Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 57: Thu Phục Giao Long**
Sóng biển Vô Tận Hải vẫn chưa thôi cuộn trào, những cái xác tu sĩ Thiên Đạo Minh dạt vào các rạn san hô, nhuộm một màu đỏ thẫm vào làn nước biếc. Sau cuộc tàn sát vừa rồi, không khí vẩn đục mùi máu và oán niệm.
Diệp Phi đứng trên một mỏm đá ngầm nhô lên khỏi mặt nước, hắc bào của hắn phần phật bay trong gió dữ. Dù vừa trải qua một trận chiến sinh tử, khí thế của hắn không hề suy suyển, ngược lại, sau khi thôn phệ tu vi của hai vị trưởng lão Hóa Thần, linh lực trong người hắn đang sôi sục như dung nham, không ngừng va đập vào các vách ngăn kinh mạch, thôi thúc một sự đột phá mới.
Tô Nguyệt Thiềm đứng phía sau, đôi mắt tím nhạt khẽ lay động. Nàng nhìn tấm lưng cô độc nhưng cao ngất như núi thái sơn của hắn, trong lòng dấy lên những cảm xúc khó tả. Vạn Ma Điện vốn chỉ là một cái tên hư ảo trong những giấc mơ điên rồ nhất của nàng, vậy mà nam nhân này chỉ bằng đôi tay trắng đã biến nó thành thực tại đẫm máu khiến thiên hạ kinh hồn bạt vía.
"Đế thượng, quân đoàn của Thiên Đạo Minh đã hoàn toàn tan rã, nhưng…" Mặc Ly từ bóng tối hiện ra, quỳ một gối, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng sự lo ngại, "Ở dưới đáy biển sâu mười vạn trượng dưới chân chúng ta, có một luồng hơi thở cổ xưa vừa bị đánh thức. Nó… dường như còn đáng sợ hơn cả hạm đội vừa rồi."
Diệp Phi không ngoảnh đầu lại, đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu của hắn vẫn nhìn chăm chằm vào mặt biển đang bắt đầu rung chuyển dữ dội.
"Nó đã tỉnh từ lúc ta giết hai lão già Hóa Thần kia rồi." Diệp Phi nhàn nhạt nói, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo, "Huyết khí của vạn người là liều thuốc đại bổ, cũng là mồi nhử tốt nhất cho con nghiệt súc đã ngủ say ngàn năm này."
Lời vừa dứt, từ sâu trong lòng biển chợt vang lên một tiếng rống xé toạc không gian. Tiếng rống không giống tiếng hổ gầm hay sư tử thét, mà nó trầm đục, mang theo uy nghiêm của lôi đình, khiến mặt biển trong vòng trăm dặm đồng loạt bốc lên những cột nước khổng lồ cao tới tận trời xanh.
*Oàng!*
Mặt biển nứt ra một đường rãnh sâu hoắm, một bóng đen khổng lồ vọt lên, che khuất cả ánh trăng mờ ảo. Đó là một con Giao Long toàn thân phủ vảy xanh thẫm, mỗi cái vảy đều to như tấm khiên, lấp lánh ánh kim khí. Trên đầu nó, một đôi sừng ngắn màu máu đang lập lòe lôi điện, đôi mắt đỏ ngầu như hai lồng đèn khổng lồ chứa đầy sự thịnh nộ và đói khát.
Thủy Tinh Giao Long!
Đây là một tồn tại tương đương với tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong, thậm chí nhờ vào thể chất yêu tộc và ưu thế địa lợi nơi biển sâu, nó có thể nắm giữ sức mạnh tiệm cận với Luyện Hư cảnh.
"Giao… Giao Long vạn năm?" Một vài đệ tử Vạn Ma Điện đứng trên tàu gần đó sợ hãi đến mức đánh rơi cả binh khí. Trong truyền thuyết, loài giao long này chính là bá chủ của Vô Tận Hải, mỗi lần xuất hiện đều đi kèm với sóng thần và tai ương.
Con Giao Long uốn lượn giữa tầng không, nhìn xuống đám "kiến hôi" đang làm loạn lãnh địa của mình. Nó há to cái miệng đầy răng sắc lẹm, phun ra một luồng hàn khí thấu xương, trực tiếp biến một vùng biển rộng lớn thành băng giá trong tích tắc.
"Kẻ nào… dám làm bẩn giấc ngủ của bổn vương?" Một giọng nói ồm ồm như tiếng chuông đồng vang dội khắp không gian, khiến tâm thần những kẻ yếu ớt trực tiếp vụn vỡ.
Tô Nguyệt Thiềm bước lên một bước, sắc mặt nghiêm trọng: "Diệp Phi, con nghiệt súc này đã sắp hóa rồng, khí tức của nó mang theo một chút long uy thực thụ. Chúng ta nên tạm tránh mũi nhọn của nó."
