Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 43: Hắc Thị Phong Vân**
**Chương 43: Hắc Thị Phong Vân**
Gió ở Tây Hoang chưa bao giờ ngừng thổi, nó mang theo cái vị chát chúa của cát bụi và mùi gỉ sắt đặc trưng của máu khô lâu ngày. Giữa màn sương mù mờ ảo đang bao phủ lấy ranh giới của những khe nứt địa chất khổng lồ, hai bóng người một cao một thấp, một già một trẻ đang thong dong tiến bước.
Diệp Phi khoác trên mình bộ hắc bào đơn giản, khuôn mặt thanh tú đã được che giấu sau một chiếc mặt nạ bạc điêu khắc hoa văn quỷ dị, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh. Đi sau hắn nửa bước, Quỷ Độc Vương lúc này đã không còn vẻ tàn tạ, khốn khổ như lúc ở hang độc. Sau khi dùng viên đan dược "nghịch thiên" của Diệp Phi, khí sắc lão đã hồng nhuận trở lại, độc công quanh thân không còn tràn lan hỗn loạn mà thu liễm vào trong, tựa như một con rắn độc đang thu mình chuẩn bị giáng một đòn chí mạng.
"Chủ thượng, phía trước chính là Vô Pháp Thành, cũng là nơi tọa lạc của Hắc Thị lớn nhất vùng Tây Hoang này." Quỷ Độc Vương thấp giọng giới thiệu, trong mắt lóe lên sự kiêng dè. "Nơi này không thuộc quyền quản lý của bất kỳ tông môn nào, ngay cả Thiên Đạo Minh cũng hiếm khi vươn tay tới đây. Ở đây, thứ rẻ mạt nhất chính là mạng người, và thứ quyền năng nhất chính là nắm đấm và linh thạch."
Diệp Phi khẽ gật đầu, ánh mắt xuyên qua lớp sương mù nhìn về phía thung lũng nứt toác trước mặt. Vô Pháp Thành không được xây dựng trên mặt đất, mà nó nằm lọt thỏm trong một vực thẳm hình chữ Y, các dãy nhà san sát được đục đẽo trực tiếp vào vách đá, liên kết với nhau bằng những sợi xích sắt khổng lồ và những nhịp cầu treo treo leo giữa không trung.
Khi tiến sát cổng vào — một cái miệng hang rộng lớn có hai bức tượng yêu thú bằng đá đen cao hàng chục trượng — mùi vị hỗn tạp của khói lửa, rượu nồng và sát khí xộc thẳng vào mũi.
"Dừng lại!"
Hai gã tu sĩ mặc giáp đen, tay cầm trường thương rèn từ huyền thiết bước ra chặn đường. Cả hai đều tỏa ra hơi thở của Trúc Cơ kỳ đỉnh phong, ánh mắt hung tàn đảo qua Diệp Phi rồi dừng lại trên người Quỷ Độc Vương.
"Vào thành mỗi người mười miếng linh thạch trung phẩm. Hoặc là để lại một cánh tay." Gã tu sĩ bên trái hừ lạnh, giọng nói đầy vẻ càn quấy.
Diệp Phi không nói lời nào, hắn chỉ liếc mắt ra hiệu cho Quỷ Độc Vương.
Quỷ Độc Vương cười khẩy một tiếng, bàn tay khô héo khẽ phất nhẹ trong không khí. Một làn khói màu tím nhạt, mỏng manh như tơ trời thoảng qua. Hai gã hộ vệ ban nãy còn hung hăng bỗng dưng đứng sững lại, đồng tử co rút, da mặt chuyển sang màu xanh tái trong tích tắc. Chúng kinh hoàng phát hiện ra mình không thể nhúc nhích, thậm chí linh lực trong đan điền cũng bị một thứ kịch độc vô hình đóng băng hoàn toàn.
"Có mắt như mù, dám thu phí của gia gia ngươi sao?" Quỷ Độc Vương gằn giọng, sát ý lạnh thấu xương lan tỏa.
"Tiền… tiền bối tha mạng! Nhãn lực chúng tiểu nhân thấp kém!" Hai gã tu sĩ lập tức quỵ xuống, hàm răng đánh vào nhau lập bập. Ở cái nơi như Vô Pháp Thành, quy tắc duy nhất là kẻ mạnh là cha.
