Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 56: Cuộc Chiến Ở Vô Tận Hải**
**Chương 56: Cuộc Chiến Ở Vô Tận Hải**
Gió biển gào thét, mang theo vị mặn chát đặc trưng và mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập không gian.
Tại vùng biển ngoại vi của Vạn Linh Đảo, mặt nước vốn xanh biếc giờ đây đã bị nhuộm đỏ bởi huyết nhục của vô số yêu binh và tu sĩ. Từng xác quái ngư khổng lồ nổi lềnh bềnh trên sóng, bên cạnh đó là những mảnh vỡ từ chiến thuyền linh thạch đang bốc cháy ngùn ngụt.
Trên bầu trời, hàng ngàn luồng kiếm quang rực rỡ như sao sa không ngừng oanh tạc xuống mặt biển. Đó là "Chính Đạo Liên Quân" với sự góp mặt của Linh Kình Phái, Thiên Hải Các và hàng chục tông môn phụ thuộc Thiên Đạo Minh. Cầm đầu hạm đội là ba vị Trưởng lão Hóa Thần kỳ, những kẻ đang vuốt râu cười ngạo nghễ trên chiếc hạm khổng lồ thêu biểu tượng Thái Cực mặt trời.
"Tô Nguyệt Thiềm, yêu nghiệt các ngươi đã tận số rồi! Khôn hồn thì giao ra Yêu Đan Thái Cổ, nếu không, hôm nay Vô Tận Hải này sẽ là mồ chôn của toàn bộ Yêu tộc!" Một lão giả mặc thanh bào, chân đạp một con Linh Kình khổng lồ, giọng nói vang vọng như sấm rền, chấn động cả một vùng sóng nước.
Dưới mặt biển, Tô Nguyệt Thiềm đứng trên một mỏm đá ngầm, hồng y đỏ rực như lửa đang bay phần phật trong gió bão. Mái tóc trắng muốt của nàng vương vết máu, đôi mắt tím nhạt vốn dĩ ma mị giờ đây hiện rõ vẻ kiệt sức và căm hận. Xung quanh nàng, chỉ còn chưa đầy vài trăm yêu binh thương tích đầy mình, tất cả đang dùng cơ thể để bảo vệ lối vào mật đạo linh mạch của tộc mình.
"Vạn Hải lão tổ, các ngươi tự xưng chính đạo, nhưng hành động lại hèn hạ hơn cả quỷ dữ. Muốn lấy Yêu Đan? Trừ khi bước qua xác của ta!"
Tô Nguyệt Thiềm quát khẽ, đôi tay thon dài kết ấn, một vòng tròn huyễn ảnh màu tím nhạt lan tỏa, nhưng ngay lập tức bị áp lực của ba đại cao thủ Hóa Thần đánh tan. Nàng run rẩy lùi lại một bước, máu tươi tràn ra khóe miệng. Sự chênh lệch thực lực quá lớn, Yêu tộc ở Vô Tận Hải vốn dĩ đơn độc, làm sao chống lại được thế tấn công có chuẩn bị của Chính đạo?
Đúng lúc Vạn Hải lão tổ định hạ lệnh tàn sát đợt cuối cùng, thì đột nhiên, không gian phía sau hạm đội Chính đạo vặn vẹo một cách kỳ dị.
Một luồng ma khí đen đặc, lạnh lẽo đến thấu xương từ đâu tràn đến, bao phủ lấy ánh mặt trời, biến ban ngày thành vĩnh dạ trong chớp mắt. Tiếng sấm nổ đùng đoàng, nhưng không phải lôi điện màu xanh của trời xanh, mà là những tia sét đen ngòm mang theo hơi thở của cõi u minh.
"Cái gì?" Ba vị trưởng lão Chính đạo đồng thời biến sắc, kinh ngạc nhìn về phía chân trời.
Từ trong đám mây đen cuồn cuộn, một chiếc lâu thuyền khổng lồ được làm từ xương trắng của chân long, tỏa ra hắc quang trấn áp bát phương, chậm rãi hiện hình. Trên cột buồm lớn nhất, một lá đại kỳ màu đen thêu hình rồng bạc quấn quanh kiếm gãy đang tung hoành ngang dọc.
"Là Vạn Ma Điện!" Một tu sĩ trên hạm đội kinh hoàng thét lên. "Cửu U Ma Đế… Diệp Phi đã đến!"