Diệp Phi khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn rực cháy một niềm kiêu hãnh đến điên cuồng.
"Tránh? Trong từ điển của Cửu U Ma Đế ta, không có hai chữ đó. Ta đang thiếu một món linh vật để làm tọa kỵ, con rồng nước này coi như cũng tạm được."
Câu nói của hắn không hề nhỏ, lọt vào tai Thủy Tinh Giao Long. Nó cảm thấy sự tôn nghiêm bị sỉ nhục, rống lên một tiếng giận dữ, đuôi rồng dài vạn trượng quất mạnh xuống mặt biển, tạo ra một cơn sóng thần cao hàng trăm thước đổ sập về phía mỏm đá của Diệp Phi.
"Chết đi, nhân loại ngạo mạn!"
Diệp Phi không lui nửa bước, hắn đưa tay lên, Trảm Thiên Kiếm đen kịt xuất hiện trong lòng bàn tay. Ma khí trên thân kiếm cuộn trào như hắc long thực thụ, đối chọi gay gắt với thủy khí của đối phương.
"Nghịch Chuyển Càn Khôn – Chân Vũ Trấn Hải!"
Hắn đâm mạnh mũi kiếm xuống mỏm đá dưới chân. Một vòng tròn đen ngòm với những ký tự cổ quái lan tỏa trên mặt nước. Một điều kỳ diệu xảy ra: cơn sóng thần khổng lồ đang ầm ầm lao đến chợt khựng lại, dường như có một bàn tay vô hình của thần linh đang bóp nghẹt mọi chuyển động của dòng nước. Sau đó, thay vì đổ ập xuống, toàn bộ nước biển bắt đầu cuộn tròn ngược trở lại, biến thành một hắc thủ khổng lồ tóm lấy thân hình của con Giao Long.
"Cái gì?" Giao Long kinh hãi, nó cảm thấy thủy nguyên lực mà mình vốn có thể điều khiển dễ dàng nay lại trở thành kẻ thù, điên cuồng siết chặt lấy vảy da của mình.
Đây chính là sự bá đạo của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Nó không chỉ chuyển hóa linh – ma, mà còn có thể đảo ngược quy luật của vạn vật. Diệp Phi dùng chính sức mạnh của biển cả mà Giao Long tôn thờ để trói buộc nó.
Thân ảnh Diệp Phi nhòa đi, hóa thành một luồng hắc quang lao vút lên không trung. Hắn đứng lơ lửng trước đôi mắt khổng lồ của Giao Long, khoảng cách gần đến mức hắn có thể cảm nhận được luồng hơi thở hôi hám và nóng hổi từ mũi nó.
"Cho ngươi hai con đường." Diệp Phi lạnh lùng nói, thanh kiếm đặt ngay giữa trán con vật, "Một, thần phục ta, làm tọa kỵ cho Vạn Ma Điện, ta sẽ ban cho ngươi Long nguyên chân chính để thoát thai hoán cốt. Hai, làm canh rồng cho đệ tử của ta tối nay."
"Mơ tưởng! Bổn vương mang dòng máu cao quý, thà chết không nhục!"
Giao Long gầm lên, sừng máu trên đầu bùng phát lôi điện dày đặc như mạng nhện, quấn lấy Diệp Phi. Đây là Thiên Lôi của biển cả, có sức mạnh tàn phá linh hồn vô cùng khủng khiếp.
Thế nhưng, Diệp Phi chỉ nhếch mép. Hắn không né tránh, mà mở toang các lỗ chân lông, chủ động hấp thụ những tia sét kia vào người.
"Răng rắc!"
Tiếng xương cốt hắn nổ giòn giã. Dưới tác động của lôi điện, linh khí của hai vị lão tổ Thiên Đạo Minh vừa bị thôn phệ bắt đầu hòa quyện hoàn hảo vào máu thịt của hắn. Hắn mượn sức mạnh của kẻ thù để luyện hóa tu vi cho chính mình!
"Ngươi… ngươi là quái thai phương nào?" Giao Long bắt đầu run sợ. Nó chưa từng thấy tu sĩ nào có thể dùng lôi điện cường đại nhất của mình để làm chất xúc tác tu luyện.
"Đến lượt ta."
Diệp Phi lật tay, một áp lực Ma Đế vạn cổ đột ngột giáng xuống. Áp lực này không thuộc về thế gian này, nó mang theo hơi thở của bóng tối vĩnh hằng, của những cuộc chiến chinh phục chư thiên kiếp trước. Giao Long vốn dĩ đang hung hăng, đột ngột cảm thấy linh hồn mình như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Trong tầm mắt của nó, thiếu niên trước mặt không còn là một tu sĩ bình thường, mà là một vị Thần Ma sừng sững giữa trời đất, giẫm đạp lên thiên đạo.