"Thôi đi." Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, âm thanh không cao nhưng mang theo một loại uy nghiêm không thể chối từ. "Chúng ta đến đây để giao dịch, không phải để đồ sát."
Quỷ Độc Vương nghe vậy liền thu lại độc khí, hừ lạnh một tiếng rồi theo chân Diệp Phi bước vào trong. Hai gã hộ vệ thở hổn hển như vừa từ cõi chết trở về, nhìn theo bóng lưng Diệp Phi với sự sợ hãi tột độ. Một tên có thể điều khiển một đại ma đầu độc tu như vậy làm đầy tớ, thân phận chắc chắn đáng sợ đến mức không thể tưởng tượng.
Bước vào Vô Pháp Thành, không gian bỗng chốc trở nên ồn ã. Tiếng mặc cả, tiếng chửi bới, và tiếng gầm rú của những linh thú bị xiềng xích vang vọng giữa các vách đá. Ở đây, người ta có thể tìm thấy mọi thứ mà chính đạo cấm đoán: từ những loại tà công hiến tế máu, những nô lệ yêu tộc xinh đẹp, cho đến những linh dược bị dính đầy oán niệm.
Diệp Phi đi qua những sạp hàng bày la liệt, ánh mắt hắn lướt qua một lượt nhưng không dừng lại ở những thứ hào nhoáng bên ngoài. Hắn đang tìm kiếm một thứ: "Thiên Kim Thông Thần Đan" – một loại đan dược phẩm cấp cực cao nhưng lại mang tiếng là "phế đan" đối với đa số tu sĩ hiện đại, vì công thức luyện chế nó đã bị thất truyền phân nửa, khiến nó trở nên vô cùng nguy hiểm. Nhưng với kiến thức của một Ma Đế trọng sinh, hắn biết đây là thứ duy nhất có thể giúp hắn rèn luyện linh hồn vốn đang quá mạnh mẽ so với thể xác hiện tại.
"Đến Thiên Bảo Các." Diệp Phi ra lệnh.
Thiên Bảo Các là tòa kiến trúc nguy nga nhất Vô Pháp Thành, xây bằng hắc ngọc ròng, tọa lạc ngay chính giữa thung lũng. Đây là nơi diễn ra các cuộc đấu giá lớn và là trạm trung chuyển tài nguyên chính cho cả Tây Hoang.
Vừa bước chân vào sảnh chính, một nữ phục vụ với thân hình bốc lửa, mặc chiếc váy xẻ sâu đầy khiêu khích tiến lại gần. Nàng ta cảm nhận được hơi thở bất thiện của Quỷ Độc Vương nhưng vẫn duy trì nụ cười chuyên nghiệp: "Hai vị tiên sinh cần mua sắm gì, hay là có bảo vật muốn ủy thác đấu giá?"
Diệp Phi nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói trầm khàn vang lên sau mặt nạ: "Ta muốn tìm trưởng quản của các ngươi. Ta có một mối làm ăn lớn, lớn đến mức ngươi không có tư cách để nghe."
Nụ cười trên môi nữ phục vụ khựng lại một chút, ánh mắt nàng thoáng hiện vẻ tức giận, nhưng khi nhìn thấy Diệp Phi tùy tiện lấy ra một bình ngọc ném lên bàn, sắc mặt nàng lập tức đại biến.
Nàng mở nắp bình, một luồng đan hương tinh thuần đến mức chỉ cần hít một hơi cũng cảm thấy tu vi trong người rung động, kèm theo đó là một đạo u quang lướt qua.
"Cực phẩm… Nguyên Anh Phá Chướng Đan?!" Nàng run rẩy kêu lên. Loại đan dược này có thể giúp tu sĩ Kim Đan kỳ gia tăng đến năm phần cơ hội đột phá Nguyên Anh, và quan trọng hơn, đan dược này không hề có một chút tạp chất nào.
"Tiên sinh… xin mời đi theo lối này!" Thái độ của nàng quay ngoắt 180 độ, cung kính dẫn hai người lên tầng cao nhất.
