Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 51: Sứ Giả Thiên Đạo Minh**
**CHƯƠNG 51: SỨ GIẢ THIÊN ĐẠO MINH**
Gió ở Tây Hoang không bao giờ ngừng thổi. Nó không giống như ngọn gió mát lành của miền Đông hay sự buốt giá của phương Bắc, mà là những luồng phong đao mang theo cát sỏi tàn ác, cứa vào da thịt như muốn róc xương người lữ thứ. Giữa vùng đất bị Thiên đạo nguyền rủa này, tòa thành đen của Vạn Ma Điện sừng sững mọc lên như một chiếc răng nanh ác độc cắm thẳng vào yết hầu của trời xanh.
Trên những bức tường thành cao ngất được đúc bằng đá hắc thiết phối hợp với xương yêu thú cổ đại, những dải cờ đen thêu hình rồng lượn giữa hắc vụ bay phấp phới, phát ra tiếng phần phật sâm nhiên.
Hôm nay, không khí ở Vạn Ma Điện căng thẳng hơn thường lệ. Bởi vì, ở chân thành, một đạo hào quang vàng kim rực rỡ, chính khí lẫm liệt đang phá tan màn sương mù mờ ảo, ngang nhiên tiến về phía cổng chính. Đó là một chiếc phi chu được khảm ngọc bích lộng lẫy, phía trên cắm đại kỳ của Thiên Đạo Minh – thế lực thống trị Cửu Châu bấy lâu nay.
Trên đỉnh điện, Diệp Phi ngồi trên chiếc ngai xương trắng, một tay chống cằm, đôi mắt hắc trầm khép hờ như đang ngủ. Phía dưới, Hắc Quy Ma Tôn và Mặc Ly đứng hai bên, khí thế âm trầm bao phủ lấy toàn thân.
“Chủ thượng, chó săn của Kim Phù Đồ đã đến.” Hắc Quy Ma Tôn trầm giọng nói, trong mắt loé lên tia sáng tàn độc. Lão vừa đột phá lên một tầng tu vi nhỏ sau khi nhận được ấn ký ma lực của Diệp Phi, lúc này đang hăng máu vô cùng.
Diệp Phi không mở mắt, môi mỏng mấp máy: “Cho chúng vào. Ta muốn xem Kim Phù Đồ định diễn kịch gì.”
Tiếng cửa điện nặng nề mở ra.
Một đám người bước vào, dẫn đầu là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, mặc trường bào màu trắng thêu chỉ vàng tinh xảo, chân đi giày vân mây, tay cầm quạt giấy, khí chất tao nhã, tiên phong đạo cốt. Kẻ này tên gọi Thường Hạo, là một vị quản sự của Thiên Đạo Minh, đồng thời cũng là một trong những tay chân thân tín dưới trướng Thánh tử Kim Phù Đồ.
Ngay khi bước vào đại điện, Thường Hạo đã khẽ nhíu mày, đưa tay áo che mũi như thể mùi không khí ở đây làm hắn cảm thấy ghê tởm. Hắn nhìn lướt qua những bộ xương trắng làm trang trí xung quanh, trong mắt lộ rõ vẻ khinh thường của kẻ đứng ở bậc cao nhất nhìn xuống lũ sâu bọ trong vũng bùn.
“Diệp Phi là ai? Tại sao thấy sứ giả của Thánh tử mà không xuống nghênh đón?” Thường Hạo hất hàm hỏi, giọng điệu kiêu ngạo đến cực điểm.
Mặc Ly bước tới một bước, thanh hắc kiếm trên lưng rung oanh鸣, sát ý lạnh thấu xương lan tỏa: “Kẻ đứng trước mặt ngươi là Ma Chủ của Vạn Ma Điện. Ở đây, chỉ có quỳ xuống nghe lệnh, không có chuyện nghênh đón chó sủa.”
Thường Hạo biến sắc, định phát tác nhưng nhìn thấy sát ý ngút trời của Mặc Ly, hắn bỗng rùng mình một cái. Hắn nhận ra, thiếu niên trước mặt này tuổi đời rất trẻ nhưng hơi thở lại quỷ dị vô cùng, như một hố đen có thể nuốt chửng linh hồn hắn bất cứ lúc nào.
Hắn hừ lạnh một tiếng, không thèm chấp nhặt với Mặc Ly mà ngẩng đầu nhìn lên người đang ngồi trên ngai: “Diệp Phi, ta đến đây là để mang theo thánh dụ của Thánh tử Kim Phù Đồ. Ngươi hẳn là kẻ thức thời, đừng để sự ngông cuồng nhất thời hủy hoại con đường tu hành.”
Lúc này, Diệp Phi mới từ từ mở mắt. Trong khoảnh khắc ấy, Thường Hạo có cảm giác như cả đại điện rung chuyển, một đôi mắt sâu không thấy đáy dường như nhìn thấu tâm can hắn. Diệp Phi khẽ vẫy tay, một luồng sức mạnh vô hình đẩy Thường Hạo lùi lại ba bước.
