Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 54: Luyện Chế Ma Binh**
**CHƯƠNG 54: LUYỆN CHẾ MA BINH**
Tây Hoang Cổ Địa, sâu trong lòng dãy núi Hắc Nhai.
Bên ngoài, gió rít gào qua những khe đá hẹp tạo nên âm thanh như tiếng quỷ khóc thần gào. Ánh trăng nơi đây không bao giờ tinh khiết, nó luôn bị phủ bởi một tầng sương mù màu xám đục, mang theo hơi thở của tử vong và mục nát. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo thấu xương của vùng đất chết, bên trong một mật điện nằm sâu dưới lòng đất nghìn trượng, sức nóng đang cuồn cuộn dâng trào như thể một con hỏa long thái cổ vừa thức tỉnh.
Đây là bản doanh tạm thời của Vạn Ma Điện, cũng là nơi Diệp Phi dùng để ẩn náu sau trận đột kích chấn động tại mỏ linh thạch Huyết Vân của Hỏa Long Tông.
"Xoảng!"
Một hòm gỗ lớn bị Mặc Ly mở tung, để lộ ra những khối khoáng thạch đỏ rực như máu khô, tỏa ra thứ linh khí nồng đậm nhưng cuồng bạo. Đó là Huyết Vân Tinh cực phẩm, thứ tinh hoa nghìn năm mới kết tinh được từ những mỏ linh thạch cao cấp nhất.
"Chủ thượng, toàn bộ 300 cân Huyết Vân Tinh và hàng vạn khối Linh thạch trung phẩm đã được tập kết. Ngoài ra, còn có mười tám thanh binh khí bậc Địa giai cướp được từ đám hộ pháp của Hỏa Long Tông." Mặc Ly quỳ một gối, giọng nói trầm mặc nhưng chứa đựng sự tôn kính tuyệt đối.
Diệp Phi đứng trước một lò luyện đồng thau khổng lồ, thân hình cao gầy của hắn đổ bóng dài dưới ánh lửa bập bùng. Đôi mắt hắn nhìn vào đống tài nguyên, khẽ gật đầu. Sắc mặt hắn vẫn bình thản, nhưng trong thâm tâm, ký ức về vạn năm luyện khí ở kiếp trước đang chảy trôi như triều dâng.
"Binh khí của Chính đạo, nhìn thì thanh cao, nhưng bên trong mục nát." Diệp Phi vung tay lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn quấn lấy mười tám thanh bảo kiếm, trường thương của đối phương, ném thẳng vào trong lò luyện. "Chúng ta không dùng rác rưởi của chúng. Ta muốn chúng phải tan chảy, phải rũ bỏ cái danh nghĩa đạo mạo giả tạo đó để trở thành những lưỡi kiếm khát máu nhất."
Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn cổ hiện thân, lơ lửng giữa không trung. Lão nhìn vào lò luyện, nheo mắt cười: "Tiểu tử, ngươi định dùng 'Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết' để cưỡng ép chuyển hóa thuộc tính linh vật sao? Cách này tiêu tốn chân nguyên vô cùng tận, nếu không cẩn thận, ma hỏa phản phệ sẽ thiêu rụi kinh mạch của ngươi đấy."
Diệp Phi nhếch môi, một nụ cười ngạo nghễ hiện rõ: "Thiên đạo có thể nghịch, huống chi là mấy cục sắt vụn này? Lão già, nhìn cho kỹ đi."
Hắn đột ngột kết ấn, mười ngón tay đan xen nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh. Một tiếng "Oành" vang lên, từ lòng bàn tay hắn, một ngọn lửa màu tím đen bùng phát — Cửu U Ma Diễm. Ngọn lửa này không nóng theo cách thông thường, nó mang theo sự lạnh lẽo của cửu tuyền nhưng lại có khả năng nung chảy cả linh hồn.
Diệp Phi bước lên một bước, áp sát lò luyện. Hắn không dùng búa rèn, mà dùng chính thần thức của mình để nhào nặn khối vật chất đang nóng chảy bên trong.
"Nghịch chuyển Càn Khôn, vạn vật hồi quy!"
Hắn gầm nhẹ một tiếng, khí thế quanh thân bùng nổ. Linh khí chính tông từ đan điền chảy ra, đi qua kinh mạch rồi ngay lập tức bị biến đổi thành Ma khí tinh thuần qua sự vận hành của công pháp nghịch thiên. Hai dòng năng lượng vốn xung khắc như nước với lửa, lúc này lại quấn quýt lấy nhau, tạo thành một đồ hình Thái Cực hắc – bạch luân chuyển trên đỉnh lò luyện.
Sức ép trong mật điện tăng cao đến mức Mặc Ly, dù đã đạt đến tu vi Ma Thể cảnh, cũng cảm thấy lồng ngực tê rát, buộc phải lùi lại phía sau.
Bên trong lò luyện, những thanh bảo kiếm chính đạo bắt đầu rên rỉ. Những phù văn hào quang của Hỏa Long Tông bị ngọn lửa tím đen thiêu rụi, lột bỏ lớp vỏ bọc tiên gia để lộ ra chất kim loại nguyên thủy. Ngay sau đó, Diệp Phi vung tay, hàng trăm khối Huyết Vân Tinh bay vào như mưa rào.
