Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 47: Thành Lập Vạn Ma Điện**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:21:19 | Lượt xem: 1

**Chương 47: Vạn Ma Phục Thủ, Khai Điện Thành Lập**

Tây Hoang Cổ Địa, một vùng đất bị nguyền rủa bởi những cơn bão cát đen kịt và sấm sét màu huyết dụ. Nơi đây, linh khí loãng đến mức đáng thương, thay vào đó là thứ ma khí hỗn tạp, cuồng bạo, sẵn sàng xé nát kinh mạch của bất kỳ tu sĩ chính đạo nào lỡ chân bước vào. Nhưng đối với những kẻ bị dồn vào đường cùng, những kẻ mang danh "tà ma ngoại đạo" bị Thiên Đạo Minh truy sát đến không còn chốn dung thân, thì nơi này lại là kẽ hở duy nhất để sinh tồn.

Trong lòng Vực Thẳm Ma Uyên — nơi hiểm trở nhất của Tây Hoang, hàng ngàn bóng người nhếch nhác đang tụ tập. Họ là những tán tu tu luyện công pháp kì dị, là những đệ tử của các ma môn đã bị tiêu diệt, và cả những kẻ bị gán tội danh phản nghịch. Tất cả đều mang khuôn mặt u ám, đầy rẫy hận thù và sự tuyệt vọng.

Giữa đám đông ấy, một tiếng cười lanh lảnh nhưng lạnh lẽo như băng từ trên cao dội xuống.

"Đám rác rưởi các ngươi, cứ định bấu víu vào nhau để chờ chết ở cái hốc tối tăm này đến bao giờ?"

Đám đông xôn xao, đồng loạt ngẩng đầu. Trên một mỏm đá nhô ra tựa như đầu của một con rồng đá khổng lồ, một thanh niên hắc bào đang đứng hiên ngang. Gió lộng thổi tung vạt áo thêu chỉ bạc, làm lộ ra khí chất thâm trầm bất định. Đứng bên trái hắn là một thiếu niên lầm lì với thanh trọng kiếm to bản — Mặc Ly. Bên phải là một nữ tử tuyệt mỹ với mái tóc trắng muốt như sương tuyết, đôi mắt tím nhạt lấp lánh sự tinh quái — Tô Nguyệt Thiềm.

Kẻ vừa cất lời chính là Diệp Phi.

"Ngươi là ai mà dám sỉ nhục bọn ta?" Một lão già thấp lùn, tay cầm cây gậy xương trắng, đôi mắt đỏ ngầu gầm gừ. Hắn là Hắc Thủ Lão Ma, một tu sĩ Ma Anh sơ kỳ có tiếng tăm hung ác ở vùng biên cảnh.

Diệp Phi không nhìn lão, đôi mắt hắn xa xăm như xuyên thấu qua màn sương mù của Tây Hoang: "Ta là người sẽ cho các ngươi một cơ hội để đứng dưới ánh mặt trời một lần nữa. Ta là người sẽ cho các ngươi thấy, những kẻ tự xưng là chính đạo kia thực chất thối nát và yếu đuối đến nhường nào."

"Nực cười!" Một nam tử cường tráng, toàn thân phủ kín những hình xăm phù lục đỏ rực bước ra. "Chúng ta ở đây không có đạo nghĩa, chỉ có sức mạnh. Ngươi muốn lãnh đạo bọn ta? Trước hết hãy hỏi xem nắm đấm của Lôi Bạo ta có đồng ý hay không!"

Lôi Bạo vừa dứt lời, cơ bắp trên người hắn phồng lên, sấm sét màu đen kịt bao phủ lấy cánh tay, tạo thành một quyền thế cuồng bạo lao thẳng về phía Diệp Phi. Đây là chiêu thức mạnh nhất của một tu sĩ nhục thân chuyên tu ma công.

Diệp Phi không hề động đậy. Khi quyền đầu mang theo sức nặng ngàn cân chỉ còn cách ngực hắn một tấc, hắn mới nhẹ nhàng đưa một ngón tay ra.

*Oanh!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng kẻ bị đẩy lùi không phải Diệp Phi. Lôi Bạo kêu lên một tiếng đau đớn, toàn thân như va phải một bức tường sắt vĩnh cửu, kinh mạch tay phải trong chớp mắt bị một luồng khí tức bá đạo nghiền nát. Hắn quỳ rạp xuống, hơi thở dồn dập, đôi mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng.

"Ma khí… không, đây là thứ năng lượng gì?" Lôi Bạo run rẩy hỏi. Hắn cảm nhận được trong ngón tay của Diệp Phi không chỉ có ma tính tàn độc, mà còn có sự cao thâm mạt trắc của tiên đạo, hai thứ mâu thuẫn cực đoan ấy lại dung hợp một cách hoàn mỹ.

Diệp Phi thu tay về, giọng nói lãnh đạm truyền khắp Ma Uyên: "Thiên Đạo hiện tại là một trò hề. Chúng gọi các ngươi là Ma, vì các ngươi không chịu phục tùng sự cai trị của chúng. Chúng chiếm đoạt tài nguyên, dựng lên những đạo lý hão huyền để hút máu thế giới. Ta ở đây không phải để hành thiện, mà để 'Nghịch Chuyển' cái càn khôn sai lệch này."

Hắn bước tới rìa mỏm đá, uy áp Ma Đế từ linh hồn kiếp trước bất ngờ bộc phát. Một luồng khí thế màu đen sẫm tràn ra như thủy triều, khiến hàng ngàn tu sĩ phía dưới đồng loạt cảm thấy nghẹt thở, như thể đang đối mặt với một vị thần linh từ thái cổ trở về.

