Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 48: Mặc Ly Đột Phá**
Tây Hoang Cổ Địa, nơi ánh mặt trời chưa bao giờ thực sự gột rửa được những oán niệm tích tụ từ thời Thái Cổ. Giữa lòng Ma Uyên sâu thẳm, không gian dường như đặc quánh lại bởi nồng độ ma khí đạt đến mức kinh người. Tại đây, những cơn lốc hắc ám cuộn xoáy như những con ác long bị giam cầm, gào thét va đập vào vách đá rêu phong.
Trong căn thạch thất được bao quanh bởi vô số phù văn tỏa ra ánh sáng tím sẫm, một thiếu niên đang ngồi xếp bằng. Đó là Mặc Ly.
Lúc này, khuôn mặt vốn dĩ lầm lì của cậu đang vặn vẹo vì đau đớn tột cùng. Dưới lớp da mỏng manh, từng mạch máu trồi lên như những con giun đất màu đen, không ngừng luân động, bò trườn khắp cơ thể. Mỗi một lần dòng máu ấy luân chuyển, Mặc Ly lại run lên bần bật, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu.
“Aaaa!”
Một tiếng gầm gừ nghẹn khuất thoát ra từ cuống họng thiếu niên. Xương cốt toàn thân cậu vang lên những tiếng rắc rắc khô khốc, như thể có một bàn tay vô hình đang bẻ gãy từng đoạn xương rồi nối lại, tôi luyện chúng trong ngọn lửa ma đạo nồng đậm nhất.
Cách đó không xa, Diệp Phi đứng chắp tay sau lưng, tà hắc bào nhẹ nhàng bay lượn dù không có gió. Ánh mắt hắn bình thản như đầm nước sâu, nhưng ẩn sâu bên trong là sự quan sát vô cùng nhạy bén.
“Thiên Ma Thể… quả nhiên là vạn năm khó gặp, cũng là vạn năm khó dung.” Diệp Phi thầm nhủ.
Trong ký ức kiếp trước của hắn, mỗi vị cường giả mang trong mình Thiên Ma Thể nếu không sớm vong mạng vì bị thiên địa quy tắc đào thải, thì cũng đều trở thành những ma đầu lẫy lừng, đủ sức xoay chuyển cả một thời đại. Trời đất vốn công bằng, cho kẻ đó tiềm lực vô hạn thì cũng đi kèm với một quá trình thức tỉnh tàn khốc đến mức gần như tuyệt diệt sinh cơ.
“Tiểu tử, cố mà giữ vững linh đài.” Giọng nói già nua của Cửu U Lão Tổ vang lên từ trong chiếc nhẫn cổ trên ngón tay Diệp Phi, có chút cảm thán: “Huyết mạch này một khi thức tỉnh hoàn toàn, nó sẽ nuốt chửng lý trí của hắn trước tiên. Nếu hắn không chịu đựng được, hắn sẽ hóa thành một con rối chỉ biết giết chóc.”
Diệp Phi lạnh lùng đáp lời qua thần thức: “Hắn là người ta chọn. Nếu chút đau đớn này cũng không vượt qua được, hắn không xứng đáng làm thanh kiếm của ta.”
Dù nói vậy, nhưng tay trái của Diệp Phi đã âm thầm kết ấn. Hắc khí từ lòng bàn tay hắn bắt đầu thẩm thấu vào không gian, hình thành nên một trận pháp thu nhỏ treo lơ lửng trên đầu Mặc Ly. Đây chính là *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, dùng để điều phối lại áp lực từ thiên địa quy tắc đang đè nặng lên thiếu niên.
Bỗng nhiên, ma khí trong thạch thất bạo phát. Một đạo cột sáng màu đen tím từ đỉnh đầu Mặc Ly đâm thẳng lên trần hang, xuyên thấu qua lớp đá dày, xông thẳng lên chín tầng mây của Tây Hoang. Dị tượng nảy sinh, mây đen từ khắp nơi kéo về, sấm sét màu huyết sắc bắt đầu lảng bảng trong mây.
