Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 46: Trảm Thiên Kiếm Tái Hợp**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:20:40 | Lượt xem: 1

GIỮA KHÔNG TRUNG của vùng đầm lầy Tây Hoang u tối, hơi thở của tử thần dường như vừa bị đóng băng bởi một luồng uy áp còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Diệp Phi đứng đó, hắc bào tung bay lồng lộng dù xung quanh không có lấy một ngọn gió. Hai tay hắn dang rộng, lòng bàn tay hướng về nhau, ở giữa là một quầng sáng bạc rực rỡ đến mức khiến những linh hồn vất vưởng trong đầm lầy phải tiêu tán. Hai mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm — một mảnh hắn lấy được từ phế tích của Hỏa Long Tông, một mảnh vừa được rạch ra từ trái tim của Hắc Lân U Minh Giao — đang xoay tròn điên cuồng, rít lên những thanh âm trầm đục như tiếng than khóc của vạn cổ.

"Trở về đi…" Diệp Phi lầm bầm, giọng nói khản đặc nhưng mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ. "Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt một nghìn năm!"

Mảnh kiếm trong tay trái là phần chuôi và nửa thân kiếm, rỉ sét và thô ráp; mảnh bên phải là một đoạn lưỡi kiếm sắc lẹm, mang theo huyết nhục nóng hổi của yêu thú vương giả. Khi chúng tiến lại gần nhau, một lực đẩy vô hình bùng phát, như thể hai cực của nam châm đang chống lại sự đoàn tụ. Thiên đạo không cho phép vật nghịch thiên này tái sinh.

Bầu trời vốn dĩ đã u ám của Tây Hoang bỗng chốc trở nên đen đặc. Những tia lôi điện màu tím thẫm đan xen thành một mạng lưới khổng lồ, điên cuồng oanh kích xuống vị trí của Diệp Phi. Thiên kiếp! Đây không phải là kiếp nạn của một tu sĩ đột phá Kim Đan bình thường, mà là Thiên phạt dành cho kẻ muốn rèn lại thần khí diệt đạo.

"Muốn cản ta? Ngươi đã cản ta một kiếp, kiếp này đừng hòng!"

Diệp Phi gầm lên, sát khí từ trong xương tủy bộc phát. Hắn không dùng linh lực của chính đạo để phòng ngự, mà kích hoạt *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* ở mức cực đoan nhất. Một nửa cơ thể hắn hóa thành màu trắng tinh khiết, linh khí hỏa long rực rỡ; nửa còn lại lại bao phủ bởi một làn sương đen kịt, ma khí cuồn cuộn như sóng thần.

Hai luồng năng lượng đối nghịch điên cuồng tuôn vào giữa hai lòng bàn tay, hóa thành một lò luyện vô hình.

"Keng —!"

Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên, xuyên thấu qua cả tiếng sấm rền. Hai mảnh vỡ rốt cuộc cũng chạm vào nhau. Ngay lập tức, một cột sáng màu xám tro — sự hòa quyện giữa cực sinh và cực tử — từ vị trí Diệp Phi đâm thẳng lên chín tầng mây, xé tan đám mây đen của thiên phạt.

Trảm Thiên Kiếm bắt đầu dung hợp. Những vết nứt trên thân kiếm không biến mất ngay lập tức, mà được lấp đầy bởi chất lỏng màu vàng kim trộn lẫn hắc hỏa. Mỗi khi một cm kiếm khí được nối liền, cơ thể Diệp Phi lại rung lên bần bật. Hắn cảm nhận được hàng vạn mảnh ký ức của thanh kiếm tràn vào não bộ: tiếng reo hò của vạn quân, máu của thần ma, và cả nhát chém cuối cùng trước khi nó vỡ vụn nghìn năm trước.

"Tiểu tử, giữ vững đạo tâm! Nếu không ngươi sẽ bị kiếm linh nuốt chửng!" Tiếng hét của Cửu U Lão Tổ vang vọng trong thức hải của hắn.

Diệp Phi nghiến răng đến bật máu. Gân xanh nổi lên trên trán như những con giun đất. Cảm giác này giống như bị hàng vạn lưỡi dao nhỏ lóc đi từng thớ thịt rồi lại được khâu lại bằng chỉ sắt nóng. Nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo và kiên định đến đáng sợ.

Thanh kiếm trong tay hắn dần dần định hình. Nó dài khoảng bốn thước, bản kiếm rộng ba ngón tay. Mặt kiếm chia làm hai nửa kỳ dị: Một bên mờ ảo như sương khói chính đạo, một bên đen lánh như vực sâu ma giới. Trên sống kiếm, những phù văn thái cổ bắt đầu hiện rõ, lấp lánh như những ngôi sao đơn độc giữa màn đêm.

