Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 53: Đột Kích Mỏ Linh Thạch**
Đêm ở Tây Hoang không bao giờ yên tĩnh hoàn toàn. Tiếng gió gào thét qua những vách đá khô cằn, âm vang như tiếng khóc của những linh hồn bị lãng quên trong cát bụi thời gian. Trên một đỉnh núi hẻo lánh, những dải mây đen kịt vờn quanh, che khuất ánh trăng bạc vốn dĩ đã nhợt nhạt của vùng đất cấm.
Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào thêu chỉ bạc lồng lộng trong gió. Gương mặt hắn được che phủ bởi một chiếc mặt nạ quỷ diện bằng đồng cổ, chỉ để lộ đôi mắt lạnh thấu xương, sâu thẳm như đầm lầy vĩnh hằng.
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, mang chút cợt nhả của Cửu U Lão Tổ vang lên:
"Tiểu tử, ngươi thật sự định động vào mạch mỏ Huyết Vân sao? Chỗ đó là huyết mạch của Hỏa Long Tông, lại có cả trận pháp của Thiên Đạo Minh trấn giữ. Nếu sơ sẩy, chúng ta sẽ bị một lũ ngụy quân tử bao vây đến chết đấy."
Diệp Phi khẽ nhếch môi, ánh mắt không chút dao động: "Lão già, ta đã nói rồi, muốn nghịch chuyển càn khôn, trước tiên phải làm rỗng túi tiền của chúng. Linh thạch của chính đạo, dùng để nuôi ma công của ta là thích hợp nhất."
Ngay phía sau hắn, một thiếu niên lầm lì với sát khí lượn lờ quanh thân – Mặc Ly, đang quỳ một gối, tay siết chặt thanh đại đao đen kịt.
"Chủ thượng, một ngàn ảnh vệ đã sẵn sàng. Chỉ chờ lệnh của ngài, mạch mỏ Huyết Vân sẽ thuộc về Vạn Ma Điện."
Diệp Phi khẽ gật đầu, tầm mắt hướng về phía thung lũng xa xôi, nơi ánh sáng từ những viên linh thạch chưa khai thác hắt lên trời một quầng sáng màu đỏ hồng kỳ ảo. Đó chính là mỏ linh thạch Huyết Vân – nguồn tài nguyên nuôi sống phân nửa hệ thống phòng ngự phía Tây của Hỏa Long Tông.
"Hỏa Long Tông… Liễu Như Yên… những thứ các ngươi nợ ta, hôm nay sẽ lấy lãi từ đây."
…
Tại doanh trại canh gác mạch mỏ, không khí vẫn mang vẻ yên bình giả tạo. Triệu Thiết – một chấp sự ngoại môn của Hỏa Long Tông với tu vi Trúc Cơ tầng thứ chín, đang thong dong ngồi nhấm nháp linh trà trong trướng chính.
"Bẩm báo chấp sự, hôm nay lượng linh thạch khai thác được tăng thêm mười phần trăm so với tháng trước." Một đệ tử trẻ tuổi hăm hở vào báo cáo.
Triệu Thiết cười ha hả, vuốt chòm râu dê: "Tốt lắm! Có chỗ linh thạch này, qua mấy ngày nữa Thánh tử Kim Phù Đồ tới tuần tra, chúng ta chắc chắn sẽ được trọng thưởng. Chỉ cần Thánh tử vui lòng, việc ta thăng lên làm nội môn trưởng lão chỉ là chuyện sớm muộn."
Tên đệ tử nịnh nọt: "Chấp sự uy vũ! Ở vùng biên thùy này, ai mà dám đụng vào Hỏa Long Tông chúng ta? Huống hồ Thiên Đạo Minh còn bố trí 'Tứ Tượng Trấn Ma Trận', cho dù là ma đầu cấp bậc Ma Anh đến cũng phải nuốt hận."
Nụ cười trên mặt Triệu Thiết còn chưa kịp tắt thì một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột vang lên. Mặt đất rung chuyển dữ dội, khiến chén linh trà trên tay lão vỡ tan tành.
"Chuyện gì thế này?!" Triệu Thiết hốt hoảng lao ra ngoài.
Đập vào mắt lão là một cảnh tượng kinh hoàng. Bầu trời vốn tối đen giờ đây bị xé toạc bởi hàng ngàn tia sét màu tím thẫm. 'Tứ Tượng Trấn Ma Trận' mà lão hãnh diện, giờ đây đang nứt vỡ dưới một áp lực khủng khiếp từ trên cao giáng xuống.