Trên đầu mũi tàu bằng xương trắng, một thanh niên mặc hắc bào đứng khoanh tay, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước vạn năm bình thản nhìn xuống chiến trường. Gió biển thổi mạnh làm vạt áo hắn bay lượn, mỗi nhịp đập của hơi thở hắn như hòa cùng nhịp của biển cả, khiến hàng vạn đợt sóng dưới chân cũng phải phủ phục.
"Diệp Phi…" Tô Nguyệt Thiềm ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy chấn động rồi nhanh chóng hóa thành một niềm tin mãnh liệt chưa từng có. Người đàn ông này, rốt cuộc cũng đã đến.
Diệp Phi khẽ cúi đầu nhìn nàng, thanh âm lãnh đạm nhưng uy nghiêm vang khắp biển trời:
– Nợ của ta, chưa ai dám đòi mà không phải trả giá. Đụng đến người của Diệp Phi ta, chính đạo hay thiên đạo, cũng đều phải diệt.
Vạn Hải lão tổ lấy lại bình tĩnh, quát lớn:
– Diệp Phi! Ngươi chỉ là một kẻ phản đồ của Hỏa Long Tông, hôm nay chính đạo tụ hội về đây, chính là để thay trời hành đạo, tiêu diệt cái mầm họa ma đạo như ngươi! Tất cả chuẩn bị, chuyển hướng Phá Ma Pháo, bắn!
Hàng chục khẩu đại pháo linh thạch trên hạm đội đồng loạt phát sáng, tích tụ năng lượng khổng lồ.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Những cột sáng chói lòa xé toạc không gian, lao thẳng về phía lâu thuyền của Vạn Ma Điện.
Diệp Phi vẫn đứng im, tay phải chậm rãi giơ lên. Trên lòng bàn tay hắn, một quả cầu xoáy tròn giữa hai luồng khí đen – trắng xuất hiện, xoay chuyển một cách nhịp nhàng.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Thái Cực Nghịch Chuyển!"
Khí thế của Diệp Phi bùng phát, biến hắn thành một hố đen khổng lồ. Những cột sáng năng lượng kinh thiên động địa kia khi vừa chạm vào phạm vi mười trượng quanh hắn liền bị một lực lượng vô hình bẻ cong, xoay tròn theo quỹ đạo của quả cầu trong tay hắn.
– Càn khôn đảo lộn, trả lại cho các ngươi!
Hắn gằn giọng, bàn tay đẩy mạnh ra trước. Toàn bộ năng lượng của Phá Ma Pháo không những không tan biến mà còn bị nén lại gấp bội, phản chấn ngược lại phía hạm đội Chính đạo với tốc độ nhanh gấp đôi.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Tiếng nổ vang lên đứt quãng, ba chiếc chiến thuyền hạng nặng của Chính đạo chưa kịp phản ứng đã bị chính sức mạnh của mình phá hủy, hóa thành một đống vụn gỗ linh thạch rơi xuống biển. Tiếng la hét, rên rỉ bắt đầu lan rộng trong hàng ngũ tu sĩ.
– Mặc Ly! – Diệp Phi hô lạnh.
– Có thuộc hạ!
Từ sau lưng Diệp Phi, một thiếu niên mang sát khí dày đặc, trên người quấn đầy hắc lân nhảy xuống. Đôi mắt Mặc Ly đỏ ngầu, hai tay cầm hai thanh đoản đao thêu rồng đen, dẫn đầu hàng ngàn thuộc hạ của Vạn Ma Điện như những bóng ma hạ phàm, lao thẳng vào giữa đám quân lính đang hỗn loạn.
– Giết! Không để lại kẻ nào! – Mặc Ly rống lên, vóc dáng gầy gò của hắn lúc này tỏa ra chiến ý điên cuồng, Thiên Ma Thể hoàn toàn thức tỉnh, mỗi đường đao chém ra đều mang theo ma hỏa thiêu đốt linh hồn.
Chiến trường lúc này hoàn toàn đảo điên. Quân đội Chính đạo vốn quen với việc bắt nạt kẻ yếu, nay đối mặt với đội quân tử sĩ ma đạo tàn nhẫn và khao khát máu thịt của Vạn Ma Điện, bắt đầu tan vỡ trận hình.
Vạn Hải lão tổ tức giận đến run người, lão và hai vị trưởng lão Hóa Thần khác nhìn nhau, rồi cùng đồng loạt lao về phía Diệp Phi:
– Tiểu tử ngông cuồng, chết đi!
