Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 50: Ma Điện Uy Nghi**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:23:35 | Lượt xem: 2

Gió của Tây Hoang chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng hôm nay, những cơn gió cát khô khốc ấy mang theo một mùi vị khác lạ: mùi của sự lạnh lẽo thấu xương và tử khí đậm đặc.

Trên một vùng bình nguyên cằn cỗi thuộc ngoại vi Tây Hoang, vốn là địa bàn của Vạn Quy Quật, một sự thay đổi kinh thiên động địa đang diễn ra. Đám mây đen kịt vần vũ trên bầu trời, không phải là mây mưa, mà là ma khí ngưng tụ đến mức thực thể hóa, che khuất cả ánh mặt trời đang lặn dần xuống đường chân trời đỏ rực như máu.

Ở trung tâm của sự hỗn loạn đó, Diệp Phi đứng lơ lửng trên không trung, hắc bào tung bay, đôi mắt trầm mặc quan sát vạn vật bên dưới. Hắn đưa tay lên, những đầu ngón tay thanh mảnh khẽ búng vào hư không. Mỗi một cái búng tay đều mang theo một luồng ba động không gian tinh vi, khiến mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.

“Bạch Cốt thành trì, khởi!”

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại như sấm sét nổ vang trong tâm thần của hàng ngàn tu sĩ đang có mặt.

Dưới chân hắn, một ngọn núi lớn vốn là nơi trú ngụ của vạn quy (rùa đen) giờ đây đang nứt toác. Từ trong lòng đất, những mảng xương trắng khổng lồ của các yêu thú thượng cổ đã chết từ hàng vạn năm trước bắt đầu nhô lên. Đó là thành quả của ba ngày qua, khi Hắc Quy Ma Tôn đã phải vắt kiệt sức lực của hàng nghìn thủ hạ để khai quật từ khắp các nẻo đường Tây Hoang theo lệnh của Diệp Phi.

Những mảnh xương trắng ấy, dưới sự điều khiển của ma lực cường đại, bắt đầu tự động lắp ghép lại với nhau. Chúng tạo thành một cái bệ cao sừng sững, nhấp nhô và sắc lẹm như những chiếc răng cưa của tử thần. Đây chính là Bạch Cốt Sơn – nền móng của Vạn Ma Điện.

“Hắc Quy, đưa Hắc Diệu Thạch lên!” Diệp Phi ra lệnh.

Hắc Quy Ma Tôn, giờ đây trông tiều tụy hơn hẳn, lão không dám chậm trễ nửa nhịp, vội vàng phất tay. Từng đoàn phi chu lơ lửng chở đầy những khối đá đen bóng loáng, mang theo luồng năng lượng hắc ám lạnh lẽo, bắt đầu đổ xuống đỉnh núi xương trắng.

Diệp Phi lật tay, một ngọn lửa màu tím sẫm — Cửu U Ma Hỏa — bùng lên từ lòng bàn tay hắn. Hắn vung tay ném ngọn lửa vào đống Hắc Diệu Thạch.

“Uỳnh!”

Một cột lửa đen tím cao hàng trăm trượng bốc lên trời. Sức nóng từ ma hỏa không hề làm tan chảy đá theo cách thông thường, mà là tôi luyện, nung nấu những khối đá ấy cùng với đống xương trắng bên dưới, biến chúng thành một thể thống nhất.

Mặc Ly đứng phía dưới, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái. Cậu thấy chủ nhân của mình đang thực hiện một hành động mà ngay cả những vị đại năng Hóa Thần kỳ cũng khó lòng làm nổi: kiến tạo một tòa thành chỉ trong nháy mắt.