Trong một gian phòng trang nhã, thoang thoảng mùi trầm hương, một lão giả mặc trường bào xám, đôi mắt híp lại đầy khôn ngoan đang ngồi chờ sẵn. Lão là Vạn Trưởng Lão, người nắm quyền điều hành Hắc Thị này hơn năm mươi năm qua.
"Vị đạo hữu này muốn giao dịch thứ gì với lão phu?" Vạn Trưởng Lão vừa nói vừa liếc nhìn bình đan dược trên bàn.
Diệp Phi thản nhiên ngồi xuống ghế chủ vị như thể đây là nhà của mình, động tác này khiến Vạn Trưởng Lão nheo mắt lại. Sự tự tin của thanh niên này không giống như giả vờ, nó toát ra từ tận xương tủy của một kẻ quen thói thống trị.
"Ta cần hai thứ." Diệp Phi không vòng vo. "Thứ nhất, ta muốn tất cả những dược liệu nằm trong danh sách này."
Hắn đẩy qua một miếng ngọc giản. Vạn Trưởng Lão quét qua thần thức, chân mày không nhịn được mà nhíu chặt: "Đây toàn là dược liệu thuộc tính chí âm hoặc có độc tính cực mạnh… hơn phân nửa là hàng cấm của Thiên Đạo Minh."
"Đây là Hắc Thị, chẳng lẽ ngươi lại sợ Thiên Đạo Minh?" Diệp Phi nhếch môi lạnh lẽo.
"Tất nhiên là không. Nhưng cái giá sẽ không hề rẻ."
"Ta sẽ trả bằng loại đan dược ngươi vừa thấy, và… bằng cái này." Diệp Phi đặt một mảnh vải da dê cũ nát lên bàn.
Vạn Trưởng Lão cầm lên xem, ban đầu lão định lơ đãng, nhưng càng xem, đôi tay già nua càng run rẩy. Trên đó là một phần của trận đồ *Cửu Chuyển Hồi Thiên Trận* – một loại trận pháp cổ xưa có khả năng tập hợp linh khí đất trời để kéo dài tuổi thọ cho những kẻ đại hạn đã gần kề. Đây chính là thứ mà những lão quái vật ẩn thế đang điên cuồng tìm kiếm.
"Ngươi… làm sao ngươi có được thứ này?" Vạn Trưởng Lão nuốt nước miếng, sát ý và tham lam thoáng qua trong mắt.
Nhưng ngay giây sau đó, một luồng uy áp từ linh hồn hung mãnh như thú dữ từ thượng cổ tràn xuống, đè nặng lên bả vai Vạn Trưởng Lão. Áp lực đó không phải đến từ tu vi, mà là sự chênh lệch về đẳng cấp của linh hồn. Vạn Trưởng Lão cảm thấy như mình đang đứng trước một vị Ma Thần đang thức tỉnh, chỉ cần một ý niệm của đối phương cũng đủ để nghiền nát nguyên thần của lão.
"Đừng dùng cái ánh mắt đó nhìn ta." Diệp Phi lạnh giọng. "Muốn sống lâu để hưởng lạc, thì tốt nhất hãy hợp tác thành thật."
Vạn Trưởng Lão lập tức cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán: "Là lão phu thất lễ! Tiểu hữu… à không, tiên sinh muốn điều thứ hai là gì?"
"Điều thứ hai, ta muốn biết tin tức về một thanh kiếm gãy. Nó được rèn từ một loại vật liệu gọi là 'Thái Sơ Hắc Thiết', sáu tháng trước có tin đồn xuất hiện tại vùng giáp ranh giữa Tây Hoang và Vô Tận Hải."
Đây chính là tin tức về mảnh vỡ thứ hai của *Trảm Thiên Kiếm*. Kiếp trước, hắn cảm ứng được nó ở gần đây nhưng chưa kịp tìm kiếm thì đã bị phản bội.
Vạn Trưởng Lão trầm tư một lát rồi đáp: "Tin tức này… quả thực có. Một nhóm tàn tu đã tìm thấy một vật kỳ dị tại U Linh Hải Vực, nhưng họ đều đã biến mất một cách bí ẩn. Nghe nói vật đó cuối cùng rơi vào tay của thiếu chủ 'Hắc Lân Phủ' – một thế lực tà đạo đang nổi lên ở Tây Hoang."
