Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 41: Tây Hoang Cổ Địa**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:16:39 | Lượt xem: 1

Chương 41: Tây Hoang Cổ Địa

Tiếng gió rít gào qua những khe đá cằn cỗi nghe như tiếng khóc than của hàng vạn u hồn bị phong ấn dưới lòng đất sâu.

Trước mắt Diệp Phi, bầu trời không còn mang màu xanh thẳm của mây ngàn như ở Hỏa Long Tông, mà là một màu xám chì đặc quánh, thi thoảng lại bị xé toạc bởi những tia sét màu tím sẫm lạnh lẽo. Mặt đất dưới chân hắn nứt nẻ, cát đá mang một sắc đỏ sẫm như thể đã thấm đẫm máu tươi qua hàng triệu năm không thể gột rửa.

Đây chính là Tây Hoang Cổ Địa – nơi bị mệnh danh là "Nấm mồ của thiên hạ", vùng đất mà cả những đại năng tu sĩ chính đạo cũng phải kiêng dè mỗi khi nhắc đến.

Diệp Phi đứng trên một đỉnh đồi thấp, hắc bào của hắn phần phật bay trong cơn gió mang theo hơi thở của tử vong và cát bụi. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, không gian nơi đây tràn ngập linh khí hỗn loạn xen lẫn với ma khí cổ xưa nồng nặc. Đối với người khác, đây là chất độc mãn tính, nhưng đối với kẻ tu luyện *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* như hắn, đây lại là bữa tiệc thịnh soạn nhất.

"Khặc khặc… Mùi vị này, thực khiến lão phu hoài niệm."

Từ trong chiếc nhẫn cũ kỹ trên ngón tay Diệp Phi, một luồng khói đen mờ ảo hiện ra, hóa thành hình dáng một lão già gầy gò, râu tóc rối bù, tay cầm bầu rượu ảo ảnh. Cửu U Lão Tổ liếc nhìn xung quanh, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng kỳ dị.

"Tiểu tử, ngươi thật sự chọn nơi này để khởi đầu sao? Tây Hoang Cổ Địa tuy là thiên đường của ma tu, nhưng cũng là địa ngục của những kẻ yếu. Ở đây, quy tắc duy nhất là không có quy tắc. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, đạo lý không đáng một xu."

Diệp Phi không quay đầu lại, đôi mắt hắn bình thản nhìn về phía đường chân trời mờ mịt, nơi những tòa tháp gãy nát của thời Thái Cổ lờ mờ hiện ra như những cái xương trắng của một con quái vật khổng lồ.

"Chính đạo giả tạo, ma đạo cuồng loạn. Ta không cần quy tắc của họ, ta sẽ tự tay viết lại quy tắc của riêng mình." Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sự kiên định thấu xương. "Tây Hoang là nơi bị thiên hạ ruồng bỏ, cũng là nơi Thiên Đạo yếu ớt nhất. Chỉ có ở đây, ta mới có thể chân chính nghịch chuyển càn khôn, xây dựng một thế lực có thể khiến Kim Phù Đồ phải run sợ."

"Ngươi muốn tìm mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm?" Cửu U Lão Tổ hớp một ngụm rượu ảo, tặc lưỡi hỏi.

"Phải. Ta cảm nhận được sự cộng minh của thần hồn." Diệp Phi khẽ chạm tay lên vết sẹo mờ hình tia sét trên trán. "Kiếp trước, Trảm Thiên Kiếm đã vỡ vụn thành bảy mảnh dưới thiên kiếp và sự phản bội của họ. Mảnh thứ nhất… nhất định đang ở đâu đó dưới lớp cát bụi của Tây Hoang này."

Hắn vừa dứt lời, từ phía sau những tảng đá vôi lớn cách đó không xa bỗng vang lên những tiếng xé gió cực nhanh.

*Vút! Vút! Vút!*

Ba đạo hào quang đỏ rực như máu bắn tới, mang theo luồng sát khí đặc quặc. Diệp Phi không thèm nhìn lại, chỉ khẽ nghiêng mình, ba mũi tên làm từ xương thú ám đen lướt qua bên sườn, găm sâu vào khối đá phía sau khiến nó nổ tung thành mảnh vụn.