“Nói.” Diệp Phi chỉ nhả ra một chữ duy nhất, ngắn gọn và lãnh liệt.
Thường Hạo nuốt nước miếng, cố giữ vững phong thái chính đạo, mở ra một bức cuộn vàng óng đầy rẫy linh lực:
“Thánh tử có lời: Tây Hoang vốn là đất dữ, chúng sinh lầm than. Diệp Phi ngươi tuy tu luyện ma công nhưng niệm tình ngươi từng có gốc rễ chính môn, Thánh tử muốn cho ngươi một cơ hội hối cải. Chỉ cần ngươi tự tay phá hủy Vạn Ma Điện, nộp ra toàn bộ ma bảo, dẫn theo thủ hạ đến trước Thiên Đạo Môn dập đầu tạ tội ba ngày ba đêm, Thánh tử sẽ ban cho ngươi chức ‘Phục Ma Chân Nhân’, được phép vào ngoại môn Thiên Đạo Tông tu hành để gột rửa ma tính.”
Hắn nói xong, gương mặt tràn đầy vẻ ban ơn: “Đây là phúc đức tổ tiên ngươi tích lại mấy đời mới có được. Hãy tạ ơn Thánh tử đi!”
Tiếng cười bỗng vang lên từ phía sau bức rèm lụa đỏ. Tô Nguyệt Thiềm chậm rãi bước ra, tà váy hồng y như lửa bao trùm lấy đường cong mê người. Nàng nở một nụ cười đầy châm biếm, đôi mắt tím nhìn Thường Hạo như nhìn một kẻ ngu xuẩn nhất thế gian.
“Phục Ma Chân Nhân? Vào ngoại môn để quét rác cho Kim Phù Đồ sao?” Nàng che miệng cười khẽ, thanh âm như tiếng chuông bạc nhưng lại mang theo hàn ý lạnh lẽo: “Chàng thấy sao, Ma Chủ của thiếp? Kim Phù Đồ kia dường như vẫn nghĩ chàng là đệ tử ngoại môn phế vật của Hỏa Long Tông ngày ấy nhỉ?”
Gương mặt Diệp Phi vẫn không có lấy một chút gợn sóng. Hắn nhìn bức cuộn vàng óng trong tay Thường Hạo, khẽ nhếch môi: “Kim Phù Đồ còn nói gì nữa không?”
Thường Hạo không nhận ra tử thần đang đến gần, vẫn huênh hoang: “Còn nữa! Thánh tử đặc biệt căn dặn, Thánh nữ Yêu tộc Tô Nguyệt Thiềm trốn theo ma đầu là điều thiên đạo không dung. Nếu nàng chịu quy thuận, tự nguyện dâng lên ‘Yêu Đan Bản Mệnh’ để Thánh tử tế luyện, Thánh tử có thể khai ân giữ lại cho nàng một mạng làm tì nữ.”
“Sát!”
Mặc Ly không đợi Diệp Phi ra lệnh, hắc kiếm trong tay đã tuốt vỏ một nửa. Sát khí bùng phát khiến mặt đất trong điện nứt toác.
“Khoan đã.” Diệp Phi nhạt nhẽo lên tiếng, ngăn Mặc Ly lại.
Thường Hạo tưởng Diệp Phi sợ hãi, cười ha hả: “Đúng thế, Ma Chủ phải biết điều. Mau quỳ xuống nhận lệnh đi!”
Diệp Phi chậm rãi đứng dậy khỏi ngai xương. Mỗi bước hắn hạ xuống, hắc khí xung quanh lại cô đặc thêm một phân, áp lực khủng khiếp đè nặng khiến Thường Hạo không thở nổi. Diệp Phi đi tới trước mặt tên sứ giả, bàn tay trắng trẻo nhưng đầy sức mạnh nắm lấy bức thánh dụ vàng óng kia.
“Nghịch Chuyển.”
Chỉ thấy một luồng hắc hỏa bùng lên từ tay Diệp Phi, bức thánh dụ đầy rẫy chính khí nhanh chóng bị nhuộm đen hoàn toàn, sau đó hóa thành tro bụi ngay trước mắt Thường Hạo.
“Ngươi… ngươi dám hủy thánh dụ của Thánh tử? Ngươi muốn phản nghịch sao?” Thường Hạo run rẩy chỉ tay vào Diệp Phi.
“Phản nghịch?” Diệp Phi nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một thi thể: “Kim Phù Đồ tính là cái gì? Ngay cả Thiên Đạo ta còn muốn nghịch chuyển, một con kiến hôi như hắn mà cũng đòi ta quy thuận?”
