Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 44: Gặp Lại Tô Nguyệt Thiềm**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:19:00 | Lượt xem: 1

Màn đêm buông xuống Vô Pháp thành mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng của vùng sa mạc Tây Hoang. Những cơn gió rít qua các khe đá, tạo nên âm thanh u uẩn như tiếng khóc than của oan hồn. Tại một đình viện hẻo lánh phía Tây thành, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh, chung quanh hắn là một tầng sương mù màu xám bạc luân chuyển nhịp nhàng.

Mỗi nhịp thở của hắn đều khiến không gian khẽ rung động. Luồng linh khí hỗn tạp của Tây Hoang khi đi vào cơ thể Diệp Phi liền bị *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* nghiền nát, chuyển hóa thành một loại sức mạnh tinh thuần, vừa mang vẻ thần thánh của Tiên đạo, lại ẩn chứa sự bá đạo của Ma môn.

Vết sẹo hình tia sét trên trán Diệp Phi chợt lóe lên một tia sáng nhạt. Hắn từ từ mở mắt, đôi đồng tử thâm trầm như nhìn thấu qua bóng đêm dày đặc.

"Ra đi. Ngươi đã đứng đó đủ lâu để tiêu hao hết sự kiên nhẫn của ta rồi."

Giọng nói của hắn không cao, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một loại uy áp khó lòng diễn tả.

Gió bỗng nhiên ngừng thổi. Một mùi hương thanh nhã, vừa giống mùi hoa quỳnh nở rộ trong đêm, vừa mang theo chút vị chát của sương sớm, lặng lẽ lan tỏa trong không khí. Từ trong bóng tối của tán cây cổ thụ, một bóng người yểu điệu từ từ hiện ra.

Nàng mặc một bộ hồng y đỏ rực như máu, đối lập hoàn toàn với mái tóc dài trắng muốt xõa ngang lưng. Dưới ánh trăng khuyết, làn da nàng trắng đến mức gần như trong suốt, đôi mắt màu tím nhạt lấp lánh như hai viên bảo thạch quý giá nhất thế gian. Vẻ đẹp ấy không thuộc về nhân gian, nó mang theo sự ma mị, quyến rũ nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm.

Tô Nguyệt Thiềm – Thánh nữ của Yêu tộc.

Nàng khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy lôi cuốn, bước chân trần lướt trên mặt đất không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào.

"U Minh tiên sinh quả nhiên danh bất hư truyền. Một chiêu phế bỏ Tề Lăng của Hắc Lân Phủ, giờ đây lại có thể dễ dàng nhận ra hơi thở của thiếp thân. Xem ra, tin đồn về vị 'Ma tu thần bí' này vẫn còn khiêm tốn lắm."

Diệp Phi không đứng dậy, ánh mắt hắn vẫn bình thản như nước lặng, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia gợn sóng. Kiếp trước, hắn và Yêu tộc có không ít duyên nợ. Tô Nguyệt Thiềm của kiếp này dường như vẫn giữ nguyên cái tính cách khó lường và trí tuệ sắc sảo đó.

"Thánh nữ Yêu tộc đại giá quang lâm, chắc hẳn không phải chỉ để khen ngợi vài câu khách sáo." Diệp Phi lạnh lùng nói. "Nói đi, mục đích của ngươi là gì?"

Tô Nguyệt Thiềm dừng lại cách Diệp Phi chừng mười bước chân. Nàng khẽ nghiêng đầu, những sợi tóc trắng lay động trong gió đêm, ánh mắt tím biếc chăm chú quan sát nam tử trước mặt. Nàng cảm thấy ở người này có một sự quen thuộc lạ kỳ, một loại khí chất quân lâm thiên hạ mà nàng chỉ thấy ở những bậc đại năng thượng cổ.

"Thiếp thân đến đây là để gửi một món quà, cũng là để tìm kiếm một người đồng hành." Nàng khẽ vung tay, một viên ngọc giản màu xanh biếc bay về phía Diệp Phi.

