Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 49: Khiêu Chiến Hắc Quy Ma Tôn**
**CHƯƠNG 49: KHIÊU CHIẾN HẮC QUY MA TÔN**
Tây Hoang Cổ Địa vào thu không có lá vàng rụng, chỉ có những cơn gió lốc mang theo cát bụi màu xám tro, quất vào da thịt đau như dao cắt. Bầu trời nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi những tầng mây dày đặc, màu chì xám xịt khiến ánh mặt trời không cách nào xuyên thấu, chỉ có thứ ánh sáng lờ mờ, âm u bao trùm lên những dãy núi trập trùng như những con quái vật viễn cổ đang nằm phủ phục.
Giữa sự hoang tàn ấy, hai bóng người đang thong dong bước đi.
Mặc Ly mặc bộ hắc giáp mới, tấm lưng thẳng tắp, đại đao khoác sau vai tỏa ra từng luồng tử khí nồng đậm. Mỗi bước chân của thiếu niên này đều để lại một dấu chân sâu hoắm trên mặt đất nứt nẻ, khí thế của Kim Đan cảnh không hề che giấu, giống như một thanh bảo đao vừa ra khỏi vỏ, khao khát được uống máu.
Đi trước cậu nửa bước là Diệp Phi. Hắn vẫn vận hắc bào đơn giản, dáng vẻ thư sinh thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả vạn năm tịch mịch. Dù đang đi giữa vùng đất đầy rẫy chướng khí độc hại, tà quang quanh thân hắn vẫn bình ổn, giống như vạn vật xung quanh đều phải vì hắn mà nhượng bộ.
“Chủ nhân, phía trước chính là Vạn Quy Quật.” Mặc Ly dừng lại, nhìn về phía một ngọn núi có hình thù kỳ dị, trông xa giống như một cái mai rùa khổng lồ chắn ngang đường chân trời. “Hắc Quy Ma Tôn chiếm đóng nơi này đã hơn trăm năm, nắm giữ một nhánh địa mạch linh khí hiếm hoi của Tây Hoang. Hắn có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, nghe đồn nhục thân cường hãn tới mức ngay cả pháp bảo trung phẩm cũng khó lòng lưu lại dấu vết.”
Diệp Phi khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua rặng núi đầy âm khí. Hắn nhàn nhạt lên tiếng:
“Nguyên Anh sơ kỳ sao? Ở cái nơi cằn cỗi này, có thể tu luyện tới mức đó cũng xem như có chút bản lĩnh. Đáng tiếc, nếu chỉ có vậy mà dám xưng Tôn, thì cái chữ ‘Tôn’ này quả thực quá rẻ mạt.”
Mặc Ly nghe vậy, trong mắt lóe lên tia hào quang hưng phấn: “Chủ nhân, trận này cứ để thuộc hạ khai đao. Thuộc hạ muốn thử xem Thiên Ma Thể sau khi thức tỉnh thực sự mạnh đến mức nào!”
“Được. Đi đi.” Diệp Phi đứng chắp tay sau lưng, hơi thở hòa làm một với thiên địa xung quanh, tựa như một vị khách qua đường vô hại, nhưng cũng lại giống như vị thần đang giám sát lãnh địa của mình.
Vạn Quy Quật không phải là một cái hang đơn thuần, mà là một hệ thống cung điện ngầm chằng chịt. Ngay khi hai người vừa bước chân vào phạm vi chân núi, hàng chục bóng đen đã từ trong các hốc đá lao ra, bao vây lấy họ.
“Kẻ nào gan to bằng trời, dám xâm phạm thánh địa của Ma Tôn?”
Kẻ cầm đầu là một tên tu sĩ cao lớn, mặt mày hung ác, cầm trên tay một cặp búa nặng nghìn cân, tu vi cũng đã đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong. Hắn nhìn thấy Mặc Ly thì hơi sững lại, cảm nhận được áp lực của Kim Đan cảnh, nhưng khi nhìn sang Diệp Phi — kẻ trông không khác gì một công tử phế vật — thì lại lộ vẻ khinh thường.
Mặc Ly không nói một lời thừa thãi. Đôi mắt cậu đột ngột chuyển sang màu huyết sắc.
“Cút, hoặc là Chết!”
“Láo xược! Anh em, giết chúng cho ta!” Tên cầm búa gầm lên, vung đôi búa mang theo luồng kình lực xé gió lao tới.
