thấy tu vi của mình đang bị hút cạn theo tốc độ chóng mặt. Màn sáng bảo vệ vỡ vụn, hóa thành những mảnh linh quang sắc nhọn đâm ngược vào da thịt gã.
Diệp Phi bước tới, tay phải vung lên. Một thanh kiếm gãy bám đầy rỉ sét nhưng tỏa ra hung sát khí kinh người hiện ra – đó chính là một phần của Trảm Thiên Kiếm.
*Xoẹt!*
Một đường kiếm giản đơn, không hoa mỹ, không chiêu thức. Nhưng nó mang theo ý chí của một vị hoàng giả bị phản bội, mang theo oán niệm tích tụ ngàn năm. Trình Hạo chết không nhắm mắt, toàn bộ linh hồn bị thanh kiếm gãy nuốt chửng, không có cơ hội luân hồi.
Diệp Phi nhìn quanh căn phòng đầy rẫy châu báu linh thạch, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như băng. Hắn không động vào một viên linh thạch nào. Hắn tiến đến bức tường chính diện của đại điện, dùng máu của Trình Hạo viết lên hai chữ to tướng, rỉ máu:
**“U MINH”**
Xong xuôi, hắn xoay người, bóng dáng lại hòa vào làn sương xám rồi biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.
—
Sáng hôm sau, cả Thanh Vân Thành rúng động.
Mọi người đổ xô đến phân đường của Thiên Đạo Minh để rồi chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng: từ trên xuống dưới hơn năm mươi người không một ai sống sót, tất cả đều chết trong một chiêu, linh hồn hoàn toàn biến mất. Hai chữ “U Minh” viết bằng máu trên tường như một lời thách thức ngạo nghễ gửi tới toàn bộ giới tu tiên chính đạo.
Tại Thánh Vực, bên trong điện thờ lộng lẫy của Thiên Đạo Minh, Kim Phù Đồ đang ngồi trên bảo tọa bằng bạch ngọc. Gã mặc một thân tiên bào trắng muốt, khí chất siêu phàm thoát tục, nhưng đôi lông mày đang nhíu lại khi đọc bản báo cáo vừa gửi tới.
“U Minh? Lại là U Minh?” Kim Phù Đồ trầm giọng.
Đây đã là phân đường thứ tư của Thiên Đạo Minh bị quét sạch trong vòng chưa đầy một tháng. Tất cả đều diễn ra tại các điểm trọng yếu về tài nguyên hoặc linh thạch. Điều đáng sợ là kẻ thủ ác không hề lấy đi một đồng linh thạch nào, hắn chỉ giết người, và luôn để lại danh hiệu “U Minh”.
“Thưa Thánh tử, kẻ này hành sự quỷ dị, không để lại bất cứ dấu vết của ma khí hay tiên lực rõ ràng. Các cao thủ của chúng ta thậm chí không kịp phát tín hiệu cầu cứu.” Một tên thuộc cấp quỳ bên dưới, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Kim Phù Đồ đứng dậy, bước xuống bậc thang. Ánh mắt gã lóe lên một tia sáng nguy hiểm: “Hắn không cướp tài vật, chứng tỏ hắn nhắm vào danh tiếng và nhân sự của chúng ta. Hắn đang cố tình tạo ra sự hoảng loạn. Điều tra xem, gần đây có kẻ nào trong Ma đạo đột nhiên trỗi dậy không? Hay là… đám dư nghiệt của Cửu U Ma Đế năm xưa?”
“Bẩm, Cửu U Ma Đế đã hồn phi phách tán ngàn năm trước dưới tay ngài và Tiên tử. Đám thủ hạ cũ cũng đã bị thanh trừng gần hết. Kẻ này có vẻ như dùng một loại công pháp rất mới, rất lạ…”
“Tiếp tục điều tra! Tăng cường bảo vệ Hỏa Vân Khoáng. Đó là huyết mạch linh thạch lớn nhất. Nếu ‘U Minh’ thực sự có ý đồ phá hoại Thiên Đạo Minh, hắn nhất định sẽ tới đó.” Kim Phù Đồ ra lệnh, bàn tay gã bóp nát mảnh ngọc giản báo cáo thành bột mịn.