Diệp Phi đưa tay bắt lấy, thần thức quét qua. Ngay lập tức, nét mặt vốn lạnh lùng của hắn hơi biến đổi. Bên trong ngọc giản là một hình ảnh mờ ảo, nhưng hắn có thể nhận ra rõ ràng hình dáng đó — đó là một mảnh sắt gãy, đen thâm thấp và không có gì nổi bật, nhưng trên bề mặt lại khắc những phù văn cổ xưa mà chỉ mình hắn mới hiểu hết ý nghĩa.

Đó chính là mảnh vỡ thứ hai của *Trảm Thiên Kiếm*.

"Ngươi tìm thấy nó ở đâu?" Giọng Diệp Phi trầm xuống, mang theo một sự bức người vô hình.

Tô Nguyệt Thiềm không hề sợ hãi trước sát khí của hắn, nàng khẽ cười, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc: "Thiên Đạo minh luôn rêu rao về chính nghĩa, nhưng họ lại tham lam vô độ. Mảnh vỡ này hiện đang nằm trong tay phủ chủ Hắc Lân Phủ – Tề Thiên hành. Hắn đã bí mật thu thập nó từ một cổ mộ ở phía sâu trong Tây Hoang vạn dặm. Hắn định dùng nó để hiến tế cho Kim Phù Đồ vào lễ mừng thọ sắp tới, nhằm đổi lấy một vị trí trong nội môn Thiên Đạo Tông."

Diệp Phi siết chặt viên ngọc giản trong tay. Trảm Thiên Kiếm là thần binh gắn liền với linh hồn hắn. Kiếp trước khi hắn bị vây sát, kiếm gãy thành chín mảnh, tản lạc khắp cửu châu. Nếu không có nó, sức mạnh của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* sẽ không bao giờ đạt đến đại viên mãn.

"Tại sao ngươi lại đưa thông tin này cho ta?" Diệp Phi nhìn xoáy vào mắt nàng. "Yêu tộc các ngươi vốn không thích xen vào việc của loài người, nhất là khi việc đó liên quan đến Thiên Đạo minh."

Tô Nguyệt Thiềm thở dài một tiếng, vẻ mặt thoáng qua một nét u sầu nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi sự sắc sảo thường ngày. "Môi hở răng lạnh. Thiên Đạo minh càng mạnh, không gian sinh tồn của Yêu tộc chúng ta càng hẹp lại. Kim Phù Đồ đang tu luyện một loại bí thuật tà ác, cần đến huyết mạch của vạn yêu để tế lễ. Ta không thể đứng nhìn dân tộc mình bị diệt vong."

Nàng tiến lại gần thêm vài bước, mùi hương hoa quỳnh càng thêm nồng đậm. "Hơn nữa, ta thấy ở tiên sinh một sự tiềm năng mà chưa một ai ở Tây Hoang này có được. Ngươi không thuộc về Tiên đạo ngụy tạo kia, nhưng cũng không hẳn là những kẻ điên cuồng của Ma môn hiện tại. Ngươi… chính là sự Nghịch Chuyển mà ta đang tìm kiếm."

Diệp Phi đứng dậy, thân hình cao gầy của hắn đổ bóng dài dưới ánh trăng. Hắn nhìn Tô Nguyệt Thiềm, một cảm giác cộng minh vô hình nảy sinh giữa hai người. Một người là vị vua bị phản bội trở về từ cõi chết, một người là Thánh nữ đang gánh vác vận mệnh của cả tộc nhân trên vai.

"Hắc Lân Phủ thực lực thế nào?" Diệp Phi hỏi ngắn gọn.

Ánh mắt Tô Nguyệt Thiềm lóe lên sự vui mừng: "Tề Thiên Hành có tu vi Hóa Thần sơ kỳ, dưới trướng có ba vị trưởng lão Nguyên Anh đỉnh phong. Quan trọng nhất là hắn sở hữu 'Hắc Lân Đại Trận', có thể mượn sức mạnh của mạch khoáng hắc thạch dưới lòng đất để phòng ngự. Nếu cứng đối cứng, cho dù là đại năng Hóa Thần trung kỳ cũng khó lòng phá vỡ."