Trong ngọn lửa bập bùng, hình dáng của một cung điện bắt đầu hiện ra. Nó không mang vẻ tráng lệ, lộng lẫy như những tiên môn của giới tu chân, mà là một sự uy nghiêm, bá đạo và đầy rẫy sự đè nén. Tường thành cao ngất được xây dựng từ Hắc Diệu Thạch tinh thuần nhất, bên trên chạm khắc những hoa văn ma đạo cổ xưa, cứ mỗi lần ánh sáng tím lướt qua, những hoa văn ấy lại như những con mắt của ác quỷ đang nhắm mở.

Bốn cột trụ lớn nằm ở bốn góc điện, mỗi cột được quấn quanh bởi những sợi xích đen to bằng bắp đùi người trưởng thành, gắn liền với bốn đầu lâu của yêu thú cấp cao. Tiếng rên rỉ của gió lùa qua những kẽ hở tạo thành một loại âm nhạc tang tóc, khiến bất cứ kẻ nào tâm chí không kiên định đều sẽ lập tức tẩu hỏa nhập ma.

“Thái Cực Nghịch Chuyển, tụ linh hóa sát!”

Diệp Phi hét lớn, hai tay ấn quyết nhanh như chớp. Thiên địa linh khí mỏng manh của Tây Hoang đột nhiên bị một sức hút vô hình cưỡng ép kéo đến. Nhưng thay vì để linh khí ấy thanh khiết, công pháp của hắn lại nghịch chuyển chúng, biến linh khí thành hắc ám ma năng hung hãn nhất, rót thẳng vào trung tâm của điện.

Mặt đất lại rung lên một lần nữa. Một tòa tháp cao vút mọc lên ngay phía sau cung điện chính, đỉnh tháp là một khối pha lê tím khổng lồ, không ngừng phóng ra những tia sét màu đen đánh vào không gian xung quanh, tạo thành một màng chắn bảo vệ bán cầu, bao phủ toàn bộ Vạn Ma Điện.

Khi ngọn lửa Cửu U lịm dần, tòa kiến trúc đồ sộ hiện ra hoàn chỉnh dưới ánh trăng vừa lên. Nó sừng sững trên đỉnh Bạch Cốt Sơn như một con quái thú đang ngủ say, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ nào dám xâm phạm.

Ngay trên cổng chính, ba chữ “VẠN MA ĐIỆN” được viết bằng máu của một loại đại yêu Hợp Thể kỳ (vốn là vật phẩm tích trữ từ kiếp trước của Diệp Phi). Ba chữ ấy toát ra một thứ kiếm ý nghẹt thở, khiến những ma tu đứng phía dưới đều cảm thấy cổ họng mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Diệp Phi từ trên cao từ từ hạ xuống, gót chân hắn chạm vào phiến đá đen bóng của quảng trường phía trước điện. Mỗi bước đi của hắn, ma khí dưới chân lại hóa thành một đóa sen đen, nở rộ rồi tàn héo ngay lập tức.

Hắc Quy Ma Tôn và Mặc Ly cùng lúc quỳ sụp xuống. Theo sau họ là hàng ngàn tu sĩ của Vạn Quy Quật cũ và những kẻ vất vưởng trong vùng vừa mới quy phục.

“Tham kiến Điện chủ! Chúc Điện chủ thần thông quảng đại, thọ cùng trời đất!”

Tiếng hô vang dội, lay động cả mây trời.

Diệp Phi đi qua đám đông đang quỳ lạy, sắc mặt không một chút gợn sóng. Hắn bước lên chín mươi chín bậc thang dẫn vào đại điện, nơi có một chiếc ghế được tạc từ một khối ngọc đen khổng lồ, hình dáng như một bàn tay quỷ đang ôm trọn lấy kẻ ngồi trên đó.

Hắn ngồi xuống.

Ngay khoảnh khắc đó, khí vận của Tây Hoang như bị xao động. Một tia ý chí của Thiên Đạo dường như cảm nhận được sự tồn tại nghịch thiên này, lôi điện trên tầng mây cao nhất bắt đầu ầm ì đe dọa. Diệp Phi ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu nóc điện, xuyên thấu tầng mây, nhìn thẳng vào thiên giới xa xôi.