"Chậc chậc, xem ra chào đón ngươi không phải là mỹ nhân hay rượu ngon, mà là đám chuột nhắt khát máu." Cửu U Lão Tổ cười nhạo một tiếng rồi biến mất vào trong nhẫn.

Từ trong bóng tối của hẻm núi, một đám người mặc giáp da thú sần sùi, khuôn mặt đầy những hình xăm kỳ quái từ từ bước ra. Kẻ dẫn đầu là một gã to lớn, vai vác một cây đại đao răng cưa còn dính những mảng thịt tươi. Hắn liếm môi, ánh mắt nhìn Diệp Phi như nhìn một con cừu béo vừa lạc vào lãnh địa của bầy sói.

"Đệ tử môn phái chính đạo?" Gã đại hán cười gằn, giọng nói ồm ồm. "Nhìn trang phục này… chắc là của Hỏa Long Tông? Thật là lạ nha, một tên nhóc con Trúc Cơ kỳ lại dám đi lạc vào tận sâu trong Tây Hoang. Có lẽ trên người ngươi có không ít linh thạch và đan dược nhỉ?"

Đám thuộc hạ xung quanh cười rộ lên, ánh mắt đầy vẻ tham lam và tàn độc.

Diệp Phi xoay người lại, ánh mắt hắn lạnh lẽo như nhìn những sinh vật chết chóc. Hắn không nói một lời, chỉ chậm rãi đưa tay ra.

"Thứ lỗi cho ta đang vội." Diệp Phi khẽ lẩm bẩm.

"Thằng ranh, tìm chết!" Gã đại hán gầm lên một tiếng, đại đao răng cưa bùng phát hỏa diễm màu đỏ thẫm, nhắm thẳng đầu Diệp Phi mà bổ xuống. Uy thế của kẻ này rõ ràng đã đạt đến Trúc Cơ viên mãn, một đao này đủ để chẻ đôi một con yêu thú hạng nặng.

Thế nhưng, biểu cảm của Diệp Phi vẫn không hề thay đổi. Vào khoảnh khắc lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu một gang tay, hắn khẽ bước lên một bước, thân hình như ảo ảnh lướt qua dưới nách gã đại hán.

*Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Chưởng Tâm Lôi!*

Một luồng lôi điện màu đen tuyền bất chợt xuất hiện trong lòng bàn tay Diệp Phi, không phải lôi điện rực rỡ của chính đạo, mà là thứ sét của bóng tối, tĩnh lặng nhưng mang sức mạnh hủy diệt nguyên thần.

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Gã đại hán thậm chí còn chưa kịp thét lên một tiếng, lồng ngực đã bị bàn tay của Diệp Phi xuyên thủng. Lôi điện màu đen cuồng bạo tràn vào trong, trong nháy mắt thiêu cháy kinh mạch và hồn phách của gã thành tro bụi.

Thân hình to lớn như hộ pháp ngã xuống đất, đại đao văng ra xa, tắt ngấm lửa hồng.

Đám thuộc hạ đi theo bỗng chốc lặng thắt lại. Nụ cười tàn độc trên mặt chúng đóng băng, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi một sự sợ hãi tột độ. Chúng là những kẻ lăn lộn ở Tây Hoang, thường xuyên đối mặt với tử thần, nhưng cái cách thanh niên trước mặt ra tay – nhẹ nhàng, chuẩn xác và mang theo hơi thở của ma đạo chính tông – khiến chúng cảm thấy một sự áp chế bẩm sinh về linh hồn.

"Hắn… hắn không phải là tu sĩ chính đạo! Hắn là Ma!" Một tên hét lên trong hoảng loạn.

Diệp Phi thu tay lại, lấy một chiếc khăn trắng từ trong tay áo chậm rãi lau sạch những vệt máu đen trên đầu ngón tay. Đôi mắt hắn hơi nheo lại, một luồng uy áp đáng sợ của Ma Đế kiếp trước vô thức lan tỏa.

