Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 55: Bí Mật Của Cửu U Lão Tổ**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:28:43 | Lượt xem: 2

Gió tuyết của vùng Tây Hoang dường như chẳng thể xâm nhập vào sâu trong lòng cấm địa, nơi rực cháy hơi nóng vương sót lại từ lò luyện thần binh. Diệp Phi ngồi xếp bằng trên đài đá xanh, thanh Trảm Thiên Kiếm nằm ngang trên gối, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu râm ran như tiếng rồng ngâm. Hơi thở của hắn dần ổn định, nhưng đôi lông mày kiếm vẫn nhíu chặt.

Trong thức hải, một làn khói mù mịt từ chiếc nhẫn cổ trên ngón tay hắn từ từ bay ra, ngưng tụ thành hình dáng một lão già gầy gò, tóc tai rũ rượi, tay xách vò rượu không rõ thực hư. Cửu U Lão Tổ – người thầy, cũng là tàn hồn duy nhất đồng hành cùng hắn từ khi trọng sinh đến nay.

Nhưng hôm nay, Cửu U Lão Tổ không cười nói bông lơn như mọi khi. Ánh mắt lão già đục ngầu, xuyên qua không gian nhìn thẳng vào hư vô, mang theo một vẻ tang thương đến tột cùng.

– Diệp Phi, ngươi có biết tại sao thanh kiếm này của ngươi, dù chỉ mới khôi phục một phần, đã đủ để khiến thiên địa này run rẩy, giáng xuống Thiên Phạt ngay khi nó vừa mới định hình không? – Giọng lão khàn đặc, phá tan sự tĩnh mịch của mật điện.

Diệp Phi mở mắt, đồng tử đen sâu thẳm lóe lên tia lạnh lẽo:
– Vì nó là Trảm Thiên. Danh xưng của nó đã nói lên tất cả. Kiếp trước, chính thanh kiếm này đã cùng ta đồ sát vạn thần, xé toạc bức màn thiên đạo.

Lão tổ cười dài, một nụ cười đầy châm biếm:
– Trảm Thiên? Phải, Trảm Thiên. Nhưng ngươi có bao giờ tự hỏi, "Thiên" mà ngươi muốn trảm, thực sự là gì không? Là quy luật vận hành của vạn vật, hay là một ý chí tà ác đang khoác lên mình tấm áo chính nghĩa?

Diệp Phi nhíu mày. Hắn nhận ra sự bất thường trong lời nói của lão.
– Lão già, có lời gì ông cứ nói thẳng. Chúng ta không có nhiều thời gian. Thiên Đạo Minh đã bắt đầu hành động, Kim Phù Đồ chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn ta lớn mạnh.

Cửu U Lão Tổ đặt vò rượu xuống, biểu cảm trên mặt dần trở nên nghiêm nghị một cách đáng sợ. Lão phất tay, một luồng hồn lực nhàn nhạt bao phủ lấy căn phòng, cách tuyệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

– Ngươi luôn nghĩ rằng, kiếp trước ngươi bị phản bội là do lòng tham của Liễu Như Yên, do dã tâm của Kim Phù Đồ, đúng chứ?

– Không phải sao? – Sát ý trong mắt Diệp Phi bùng lên như hỏa diệm. – Nàng ta đâm nhát kiếm chí mạng vào ngực ta, hắn ta lãnh đạo chính đạo vây sát Ma điện. Mối thù này, ta khắc cốt ghi tâm.

– Đúng, nhưng chưa đủ. – Lão tổ thở dài. – Họ chỉ là những quân cờ. Quân cờ của một bàn cờ lớn hơn nhiều. Diệp Phi, ngươi từng là Ma Đế, là kẻ duy nhất tiến đến gần ngưỡng cửa Thái Cổ chi cảnh nhất trong vạn năm qua. Ngươi có cảm thấy không? Linh khí của Thương Khung Giới, qua mỗi một vạn năm, thực chất đang mỏng manh dần?

Diệp Phi im lặng. Hắn hồi tưởng lại những điển tịch thượng cổ. Quả thực, vào thời Thái Cổ, tu sĩ có thể dễ dàng đạt đến cảnh giới phi thăng, nhưng càng về sau, việc đột phá càng trở nên gian nan.