Đây không phải Thiên Kiếp bình thường, mà là Thiên Phạt! Trời xanh không cho phép một cá thể nghịch thiên như Thiên Ma Thể tồn tại.
“Ầm!”
Một đạo lôi điện huyết sắc xé toạc hư không, đánh thẳng xuống Ma Uyên.
Cùng lúc đó, từ bên ngoài thạch thất, những tiếng xì xào bắt đầu vang lên. Đám ma tu của các thế lực khác đang lảng vảng trong Tây Hoang bị dị tượng này thu hút. Một vài lão quái vật đang bế quan cũng bị kinh động, linh thức quét qua liên tục.
“Dị bảo xuất thế? Hay là có ma đầu nào đang đột phá đại cảnh giới?”
“Hướng đó là… địa bàn của kẻ tự xưng là Ma Đế kia?”
Bên ngoài cửa hang, hai vị trưởng lão của Lục Sát Tông – một thế lực ma đạo nhỏ tại địa phương – dẫn theo hàng chục đệ tử đang hùng hổ tiến tới. Kẻ cầm đầu, một lão già có khuôn mặt như vỏ cây khô, mắt híp lại đầy tham lam: “Thứ khí tức này thật tinh thuần. Nếu chiếm được nó, lão phu có lẽ sẽ đột phá được cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ!”
Bọn chúng chưa kịp bước vào lối vào, một thanh kiếm gãy bọc trong luồng sát khí ngút trời đã cắm sập xuống ngay trước mũi giày lão già.
*Oanh!*
Mặt đất nứt toác, kình lực chấn bay mấy tên đệ tử yếu kém ra xa hàng trượng. Diệp Phi chẳng biết từ bao giờ đã đứng trước cửa hang, tay vẫn chắp sau lưng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám người như nhìn một lũ sâu bọ.
“Kẻ nào vượt qua thanh kiếm này, chết.”
Lão già Lục Sát Tông sửng sốt, rồi cười lạnh: “Chỉ là một tên tiểu tử Trúc Cơ đỉnh phong, miệng lưỡi thật không nhỏ! Ngươi nghĩ giết được vài tên tán tu là có thể xưng đế ở Tây Hoang này sao?”
Diệp Phi không nói lời thứ hai. Ngón tay hắn khẽ động, Trảm Thiên Kiếm trên mặt đất đột ngột bay lên, xoay tròn tạo thành một vòng xoáy tử vong. Không cần dùng đến ma khí thức tỉnh, chỉ bằng một chiêu chính đạo tinh thuần nhất của Hỏa Long Tông được cường hóa bởi linh lực Nghịch Thiên, hắn đã lao vào đám đông.
“Phập! Phập! Phập!”
Máu bắn tung tóe. Mỗi bước chân Diệp Phi bước đi đều để lại một cái xác. Sự tàn nhẫn và tốc độ của hắn vượt xa sự tưởng tượng của những ma tu vốn tự hào về sự khát máu. Trong mắt Diệp Phi, những kẻ này còn không xứng để hắn sử dụng đến bản lĩnh thật sự.
Lão già Lục Sát Tông kinh hãi, định quay đầu bỏ chạy nhưng đã muộn. Trảm Thiên Kiếm như có linh tính, xuyên thủng lồng ngực lão từ phía sau. Linh hồn lão vừa định thoát ra đã bị ma khí trên thanh kiếm thôn phệ sạch sành sanh.
“Ồn ào.” Diệp Phi lạnh lùng thu kiếm, thậm chí không liếc nhìn đống thi thể một lần nào, hắn quay trở lại thạch thất.
Bên trong, quá trình thức tỉnh của Mặc Ly đã đến giai đoạn cuối cùng.