"Hắc Lân Phủ sao?" Diệp Phi gõ nhẹ ngón tay lên bàn, thanh âm mang theo một nhịp điệu chết chóc. "Rất tốt. Dược liệu trong vòng ba ngày phải chuẩn bị đủ. Sau khi xong việc, ta sẽ giao nốt phần còn lại của trận đồ."
Đúng lúc này, bên ngoài căn phòng bỗng vang lên tiếng ồn ào dữ dội.
"Tránh ra! Ta nghe nói có người mang Nguyên Anh Phá Chướng Đan cực phẩm tới đây? Thứ đó bổn thiếu gia đã đặt trước rồi!"
Một thanh niên mặc cẩm y sặc sỡ, chân đi hài lụa thêu chỉ vàng, gương mặt đầy vẻ kiêu căng dẫn theo một nhóm cao thủ hùng hổ đẩy cửa xông vào. Hắn ta vừa vào đã nhìn thấy bình đan dược trên bàn, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ.
"Vạn lão đầu, thứ này ta lấy. Linh thạch cứ ghi vào tài khoản của Hắc Lân Phủ." Gã thanh niên ngang nhiên ra lệnh, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Diệp Phi và Quỷ Độc Vương.
Vạn Trưởng Lão tái mặt, nhìn sang Diệp Phi rồi lại nhìn gã thanh niên: "Tề thiếu chủ… việc này không đúng quy tắc. Vị tiên sinh này đang…"
"Quy tắc?" Tề thiếu chủ cười khẩy, liếc nhìn Diệp Phi đầy khinh bỉ. "Ở Tây Hoang này, lời của Hắc Lân Phủ chính là quy tắc. Tên mặt nạ này là hạng vô danh tiểu tốt phương nào? Cút ra chỗ khác cho ta!"
Không khí trong phòng đột ngột giảm xuống dưới độ không. Quỷ Độc Vương khẽ rùng mình, không phải vì sợ tên thiếu chủ kia, mà vì lão cảm nhận được một luồng sát khí cô đọng đến mức gần như hóa thành thực chất đang bốc lên từ người thiếu niên trước mặt.
Diệp Phi khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, sau đó thong thả lên tiếng: "Ngươi vừa nói ai là vô danh tiểu tốt?"
"Bổn thiếu chủ nói ngươi đó! Một gã tu sĩ Trúc Cơ hèn mọn, có được chút bảo vật liền tưởng mình là nhân vật lớn sao?" Tề thiếu chủ vung tay, "Người đâu, tống khứ bọn chúng ra ngoài. Nếu kháng cự, phế bỏ tu vi!"
Hai gã hộ vệ Kim Đan kỳ phía sau hắn lập tức bước tới, linh áp bùng nổ, muốn dùng thế áp người.
Nhưng họ chưa kịp tiến tới ba bước, một tiếng "Rắc" khô khốc vang lên.
Diệp Phi vẫn ngồi yên trên ghế, nhưng một bàn tay của hắn đã vươn ra từ bao giờ, bóp chặt lấy cổ họng của Tề thiếu chủ, nhấc bổng gã lên không trung. Tốc độ của hắn nhanh đến mức ngay cả Kim Đan kỳ cao thủ cũng không nhìn thấy tàn ảnh.
"Ngươi muốn quy tắc của Hắc Lân Phủ?" Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn ngược vì kinh hãi của gã thanh niên. "Vậy ta cho ngươi biết quy tắc của ta."
"Quy tắc của ta là… kẻ nào dám chỉ tay vào mặt ta, cánh tay đó không cần giữ lại nữa."
"Aaaa!"
Tiếng hét thảm thiết xé toạc sự tĩnh lặng của Thiên Bảo Các. Một luồng lực lượng hắc ám như tằm ăn lá dâu, quấn lấy cánh tay phải của Tề thiếu chủ. Chỉ trong chớp mắt, cánh tay đó bị vặn xoắn lại như một sợi dây thừng, xương cốt vụn vỡ, thịt máu tung tóe, sau đó héo quắt lại rồi rụng rời ngay tại chỗ dưới tác động của một loại lực lượng thối rữa khủng khiếp.