"Vèo! Vèo! Vèo!"
Huyết Vân Tinh gặp ma hỏa liền tan chảy thành một thứ dung dịch đỏ tươi như máu tươi. Diệp Phi điều khiển dung dịch này bao phủ lấy khối kim loại, bắt đầu quá trình khắc họa phù văn mới. Hắn không dùng bút, mà dùng ngón tay chỉ vào hư không, mỗi một nét vẽ là một đạo Ma văn cổ xưa, chứa đựng oán niệm và sát ý ngút trời.
"Tiếng gì vậy?" Mặc Ly kinh hãi thì thào.
Từ trong lò luyện phát ra những tiếng gào thét u uất, như thể có hàng ngàn vạn linh hồn đang gào khóc. Đó là đặc điểm của Ma binh — chúng sinh ra từ sự hủy diệt và lớn lên nhờ sự hiến tế.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Diệp Phi. Việc duy trì song hành hai loại năng lượng cực đoan đòi hỏi sự tập trung đến nghẹt thở. Một sơ suất nhỏ, toàn bộ mật điện này sẽ nổ tung thành bình địa. Nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo, kiên định như băng nghìn năm. Hắn đang rèn không chỉ là vũ khí, mà là xương sống cho Vạn Ma Điện.
"Thành hình!"
Diệp Phi vỗ mạnh vào thân lò. Nắp lò bay lên, mười thanh đoản kiếm đen tuyền, trên lưỡi kiếm hiện lên những đường vân máu rực rỡ, lao ra ngoài như những tia chớp hắc ám. Chúng xoay quanh Diệp Phi, tỏa ra hung tính đáng sợ, như muốn tìm máu để giải khát.
"Đây là 'Huyết Ngân Ma Đao', giao cho mười vị thống lĩnh tinh nhuệ nhất." Diệp Phi phất tay, mười thanh kiếm cắm phập xuống chân Mặc Ly, làm nứt vỡ cả sàn đá thạch anh cứng nhất. "Binh khí này có khả năng tự động hút máu đối phương để gia tăng sắc bén. Chỉ cần giết đủ một nghìn người, chúng sẽ tự thăng cấp lên Linh bảo."
Mặc Ly nhìn mười thanh ma đao mà lòng run rẩy vì phấn khích. Với những vũ khí này, sức chiến đấu của quân đội ma tu sẽ tăng vọt ít nhất gấp đôi.
Nhưng Diệp Phi vẫn chưa dừng lại. Ánh mắt hắn hướng về phía góc tối của mật điện, nơi một bóng dáng quyến rũ đang âm thầm quan sát. Tô Nguyệt Thiềm bước ra từ trong bóng tối, hồng y rực rỡ dưới ánh lửa, đôi mắt tím nhạt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Ma Chủ, thuật luyện khí của ngài… e rằng ngay cả những đại tông sư của Thái Huyền Tiên Môn cũng phải hổ thẹn." Nàng nhẹ nhàng thốt lên, thanh âm như tiếng chuông bạc nhưng ẩn chứa sự kiêng dè sâu sắc.
Diệp Phi không đáp lời nàng ngay. Hắn rút từ trong lồng ngực ra một thanh kiếm gãy — Trảm Thiên Kiếm. Đây là mảnh vỡ thần khí đã theo hắn qua hai kiếp người. Lúc này, thanh kiếm gãy run lên bần bật, như thể cảm nhận được đống tài nguyên cực phẩm trước mặt.
"Cửu U Lão Tổ, giúp ta một tay!" Diệp Phi quát lớn.
Tàn hồn của lão tổ lập tức bay vào trung tâm đồ hình Thái Cực, dùng hồn lực thượng cổ trấn áp sự bạo động của khí trường. Diệp Phi ném Trảm Thiên Kiếm vào lò luyện, sau đó hắn rạch một đường trên lòng bàn tay mình.
Máu của Ma Đế!
Những giọt máu đỏ sậm, mang theo hơi thở của vương giả nghìn năm, rơi vào trong đống Huyết Vân Tinh tinh túy nhất. Ngay lập tức, một cột sáng màu đỏ đen phóng thẳng lên thiên không, xuyên qua cả tầng đá của núi Hắc Nhai, làm rung động toàn bộ Tây Hoang.
"Hắn đang điên sao? Dùng máu tươi của chính mình để đúc kiếm?" Tô Nguyệt Thiềm che miệng kinh hãi.
Luyện khí dùng máu là cấm thuật, vì nếu binh khí bị hủy, chủ nhân cũng sẽ trọng thương. Nhưng Diệp Phi biết rõ, chỉ có cách này, hắn mới có thể khiến Trảm Thiên Kiếm dần hồi phục lại uy năng năm xưa.