Hắn tiến sát vào tai Thường Hạo, giọng nói trầm thấp như tiếng quỷ thì thầm: “Hắn cử ngươi đến đây không phải để chiêu hàng đâu. Hắn thừa biết tính ta sẽ giết ngươi. Hắn chỉ muốn dùng cái chết của ngươi để có một lý danh chính ngôn thuận tập hợp quân đội vây quét Tây Hoang mà thôi.”
Thường Hạo trợn trừng mắt, đồng tử co rút lại: “Không… Thánh tử sẽ không…”
“Kim Phù Đồ là kẻ vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, hắn cần một quân cờ hy sinh. Và ngươi, chính là con cờ đó.” Diệp Phi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thường Hạo. “Hắn muốn xem phản ứng của ta, ta sẽ cho hắn một câu trả lời khó quên.”
Dứt lời, tay Diệp Phi khẽ bóp.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ gãy lìa vang lên khô khốc trong đại điện tĩnh lặng. Gương mặt Thường Hạo vẫn còn giữ nguyên biểu cảm kinh hãi tột độ, nhưng ánh sáng trong đôi mắt đã hoàn toàn lụi tắt. Thân xác hắn đổ sụp xuống như một đống bùn loãng.
Diệp Phi không liếc nhìn thi thể dù chỉ một lần, hắn nhìn sang Mặc Ly và Hắc Quy: “Đem đầu hắn chặt xuống, dùng hắc sâm vạn năm tẩm ướp cho thật tốt để không bị thối rữa.”
Hắn liếc về phía chân trời xa xôi, nơi Thánh Vực đang chìm trong ánh hào quang giả dối: “Đóng vào một chiếc hộp bằng xương đen, gửi ngược lại cho Kim Phù Đồ. Trên hộp hãy khắc tám chữ cho ta.”
“Chủ thượng muốn khắc chữ gì?” Hắc Quy cung kính hỏi.
Diệp Phi híp mắt, sát khí rung động chín tầng trời:
**“Càn khôn đã nghịch, chờ ngày trảm ngươi.”**
Tô Nguyệt Thiềm tiến tới, khoác lấy cánh tay hắn, mái tóc trắng dài xõa xuống: “Diệp Phi, gửi món quà này đi, nghĩa là chúng ta chính thức tuyên chiến với Thiên Đạo Minh. Vạn Ma Điện hiện tại vẫn chưa thể so bì với tích lũy vạn năm của bọn họ.”
Diệp Phi cúi xuống nhìn nàng, đôi mắt Ma Đế hiếm khi hiện lên một tia nhu hòa nhưng kiên định vô cùng: “Tích lũy vạn năm đó đều xây trên xương máu chúng sinh. Thứ mục nát ấy, ta chỉ cần một kiếm là đủ để chặt đứt.”
Hắn xoay người nhìn ra đại sảnh. Những tu sĩ ma đạo đang quỳ bên ngoài đồng loạt dập đầu, tiếng hô vang trời:
“Ma Chủ vạn tuế! Nghịch chuyển càn khôn! Ma đạo thống nhất!”
Gió Tây Hoang thổi mạnh hơn, dường như cảm nhận được cuộc đại chiến sắp tới. Những linh hồn gào thét trong không trung, hòa cùng tiếng trống trận từ sâu trong Vạn Ma Điện.
Ba ngày sau.
Tại quảng trường lớn nhất của Thánh Vực, giữa hàng ngàn tu sĩ chính đạo đang tụ họp để nghe Kim Phù Đồ giảng đạo, một chiếc phi chu rách nát của Thiên Đạo Minh không người lái bỗng nhiên bay tới, lao thẳng xuống trung tâm quảng trường.
Một chiếc hộp gỗ đen làm từ xương người lăn ra.
Giữa đám đông đang hoang mang, chiếc hộp bật mở. Cái đầu của Thường Hạo lăn ra, khuôn mặt vặn vẹo trong sự kinh hãi, ngay bên cạnh là tám chữ đỏ thẫm rỉ máu khắc trên nắp hộp.
Kim Phù Đồ, lúc này đang ngồi trên đài cao dát vàng, khuôn mặt vốn dĩ bình thản như mặt nước bỗng nhiên co giật nhẹ một cái. Đôi mắt hắn trở nên cực kỳ âm trầm, khí tức cuồng bạo xung quanh bùng phát khiến tất cả những tu sĩ gần đó phải kinh hoàng lui lại.
“Diệp… Phi…”
Hắn rít qua kẽ răng tên của kẻ thù. Một ngàn năm trước, hắn đã giết chết kẻ này một lần. Một ngàn năm sau, con quái vật ấy đã bò lên từ cõi chết để gieo rắc cơn ác mộng vào tận tâm can hắn.
Chiến hỏa giữa Tiên và Ma, sau một ngàn năm im hơi lặng tiếng, cuối cùng đã chính thức bùng nổ chỉ bằng một cái đầu sứ giả. Cả Thương Khung Giới rúng động, bắt đầu bước vào một thời đại mới – thời đại của sự nghịch chuyển.