Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 42: Thu Phục Quỷ Độc Vương**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:17:16 | Lượt xem: 1

Sương mù tím đen dày đặc bao phủ lấy khu vực đầm lầy phía Tây Bắc Tây Hoang Cổ Địa. Nơi này được mệnh danh là Vong Linh Chướng, là nơi mà ngay cả những tu sĩ Kim Đan kỳ nếu không có tị độc đan thượng phẩm cũng không dám tùy tiện đặt chân vào.

Diệp Phi bước đi thong dong trên mặt đất lầy lội, hắc bào của hắn lướt qua những bụi cỏ héo úa mà không hề vấy bẩn một hạt bụi. Xung quanh hắn, một tầng hào quang nhạt nhẽo như có như không đang nhẹ nhàng đẩy lùi làn sương độc đang muốn xâm nhập vào cơ thể.

Trong thức hải, Cửu U Lão Tổ tặc lưỡi cảm thán: "Tiểu tử, ngươi thật sự coi rẻ cái chết. Luồng chướng khí này đã tích tụ hàng vạn năm, bên trong còn lẫn cả oán niệm của lũ độc vật thái cổ. Ngươi chỉ dựa vào tu vi mới bước vào Trúc Cơ mà muốn đi xuyên qua đây sao?"

Diệp Phi ánh mắt bình thản, nhàn nhạt đáp: "Trong mắt người khác, đây là tử địa. Nhưng trong mắt ta, độc chính là dược, hỏa cũng là thủy. Vạn vật trên đời này vốn là một vòng luân chuyển, quan trọng là ngươi có biết cách 'nghịch' nó lại hay không."

Vừa nói dứt lời, bước chân Diệp Phi khựng lại. Đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu của hắn khẽ liếc về phía một gốc cây cổ thụ đã khô héo, sần sùi như da người già.

"Ra đi. Đừng để ta phải dùng hỏa đốt trụi cái đầm lầy hôi thối này."

Một tiếng cười khàn đặc, kèn kẹt như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên từ trong sương mù.

"Khặc khặc… Khá lắm! Một tên tiểu tử Trúc Cơ lại có thể nhìn thấu quỷ thuật ẩn thân của lão phu. Thật là một thân xác tràn đầy sức sống, dùng để luyện thành Độc Thi chắc chắn là tuyệt phẩm!"

Từ sau gốc cây, một bóng người gầy guộc như bộ xương khô hiện ra. Lão ta mặc một bộ lục y rách rưới, làn da xanh xao nổi đầy những nốt mụn độc đen kịt. Đôi mắt lão hõm sâu, phát ra ánh lục quang âm u như ma trơi. Trên vai lão là một con nhện đỏ rực, tám cái chân sắc lẹm như dao găm đang không ngừng khua khoắng.

Cửu U Lão Tổ kinh ngạc hô lên: "Là Quỷ Độc Vương! Tên này trăm năm trước từng tàn sát một tòa thành nhỏ ở biên giới bằng kịch độc, bị Chính đạo truy nã gắt gao. Không ngờ hắn lại trốn ở đây."

Quỷ Độc Vương liếm môi, chiếc lưỡi của lão dài và chẻ đôi như lưỡi rắn: "Tiểu tử, nhìn bộ dạng ngươi chắc là đệ tử danh môn đi lạc? Tiếc là hôm nay cái mạng nhỏ này phải ở lại đây rồi."

Lão phất tay một cái, một luồng khói đen nồng nặc mùi hôi thối như xác chết mục rữa lập tức lao về phía Diệp Phi. Đây là "Hủ Cốt Linh Độc", chỉ cần dính một chút, ngay cả linh khí trong cơ thể cũng sẽ bị ăn mòn thành nước mủ.

Diệp Phi không tránh cũng không né. Hắn đứng im tại chỗ, bàn tay trái khẽ kết ấn, lầm bầm trong miệng: "Nghịch Chuyển — Thôn Phệ."

Một màn kịch kinh hoàng xảy ra ngay trước mắt lão quỷ. Luồng khói độc hung tàn kia khi chạm đến trước mặt Diệp Phi thì dường như gặp phải một cái phễu vô hình, toàn bộ bị hút vào lòng bàn tay hắn. Diệp Phi không những không bị ăn mòn, mà ngược lại, khí sắc của hắn còn hồng nhuận thêm đôi chút.

"Cái gì?!" Quỷ Độc Vương trợn tròn mắt, lục quang trong mắt run rẩy. "Ngươi… ngươi dám dùng cơ thể trực tiếp hấp thụ Hủ Cốt Linh Độc của lão phu? Ngươi là quái vật phương nào?"

Diệp Phi lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy sự thất vọng: "Trăm năm khổ tu, vậy mà chỉ luyện ra thứ độc tính tạp nham này sao? Quỷ Độc Vương, ngươi quá đề cao bản thân rồi. Dùng tì kheo trộn với lệ quỷ phấn, lại thêm một chút cỏ mục nát… Thứ này ngay cả gãi ngứa cho ta còn chưa đủ."

"Ngươi… làm sao ngươi biết phối phương của lão phu?!" Quỷ Độc Vương bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng. Lão là bậc thầy độc đạo, vậy mà tên thanh niên này chỉ cần nhìn qua đã nói chính xác những gì lão giấu kín bấy lâu.

