Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 45: Đại Chiến Đầm Lầy**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:19:50 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 45: ĐẠI CHIẾN ĐẦM LẦY

Tây Hoang Cổ Địa, nơi mà ánh sáng mặt trời tựa hồ chưa từng thực sự chạm đến mặt đất. Sau khi rời khỏi đình viện của Tô Nguyệt Thiềm, Diệp Phi hóa thành một vệt ô quang, xé toạc màn sương mù xám xịt đang bao phủ lấy cánh rừng già. Mục tiêu của hắn là Đầm Lầy Tử Vong – vùng đất cấm kỵ nằm ở phía cực bắc của Tây Hoang, nơi tương truyền là chỗ chôn xác của một vị thần thú thái cổ.

Càng tiến sâu vào bên trong, không khí càng trở nên đặc quánh và tanh nồng. Những tán cây cổ thụ bị ám khí ăn mòn, cành lá trơ trụi như những cánh tay quỷ vươn lên từ địa ngục, chực chờ kéo lấy bất cứ sinh linh nào đi ngang qua. Mặt đất dưới chân không còn là đất đá vững chãi, mà là một lớp bùn nhão nhoét đen kịt, thỉnh thoảng lại sủi lên những bong bóng khí độc màu tím sẫm.

"Tiểu tử, cẩn thận một chút." Tiếng của Cửu U Lão Tổ vang lên trong thức hải của Diệp Phi, giọng nói có phần nghiêm túc hơn thường lệ. "Khí tức nơi này không đúng. Sát khí của Trảm Thiên Kiếm mảnh vỡ dường như đã thức tỉnh một thứ gì đó vô cùng cổ xưa ở dưới đáy đầm lầy này."

Diệp Phi dừng bước trên một mỏm đá nhô lên, ánh mắt sắc lẹm như kiếm mang quét qua không gian u tối. Hắn cảm nhận được, sâu trong trung tâm đầm lầy, một nhịp đập trầm đục nhưng uy mãnh đang cộng hưởng với linh hồn hắn. Đó là tiếng gọi của thanh kiếm cũ, một phần của cơ thể hắn từ kiếp trước.

"Dù là thứ gì, hôm nay cũng không cản được ta." Diệp Phi lạnh lùng hừ một tiếng. Hắn phất tay, một tầng Ma khí xám xịt bao phủ lấy toàn thân, tạo thành một lớp hộ thể cương khí ngăn cách với độc chướng bên ngoài.

Hắn vừa đáp xuống một thân cây đổ ngang mặt đầm, thì bất thình lình, "Oành" một tiếng nổ lớn!

Mặt nước đầm lầy vốn đang tĩnh lặng bỗng dưng bùng phát, bùn đất bắn tung tóe lên không trung vạn trượng. Từ dưới làn nước đen ngòm, một cái đầu khổng lồ, đường kính rộng tới vài mét, phủ đầy vảy đen óng ánh lao vút lên với tốc độ kinh hồn.

"Hống!"

Tiếng gầm rống mang theo uy áp kinh thiên động địa chấn nhiếp cả tâm hồn. Đó là một con Hắc Lân U Minh Giao – yêu thú bậc sáu, tương đương với tu vi Nguyên Anh đỉnh phong của tu sĩ, nhưng nhờ vào địa lợi của đầm lầy độc, sức chiến đấu của nó thậm chí có thể chống lại cao thủ Hóa Thần sơ kỳ.

Con Giao long này có đôi mắt đỏ ngầu như hai đèn lồng máu, thân hình nó dài đến hơn trăm trượng, uốn lượn giữa làn chướng khí. Điều kỳ lạ là, ngay giữa trán của nó, một mảnh kim loại gãy nát đang cắm sâu vào da thịt, tỏa ra luồng sát khí màu bạc lạnh lẽo. Đó chính là mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thiên Kiếm!

Mảnh kiếm kia vốn là thứ dùng để trấn áp phong ấn nó dưới đáy đầm, nhưng qua vạn năm, con thú này đã dùng máu thịt của chính mình để nuôi dưỡng mảnh kiếm, hòng muốn đồng hóa thần khí để lột xác thành Rồng thực thụ.