Thân hình thiếu niên lúc này đã cao lớn hơn hẳn, mái tóc ngắn trở nên dài ra và chuyển sang màu đen mun như gỗ mun, bay múa trong điên cuồng. Đột nhiên, sau lưng Mặc Ly hiện lên một hư ảnh khổng lồ. Đó là một chiến thần mặc giáp đen, tay cầm đại đao, đôi mắt rực lửa, khí thế bao trùm vạn cổ.
Thiên Ma Ảnh!
“Thành rồi!” Cửu U Lão Tổ reo lên.
Mặc Ly mở bừng mắt. Hai con ngươi của cậu lúc này không còn tròng trắng, chỉ có một màu đỏ sẫm như huyết trì, thâm thúy và lạnh lẽo. Ma khí quanh thân cậu co rút lại cực nhanh, rồi đột ngột bộc phát ra ngoài, trực tiếp đánh sập bốn bức tường thạch thất.
Tu vi của Mặc Ly thăng tiến với tốc độ chóng mặt: Trúc Cơ sơ kỳ… trung kỳ… đỉnh phong… Bán Bộ Kim Đan! Và cuối cùng dừng lại ở Kim Đan sơ kỳ sau một tiếng nổ trầm đục trong cơ thể.
Ma khí dần bình ổn, hư ảnh phía sau tan biến. Mặc Ly hít một hơi sâu, luồng ma khí đặc quánh trong hang động bị cậu hút sạch vào lồng ngực.
Thiếu niên đứng dậy, nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn có thể nghiền nát đá cứng chỉ bằng một cái bóp tay. Khi nhìn thấy Diệp Phi đang đứng đó, đôi mắt huyết sắc của Mặc Ly lập tức tan đi, thay vào đó là một sự tôn kính và trung thành tuyệt đối từ tận sâu trong linh hồn.
Cậu bước tới, quỳ sụp xuống dưới chân Diệp Phi, đầu chạm đất:
“Mặc Ly, bái kiến Chủ nhân! Mạng này của Mặc Ly, từ nay thuộc về Ngài. Kiếm của Ngài chỉ đâu, Mặc Ly sẽ chém đó!”
Diệp Phi nhìn thiếu niên đã lột xác hoàn toàn, một nụ cười nhàn nhạt hiện trên môi. Hắn đặt tay lên vai Mặc Ly, cảm nhận được nhịp đập của trái tim Thiên Ma mạnh mẽ và kiên định.
“Tốt. Từ hôm nay, ngươi không còn là phế vật bị người đời ruồng rẫy. Ngươi là đệ nhất ma tướng của Vạn Ma Điện.”
Diệp Phi lấy ra một bộ chiến giáp màu đen và một thanh đại đao tỏa ra tử khí – đây vốn là vật phẩm hắn thu giữ từ một cổ mộ kiếp trước.
“Cầm lấy. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu dọn dẹp toàn bộ Tây Hoang. Kẻ nào phục, sống. Kẻ nào chống, chết.”
Mặc Ly nhận lấy binh khí, sát khí trên người tỏa ra khiến không gian xung quanh cũng phải run rẩy. Ánh mắt cậu hướng về phương xa, nơi những tông môn chính đạo đang tự cao tự đại. Cậu biết, ngày mà cả giới tu tiên phải run sợ dưới chân vị chủ nhân này đã không còn xa nữa.
Giữa đêm đen của Tây Hoang, bóng dáng một cao một thấp, một trầm ổn như vực thẳm, một sắc lạnh như ma đao, in dài trên vách đá. Vạn Ma Điện đã không còn là một cái tên trống rỗng, mà đã thực sự có được thanh kiếm sắc bén nhất của mình.
Ma đạo tranh phong, nghịch chuyển càn khôn. Bánh xe vận mệnh bắt đầu nghiền nát những trật tự cũ kỹ, mở ra một chương mới đẫm máu và uy hùng.