"Từ hôm nay, nơi này không còn là ma quật trốn chui trốn lủi. Nơi này sẽ là trung tâm của một trật tự mới. Ta thành lập Vạn Ma Điện, không phải để đấu đá lẫn nhau, mà để trở thành thanh kiếm đâm vào tim của Thiên Đạo Minh!"

Tô Nguyệt Thiềm khéo léo bước lên, giọng nàng thanh thúy nhưng chứa đựng ma lực mê hoặc lòng người: "Hỡi những kẻ bị ruồng bỏ, các ngươi có muốn nhìn thấy các 'Thánh tử', 'Tiên tử' cao cao tại thượng kia phải quỳ dưới chân mình cầu xin không? Các ngươi có muốn những linh mạch dồi dào ở Thánh Vực trở thành của các ngươi không? Điện chủ Diệp Phi có thể mang lại tất cả, miễn là các ngươi dâng hiến lòng trung thành tuyệt đối."

Đám đông phía dưới bắt đầu xôn xao, sau đó là sự im lặng chết chóc. Uy áp của Diệp Phi và lời hứa hẹn của Tô Nguyệt Thiềm đã đánh đúng vào khao khát lớn nhất của họ: Quyền lực và Sự phục hận.

"Hắc Thủ nguyện phụng Điện chủ!" Lão già lùn tịt quỳ sụp xuống đầu tiên. Lão ta là kẻ tinh ranh, lão nhận ra thực lực của Diệp Phi không thể đo lường bằng cấp độ tu vi thông thường.

"Lôi Bạo… nguyện dâng hiến tính mạng!" Gã lực điền xăm trổ cũng dập đầu, sự kiêu ngạo đã biến mất, thay vào đó là sự sùng bái sức mạnh thuần túy.

Hàng ngàn tiếng hô vang dậy sau đó, chấn động cả vùng Tây Hoang: "Bái kiến Điện chủ! Vạn Ma phục thủ, Nghịch Chuyển Càn Khôn!"

Diệp Phi nhìn xuống biển người, khuôn mặt không chút cảm xúc nhưng trong lòng thầm lạnh lùng. Hắn biết những kẻ này đều là sói dữ, không dễ dàng thuần phục bằng đạo lý, chỉ có thể chế ngự bằng nắm đấm và dẫn dụ bằng lợi ích.

"Mặc Ly." Diệp Phi gọi khẽ.

Thiếu niên lầm lì tiến ra: "Có đệ."

"Ngươi cầm lấy 'Ma Huyết Lệnh' này. Kẻ nào bất tuân lệnh, sát. Kẻ nào làm việc có công, thưởng công pháp tu luyện nhục thân. Ta cho ngươi ba tháng để huấn luyện đám người này thành một đội quân ám vệ tinh nhuệ nhất. Ta không cần số lượng, ta cần những thanh đao không biết chùn bước."

"Tuân mệnh!" Ánh mắt Mặc Ly tóe lửa. Với Thiên Ma Thể của hắn, việc thống lĩnh đám ma tu này là sự rèn luyện tốt nhất.

Quay sang Tô Nguyệt Thiềm, Diệp Phi dịu giọng hơn một chút: "Nguyệt Thiềm, mạng lưới tình báo của Yêu tộc và việc vận hành tài chính cho Vạn Ma Điện, tất cả trông cậy vào nàng. Ta muốn mỗi khi một vị tông chủ của chính đạo hắt hơi, ta cũng phải biết hắn hắt hơi về hướng nào."

Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười đầy mê hoặc, vòng tay qua cổ Diệp Phi, thì thầm: "Thiếp thân nhất định không làm chàng thất vọng. Nhưng… thù lao cho thiếp là gì đây?"

Diệp Phi đẩy nhẹ nàng ra, ánh mắt liếc về hướng đông, nơi có Thánh Vực xa xôi: "Thù lao là cái đầu của Kim Phù Đồ và sự sụp đổ của Thiên Đạo Minh. Đó chẳng phải là điều nàng muốn nhất sao?"

Tô Nguyệt Thiềm hơi sững lại, rồi cười khanh khách: "Chàng thật sự… quá hiểu thiếp rồi."

Đêm đó, giữa vùng đất chết Tây Hoang, những ngọn lửa đen đỏ rực cháy bùng lên trên các đỉnh núi. Vạn Ma Điện chính thức được thành lập trong thầm lặng, nhưng khí thế sát phạt đã bắt đầu lan tỏa ra khắp Thương Khung Giới.

Diệp Phi đứng một mình trên đỉnh Ma Uyên, Trảm Thiên Kiếm sau lưng khẽ rung lên một tiếng trầm hùng, như thể nó cũng đang mong chờ được uống máu của những kẻ phản bội năm xưa.

"Liễu Như Yên, Kim Phù Đồ… màn kịch của các ngươi nên bắt đầu hạ màn được rồi."

Dưới chân hắn, hàng ngàn bóng đen đang bận rộn xây dựng thành trì. Một đế chế ma đạo mới đang trỗi dậy từ trong đống tro tàn của định kiến, sẵn sàng đảo lộn cả một thời đại. Càn khôn có thể bị đảo lộn, nhưng ý chí của Diệp Phi thì vĩnh viễn không thể lay chuyển. Hắn không đi theo con đường của Tiên, cũng không hoàn toàn đi theo lối mòn của Ma. Hắn là kẻ tạo ra con đường — con đường của một vị hoàng đế nắm giữ cả hai cực của thế giới.

Bão cát Tây Hoang càng lúc càng lớn, che lấp đi bóng dáng của vị Ma Đế trẻ tuổi, nhưng từ hôm nay, thế giới đã không còn yên bình như trước nữa. Vạn Ma Điện, cái tên này sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất trong giấc mộng trường sinh của đám tiên nhân giả dối kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8