– Ý của ông là…

– Thương Khung Giới thực chất là một cái chuồng gia cầm khổng lồ! – Lão tổ rít lên qua kẽ răng, lời nói như sấm sét giữa trời quang. – Cái gọi là "Thiên Đạo" mà lũ ngụy quân tử ngoài kia tôn thờ, thực chất là một ý chí mục nát đã tồn tại từ khi khai thiên lập địa. Nó không mong muốn chúng sinh cường đại, nó chỉ cần chúng sinh trở thành "vật hy sinh" vào thời khắc nhất định.

Lão tổ bước đi chậm rãi, bàn tay hư ảo lướt qua thân kiếm Trảm Thiên:
– Cứ sau mười vạn năm, một "Đại Kiếp" sẽ diễn ra. Tu sĩ chính đạo gọi đó là thử thách, nhưng thực chất đó là cuộc thu hoạch. Thiên Đạo cần hút lấy khí vận và hồn phách của những đại năng để duy trì sự tồn tại của chính nó. Và ngươi… kiếp trước chính là "nguồn thức ăn" dồi dào nhất.

Diệp Phi đứng phắt dậy, khí thế quanh thân chấn động khiến bàn đá nứt toác:
– Cho nên, Thiên Đạo đã dẫn dắt chúng phản bội ta? Nó không cho phép ta phi thăng, vì một khi ta thoát khỏi thế giới này, nó sẽ mất đi một nguồn năng lượng khổng lồ?

– Không chỉ đơn giản là thoát khỏi. – Ánh mắt Lão Tổ lóe lên tia sợ hãi xen lẫn phấn khích. – Ngươi đã phát hiện ra bí mật của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Ngươi đã bắt đầu đảo ngược quá trình hấp thụ linh khí, biến "năng lượng của Thiên Đạo" thành "năng lượng của chính mình". Ngươi không còn nằm trong quy luật bị thu hoạch nữa, ngươi đang trở thành một loại virus, một mầm mống có thể hủy diệt kẻ thống trị đứng sau bức màn kia.

– Đó là lý do Kim Phù Đồ được chọn? – Diệp Phi lạnh giọng hỏi.

– Phải. Kim Phù Đồ là "Thiên mệnh chi tử" được chính cái ý chí tà ác đó bồi dưỡng. Hắn tu luyện *Thôn Phệ Linh Căn*, thực chất là thay Thiên Đạo thu thập linh chất sớm hơn. Còn Liễu Như Yên… nàng ta chỉ là một món đạo cụ để đánh vào điểm yếu nhất trong lòng Ma Đế mà thôi. Khi nàng ta đâm ngươi, nhát kiếm đó không chứa linh khí bình thường, mà là "Thiên Phạt Chi Lực" được nén lại thành thực thể.

Máu trong người Diệp Phi như sôi trào. Hắn từng nghĩ mình chết vì lòng người, hóa ra hắn chết vì cả thế giới này đang quay lưng với sự tồn tại của hắn. Ma Đế kiếp trước, dù cuồng ngạo thế nào, vẫn chỉ là một kẻ lầm đường trong trò chơi của ông trời.

– Tại sao bây giờ ông mới nói cho ta biết? – Diệp Phi nhìn chằm chằm vào tàn hồn lão tổ.

– Vì trước đây ngươi quá yếu. Biết càng nhiều, thiên cơ sẽ khóa chặt ngươi càng sớm. Nhưng giờ đây, ngươi đã rèn lại Trảm Thiên, đã xây dựng lại Vạn Ma Điện, và quan trọng nhất… ngươi đã bắt đầu bước vào lộ trình *Nghịch Chuyển Càn Khôn* thực sự.

Cửu U Lão Tổ khựng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên trầm đục:
– Diệp Phi, ta vốn là một trong những kẻ thất bại của mười vạn năm trước. Ta từng thấy cả một thời đại rực rỡ bị nghiền nát chỉ trong một đêm dưới gót chân của "Thần". Kiếp này, ta chọn ngươi, không phải vì muốn ngươi báo thù riêng cho mình, mà vì ta muốn thấy… cái Thiên Đạo giả dối kia sụp đổ!

