Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 52: Liễu Như Yên Hoài Nghi**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:26:23 | Lượt xem: 2

Đỉnh Thiên Tuyết quanh năm sương mù bao phủ, những bông tuyết tinh khôi như lông vũ chầm chậm rơi xuống mái ngói cong vút của Dao Trì điện, phủ lên vạn vật một lớp bạc mờ ảo, thanh khiết đến cực hạn. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài tiên gia thoát tục ấy, không khí bên trong nội điện lúc này lại đóng băng đến mức nghẹt thở.

Liễu Như Yên ngồi bên cửa sổ, bàn tay trắng nõn như ngọc tạc khẽ run lên khi cầm lấy bản tin mật gửi từ Thiên Đạo Minh. Nàng mặc một chiếc trường bào màu xanh nhạt, mái tóc dài như thác đổ được búi đơn giản bằng một thanh ngọc trâm, đôi mắt phượng vốn dĩ chứa đựng cả một bầu trời sao giờ đây lại mông lung, lộ ra một tia bất an khó lòng che giấu.

Sự kiện cái đầu của Thường Hạo được gửi tới quảng trường Thánh Vực đã làm chấn động toàn bộ cửu giới. Một đại cao thủ Nguyên Anh kỳ, trưởng lão ngoại vụ của Thiên Đạo Minh, lại bị giết một cách lặng lẽ rồi bêu đầu giữa ban ngày ban mặt. Điều khiến người ta kinh hoàng hơn không phải là cái chết của Thường Hạo, mà là tám chữ máu lưu lại trên nắp hộp:

“Cửu U Ma Đế – Trở về trả nợ.”

“Lạc Vân Tiêu… là ngươi sao?” Liễu Như Yên khẽ lẩm bẩm, hơi thở nàng trở nên dồn dập.

Cái tên đó từ lâu đã trở thành một cấm kỵ trong lòng nàng. Một ngàn năm trước, tại đỉnh Trảm Thần, chính tay nàng đã đâm nhát kiếm chí mạng vào trái tim hắn, ngay vào lúc hắn đang suy kiệt nhất sau khi chống chọi với thiên kiếp. Nàng vẫn còn nhớ rõ ánh mắt của hắn lúc đó – không phải là sự hận thù điên cuồng, mà là một sự thất vọng sâu sắc đến thấu xương, một ánh nhìn thản nhiên như đã thấu tỏ tất thảy sự bỉ ổi của nhân gian.

Nàng đứng dậy, bước nhanh tới một chiếc gương đồng cổ kính treo giữa phòng. Trong gương là khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành, một tiên tử đứng đầu Dao Trì Thánh Địa, được vạn người tôn sùng. Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt mình, Liễu Như Yên dường như thấy lại một thiếu nữ thực dụng vạn năm trước, kẻ đã vì một lời hứa hẹn về đỉnh cao tu vi mà phản bội lại người yêu thương mình nhất.

“Bẩm báo Tiên tử, người của Thiên Đạo Minh đã đến, đang chờ ở sảnh ngoài.”

Tiếng nói của nữ đệ tử bên ngoài cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Liễu Như Yên hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ lạnh lùng kiêu sa thường ngày, khẽ đáp: “Cho vào.”

Người bước vào là một thanh niên mặc chiến giáp hoàng kim, trên ngực thêu hình thái dương rực rỡ – chính là thân tín của Kim Phù Đồ. Hắn cung kính quỳ một gối, dâng lên một mảnh ký ức tinh thạch.

“Khởi bẩm Liễu tiên tử, Thánh tử lệnh cho thuộc hạ mang thứ này tới. Ngài nói, trong số tất cả mọi người, chỉ có tiên tử là người hiểu rõ ‘kẻ kia’ nhất. Xin tiên tử hãy xem xét kỹ lưỡng những dấu vết trên thi thể của Thường Hạo trưởng lão.”