Đây là huyết thống áp chế! Đây là đẳng cấp linh hồn vượt trội!
Diệp Phi giáng một quyền vào đỉnh đầu Giao Long. Cú đấm không mang theo kình lực vật lý thông thường, mà mang theo *Cửu U Ma Ấn*.
*Bùng!*
Một con dấu màu đen rực lửa in sâu vào sâu trong thức hải của con quái thú. Giao Long gào thét thảm thiết, thân hình dài vạn trượng rơi xuống mặt biển, làm bắn lên những cột nước khổng lồ. Nó đau đớn quằn quại, cố gắng chống lại sự xâm thực của Ma Ấn, nhưng vô ích.
"Nghịch chuyển cho ta!"
Diệp Phi quát lớn, một luồng ma khí thuần khiết từ tay hắn rót vào vết thương trên đầu rồng. Lần này, nó không phải là sự phá hủy, mà là một nguồn năng lượng tái sinh đáng kinh sợ. Những chiếc vảy xanh của Giao Long bắt đầu biến đổi, chuyển dần sang màu hắc kim rực rỡ, uy nghiêm và bí ẩn hơn gấp bội.
Giao Long sững sờ. Nó cảm thấy huyết mạch mỏng manh của mình đang thực sự biến đổi. Những tạp chất tích tụ hàng vạn năm bị thiêu rụi, thay vào đó là một loại sức mạnh viễn cổ mà nó chỉ thấy trong ký ức thừa kế của tổ tiên.
Hóa ra, hắn không nói điêu. Hắn thực sự có khả năng khiến nó hóa rồng!
Cơn đau dần biến mất, thay vào đó là một sự sùng bái phát ra từ tận cốt tủy. Giao Long cúi thấp cái đầu kiêu hãnh của mình xuống mặt nước, hơi thở của nó giờ đây không còn mang theo sự thù địch, mà là sự phục tùng tuyệt đối.
"Tiểu long… bái kiến chủ nhân."
Cả không gian im phăng phắc. Hàng ngàn đệ tử Vạn Ma Điện và yêu tộc của Tô Nguyệt Thiềm chứng kiến cảnh tượng này mà tim đập loạn nhịp. Một vị vương giả của biển cả, vừa mới đây còn muốn nuốt chửng cả thế giới, vậy mà giờ đây lại phủ phục dưới chân một thanh niên áo đen như một con chó nhỏ.
Diệp Phi khẽ đáp xuống đầu Giao Long, ngay vị trí giữa hai chiếc sừng. Hắn đứng đó, tay chắp sau lưng, phong thái hào hùng bao trùm bốn phía.
"Mặc Ly, đưa quân đoàn lên lưng rồng. Tô Nguyệt Thiềm, theo ta."
Nàng gật đầu, thân hình uyển chuyển bay lên, đứng cạnh hắn. Hai người, một hắc y lạnh lùng, một hồng y quyến rũ, đứng trên đỉnh của một con hắc long khổng lồ rẽ sóng mà đi, khung cảnh ấy rực rỡ và bá đạo đến mức không từ ngữ nào tả xiết.
"Chúng ta đi đâu?" Tô Nguyệt Thiềm khẽ hỏi, làn gió biển thổi bay mái tóc dài của nàng, chạm vào vai áo Diệp Phi.
Diệp Phi nhìn về phương Bắc, nơi chân trời bắt đầu hừng sáng.
"Thánh Vực của Thiên Đạo Minh đã hưởng thái bình quá lâu rồi. Ta muốn họ phải học cách run rẩy dưới bóng tối."
Giao Long rống lên một tiếng làm rung chuyển chín tầng trời, cái đuôi khổng lồ quất mạnh xuống, đẩy toàn bộ quân đoàn Vạn Ma Điện lao vút trên mặt biển với tốc độ kinh người. Phía sau họ, mặt biển Vô Tận Hải vĩnh viễn ghi khắc dấu chân của một huyền thoại.
Chương 57 khép lại với hình ảnh quân đoàn Ma đạo hiên ngang vượt biển, đánh dấu sự trỗi dậy mạnh mẽ nhất của Diệp Phi kể từ khi trọng sinh. Thế giới không còn nhìn hắn như một đệ tử tông môn bỏ trốn, mà nhìn hắn như một cơn bão tố đang chuẩn bị cuốn phăng đi trật tự của ngàn năm.
Uy chấn tứ phương, thu phục Giao Long — Thiên hạ này, rốt cuộc ai mới là chủ?