Mặc Ly cười lạnh một tiếng, tay phải chậm rãi nắm lấy chuôi đại đao sau lưng. Trong khoảnh khắc đao rời vỏ, một tiếng gào thét của tử vong vang lên chấn động cả sơn cốc.
*Xoẹt!*
Một đường cung màu tím đen xẹt qua không trung. Không hề có chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là một cú chém ngang nhanh như chớp giật.
Tên tu sĩ cầm búa còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì đôi búa nặng nề của hắn đã bị chém làm đôi như đậu hũ. Lưỡi đao không dừng lại, trực tiếp cắt ngang thắt lưng hắn. Sát khí cuồng bạo tràn vào kinh mạch, khiến tên tu sĩ ngay cả tiếng thét cũng không kịp phát ra đã hóa thành một vũng máu đặc.
Mấy chục tên tiểu yêu xung quanh đồng loạt sững sờ, khí lạnh xông lên tận óc.
“Trốn! Mau chạy vào báo cho Ma Tôn!”
“Chạy sao?” Mặc Ly liếm môi, bóng dáng đột nhiên mờ đi, hóa thành một chuỗi tàn ảnh hắc sắc lao vào đám đông. Mỗi nơi cậu đi qua đều để lại những tia máu đỏ thẫm. Thiên Ma Thể khiến sức chiến đấu của cậu vượt xa cấp bậc thông thường. Kim Đan sơ kỳ đối phó với một lũ Trúc Cơ, chẳng khác gì hổ lạc vào đàn cừu.
Đứng ở phía sau, Diệp Phi lặng lẽ quan sát, trong lòng có chút hài lòng. Kiếp trước, hắn đơn thương độc mã gầy dựng giang sơn, dù là Ma Đế nhưng cũng thường cảm thấy trống vắng. Kiếp này, bồi dưỡng được một thuộc hạ trung thành và có thiên phú như Mặc Ly, xem như một sự bù đắp không tồi.
Chỉ trong mười nhịp thở, hơn ba mươi ma tu ngoại vi đã bị quét sạch. Mặc Ly đứng giữa đám thi thể, đại đao không dính một giọt máu, khí thế càng lúc càng trở nên điên cuồng.
Đúng lúc này, từ sâu trong Vạn Quy Quật, một luồng uy áp nặng nề như núi Thái Sơn đột nhiên giáng xuống.
“Kẻ nào dám đến trước cửa nhà ta hành hung? Muốn chết sao!”
Một giọng nói ồm ồm như tiếng sấm nổ vang bên tai, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ trong cung điện, một bóng người khổng lồ bước ra.
Đó là một lão già cao gần hai trượng, lưng gù xuống mang theo một cái mai rùa màu đen lốm đốm những vệt đồng xanh. Làn da của lão nhăn nheo, sần sùi như vỏ cây già, nhưng mỗi thớ cơ bắp đều chứa đựng sức mạnh bộc phát đáng sợ. Đôi mắt lão to như hai quả chuông đồng, tỏa ra ánh sáng xanh lục quỷ dị.
Đây chính là Hắc Quy Ma Tôn.
Lão nhìn đống thi thể dưới đất, rồi liếc nhìn Mặc Ly với ánh mắt đầy sát ý: “Tiểu tử Kim Đan cảnh, mang trong mình ma khí tinh thuần như vậy… Xem ra máu của ngươi sẽ là vị thuốc bổ tốt cho ta.”
Lão lại liếc nhìn sang Diệp Phi, khẽ nhíu mày. Lão không nhìn ra tu vi của thanh niên hắc bào kia, nhưng bản năng của một con yêu quy nghìn năm cho lão biết, người này mới là kẻ nguy hiểm nhất. Tuy nhiên, ở Tây Hoang đã lâu, thói kiêu ngạo đã thâm căn cố đế, Hắc Quy không tin có kẻ nào dám đối đầu với lão ở đây.
“Tiểu nhân váng đầu, hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là sự tàn khốc của Tây Hoang!”
Hắc Quy Ma Tôn gầm lên, bàn tay to lớn giơ ra không trung. Những khối đá khổng lồ nặng hàng tấn bị ma lực của lão hút lấy, hóa thành những mũi tên đá bay thẳng về phía hai người.
Mặc Ly tiến lên một bước, đại đao vung lên tạo thành một vòng tròn bảo vệ: “Tử Ma Hộ Thể!”