Liễu Như Yên nhận lấy tinh thạch, thần thức khẽ động, một màn ánh sáng hiện ra giữa không trung. Đó là hình ảnh cái đầu của Thường Hạo và những vết thương trên cổ. Nàng nhìn chằm chằm vào vết chém. Đường kiếm dứt khoát, không một chút dư thừa, khí tức hắc ám còn sót lại mang theo một sự lạnh lẽo cực độ, như thể nó đến từ chín tầng địa ngục sâu nhất.

Đặc biệt, tại vết cắt, có một luồng kiếm ý nhàn nhạt đang không ngừng tàn phá những sợi linh cốt còn sót lại. Thứ kiếm ý ấy không cuồng bạo như hỏa, không sắc bén như kim, mà nó u uất, qu quẩn, như một bóng ma không bao giờ tan biến.

*Vô Định Kiếm Ý!*

Đồng tử Liễu Như Yên co rụt lại. Toàn bộ cơ thể nàng cứng đờ. Một ngàn năm trước, Lạc Vân Tiêu chính là kẻ duy nhất trên đời luyện thành Vô Định Kiếm Ý – một loại ý cảnh đi ngược lại với quy luật tự nhiên, biến không thành có, biến thực thành hư.

Nàng xua tay ra hiệu cho tên hộ vệ lui ra. Khi căn phòng chỉ còn lại một mình, Liễu Như Yên không kìm lòng được mà lùi lại mấy bước, ngã ngồi xuống ghế đá.

“Không thể nào… Hắn đã thần hình câu diệt, linh hồn đã bị Thiên Đạo Thôn Phệ Trận nghiền nát dưới sự chứng kiến của Kim Phù Đồ và ta. Làm sao có thể trọng sinh?”

Nàng bắt đầu lùng sục trong ký ức về tất cả những thông tin gần đây liên quan đến Vạn Ma Điện. Chủ nhân của nơi đó tên là Diệp Phi – một kẻ khởi đầu từ vị thế đệ tử phế vật của Hỏa Long Tông, một tông môn hạng ba. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, kẻ tên Diệp Phi này đã quật khởi như một ngôi sao chổi, phá vỡ mọi quy luật thăng cấp bình thường.

Liễu Như Yên nhớ lại lần mình đến Hỏa Long Tông làm giám khảo không lâu trước đó. Lúc ấy, nàng đã cảm nhận được một luồng ánh mắt lạnh lẽo từ đám đệ tử ngoại môn nhìn về phía mình. Khi nàng nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên gầy gò, cúi đầu lầm lũi giữa đám đông. Lúc đó nàng chỉ cho rằng đó là sự oán hận của một kẻ thấp hèn đối với cường giả, nên đã không mấy bận tâm.

Bây giờ nghĩ lại, sự im lặng của thiếu niên ấy đáng sợ đến nhường nào. Nó không phải là sự hèn nhát, mà là sự nhẫn nhịn của một con mãnh hổ đang thu nanh vuốt để chờ thời cơ vồ mồi.

“Diệp Phi… Lạc Vân Tiêu…” Liễu Như Yên siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm vào da thịt, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi.

Nàng lập tức đứng dậy, tiến về phía mật thất sâu nhất của Dao Trì Thánh Địa – nơi lưu giữ “Thiên Cơ Kính”. Đây là báu vật trấn phái có thể soi thấu căn nguyên linh hồn của một người, dù kẻ đó có luân hồi chuyển thế hay dùng bí thuật đổi mặt, cũng khó lòng qua mắt được gương thần.

Bước vào mật thất, không gian nồng đậm linh khí hòa quyện với mùi trầm hương cổ kính. Liễu Như Yên đứng trước chiếc gương đá cao hơn một trượng, hai tay kết ấn, linh lực Nguyên Anh hậu kỳ tràn ra như đại dương, rót thẳng vào tâm gương.

“Thiên địa vô cực, vạn pháp quy nguyên. Soi thấu quá khứ, hiện ra căn nguyên!”