Khi vết nứt cuối cùng biến mất, Trảm Thiên Kiếm phát ra một tiếng ngâm dài chấn động cả Tây Hoang. Một làn sóng xung kích vô hình quét qua, khiến mặt nước đầm lầy lùi xa nghìn trượng, cây cối mục nát biến thành tro bụi trong chớp mắt.

Cùng lúc đó, nguồn năng lượng phản hồi khổng lồ từ thanh kiếm như thủy triều vỡ đê, điên cuồng rót vào cơ thể Diệp Phi.

"Đến rồi!"

Diệp Phi không chút do dự, ngồi kiết già ngay trên không trung. Linh đài của hắn lúc này đã rộng mở đến mức cực hạn. Biển linh lực vốn dĩ đang xao động bỗng chốc bị ép chặt lại. Trúc Cơ kỳ tu sĩ chỉ có khí hóa linh lực, nhưng bây giờ, dưới sức ép của Trảm Thiên Kiếm và công pháp nghịch thiên, linh lực của Diệp Phi đang cô đặc lại thành thể lỏng, rồi từ thể lỏng kết thành tinh thể.

Trong đan điền của hắn, một vòng xoáy âm dương hình thành. Nửa trắng, nửa đen xoay chuyển theo một quỹ tích chưa từng có trong sử sách tu tiên. Ở tâm điểm của vòng xoáy, một viên đan dược thu nhỏ bằng hạt nhãn đang dần hiện rõ.

Bình thường, Kim Đan sẽ có màu vàng kim thuần khiết. Nhưng Kim Đan của Diệp Phi lại là một khối cầu hoàn mỹ mang hai sắc thái đối lập, chậm rãi xoay tròn. Mỗi một vòng quay, nó lại phát ra tiếng đập "thình thịch" như một trái tim thực sự.

"Cái này… đây không phải Kim Đan thông thường, đây là Thái Cực Nghịch Mệnh Đan!" Cửu U Lão Tổ kinh hãi kêu lên. "Vượt ngoài ngũ hành, không thuộc tam giới. Tiểu tử, ngươi thật sự đã bước vào con đường không thể quay đầu lại."

Diệp Phi không quan tâm đến lời cảm thán của lão. Hắn đang chìm đắm trong một trạng thái giác ngộ kỳ lạ. Tay hắn vẫn nắm chặt Trảm Thiên Kiếm, nhưng hắn cảm giác thanh kiếm chính là cánh tay của mình, là ý chí của mình.

Hắn mở mắt. Ánh nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc của Tây Hoang, xuyên qua vạn dặm không gian. Hắn thấy được sự vận hành của quy luật: sinh lão bệnh tử, hưng suy vinh nhục. Tất cả đều là một cái lồng lớn. Và thanh kiếm trong tay hắn chính là thứ để chém rách cái lồng đó.

"Ma là gì? Đạo là gì?" Hắn tự hỏi, rồi tự trả lời: "Thuận theo lòng mình là Đạo, kẻ ngăn cản mình chính là Ma. Nếu thiên hạ bảo ta là Ma, ta sẽ dùng Ma đạo này để tranh phong với cả thiên địa!"

Diệp Phi đứng dậy, thanh Trảm Thiên Kiếm nằm gọn trong tay hắn, không còn rung động, không còn gào thét. Nó yên tĩnh một cách đáng sợ.

Hắn khẽ vung tay, một nhát chém hư ảo phóng ra.

Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Chỉ thấy không gian trước mặt đột ngột xuất hiện một đường rãnh đen kịt dài hàng trăm mét. Đường rãnh đó không mất đi ngay mà tồn tại như một vết thương trên cơ thể không gian, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

Đây chính là Kiếm Ý Ma Đạo cấp độ nhập vi — Vĩnh Hằng Nghịch Sát!

Cảm nhận được sức mạnh mới, Diệp Phi khẽ vuốt ve thân kiếm. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại mang lại cho hắn sự an tâm tuyệt đối. Kiếp trước, hắn thất bại vì tin vào tình cảm, tin vào thiên mệnh. Kiếp này, hắn chỉ tin vào thanh kiếm trong tay và cái tôi trong tâm thể.

Tại nơi cách Tây Hoang hàng vạn dặm, giữa những rặng núi mây phủ quanh năm của Thiên Đạo Tông, Thánh tử Kim Phù Đồ đang ngồi xếp bằng trên đỉnh "Thiên Quy Đại Trận". Quanh thân hắn là hào quang vạn trượng, linh khí tinh khiết đến mức hóa thành hình ảnh rồng phượng chầu quanh.