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên. Mặc Ly dù chặn được các mũi tên đá nhưng bước chân đã lùi lại mấy trượng, cổ họng hơi ngọt, khóe môi chảy ra một tia máu. Khoảng cách giữa Kim Đan và Nguyên Anh vẫn là một rào cản rất lớn.
“Để ta.”
Một bàn tay thanh mảnh nhẹ nhàng đặt lên vai Mặc Ly. Cậu ngay lập tức cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp tuôn vào cơ thể, mọi thương thế và áp lực đều tan biến.
Diệp Phi bước lên phía trước. Hắn đứng đối diện với gã khổng lồ Hắc Quy Ma Tôn, trông giống như một con kiến đứng trước một con voi.
“Ngươi chính là Hắc Quy?” Diệp Phi hỏi, giọng điệu thản nhiên như thể đang trò chuyện với một người sắp chết.
“Hừ! Biết tên ta còn không quỳ xuống?” Hắc Quy Ma Tôn lạnh cười, vung nắm đấm khổng lồ nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Phi mà nện xuống. Nắm đấm này mang theo lực lượng của vạn cân, không khí bị ép nổ lốp bốp, ngay cả mặt đất dưới chân Diệp Phi cũng bắt đầu nứt toác.
Diệp Phi không tránh, không né. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay trái ra, ngón trỏ và ngón giữa khép lại tạo thành một kiếm chỉ, nhắm vào tâm nắm đấm đang lao tới.
“Tìm chết!” Hắc Quy Ma Tôn cười gằn.
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười trên mặt lão cứng đờ.
*Bùm!*
Nắm đấm khổng lồ khi còn cách đầu Diệp Phi chưa đầy một tấc thì bị chặn đứng lại hoàn toàn. Một luồng sóng xung kích từ điểm va chạm bùng nổ, quét sạch mọi bụi bặm trong bán kính trăm trượng. Diệp Phi đứng vững như bàn thạch, ngón tay của hắn không hề suy suyển, ngược lại, trên nắm đấm của Hắc Quy Ma Tôn bắt đầu xuất hiện những vết nứt, máu tươi phụt ra.
“Cái… Cái gì?” Hắc Quy Ma Tôn trợn tròn mắt. Một tu sĩ trẻ tuổi lại dùng nhục thân chặn được toàn lực của lão? “Ngươi không phải là người! Ngươi rốt cuộc là ai?”
Diệp Phi nhẹ nhàng thu tay lại, mắt hiện lên một chút lãnh ý:
“Tên của ta, ngươi không tư cách được biết. Ngươi chỉ cần biết một điều… Ta muốn lãnh địa này, và ta cần một con rùa để kéo xe.”
“Ngông cuồng!” Hắc Quy Ma Tôn bị nhục mạ đến phát điên. Lão gầm lên, toàn thân tỏa ra làn khói đen kịt. “Vạn Năm Quy Giáp — Minh Vương Giáng Thế!”
Cái mai rùa sau lưng lão đột nhiên bay lên không trung, phóng to ra hàng trăm lần, bao phủ toàn bộ bầu trời Vạn Quy Quật. Những phù văn màu đồng cổ xưa hiện lên lấp lánh, một áp lực hủy thiên diệt địa đè ép xuống. Đây là chiêu thức mạnh nhất của lão, dùng chính bản mệnh yêu đan phối hợp với di tích cổ đại để trấn áp kẻ thù.
Dưới áp lực này, ngay cả Mặc Ly cũng phải quỳ một chân xuống đất, xương cốt kêu lên răng rắc.
Diệp Phi nhìn lên cái mai rùa khổng lồ kia, ánh mắt thoáng qua một tia hoài niệm. “Thái Cổ Minh Quy? Huyết mạch đã loãng đi rất nhiều rồi… Đáng tiếc cho một danh hiệu hào hùng như thế.”
Diệp Phi nhắm mắt lại. Hắn vận hành *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.
Bên trong cơ thể hắn, hai dòng năng lượng Tiên và Ma đang cuồn cuộn giao hòa, không còn phân chia chính tà, mà biến hóa thành một thứ sức mạnh nguyên thủy nhất. Hắn giơ tay phải lên cao, những ngón tay khẽ búng một cái vào hư không.
“Nghịch Chuyển — Toái Hư!”
Không có tiếng nổ lớn. Không có hào quang chói lóa.
Chỉ thấy một tia đen nhỏ xíu bắn ra từ ngón tay Diệp Phi, nhẹ nhàng chạm vào cái mai rùa đang rơi xuống. Trong khoảnh khắc tiếp xúc đó, thời gian dường như ngưng đọng.