Mặt gương rung chuyển kịch liệt, hình ảnh bắt đầu mờ ảo rồi dần dần hiện ra hình bóng của một thanh niên hắc bào đứng trên đỉnh núi cao giữa vùng Tây Hoang. Đó là Diệp Phi. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, trên trán có một vết sẹo mờ hình tia sét.

Đúng lúc Liễu Như Yên định vận dụng toàn bộ pháp lực để nhìn thấu linh hồn bên trong cơ thể ấy, thì bỗng nhiên, bóng hình Diệp Phi trong gương từ từ quay đầu lại.

Hắn như thể xuyên qua không gian và thời gian, xuyên qua cả mặt gương thần báu vật của Dao Trì, nhìn thẳng vào mắt nàng. Một nụ cười nhạt, đầy vẻ giễu cợt và sát khí lạnh lẽo hiện lên trên môi hắn.

*Xoảng!*

Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt kính Thiên Cơ Kính xuất hiện những vết nứt chằng chịt rồi vỡ vụn thành ngàn mảnh. Liễu Như Yên bị phản phệ, ngực thắt lại, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Hắn phát hiện ra mình đang theo dõi…” Nàng run rẩy thì thầm. “Cái nụ cười đó… chính là hắn. Không sai được. Ánh mắt đó, nụ cười đó, ngay cả Kim Phù Đồ cũng không bao giờ có được sự ngạo nghễ coi thường chúng sinh đến thế.”

Nỗi sợ hãi vốn dĩ chỉ là một mầm mống nhỏ nhoi giờ đây đã lớn mạnh thành một bóng ma bao trùm lấy tâm trí nàng. Nếu Diệp Phi thực sự là Lạc Vân Tiêu trọng sinh, vậy thì mục đích của hắn là gì?

Trả nợ.

Tám chữ máu kia không chỉ dành cho Thiên Đạo Minh, mà là dành cho cả nàng.

Trong đầu nàng chợt hiện lên kế hoạch “Tế Đàn Càn Khôn” mà Kim Phù Đồ đang bí mật chuẩn bị. Kim Phù Đồ muốn dùng sinh mạng của hàng triệu tu sĩ và dân thường để bồi dưỡng khí vận, giúp hắn phá tan xiềng xích của Thương Khung Giới để phi thăng thành Thần. Trong kế hoạch đó, nàng là một phần không thể thiếu – nàng là “lò luyện” linh hồn giúp Kim Phù Đồ dung hòa năng lượng. Nàng vẫn hằng tin rằng mình đang hiến dâng vì đại nghĩa, vì con đường tu tiên cao nhất.

Thế nhưng, lời cảnh báo của Diệp Phi tại Dao Trì hôm đó (trong ký ức thông tin nàng thu thập được) lại vang vọng: *“Ngụy quân tử thường khoác áo thánh nhân, kẻ thật tâm lại bị coi là ma quỷ.”*

Liễu Như Yên cảm thấy lạnh người. Kim Phù Đồ thực sự yêu nàng, hay chỉ coi nàng là một quân cờ quý giá để phi thăng? Vạn năm trước, nàng chọn Kim Phù Đồ vì hắn là đại diện cho chính nghĩa, cho sự hào quang. Lạc Vân Tiêu khi đó tuy mạnh mẽ nhưng lại quá cuồng vọng, đi ngược lại với ý chí của các đại tông môn. Nàng đã chọn bên thắng cuộc.

Nhưng giờ đây, bên thắng cuộc ấy dường như đang dần sụp đổ.

Đúng lúc này, không gian trong mật thất vặn vẹo, một luồng hào quang vàng kim rực rỡ xuất hiện. Kim Phù Đồ với dáng vẻ tiên phong đạo cốt bước ra từ hư không. Hắn mặc trường bào thêu kim tuyến, hào quang vây quanh, trông không khác gì một vị thiên thần giáng thế.

“Như Yên, nàng sao lại để mình bị thương thế này?” Kim Phù Đồ bước tới, đưa tay định chạm vào vai nàng, giọng điệu đầy vẻ quan tâm ấm áp.