Diệp Phi khẽ hừ một tiếng đầy khinh miệt. Với hắn, Hóa Thần sơ kỳ ở vùng hẻo lánh này chỉ là những kẻ chưa nhìn thấy được chân trời thực sự của tu hành. Tuy nhiên, việc phá trận và lấy mảnh kiếm mà không làm kinh động đến Thiên Đạo minh mới là vấn đề khó khăn.

"Ngươi muốn gì từ ta sau khi việc này thành công?"

Tô Nguyệt Thiềm khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo sự tin tưởng tuyệt đối: "Thiếp thân chỉ muốn tiên sinh ghi nhớ món nợ tình này. Sau này khi tiên sinh đỉnh phong cửu giới, mong hãy dành cho Yêu tộc một vùng đất dung thân. Ngoài ra…"

Nàng bỗng nhiên hạ thấp giọng, đôi mắt tím lấp lánh sự tinh quái: "Ta cũng muốn thấy cái vẻ mặt của Kim Phù Đồ khi món quà quý giá nhất của hắn biến mất ngay trước mắt."

Diệp Phi khẽ gật đầu. Hắn biết mình đang đi một nước cờ mạo hiểm khi hợp tác với Yêu tộc, nhưng con đường "Nghịch Chuyển Càn Khôn" vốn dĩ không dành cho những kẻ nhát gan.

"Ba ngày sau, tại đại lễ của Hắc Lân Phủ, ta sẽ lấy mảnh kiếm." Diệp Phi nói, giọng chắc nịch như đinh đóng cột.

"Vậy thì…" Tô Nguyệt Thiềm bước tới, áp sát người vào Diệp Phi, nàng khẽ đưa tay sửa lại cổ áo hắc bào cho hắn, động tác vô cùng tự nhiên và thân mật. "Thiếp thân sẽ chờ xem màn biểu diễn của tiên sinh. Đừng để ta thất vọng nhé, U Minh… hay ta nên gọi ngài bằng một cái tên khác?"

Diệp Phi sững người trong thoáng chốc. Ánh mắt hắn lạnh lại, một luồng áp lực bùng phát đẩy lùi nàng ra xa. "Ngươi biết quá nhiều sẽ không có lợi đâu."

Tô Nguyệt Thiềm không giận mà cười lớn, bóng hồng y của nàng lùi dần vào trong bóng tối. "Nam nhân mạnh mẽ luôn có bí mật. Thiếp thân thích nhất là được tự tay khám phá những bí mật đó."

Tiếng cười của nàng còn vương lại giữa hư không, nhưng bóng dáng đã biến mất không một dấu vết.

Diệp Phi đứng một mình trong đình viện, tay nắm chặt viên ngọc giản. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi có những vì tinh tú đang dịch chuyển theo một quy luật huyền bí. Một cuộc chơi mới đã bắt đầu, và mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thiên Kiếm chính là mấu chốt để hắn chính thức bước ra ánh sáng, tuyên chiến với cả thế giới này.

"Kim Phù Đồ, ngày vui của ngươi… chính là ngày ta bắt đầu đòi nợ."

Diệp Phi ngồi xuống, một lần nữa tiến vào trạng thái nhập định. Nhưng lần này, xung quanh hắn không chỉ là Ma khí, mà còn có một tia huyết khí của Yêu tộc phảng phất, đan xen tạo thành một vòng xoáy năng lượng kỳ dị. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng với sự trở lại của Trảm Thiên Kiếm, thế gian này sẽ một lần nữa phải run rẩy dưới chân Cửu U Ma Đế.

Sâu trong ý thức, thanh kiếm gãy trong tay Diệp Phi khẽ ngân lên một tiếng trầm hùng, như tiếng gầm của một con rồng đang bị xiềng xích sắp sửa thoát khỏi ngục tù vĩnh hằng. Cuộc tranh phong này, ai mới là kẻ thực sự nghịch chuyển càn khôn? Câu trả lời đang nằm ở phía trước, sau màn đêm dài nhất của Tây Hoang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8