Ba luồng uy áp Hóa Thần đỉnh phong kết hợp lại thành một đại trận linh khí hình tam giác, phía trên ngưng tụ ra một con Thủy Long khổng lồ dài ngàn trượng, gầm rống lao xuống muốn nghiền nát Diệp Phi.
Diệp Phi cười lạnh, trong tay đột nhiên xuất hiện thanh *Trảm Thiên Kiếm* đen ngòm với lưỡi kiếm loang lổ vết sứt sẹo nhưng khí tức thì bá đạo đến mức làm rung chuyển cả không gian.
– Chỉ dựa vào chút linh khí vay mượn của trời đất mà cũng đòi áp chế Ma Đế?
Hắn đạp không bước tới, không tránh không né, cầm kiếm chém thẳng một đường giản đơn.
*Ma Ảnh Thiên Hoang!*
Một đạo kiếm mang màu đen dài ngàn trượng xé toạc bầu trời, va chạm dữ dội với Thủy Long. Trong giây phút giao tranh, người ta thấy rõ ràng ma khí đang "ăn mòn" linh khí của đối phương. Chiêu thức chính tông của ba vị lão tổ bị đạo kiếm mang kia nuốt chửng, sau đó là tiếng vỡ vụn của không gian.
*Rắc!*
Thanh kiếm trong tay Diệp Phi đi ngang qua cổ của Vạn Hải lão tổ nhanh đến mức lão không kịp có một phản ứng nào ngoài sự kinh hoàng trong ánh mắt. Thân thể lão nổ tung thành một làn sương máu, bị ma đạo kiếm khí hấp thu sạch sẽ. Hai vị trưởng lão còn lại chưa kịp định thần đã bị Diệp Phi xuất hiện như quỷ mị phía sau, bàn tay thon dài đặt lên đỉnh đầu họ.
– Nghịch Chuyển – Thôn Phệ!
Linh khí và tu vi Hóa Thần tuôn trào điên cuồng vào cơ thể Diệp Phi qua các kinh mạch. Hai lão giả chỉ kịp kêu lên thảm thiết rồi hóa thành hai bộ xác khô, rơi xuống biển thẳm.
Cả vùng biển Vô Tận Hải bỗng chốc lặng ngắt.
Hạm đội nghìn tàu của Thiên Đạo Minh như mất đầu, toán loạn chạy trốn nhưng đã bị Mặc Ly và yêu tộc của Tô Nguyệt Thiềm khép vòng vây. Máu chảy thành sông, xác chất thành núi.
Diệp Phi thu kiếm, ma khí quanh người dần lắng xuống, hắn từ từ đáp xuống mỏm đá ngầm nơi Tô Nguyệt Thiềm đang đứng. Nàng nhìn hắn, hơi thở vẫn còn gấp gáp, sắc mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ như những vì sao trên mặt biển đêm.
– Chàng lại mạnh lên rồi. – Nàng khẽ nói, nụ cười thoáng hiện đầy vẻ quyến rũ lẫn nể phục.
Diệp Phi đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên gò má nàng. Ánh mắt lạnh lẽo của vị Ma Đế sát phạt chỉ có lúc này mới thoáng hiện lên một tia nhu hòa mà cả thế giới không bao giờ thấy được.
– Ta đã nói, thế giới này ai cũng có thể chết, trừ nàng và những người theo ta.
Hắn quay mặt nhìn về phía Bắc, nơi Thánh Vực của Thiên Đạo Minh đang tọa lạc. Khí vận của vùng đất đó vẫn còn mạnh mẽ, nhưng trong mắt Diệp Phi, nó đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm.
– Kim Phù Đồ, nước biển Vô Tận Hải hôm nay màu đỏ. Sớm thôi, Thánh Vực của ngươi cũng sẽ mang màu sắc tương tự.
Tiếng gió biển lại rống lên, nhưng lần này là tiếng ca khải hoàn của Ma đạo. Vô Tận Hải đã đổi chủ, và từ hôm nay, tên tuổi của Vạn Ma Điện sẽ trở thành cơn ác mộng chân chính bao trùm lấy toàn bộ tu tiên giới.
Diệp Phi đứng đó, giữa mênh mông sóng dữ, bóng lưng cô độc nhưng mang theo sức mạnh nghìn cân có thể vặn vẹo cả càn khôn. Bánh xe vận mệnh đã không còn có thể quay đầu. Một kỷ nguyên mới, nơi Ma không còn là tà, đang bắt đầu được viết nên bằng máu và sự nghịch chuyển vĩ đại nhất lịch sử.