—
Trong khi cả giới tu tiên đang náo loạn vì danh hiệu “U Minh”, thì tại Hỏa Long Tông, một đệ tử ngoại môn tên là Diệp Phi đang ngồi thản nhiên tưới hoa sau vườn thuốc.
Dáng vẻ của hắn lúc này cực kỳ tầm thường, thậm chí còn có chút yếu ớt. Ánh nắng ban mai chiếu lên khuôn mặt thanh tú của hắn, tạo nên một vẻ bình thản đến lạ lùng.
“Diệp sư đệ! Huynh có nghe tin gì chưa?” Một đệ tử mập mạp chạy vào, thở hổn hển. “Thành Thanh Vân lại bị diệt rồi! Là do tên sát thần ‘U Minh’ kia làm. Thật kinh khủng, nghe nói máu chảy thành sông, người chết như ngả rạ!”
Diệp Phi ngừng tay, khẽ mỉm cười, đôi mắt lộ ra vẻ ngây thơ: “Thật sao? Thiên Đạo Minh uy chấn thiên hạ, cao thủ như mây, kẻ nào mà gan gan đến vậy?”
“Ai mà biết được! Nhưng mà này, chúng ta là đệ tử chính đạo, nghe mấy tin này phải thấy đau buồn chứ, sao đệ lại cười?” Tên đệ tử mập gãi đầu thắc mắc.
“Ta cười vì thế gian này rốt cuộc cũng có người dám nói sự thật.” Diệp Phi nhẹ giọng, cúi xuống nhặt một đóa hoa rụng. “Người ta cứ tưởng mặt trời tỏa sáng thì bóng tối sẽ tan đi, nhưng họ quên mất rằng, mặt trời càng chói chang, cái bóng dưới chân nó lại càng đen kịt.”
“Đệ lại nói mấy lời kỳ quặc rồi.” Tên đệ tử mập xua tay. “Thôi, sư tỷ Liễu Như Yên sắp đến tông môn chúng ta kiểm tra khóa tu tập rồi đấy. Đệ lo mà tập luyện đi, nếu bị nàng ta nhìn trúng tư chất kém cỏi, bị đuổi khỏi tông môn thì khổ.”
Nghe thấy cái tên “Liễu Như Yên”, bàn tay đang cầm hoa của Diệp Phi khẽ khựng lại. Đóa hoa mềm mại bị hắn vô tình bóp nát thành nước đỏ như máu.
“Như Yên… nàng tới rất đúng lúc.” Diệp Phi lẩm bẩm trong lòng.
Hắn đứng dậy, nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi linh khí đang cuồn cuộn đổ về phía cung điện của Hỏa Long Tông. Một vở kịch mới lại sắp bắt đầu. Ở đó, hắn sẽ là một đệ tử phế vật, nhưng trong bóng tối, hắn chính là “U Minh” – thanh kiếm công lý sẽ chặt đứt sự thối nát của cái gọi là Thiên Đạo.
Trong nhẫn cổ, giọng của Cửu U Lão Tổ vang lên khàn khàn: “Tiểu tử, ngươi làm vậy có hơi mạo hiểm không? Kim Phù Đồ không phải là hạng vừa, hắn bắt đầu nghi ngờ rồi.”
“Lão già, ta vốn dĩ đã là kẻ chết một lần.” Diệp Phi bình thản đáp lại bằng thần thức. “Nếu không nghịch chuyển được cái càn khôn điên đảo này, ta sống lại thêm lần nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa, danh hiệu ‘U Minh’ chỉ là bước đầu. Ta muốn bọn chúng phải sống trong sợ hãi, cho đến khi ta lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.”
Ánh mắt Diệp Phi chợt trở nên thâm trầm. Dưới ánh nắng rực rỡ, bóng của hắn đổ dài trên mặt đất, u uẩn và lạnh lẽo, hệt như tên gọi mà cả thế giới đang phải khiếp sợ.
Con đường của Ma Đế trọng sinh, chính là dùng máu để tẩy sạch ngụy quân tử, dùng bóng tối để tìm kiếm ánh sáng chân chính. "U Minh" đã xuất hiện, và từ nay về sau, không một ai có thể ngủ yên.