Diệp Phi nắm lấy chuôi kiếm. Một cảm giác kết nối tâm linh mãnh liệt tràn ngập. Thanh kiếm run rẩy, dường như nó cũng đang cảm nhận được nỗi hận thù không đội trời chung với ý chí tối cao của thế giới này.

– Nghịch Chuyển Càn Khôn… không phải là xoay chuyển trật tự Tiên – Ma. – Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên trong suốt nhưng lạnh thấu xương. – Mà là lật đổ cả bàn cờ này, bóp nát bàn tay đang điều khiển các quân cờ kia.

– Đúng thế. – Lão tổ gật đầu. – Bí mật lớn nhất của ta, cũng chính là chiêu thức cuối cùng trong *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*: **Vạn Cổ Quy Nhất**. Ngươi cần phải tìm đủ chín mảnh vỡ của Thái Cổ Ấn được chôn giấu khắp Cửu Châu. Mỗi mảnh vỡ chứa đựng một phần sức mạnh nguyên thủy trước khi Thiên Đạo bị tha hóa. Khi chín mảnh hợp lại, ngươi mới có tư cách… giết Thần.

Diệp Phi thu kiếm vào vỏ, tiếng kim loại chạm vào nhau vang lên giòn giã. Sát khí bùng phát từ hắn lúc này không còn là sự giận dữ của một kẻ bị phản bội, mà là sự kiên định của một vị thần đang chuẩn bị tuyên chiến với chính vận mệnh.

– Mảnh vỡ đầu tiên ở đâu?

– Ngay tại nơi mà ngươi nghĩ là an toàn nhất. – Cửu U Lão Tổ chỉ tay về phía Bắc. – Hỏa Long Tông, dưới lòng đất của Thái Dương Điện. Tại sao ngươi nghĩ Hỏa Long Tông có thể trường tồn vạn năm mặc dù công pháp của họ rất tầm thường? Là vì họ đang trấn giữ một bí mật mà chính họ cũng không biết hết.

Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khát máu và ngạo nghễ:
– Thú vị lắm. Nơi ta bắt đầu kiếp sống này, cũng sẽ là nơi khởi đầu cho sự sụp đổ của các người. Kim Phù Đồ, ngươi tự xưng là người thay trời hành đạo? Vậy thì ta, Ma Đế Diệp Phi, sẽ là kẻ thay đổi chính bầu trời này!

Bên ngoài cấm địa, một tia sét đen ngòm xé toạc tầng mây của Tây Hoang, rạch lên bầu trời một vết sẹo không thể xóa nhòa. Thế gian chỉ thấy điềm báo xui xẻo, nhưng không ai biết rằng, một âm mưu vạn cổ đã bị vạch trần, và bánh xe lịch sử đã chính thức lệch khỏi quỹ đạo mà Thiên Đạo hằng sắp đặt.

Cửu U Lão Tổ nhìn bóng lưng Diệp Phi, khẽ nhấp một ngụm rượu ảo ảnh, lẩm bẩm:
– Trận đánh này, ta đã chờ mười vạn năm… Diệp Phi, đừng để ta thất vọng.

Trong mật thất, khí tức của Diệp Phi dần hòa quyện hoàn toàn vào thanh kiếm. Ma khí đen kịt và linh khí chính đạo trắng ngần luân chuyển quanh thân hắn tạo thành một đồ hình Thái Cực khổng lồ, điên cuồng thôn phệ mọi năng lượng xung quanh. Một chương mới đã mở ra, ranh giới giữa chính và tà đã không còn quan trọng, chỉ còn lại cuộc chiến sinh tồn giữa một cá nhân nhỏ bé và cả một cõi càn khôn vĩ đại.

Trái tim Ma Đế đập mạnh một nhịp, như tiếng trống trận dồn dập bắt đầu một trường chinh vô tiền khoáng hậu. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm Tây Hoang, bóng lưng cô độc nhưng cao lớn sừng sững giữa đất trời.

Kẻ thù của hắn, giờ đây không chỉ là người, mà là Thần.

Và Ma… vốn dĩ sinh ra là để giết Thần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8