Hai gã hộ vệ Kim Đan kỳ đại kinh thất sắc, vội vàng tung chiêu: "Phóng肆 (Láo xược)! Mau buông thiếu chủ ra!"
"Cút!"
Quỷ Độc Vương rốt cuộc cũng có cơ hội thể hiện. Lão gầm lên một tiếng, một làn sóng độc khí màu xanh đen bùng phát thành hình đầu lâu khổng lồ, va chạm trực diện với chiêu thức của hai gã hộ vệ.
"Ầm!"
Cả căn phòng rung chuyển kịch liệt. Hai gã hộ vệ phun ra một ngụm máu đen, bay thẳng ra ngoài cửa sổ, rơi xuống vực thẳm sâu không thấy đáy. Uy thế của một Ma tu kỳ cựu sau khi được chữa trị kinh mạch đã phục hồi đến sáu bảy phần, không phải là thứ hạng Kim Đan tầm thường có thể chống lại.
Tề thiếu chủ nằm dưới đất, ôm lấy bả vai trống không, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nhìn Diệp Phi: "Ngươi… ngươi dám làm thế với ta? Phụ thân ta là Hắc Lân Phủ Chủ, một vị Hóa Thần đại năng…"
Diệp Phi bước tới, đôi ủng đen giẫm nhẹ lên ngực gã, cúi đầu xuống gần sát: "Ta vốn đang định tìm phụ thân ngươi để đòi lại mảnh kiếm gãy kia. Bây giờ có ngươi dẫn đường, coi như tiết kiệm được chút thời gian."
Vạn Trưởng Lão ngồi bên cạnh run cầm cập. Lão biết Tây Hoang sắp sửa nghênh đón một trận cuồng phong bão tố. Thanh niên mặt nạ bạc này hành sự không chút kiêng dè, thủ đoạn tàn độc còn hơn cả ma đầu.
"Ba ngày sau, ta sẽ quay lại lấy dược liệu." Diệp Phi quay sang nói với Vạn Trưởng Lão bằng giọng điềm tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra. "Còn bây giờ, ta muốn dùng một chút tài sản của Hắc Lân Phủ để đặt cọc."
Dứt lời, Diệp Phi lấy tay lục soát người Tề thiếu chủ, đoạt lấy chiếc nhẫn chứa đồ cao cấp nhất của gã, sau đó xách cổ gã thiếu gia tàn phế lên như xách một con chó chết.
"Đi thôi."
Dưới ánh mắt kinh hoàng và sùng bái của đám đông đứng xem bên ngoài, hai bóng người thản nhiên rời khỏi Thiên Bảo Các. Một cuộc chuyển giao quyền lực trong bóng tối của Tây Hoang đang lặng lẽ diễn ra. Diệp Phi không hề chọn cách ẩn nhẫn nữa, bởi vì hắn hiểu, muốn xây dựng lại uy danh của Cửu U Ma Đế, con đường nhanh nhất chính là dùng máu và sự sợ hãi để viết lên tên mình.
Đêm đó, khắp các ngõ ngách của Vô Pháp Thành đều xôn xao về sự xuất hiện của một vị "U Minh tiên sinh" thần bí. Kẻ đã một chiêu phế bỏ thiếu chủ Hắc Lân Phủ, kẻ mang theo đan dược cực phẩm và trận đồ thượng cổ.
Tại một góc tối trong thành, Diệp Phi nhìn vào chiếc nhẫn chứa đồ của Tề thiếu chủ, bên trong quả nhiên có không ít khoáng thạch hiếm thấy và cả một tấm bản đồ biển kỳ lạ. Ánh trăng lạnh lẽo hắt lên chiếc mặt nạ bạc của hắn, phản chiếu một đôi mắt mang theo ngọn lửa phục thù không bao giờ tắt.
"Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… những gì các ngươi nợ ta, ta sẽ đòi lại bắt đầu từ đây."
Tây Hoang, vốn là mảnh đất của sự hỗn loạn, giờ đây sắp phải nghênh đón vị chủ nhân đích thực của bóng tối. Màn kịch Hắc Thị Phong Vân chỉ là khởi đầu cho một hồi nghịch chuyển càn khôn vĩ đại, nơi mà trật tự cũ sẽ bị nghiền nát dưới gót chân của vị Ma Đế trở về từ cõi chết.