"Thú súc, thần vật của ta không phải là thứ ngươi có thể nhúng chàm." Diệp Phi ánh mắt chợt lạnh, *Trảm Thiên Kiếm* (thanh kiếm gãy hiện tại) trong tay hắn rung lên bần bật, dường như cũng đang cảm nhận được sự hiện diện của "huynh đệ" mình.

Con Giao long dường như cảm nhận được ý đồ của Diệp Phi, nó phun ra một bãi dịch độc màu đen. Dịch độc đi đến đâu, không gian như bị thiêu rốt đến đó, tạo ra những tiếng "xèo xèo" ghê rợn.

Diệp Phi không lùi mà tiến, thân hình hóa thành một đạo hắc tuyến, nháy mắt đã biến mất tại chỗ.

"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Ảnh Khiêu!"

Hắn xuất hiện phía sau gáy của con thú, thanh kiếm gãy mang theo Ma khí cuồn cuộn chém xuống. Một kiếm này tụ tập tất cả lực lượng của thể xác và tu vi Ma đạo, tạo thành một đường kiếm quang dài mười trượng.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Kiếm quang của Diệp Phi chỉ để lại một vệt trắng trên lớp vảy của Hắc Lân U Minh Giao. Phòng ngự của con thú này còn cứng hơn cả linh khí bậc trung!

Con Giao long bị chọc giận, cái đuôi to lớn của nó quật mạnh một vòng. Lực đạo kinh người khiến không khí bị ép nổ, đánh sập cả một vùng rừng cây xung quanh. Diệp Phi thu kiếm che chắn trước ngực, "Oành", hắn bị hất văng đi xa cả trăm mét, lướt trên mặt bùn lầy, đôi chân tạo thành hai rãnh dài sâu hoắm.

"Hừ, vỏ cứng thật." Diệp Phi lau vệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn cuồng nhiệt. Đây chính là cảm giác chiến đấu mà hắn khao khát – đứng giữa lằn ranh sinh tử để bứt phá.

"Lão tổ, trợ ta một tay!" Diệp Phi quát khẽ.

Trong chiếc nhẫn cổ, Cửu U Lão Tổ cười ha hả: "Được, để ta cho ngươi mượn một chút thần niệm để khóa chặt linh hồn nó. Nhưng giết nó, phải dựa vào chính ngươi!"

Một luồng linh lực xám trắng vô cùng tinh thuần tràn vào cơ thể Diệp Phi. Hai mắt hắn đột nhiên biến hóa, một bên mắt hóa thành màu vàng của Tiên linh, một bên hóa thành màu đen tuyền của Ma đạo. Hai luồng năng lượng vốn dĩ xung đột lại dưới sự vận hành của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* mà dung hòa một cách kỳ dị.

"Thái Cực Nghịch Chuyển – Diệt Thế Nhất Kiếm!"

Diệp Phi giơ cao thanh kiếm gãy. Một vòng xoáy trắng đen khổng lồ xuất hiện trên bầu trời đầm lầy, hút lấy toàn bộ linh khí xung quanh. Sức mạnh này không thuộc về trời đất hiện tại, nó là sức mạnh nghịch lại đạo trời.

Con Giao long cảm thấy nguy hiểm tử vong, nó gầm lên điên cuồng, toàn bộ vảy trên người dựng đứng, mảnh kiếm trên trán nó bắt đầu rực sáng, phát ra những tia sét màu bạc bao phủ lấy toàn thân nó. Nó định dùng chính sức mạnh của Trảm Thiên Kiếm để đối kháng với Diệp Phi.

"Ngươi sai rồi." Diệp Phi bình thản nói, giọng nói vang vọng như phán quyết của một vị thần. "Kiếm này là của ta. Nó sẽ không làm hại ta!"