Rắc… Rắc rắc…
Hắc Quy Ma Tôn trợn ngược mắt, kinh hoàng chứng kiến món bản mệnh pháp bảo quý giá nhất của mình xuất hiện những vết nứt li ti. Sau đó, những vết nứt đó lan rộng như mạng nhện.
*Xoảng!*
Một tiếng động vang dội như tiếng kính vỡ. Cái mai rùa nghìn năm, niềm tự hào của bá chủ vùng Tây Hoang, cứ thế vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn linh quang, tan biến trong gió cát.
Hắc Quy Ma Tôn phun ra một ngụm máu lớn, khí thế lập tức héo hon, thân thể khổng lồ thu nhỏ lại, ngã gục xuống đất như một bao tải thịt vụn. Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy vẻ kinh sợ và tuyệt vọng. Lão rốt cuộc đã nhận ra, đây không phải là một cao thủ bình thường, đây chính là một vị Ma Thần đang thức tỉnh!
Diệp Phi chậm rãi bước tới, đứng trước mặt Hắc Quy Ma Tôn, hạ tầm mắt nhìn xuống:
“Chết, hay là quy thuận?”
Giọng nói bình thản ấy lúc này trong tai Hắc Quy không khác gì phán quyết của Diêm Vương. Lão run rẩy, cố gắng bò dậy, sau đó phủ phục xuống đất, trán chạm sâu vào cát bụi:
“Tiểu nhân… Tiểu nhân có mắt không tròng, xin được quy thuận Đại Nhân! Xin Đại Nhân tha mạng, Hắc Quy nguyện dốc lòng hầu hạ!”
Tất cả những ma tu còn lại của Vạn Quy Quật chứng kiến cảnh này, kẻ thì sững sờ, kẻ thì sợ hãi đánh rơi cả binh khí. Bá chủ lừng lẫy bấy lâu nay, lại bị khuất phục một cách triệt để như vậy chỉ sau vài hơi thở.
Diệp Phi quay lưng lại, tà áo bào tung bay trong gió:
“Mặc Ly.”
“Có thuộc hạ!” Mặc Ly tiến lên, sát khí đầy mình.
“Tiếp quản nơi này. Thu thập mọi linh thạch và tài liệu tu luyện có trong kho. Kẻ nào bất tuân, xử tử tại chỗ. Hắc Quy, sau ba ngày nữa, ta muốn thấy toàn bộ các thế lực trong vòng ngàn dặm phải đến đây dập đầu bái kiến Vạn Ma Điện. Nếu thiếu một nhà, ta sẽ lột mai của ngươi đem đi nấu canh.”
“Dạ! Tiểu nhân tuyệt đối không dám chậm trễ!” Hắc Quy Ma Tôn vội vàng dập đầu lia lịa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt đất.
Diệp Phi đứng trên mỏm đá cao nhất của Vạn Quy Quật, nhìn về phía xa xăm. Nơi đó, khí vận đen kịt của Tây Hoang đang bắt đầu cuộn xoáy theo bước chân của hắn. Một mảnh linh địa đã chiếm được, một bước đệm cho sự trỗi dậy của Vạn Ma Điện đã hoàn thành.
“Thương Khung Giới, Thiên Đạo Minh, Kim Phù Đồ…” Diệp Phi thầm nhủ trong lòng, đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen vũ trụ. “Lễ khai màn chỉ mới bắt đầu thôi.”
Chiều hôm đó, tin tức về một thanh niên hắc bào thần bí một tay trấn áp Hắc Quy Ma Tôn bắt đầu lan đi như cháy rừng khắp vùng ngoại vi Tây Hoang. Một cái tên đáng sợ âm thầm nổi lên, khiến những lão quái vật ẩn dật cũng phải bắt đầu thấp thỏm không yên.
Vạn Ma Điện — Ba chữ này, từ hôm nay, chính thức khắc sâu vào mảnh đất máu lửa này.
Mặc Ly nhìn bóng lưng chủ nhân, trong lòng sục sôi một niềm kiêu hãnh khôn cùng. Cậu biết, ngày mà bọn họ đứng trên đỉnh cao của chín tầng trời, giẫm lên xương cốt của lũ đạo đức giả Kim Phù Đồ, sẽ không còn xa nữa.
Bão tố thực sự của Tây Hoang, lúc này mới bắt đầu thổi.