Trong lò luyện, Trảm Thiên Kiếm như một con quái thú đang đói khát, điên cuồng nuốt chửng tất cả Huyết Vân Tinh và kim loại quý. Lưỡi kiếm vốn sứt mẻ bắt đầu mọc dài ra, hình thành một thân kiếm đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, trên đó có những vết nứt lờ mờ hình tia sét — dấu vết của thiên kiếp kiếp trước.
"Ầm đùng!"
Phía trên dãy núi Hắc Nhai, sấm sét đột ngột kéo đến mặc dù trời không mưa. Thiên đạo như cảm nhận được một thứ gì đó tà ác, nghịch thiên đang sinh ra, muốn dùng lôi phạt để tiêu diệt.
Diệp Phi ngước nhìn trần điện, khóe miệng nhếch lên đầy thách thức: "Sợ sao? Ngươi sợ thanh kiếm này sẽ chém đứt cái càn khôn thối nát này một lần nữa sao?"
Hắn bật người lên, lơ lửng trên không trung, hai tay dang rộng, đón lấy Trảm Thiên Kiếm vừa bay ra từ lò luyện. Kiếm vừa vào tay, một luồng sóng xung kích bùng phát, thổi bay mọi thứ xung quanh. Ma khí từ thanh kiếm tràn vào cánh tay Diệp Phi, làm các mạch máu của hắn nổi lên cuồn cuộn, nhưng hắn không lùi bước, trái lại còn cười vang đầy cuồng loạn.
Thanh kiếm giờ đây không còn gãy nát như trước, tuy vẫn chưa hoàn chỉnh nhưng đã mang dáng vẻ của một thanh trọng kiếm dài bốn thước, uy nghiêm và bá đạo. Tên kiếm "Trảm Thiên" lóe sáng trên chuôi kiếm như một lời thề nguyền.
"Mặc Ly, đứng lại đó!" Diệp Phi bất ngờ chỉ tay vào người đệ tử đang đứng ngây dại.
Hắn ném ra một khối vật chất màu bạc vừa mới đúc xong: "Đây là 'Thiên Ma Chiến Giáp', ta dùng tinh hoa từ binh khí của Hỏa Long Tông để rèn thành. Nó có thể ngăn cản đòn toàn lực của tu sĩ Nguyên Anh cảnh. Ngươi là thanh kiếm của ta, không được phép chết dễ dàng."
Mặc Ly đỡ lấy bộ giáp nặng nề, đôi mắt đỏ hoe. Hắn quỳ sụp xuống, đầu chạm đất: "Mạng của Mặc Ly là của Ma Chủ. Giáp còn người còn, giáp nát người chết!"
Diệp Phi quay sang nhìn Tô Nguyệt Thiềm, giọng nói đã khôi phục lại sự lãnh khốc thường ngày: "Nàng nói Liễu Như Yên đang đến? Tốt lắm. Hãy báo cho nàng ta biết, món quà nhỏ ở mỏ linh thạch mới chỉ là khai vị. Ta đã rèn xong kiếm, giờ là lúc cần máu của kẻ phản bội để tôi luyện lưỡi sắc."
Tô Nguyệt Thiềm nhìn Diệp Phi lúc này, cảm giác như đang đứng trước một ngọn núi không thể vượt qua. Khí thế của hắn so với lúc ở Hỏa Long Tông đã hoàn toàn lột xác. Không còn là một đệ tử che giấu tu vi, mà là một vị Đế vương đang chuẩn bị quay lại ngôi báu của mình trên đống xương trắng của chính đạo.
"Vâng, Ma Chủ. Thuộc hạ sẽ lập tức bố trí tai mắt." Tô Nguyệt Thiềm khom người, lần đầu tiên nàng xưng hô bằng tư cách một thuộc hạ thực sự.
Mật điện dần yên tĩnh lại khi ngọn lửa trong lò luyện lịm đi. Nhưng trong bóng tối, mười thanh Huyết Ngân Ma Đao và thanh Trảm Thiên Kiếm vẫn phát ra những tiếng ngân rùng rợn.
Diệp Phi đứng đó, một tay cầm kiếm, một tay nắm chặt lại. Hắn nhìn vào hư không, nơi phương xa có những tòa thành lộng lẫy của Thiên Đạo Minh, nơi có kẻ thù truyền kiếp đang ngồi trên cao cao tại thượng.
"Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… Các ngươi hưởng thụ vinh quang quá lâu rồi. Càn khôn này, đã đến lúc phải lật lại."
Tiếng cười của hắn vang vọng trong lòng núi, bị lấp liếm bởi tiếng sấm chớp của thiên phạt bên ngoài, báo hiệu một thời đại đẫm máu sắp chính thức bắt đầu.
Vạn Ma Điện đã sẵn sàng. Ma binh đã ra lò. Lưỡi hái của tử thần đã được mài sắc, chỉ chờ đợi thời khắc chém xuống cổ những kẻ tự xưng là công lý.
Tây Hoang Cổ Địa từ đêm nay sẽ không còn yên bình nữa. Ma ảnh đã trỗi dậy, và lần này, không gì có thể ngăn cản được nó nghịch chuyển cả bầu trời.