Như để ứng nghiệm lời nói của hắn, mảnh vỡ trên trán con thú đột nhiên run rẩy dữ dội. Luồng sát khí bạc vốn đang bao bọc Giao long bỗng dưng đảo chiều, hóa thành hàng vạn mũi kim sắc nhọn đâm ngược vào não bộ của con yêu thú.

"Hống!!!"

Con Giao long đau đớn quằn quại, thân hình khổng lồ đập phá loạn xạ xuống bùn đen.

Diệp Phi nhân cơ hội đó, cả người và kiếm hòa làm một, hóa thành một đạo thần mang xuyên thấu không gian. Hắn đi xuyên qua làn chưởng khí, đi xuyên qua làn sóng độc, trực tiếp đâm thẳng vào vị trí mảnh kiếm đang cắm.

"Phốc!"

Máu đen phun ra như mưa. Diệp Phi đặt một tay lên mảnh vỡ kiếm trên trán con thú, tay kia cắm sâu thanh kiếm gãy hiện tại vào chính vết thương đó.

"Về đây!"

Hắn rống lên. Một luồng lực hút kinh hồn bộc phát từ lòng bàn tay Diệp Phi. Mảnh kiếm rung lên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ đến mức làm lu mờ cả không gian u tối của Tây Hoang. Dưới sức mạnh của chủ nhân cũ, nó rốt cuộc cũng thoát khỏi lớp máu thịt hôi thối của yêu thú.

Mảnh kiếm từ từ tách ra, kéo theo đó là cả linh hồn và tinh huyết tinh túy nhất của con Hắc Lân U Minh Giao. Con yêu thú khổng lồ run rẩy vài cái rồi hoàn toàn gục xuống, hơi thở biến mất, thân xác nhanh chóng bị đầm lầy nuốt chửng như thể nó chưa từng tồn tại.

Diệp Phi đứng lơ lửng trên không trung, trong tay hắn giờ đây là hai mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm đang dần dần sát nhập vào nhau. Ánh sáng bạc rạng ngời bao phủ lấy hắn, rửa sạch bụi bẩn và thương tích trên người. Tu vi của hắn vốn đang ở Trúc Cơ đỉnh phong, dưới sự phản hồi năng lượng từ thanh kiếm, bỗng chốc bùng nổ.

"Oành! Oành! Oành!"

Liên tiếp ba tiếng nổ từ bên trong đan điền. Linh đài nứt vỡ, một viên nội đan mang hai màu đen trắng đang dần hình thành.

"Kim Đan… thành!"

Lôi kiếp trên bầu trời Tây Hoang bỗng dưng ngưng tụ, nhưng chưa kịp giáng xuống đã bị khí tức của Trảm Thiên Kiếm trực tiếp chém nát. Diệp Phi mở mắt ra, sâu trong đồng tử là hình bóng của vạn giới sụp đổ và tái sinh.

Hắn nắm chặt chuôi kiếm giờ đã dài ra thêm một đoạn, sát khí nội liễm nhưng thâm trầm hơn trước bội phần.

"Chúc mừng tiểu tử, ngươi không chỉ đột phá Kim Đan, mà còn thực sự làm chủ được một phần uy năng của nghịch thiên công pháp." Cửu U Lão Tổ cảm thán.

Diệp Phi nhìn mảnh đầm lầy tan hoang dưới chân, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.

"Kim Đan chỉ là bắt đầu. Kim Phù Đồ, hãy hưởng thụ nốt những ngày yên ổn cuối cùng của ngươi đi."

Bóng áo hắc bào khẽ lay động, Diệp Phi biến mất trong làn sương mù, để lại phía sau một vùng đầm lầy tử vong đã mất đi vị vương giả của nó, chỉ còn lại sự im lặng rợn người. Tại nơi xa xôi trong Thánh Vực, trên đỉnh tòa tháp cao nhất của Thiên Đạo Tông, một thanh niên mặc bạch y đang nhắm mắt tu luyện bỗng đột ngột mở mắt ra, một vệt máu chảy xuống từ khóe môi, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy nghi hoặc.

Vận mệnh, quả thật đã bắt đầu nghịch chuyển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8