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười đầy vẻ khiêu khích: “Sợ sao? Đây mới chỉ là sự bắt đầu của việc ta lấy lại những gì thuộc về mình.”

“Mặc Ly!”

Mặc Ly lập tức bước ra khỏi hàng, quỳ ngay chính giữa đại điện: “Có thuộc hạ!”

“Bắt đầu từ hôm nay, ngươi là Tổng quản của Vạn Ma Điện. Mở rộng địa bàn, kẻ nào không phục, sát vô xá. Nhưng nhớ kỹ, ta cần thuộc hạ có thực lực, không cần lũ rác rưởi chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. Kẻ nào gia nhập Ma Điện, phải chịu sự khống chế của ‘Ma Tâm Ấn’ của ta.”

Diệp Phi phất tay, hàng ngàn điểm sáng màu tím đen bay ra từ tay áo hắn, rơi thẳng vào giữa trán của những tu sĩ đang quỳ phía ngoài.

Hắc Quy Ma Tôn rùng mình khi cảm nhận được một luồng sức mạnh lạnh lẽo cắm rễ vào tận linh hồn mình. Từ nay về sau, chỉ cần Diệp Phi một ý niệm, lão sẽ hồn phi phách tán. Nhưng đồng thời, lão cũng kinh ngạc phát hiện ra tu vi của mình vốn đã đình trệ mấy trăm năm, nay bỗng dưng có dấu hiệu lung lay muốn đột phá nhờ vào luồng năng lượng hắc ám tinh thuần trong ấn ký đó.

“Hắc Quy, việc huấn luyện ‘Ma Vệ’ giao cho ngươi. Sau một tháng, ta muốn thấy mười vạn quân đủ sức càn quét Tây Hoang.”

“Tiểu nhân tuân lệnh! Chết cũng không từ!” Hắc Quy dập đầu, giờ đây trong lòng lão không chỉ có sự sợ hãi mà còn bắt đầu nhen nhóm một sự điên cuồng. Đi theo một vị chủ nhân như thế này, có lẽ việc xưng bá một phương không còn là giấc mơ nữa.

Trong ánh lửa lập lòe của đại điện, dáng vẻ của Diệp Phi cô độc mà cao ngạo. Hắn nhìn ra bên ngoài, qua cánh cổng rộng mở. Nơi đó, bóng tối đang bao trùm lấy thế gian, nhưng đối với hắn, đây mới chính là lúc mọi thứ bắt đầu sáng tỏ.

Phía sau đại điện, trong một mật thất yên tĩnh nhất, một mảnh gãy của Trảm Thiên Kiếm đang nằm lơ lửng, nó dường như cảm nhận được sự hiện diện của tòa thành mới này, bắt đầu phát ra những tiếng rung oanh鳴, hòa nhịp cùng nhịp đập trái tim của Diệp Phi.

Tòa thành đen, xương trắng, gió Tây Hoang và vị ma vương vừa thức tỉnh.

Mọi thứ đã sẵn sàng. Những kẻ ở Thánh Vực, những kẻ ở Thiên Đạo Minh, sớm muộn gì chúng cũng sẽ thấy hắc kỳ của Vạn Ma Điện che lấp bầu trời thanh tịnh của chúng.

Ma đạo tranh phong, không chỉ là tranh giành quyền lực, mà là tranh lấy một cái quyền được tồn tại, một cái quyền được nghênh chiến cùng vận mệnh.

Đêm đó, Tây Hoang không ngủ. Tiếng búa đập, tiếng gầm rú của yêu thú và tiếng ngâm tụng ma công vang vọng khắp mười phương tám hướng. Một thế lực mới đã cắm rễ, một trang sử đẫm máu vừa lật qua trang đầu tiên.

Dưới ánh trăng khuyết, Vạn Ma Điện uy nghi, lặng lẽ và tàn khốc, như một thanh kiếm đen ngỏm đang kề vào cổ của cả Thương Khung Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8