Bỗng nhiên, Kim Phù Đồ mở choàng mắt. Trái tim hắn thắt lại một nhịp, một cảm giác bất an chưa từng có trào dâng. Trong tích tắc, hắn cảm thấy như có một đôi mắt lạnh lẽo từ vực sâu đang nhìn thấu qua tầng tầng không gian mà khóa chặt lấy hắn.

"Phụt —!"

Kim Phù Đồ phun ra một ngụm máu nhỏ, màu đỏ rực rơi trên bạch y trông cực kỳ chướng mắt. Thiên Quy Đại Trận dưới chân hắn rạn nứt một đường nhỏ.

"Khí vận bị lung lay? Là ai? Ai có thể đe dọa đến vị trí Thiên Mệnh Chi Tử của ta?" Hắn nghiến răng, khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc bỗng trở nên vặn vẹo.

Hắn vung tay tính toán, thiên cơ mờ mịt. Chỉ thấy một bóng tối bao trùm phương Bắc, và một thanh kiếm gãy đang từ từ nối liền.

"Tây Hoang…" Kim Phù Đồ đứng bật dậy, ánh mắt sát ý bùng phát. "Bất kể ngươi là ai, nếu dám cản đường phi thăng của ta, ta sẽ khiến ngươi hồn phi phách tán, đời đời kiếp kiếp không được luân hồi!"

Hắn ngay lập tức truyền âm cho hộ đạo giả của mình: "Tra cho ta! Tất cả những kẻ có dị trạng ở Tây Hoang trong ba ngày qua. Giết không tha!"

Quay trở lại đầm lầy Tây Hoang.

Diệp Phi nhìn thi thể của Hắc Lân U Minh Giao đã bị héo rũ, tay trái hắn khẽ phẩy một cái. Một ngọn lửa đen từ lòng bàn tay phóng ra, thiêu rụi hoàn toàn tàn tích còn sót lại, không để lại một chút manh mối nào về cuộc chiến.

"Tiểu tử, ngươi định làm gì tiếp theo?" Cửu U Lão Tổ hiện ra dưới hình dạng một lão già ảo ảnh, ngồi vắt vẻo trên chuôi kiếm. "Ngươi đã có Kim Đan, có Trảm Thiên Kiếm, nhưng thực lực bây giờ vẫn chưa đủ để đối đầu trực diện với Thiên Đạo Minh đâu. Đám lão quái ở đó, tùy tiện một người xuất hiện cũng có thể ép chết ngươi."

Diệp Phi thu kiếm vào bao, một dải vải đen cuốn quanh chuôi kiếm để che đi vẻ kỳ dị của nó.

"Ta biết. Chính đạo muốn trừ ma, vậy ta sẽ mang danh nghĩa 'chính đạo' để tiêu diệt chúng." Hắn lạnh lùng nói. "Hỏa Long Tông chẳng phải sắp có cuộc sát hạch đệ tử nội môn sao? Liễu Như Yên chắc chắn sẽ tham dự với tư cách giám khảo. Ta sẽ gặp lại nàng ở đó."

"Ngươi muốn quay về? Đó là tự chui đầu vào rọ!"

"Không, đó là nơi an toàn nhất." Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn và tính toán cực hạn. "Hiện tại tu vi của ta đã là Kim Đan sơ kỳ, nhưng ta có thể dùng công pháp che giấu, hiện thị chỉ là Trúc Cơ tầng sáu. Ai có thể ngờ rằng, một kẻ bị phế bỏ lại có thể thăng tiến nhanh đến vậy?"

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh mờ nhạt đang bắt đầu hửng lên trên lớp sương mù chết chóc.

"Trò chơi này, chỉ mới chính thức bắt đầu thôi."

Thân ảnh Diệp Phi nhạt dần rồi tan biến vào trong không khí. Một cơn gió thổi qua, xóa sạch mọi dấu vết của một vị Ma Đế vừa thức tỉnh.

Đêm đó, cả giới tu tiên không hề biết rằng, cái càn khôn mà họ hằng tôn thờ đã bị chọc thủng một lỗ. Một thanh kiếm nghịch thiên đã tái xuất giang hồ, và kẻ nắm giữ nó, đang mang theo huyết hải thâm thù, bước đi trên con đường nhuộm đầy máu để leo lên đỉnh cao nhất của cửu giới.

Vận mệnh, từ giây phút này, chính thức đổi chủ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8