"Ai chạy, kẻ đó chết."

Chỉ một câu nói giản đơn nhưng khiến hơn mười tên tán tu sát nhân định bỏ chạy đều đứng sững lại như bị hóa đá. Chân chúng run rẩy, một vài kẻ yếu lòng thậm chí đã quỳ thụp xuống đất, hơi thở dồn dập.

Diệp Phi bước đến trước mặt tên có vẻ là phó thủ lĩnh, bình thản hỏi: "Đây là vùng nào của Tây Hoang?"

Tên kia run cầm cập, giọng nói đứt quãng: "Bẩm… bẩm đại nhân, đây là Hắc Sa Phế Tích… cách Thành Tội Lỗi ba trăm dặm về phía Đông."

"Thành Tội Lỗi sao?" Diệp Phi lẩm bẩm cái tên này, trong ký ức của hắn, nơi đó từng là trung tâm giao thương lớn nhất của Ma đạo từ vạn năm trước. Hóa ra nghìn năm trôi qua, cái tên ấy vẫn còn tồn tại.

"Gần đây có xuất hiện dị tượng gì không?"

Tên phó thủ lĩnh vội vàng gật đầu như tế sao: "Có! Khoảng nửa tháng trước, ở phía Bắc Hắc Sa Phế Tích, nơi có cái hang động của Vạn Xà Khâu, đột nhiên có luồng hào quang xám bạc bắn thẳng lên trời, mang theo kiếm ý cực kỳ kinh khủng. Rất nhiều cao thủ Ma đạo và cả những tông môn ở biên giới đều đang kéo về đó…"

Ánh mắt Diệp Phi khẽ sáng lên. Kiếm ý xám bạc… chính là Trảm Thiên Kiếm.

"Cút đi." Diệp Phi phẩy tay.

Đám người kia như được đại xá, lập tức lăn lộn chạy mất hút vào những khe đá, không dám ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Diệp Phi đứng lại giữa bãi chiến trường mùi máu nồng nặc, nhìn về hướng Bắc. Những cơn gió Cương phong dường như càng lúc càng thổi mạnh hơn, mang theo âm thanh vang vọng của những linh hồn cổ xưa.

"Vạn Xà Khâu sao? Có vẻ như ta không phải là người duy nhất muốn có nó."

Cửu U Lão Tổ lại hiện ra, ánh mắt nghiêm túc hơn một chút: "Tiểu tử, ngươi phải cẩn thận. Mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm tuy là thần khí, nhưng qua ngàn năm ở chốn này, nó đã bị uế khí xâm nhiễm, trở thành hung khí cực kỳ hung dữ. Hơn nữa, những kẻ kéo đến đó chắc chắn không thiếu những tên tu vi Nguyên Anh, thậm chí là Hóa Thần ẩn thế."

Diệp Phi nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lùng, tà khí từ cơ thể hắn bắt đầu phát tán, khiến cát đá xung quanh xoay tròn thành một cơn lốc nhỏ.

"Lão già, ngươi quên rồi sao? Kiếm đó vốn là của ta. Dù nó có hóa thành ác quỷ, thấy chủ nhân cũng phải quỳ xuống mà phục tùng."

Hắn bước đi, bóng lưng hắc y cô độc lướt đi giữa vùng sa mạc đỏ rực. Mỗi bước chân của hắn như dẫm lên một nhịp đập của vùng đất cổ này, khiến những cấm chế Thái Cổ tiềm tàng xung quanh phải âm thầm rạn nứt.

Tây Hoang Cổ Địa hôm nay, đón chào kẻ trị vì thực sự của nó trở lại.

Ở phương xa, Thiên Đạo Minh và những thánh địa Tiên gia vẫn còn đang mải mê với những buổi thuyết đạo, những cuộc tranh giành quyền lực nhỏ nhặt, họ hoàn toàn không biết rằng, một mầm mống ma tính hủy thiên diệt địa đã bắt đầu nảy mầm từ mảnh đất chết này.

Càn khôn, đã bắt đầu thực sự nghịch chuyển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8