Trên hư không, một bóng người mặc hắc bào đang bước đi thong dong giữa không trung, mỗi bước chân rơi xuống đều khiến không gian xung quanh chấn động. Khí tức của kẻ đó không hẳn là ma khí thuần túy, mà là một loại năng lượng kỳ lạ, hỗn tạp nhưng lại cực kỳ áp chế, khiến linh khí trong cơ thể các đệ tử Hỏa Long Tông bị đình trệ.
"Kẻ nào dám cả gan tấn công Hỏa Long Tông?!" Triệu Thiết gào lên, dù đôi chân lão đang không tự chủ được mà run rẩy.
Diệp Phi nhìn xuống, ánh mắt qua khe mặt nạ hiện rõ sự khinh miệt. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ vung tay.
"Sát!"
Tiếng hô vang dội từ bóng tối quanh thung lũng. Một ngàn ma tu của Vạn Ma Điện như những bóng ma từ địa ngục lao ra. Mặc Ly dẫn đầu, hắn hóa thành một luồng hắc phong, thanh đại đao trong tay vung lên một vòng bán nguyệt, mang theo tiếng gào khóc của hàng ngàn linh hồn.
"Thiên Ma Thể – Phá Quân!"
Chỉ trong một nhịp thở, hàng rào phòng ngự vòng ngoài của Hỏa Long Tông bị nghiền nát. Mặc Ly như một con sói điên lọt vào bầy cừu, mỗi nhát đao đưa ra là một vệt máu đỏ tươi bắn tung tóe. Những đệ tử chính đạo vốn quen hưởng thụ sự cung phụng, chưa bao giờ nếm trải chiến đấu tàn khốc thực sự, nhanh chóng tan rã, tiếng khóc than vang vọng cả thung lũng.
Triệu Thiết nhìn thấy tình cảnh đó thì đỏ mắt, lão rút ra một thanh kiếm lửa, gầm lên: "Yêu ma láo xược! Xem 'Hỏa Long Phiên Thiên' của ta đây!"
Lão tích tụ toàn bộ tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, biến linh lực thành một con hỏa long dài mười trượng, rống lên một tiếng rồi lao về phía hắc bào nhân trên không trung.
Diệp Phi vẫn đứng im, tay phải khẽ chạm vào chuôi thanh kiếm gãy – Trảm Thiên Kiếm.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên – Thuận nghịch luân hồi."
Hắn khẽ khẽ thốt lên bốn chữ. Đột ngột, con hỏa long đang cuồng bạo lao tới bỗng khựng lại giữa hư không. Một cảnh tượng khó tin xảy ra: ngọn lửa đỏ rực bắt đầu bị sắc đen nuốt chửng, nhiệt độ cực nóng chuyển hóa thành cái lạnh thấu xương của ma khí trong nháy mắt.
"Cái gì?! Chuyển hóa linh lực của ta?" Triệu Thiết thất thanh.
Con rồng lửa lúc này đã hoàn toàn hóa thành hắc long mang theo nguyền rủa của ma giới, nó quay ngược đầu lại, lao thẳng về phía chủ nhân cũ với tốc độ còn nhanh hơn lúc trước.
"Bùm!"
Triệu Thiết bị chính chiêu thức của mình đánh văng đi hàng chục trượng, ngực lõm xuống một mảng lớn, máu tươi trào ra không ngừng. Lão nằm thoi thóp trên nền đất, nhìn hắc bào nhân đang từ từ hạ xuống trước mặt mình.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Ma giới… không thể có loại công pháp này…"
Diệp Phi đứng trước mặt lão, thanh Trảm Thiên Kiếm gãy chỉ thẳng vào yết hầu Triệu Thiết. Hắn khàn giọng nói, âm thanh như phát ra từ cửu u: "Trong mắt các ngươi, chính nghĩa là gì? Là dùng linh thạch của vạn dân để cung phụng cho thói xa hoa của những kẻ như Kim Phù Đồ sao? Là dùng xương máu của những thợ mỏ tán tu để xây dựng nên cái gọi là thiên đạo thái bình?"
Triệu Thiết đồng tử co rụt lại, lão cảm thấy sự quen thuộc đến đáng sợ trong lời nói này, nhưng không kịp nghĩ ra gì thêm thì một luồng kiếm ý hắc ám đã xuyên thấu cổ họng.
"Thu dọn chiến trường, khuân hết linh thạch đi!" Diệp Phi lạnh lùng ra lệnh.