Liễu Như Yên theo bản năng hơi nghiêng người tránh né, khiến bàn tay Kim Phù Đồ dừng lại giữa không trung. Một tia âm trầm thoáng qua đôi mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng nụ cười hòa ái.

“Ta vừa xem Thiên Cơ Kính… nhưng nó đã vỡ.” Liễu Như Yên nói, cố giữ giọng mình bình tĩnh. “Kim lang, chàng thực sự nghĩ kẻ tên Diệp Phi đó chỉ là một ma tu tầm thường sao? Kiếm ý của hắn, thủ đoạn của hắn… rất giống với Lạc Vân Tiêu.”

Kim Phù Đồ cười nhẹ, điềm nhiên ngồi xuống bên cạnh: “Như Yên, nàng quá lo lắng rồi. Một kẻ đã bị chúng ta nghiền nát nguyên thần, làm sao có thể quay lại? Huống hồ, trời đất hiện nay do Thiên Đạo Minh cai quản, khí vận đều nằm trong tay ta. Cho dù hắn thực sự là hồn ma bóng quế của Lạc Vân Tiêu quay về, ta cũng sẽ khiến hắn chết thêm một lần nữa, triệt để hơn lần trước.”

Hắn đứng dậy, nhìn vào những mảnh vỡ của gương thần, giọng nói bỗng trở nên lạnh lẽo: “Thường Hạo chết chỉ là vì hắn quá chủ quan. Ta đã điều động ba vị Thái Thượng trưởng lão dẫn theo Thiên Đạo Vệ bao vây Tây Hoang. Cho dù Vạn Ma Điện có là hang cọp đầm rồng, ta cũng sẽ san bằng nó trong vòng mười ngày tới.”

Liễu Như Yên nhìn tấm lưng của Kim Phù Đồ, cảm thấy một sự xa lạ chưa từng có.

“Nhưng chàng không thấy sao? Hắn cố tình gửi đầu Thường Hạo đến để khiêu khích chàng, để thu hút sự chú ý của toàn thiên hạ. Hắn đang dẫn dụ chúng ta vào một cái bẫy.”

Kim Phù Đồ quay lại, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong: “Như Yên! Nàng đã quên chúng ta đã đi đến bước này như thế nào sao? Thiên Đạo Minh không thể bị một tên ma đầu mới nổi làm cho sợ hãi. Nếu ta rút lui, cái danh ‘Thiên mệnh chi tử’ của ta sẽ thành trò cười. Kế hoạch Tế Đàn đã bắt đầu, không ai có thể ngăn cản ta, dù là Ma Đế hay Thiên Đế!”

Nói đoạn, Kim Phù Đồ phất tay áo bỏ đi, để lại một luồng uy áp nặng nề khiến Liễu Như Yên khó thở.

Khi bóng dáng hắn hoàn toàn biến mất, nàng mới chậm rãi quỳ xuống giữa những mảnh vỡ lấp lánh của gương thần. Sự hoài nghi trong nàng không những không vơi đi mà càng trở nên sâu sắc. Nàng chợt nhận ra mình đang bị kẹp giữa hai thế lực kinh khủng nhất thế giới này. Một bên là vị hôn phu với tham vọng điên cuồng, sẵn sàng hiến tế chúng sinh; một bên là người tình cũ trở về từ cõi chết với trái tim chứa đầy thù hận.

“Nếu hắn thực sự là Lạc Vân Tiêu… thì mục tiêu của hắn không chỉ là Thiên Đạo Minh.”

Liễu Như Yên run rẩy chạm vào vết thương nơi trái tim mình. Nơi đó, vào đêm vạn năm trước, sau khi giết Lạc Vân Tiêu, nàng cũng đã tự thề với bản thân rằng sẽ không bao giờ hối hận. Nhưng hôm nay, vết thương tâm linh ấy bỗng nhiên đau nhức nhối như vừa bị ai đó rạch ra một lần nữa.