"Ta không chỉ biết phối phương, ta còn biết…" Diệp Phi tiến lên một bước, mỗi bước chân của hắn như nện thẳng vào nhịp tim của lão quỷ. "Đêm trăng tròn hàng tháng, huyệt Thiên Đột của ngươi sẽ đau như bị vạn kim đâm, vùng đan điền luôn có một luồng hàn khí thối rữa cắn xé. Ngươi dùng độc để giết người, nhưng thực chất ngươi đang bị chính thứ độc đó ăn mòn lục phủ ngũ tạng. Nhiều nhất là ba tháng nữa, ngươi sẽ hóa thành một vũng máu độc, hồn phi phách tán."

Từng câu, từng chữ của Diệp Phi như sấm nổ ngang tai. Quỷ Độc Vương lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Đây chính là bí mật lớn nhất đời lão, cũng là nỗi ám ảnh khiến lão phải trốn chui trốn lủi ở nơi này để tìm dược giải.

"Ngươi… ngươi cứu được ta?" Giọng Quỷ Độc Vương run rẩy, sự kiêu ngạo ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự cầu thị hèn mọn của kẻ đứng bên bờ vực cái chết.

Diệp Phi dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào tâm can đối phương: "Trên đời này, không có độc nào ta không giải được, cũng không có mệnh nào ta không thể đổi. Nhưng, ta không cứu kẻ vô dụng."

Quỷ Độc Vương nghiến răng, sự sinh tồn lấn át tất cả. Lão quỳ sụp xuống mặt đất lầy lội, dập đầu thật mạnh: "Nếu vị tiên sinh đây cứu được lão hủ, Quỷ Độc ta nguyện dâng hiến linh hồn, đời đời kiếp kiếp làm nô làm bộc!"

"Làm nô làm bộc cho ta, ngươi chưa đủ tư cách." Diệp Phi lạnh lùng nói, nhưng rồi hắn khẽ lật tay, một luồng hỏa diễm màu tím sậm đột ngột bùng phát trong lòng bàn tay hắn.

Luồng hỏa diễm này không nóng, ngược lại mang theo một loại hơi thở âm hàn, kỳ bí. Hắn ném ra vài vị dược thảo lấy từ trong túi trữ vật — vốn là chiến lợi phẩm từ đám người trước đó — rồi thản nhiên bắt đầu luyện dược ngay tại chỗ.

"Luyện dược không cần lò?!" Quỷ Độc Vương run lên bần bật. Đây là thủ pháp của bậc thầy đan đạo truyền thuyết.

Bàn tay Diệp Phi múa may giữa không trung nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Những dược thảo rẻ tiền dưới sự nhào nặn của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* bắt đầu biến hóa kỳ ảo. Từng sợi tạp chất bị loại bỏ, tinh hoa cô đọng lại thành một viên đan dược màu xanh ngọc bích, tỏa ra mùi hương thanh tân khiến sương độc xung quanh phải dạt ra xa.

"Nuốt xuống." Diệp Phi ném viên đan dược về phía Quỷ Độc Vương.

Lão quỷ không hề do dự, chụp lấy viên đan rồi nuốt chửng. Ngay lập tức, một luồng khí tức ấm áp lan tỏa khắp tứ chi bách hài của lão. Cảm giác đau đớn đeo bám trăm năm bỗng dưng tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời. Vùng đan điền vốn đen kịch do nhiễm độc giờ đây đang dần khôi phục lại sinh khí.

"Oanh!"

Một luồng khí thế bùng phát từ người Quỷ Độc Vương. Độc công bấy lâu bị kìm hãm đột ngột đột phá, khí vận quanh thân lão trở nên thuần khiết và đáng sợ hơn bội phần.

Lão quỷ sững sờ nhìn bàn tay của mình, da thịt đã không còn xanh xao mà dần trở nên có sức sống. Lão dập đầu thêm lần nữa, lần này là chân tâm thật ý: "Lão nô tham kiến chủ thượng! Từ nay về sau, mệnh của Quỷ Độc này là của chủ thượng. Ngài bảo lão chết, lão tuyệt không dám sống!"

Diệp Phi chắp tay sau lưng, nhìn về hướng Vạn Xà Khâu, nhàn nhạt nói: "Đứng lên đi. Đi cùng ta đến Vạn Xà Khâu. Có kẻ nào chắn đường, dùng độc của ngươi tiễn chúng đi."

"Tuân lệnh!"

Quỷ Độc Vương đứng dậy, dáng người lom khom ban đầu giờ đây bỗng chốc tỏa ra một khí thế lạnh lẽo của một bậc đại ma đầu. Lão hiểu rằng, hôm nay lão không phải vừa đánh mất tự do, mà là vừa tìm thấy con đường trở thành chân chính "Độc Thần".

Giữa làn sương mờ mịt của Tây Hoang, bóng dáng một thanh niên và một lão quỷ dần biến mất. Con đường Nghịch Chuyển Càn Khôn của Cửu U Ma Đế, chính thức bắt đầu có những quân cờ đầu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8