Ở một góc tối của mạch mỏ, Tô Nguyệt Thiềm với tà váy đỏ rực xuất hiện như một đóa hồng yêu mị. Nàng nhìn lướt qua núi linh thạch đang được thuộc hạ của Vạn Ma Điện chuyển đi, khẽ cười:
"Ma Chủ thật là nhẫn tâm, chỉ trong chưa đầy nửa canh giờ đã xóa sổ cả một cứ điểm của Hỏa Long Tông. Tin này mà truyền đến tai Liễu Như Yên, chắc nàng ta sẽ tái mặt vì lo sợ đấy."
Diệp Phi thu kiếm, ma khí quanh thân dần thu liễm vào trong cơ thể, trở về trạng thái trầm mặc như trước. "Nàng ta có sợ hay không không quan trọng. Quan trọng là mạch linh thạch này sẽ cung cấp đủ tài nguyên cho Vạn Ma Điện trong vòng ba tháng tới. Mặc Ly, dọn dẹp dấu vết cho kỹ, ta muốn thiên hạ nghĩ rằng đây là một vụ thanh trừng nội bộ hoặc do tà tu hoang dã làm."
"Tuân mệnh!" Mặc Ly cung kính đáp, trên người hắn vẫn còn dính máu của kẻ thù nhưng đôi mắt lại sáng quắc sự sùng bái dành cho Diệp Phi.
Diệp Phi nhìn xuống những thợ mỏ tán tu đang co rúm lại vì sợ hãi ở góc hầm mỏ. Họ là những người bị Hỏa Long Tông bắt bóc lột để đào đá đêm ngày.
Hắn khẽ búng tay, một túi nhỏ linh thạch vụn rơi xuống trước mặt họ.
"Lấy thứ này đi, trốn sâu vào rừng. Nếu gặp người của Vạn Ma Điện, đưa ra ký hiệu này, các ngươi sẽ được bảo vệ."
Đám thợ mỏ ngơ ngác nhìn túi linh thạch rồi nhìn bóng lưng của "Ma đầu" hắc bào đang từ từ biến mất vào màn đêm. Họ không hiểu, tại sao một kẻ sát phạt tàn độc như vậy lại rủ lòng thương cho hạng sâu kiến như họ?
Trên không trung, Cửu U Lão Tổ chậc lưỡi: "Tiểu tử, ngươi vẫn còn mềm lòng quá. Làm ma thì phải triệt để, cho bọn chúng tiền làm gì?"
Diệp Phi không nhìn lại, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng tham vọng lớn lao: "Lão già, ngươi không hiểu. Chính đạo thắng là nhờ lòng người, nhưng là lòng người bị lừa dối. Ta muốn thắng bằng lòng người của sự thật. Ta muốn gieo rắc một mầm mống rằng: Ma đạo của Diệp Phi, so với Tiên đạo của Kim Phù Đồ, còn giống người hơn gấp vạn lần."
Phía sau hắn, thung lũng Huyết Vân khói lửa ngập trời. Toàn bộ tài nguyên tích lũy hàng năm trời của Hỏa Long Tông đã bị lấy đi sạch sớt. Đây mới chỉ là bước khởi đầu của sự trả thù.
Dưới màn đêm mịt mù của Tây Hoang, Vạn Ma Điện đang âm thầm tích lũy sức mạnh, chờ đợi một ngày không xa, cái gọi là Càn Khôn này sẽ bị lật ngược hoàn toàn.
Trên đường trở về đại điện, Tô Nguyệt Thiềm áp sát lại gần Diệp Phi, hơi thở nàng mang theo mùi hương của linh hoa nhưng ánh mắt lại sắc sảo vô cùng: "Ma Chủ, nghe nói Liễu Như Yên đang đến gần vùng này để điều tra về các ma tu ngoại lai. Nàng ta mang theo một tấm 'Hỗn Nguyên Kính', có thể chiếu thấu nguyên hồn của mọi sinh linh. Ngài có sợ mình bị lộ thân phận không?"
Bước chân Diệp Phi không dừng lại, giọng hắn vang lên giữa gió ngàn:
"Nàng ta muốn nhìn thấy gì, ta sẽ cho nàng ta nhìn thấy cái đó. Càn khôn đã nghịch, ngay cả tấm gương thần thánh nhất cũng sẽ phải phủ mờ."
Phía chân trời xa xa, một ánh bình minh mờ mịt bắt đầu ló dạng, báo hiệu một ngày mới với những bão táp kinh hoàng sắp sửa quét qua toàn bộ Thương Khung Giới. Đột kích mỏ linh thạch mới chỉ là phát súng lệnh đầu tiên cho một cuộc chiến không có hồi kết giữa Chính và Tà, giữa Sự Thật và Dối Trá.
[Hết Chương 53]