Nàng đứng dậy, đôi mắt hiện lên một sự quyết tuyệt. Nàng không thể ngồi chờ chết. Nếu Kim Phù Đồ chỉ quan tâm đến danh tiếng và kế hoạch của hắn, nàng sẽ phải tự mình điều tra sự thật về Diệp Phi.

Nàng lấy ra một chiếc phù chú bí truyền của Dao Trì – “Ảnh Phù”. Đây là thứ cho phép người sử dụng tách một phần thần hồn để đi do thám mà không bị phát hiện bởi bất kỳ cấm chế nào, ngoại trừ những kẻ có linh giác cấp bậc Hóa Thần trở lên.

“Ta phải đến Tây Hoang.”

Liễu Như Yên biết mình đang đánh cược cả mạng sống và danh dự tiên tử của mình. Nhưng nỗi hoài nghi như một con sâu đục khoét tâm can nàng. Nàng cần một câu trả lời. Nàng cần nhìn tận mắt đôi mắt của Diệp Phi một lần nữa ở khoảng cách gần.

Trong lúc đó, tại một góc tối của mật thất, một đốm sáng nhỏ màu tím nhạt khẽ lóe lên rồi biến mất. Đó là bí thuật của Tô Nguyệt Thiềm – người đã bí mật gài bẫy và giám sát các đại nhân vật của chính đạo từ lâu.

Tại Vạn Ma Điện, giữa vùng hoang mạc khô cằn của Tây Hoang, Diệp Phi đang ngồi trên ngai vàng bằng xương trắng. Hắn đột ngột mở mắt, một tia sáng màu tím pha lẫn đen sẫm lóe qua.

“Cá đã cắn câu.”

Diệp Phi khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn mang theo sự cô tịch của nghìn năm và sự tàn khốc của một kẻ đã nếm trải đủ đắng cay của sự phản bội.

Tô Nguyệt Thiềm từ trong bóng tối bước ra, dáng vẻ mê hoặc với tà áo đỏ rực: “Liễu Như Yên đã dùng Ảnh Phù để bí mật tiến về phía này. Ma Chủ, ngươi muốn ta giết nàng ta ngay trên đường, hay là…”

“Không cần.” Diệp Phi đứng dậy, thanh Trảm Thiên Kiếm dù vẫn còn những vết sứt sẹo nhưng đã bắt đầu phát ra tiếng reo hò khát máu. “Hãy để nàng ta đến. Ta muốn nàng ta được thấy tận mắt, cái thiên đạo mà nàng ta tôn thờ, cái kẻ mà nàng ta đã đánh đổi tất cả để theo đuổi, thực chất thối nát đến mức nào.”

Hắn bước ra ban công nhìn xuống hàng vạn ma đồ đang thao luyện phía dưới. Ma khí cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả ánh trăng tròn.

“Một ngàn năm trước, các người dùng ‘Chính Nghĩa’ để chôn cất ta. Một ngàn năm sau, ta sẽ dùng chính cái ‘Chính Nghĩa’ ấy để hỏa thiêu toàn bộ thiên hạ của các người.”

Gió Tây Hoang thổi tung mái tóc Diệp Phi. Trong bóng tối, bóng dáng của hắn chồng chéo với hình ảnh của Cửu U Ma Đế vĩ đại năm xưa, tạo thành một áp lực vô hình khiến ngay cả những đại yêu quái xung quanh cũng phải run sợ quỳ phục.

Cuộc điều tra của Liễu Như Yên chỉ mới bắt đầu, nhưng nàng không hề biết rằng, từng bước đi của nàng đều nằm trong bàn cờ mà Diệp Phi đã sắp đặt sẵn. Mỗi nghi ngờ, mỗi nỗi sợ của nàng chính là chất xúc tác để kế hoạch “Nghịch Chuyển Càn Khôn” đạt đến độ hoàn mỹ nhất.

Bão tố đang hình thành từ những điều nhỏ nhặt nhất, và đỉnh núi tuyết trắng xóa của Dao Trì, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ bị nhuộm đỏ bởi máu của những kẻ tự xưng là thần thánh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8