Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 58: Linh Hồn Song Tu**
Đêm mênh mông, mặt biển Vô Tận Hải không còn cuồng nộ như ban ngày. Những gợn sóng đen kịt lấp lánh lân tinh lướt qua dưới thân mình đồ sộ của Giao Long. Sau tiếng rống chấn động tứ phương, vương giả của biển cả giờ đây lặng lẽ rẽ nước, mỗi nhịp di chuyển đều mang theo sự vững chãi như một hòn đảo di động.
Trên đỉnh đầu Giao Long, Diệp Phi ngồi xếp bằng giữa hai chiếc sừng rồng vươn cao. Gió biển thổi tung hắc bào, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng lãnh lạt như băng đá ngàn năm. Hắn đang điều息 (điều tức), những luồng linh khí bạc trắng và ma khí đen ngòm đan xen vào nhau, bao phủ lấy cơ thể hắn tạo thành một vòng thái cực hư ảo.
Mặc dù vừa thu phục được Giao Long, nhưng Diệp Phi biết rõ, bản thân hắn đã cưỡng cầu sử dụng thần niệm của kiếp trước quá mức. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết tuy bá đạo, nhưng cơ thể hiện tại mới chỉ ở cấp độ Ma Đan cảnh chưa thể chịu đựng được áp lực từ linh hồn Ma Đế một cách hoàn hảo.
Một mùi hương thoang thoảng, thanh khiết như hoa quỳnh nở đêm nhưng lại ẩn chứa sự ma mị khó cưỡng, len lỏi qua làn gió mặn nồng vị muối biển. Diệp Phi không mở mắt, nhưng môi mỏng khẽ động:
“Đêm đã khuya, Thánh nữ không ở trong trướng tịnh dưỡng, tới đây làm gì?”
Tô Nguyệt Thiềm chậm rãi tiến lại gần. Nàng hôm nay khoác một chiếc áo choàng bằng tơ tằm đỏ thẫm, vạt áo lay động theo gió, để lộ đôi chân trần trắng ngần như ngọc thạch bước trên lớp vảy rồng cứng cáp. Đôi mắt màu tím nhạt của nàng nhìn sâu vào tấm lưng của Diệp Phi, vẻ sắc sảo thường ngày dường như đã bị sự trầm tư thay thế.
“Chủ nhân của quân đoàn Vạn Ma đang chịu phản phệ, ta làm đồng minh, sao có thể ngủ yên?” Giọng nàng mềm mại, nửa thật nửa đùa, nhưng trong đó có một sự quan tâm khó giấu.
Nàng đi đến cạnh hắn, ngồi xuống, ánh mắt nhìn ra đường chân trời xa thẳm.
“Vết thương linh hồn do thi triển ‘Nghịch Mệnh Hóa Long’ không dễ gì chữa khỏi bằng linh dược thông thường. Ngươi đang cố gồng gánh một mình sao?”
Diệp Phi mở mắt, đôi đồng tử thâm trầm nhìn nàng: “Tu luyện Ma đạo chính là đi ngược lại ý trời. Một chút đau đớn này so với kiếp nạn sắp tới của Thiên Đạo Minh chẳng thấm vào đâu.”
Tô Nguyệt Thiềm khẽ thở dài, nàng đột ngột vươn bàn tay thon dài ra, chạm vào mu bàn tay lạnh lẽo của Diệp Phi. Hắn khẽ nhíu mày, định rụt lại, nhưng nàng đã nắm chặt lấy.
“Diệp Phi, ngươi không tin ta?” Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, không còn sự tính toán, chỉ còn sự chân thành đến đau lòng. “Huyết mạch của Yêu tộc ta thiên về trị liệu linh hồn và ảo thuật. Nếu ngươi cứ tiếp tục độc hành, thần thức sẽ nứt vỡ trước khi chúng ta chạm đến Thánh Vực.”
Diệp Phi im lặng. Hắn đã từng tin một người nữ nhân, và kết quả là nhát kiếm xuyên tim của Liễu Như Yên ngàn năm trước. Trái tim hắn giống như một mảnh đất khô cằn, vốn dĩ đã đóng băng hoàn toàn. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt tím trong veo của Tô Nguyệt Thiềm, một tia rung cảm xa lạ chợt lướt qua.
“Ngươi muốn làm gì?” Diệp Phi trầm giọng hỏi.
Tô Nguyệt Thiềm cắn môi, khuôn mặt hơi ửng hồng dưới ánh trăng, nhưng ánh mắt vô cùng kiên định: “Linh hồn song tu. Chỉ có cách này mới giúp ngươi dung hợp hoàn toàn sức mạnh của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, và cũng giúp ta đột phá xiềng xích của huyết mạch Yêu tộc bấy lâu nay.”
Song tu linh hồn (Thần thức giao hòa) là cấp độ cao nhất và thuần khiết nhất của việc cùng tu luyện. Nó đòi hỏi hai bên phải hoàn toàn tin tưởng, đem toàn bộ bí mật, ký ức và thần thức sâu thẳm nhất phơi bày trước đối phương. Nếu có một người nảy sinh ác niệm, cả hai sẽ cùng tan biến.
Diệp Phi nhìn nàng hồi lâu, rồi đột nhiên khóe môi hắn hơi nhếch lên, một nụ cười ngạo nghễ nhưng chứa đựng sự công nhận: “Được. Nếu ngươi đã dám dùng mạng để đánh cược, ta có gì phải sợ?”
Diệp Phi phất tay, một trận pháp che giấu ngay lập tức được thiết lập xung quanh, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Hắn xoay người đối diện với Tô Nguyệt Thiềm. Hai người ngồi đối đầu, bốn mắt nhìn nhau, bốn bàn tay đan chặt.
“Nhắm mắt lại, dẫn dắt thần thức của ngươi đi theo quỹ đạo của Thái Cực Nghịch Chuyển.” Diệp Phi ra lệnh.
Tô Nguyệt Thiềm tuân theo. Ngay lập tức, nàng cảm thấy linh hồn mình như bị hút vào một cơn lốc xoáy màu đen trắng đen xen. Cảnh vật xung quanh biến mất, thay vào đó là một không gian hư vô vô tận.
Trong không gian ấy, nàng thấy một hình bóng vĩ đại đang đứng trên đỉnh núi thây cốt, đó là Ma Đế kiếp trước – cô độc, lạnh lẽo và kiêu hùng. Nàng cảm nhận được nỗi đau từ sự phản bội, sự căm hận thấu xương tủy đối với thế gian giả tạo. Nàng không sợ hãi, mà ngược lại, linh hồn nàng tỏa ra một ánh sáng màu hồng tím dịu dàng, quấn quýt lấy bóng đen kia, muốn xoa dịu đi những vết thương hằn sâu trong ký ức của hắn.
Diệp Phi cũng cảm nhận được linh hồn của Tô Nguyệt Thiềm. Nó không hề u ám như hắn tưởng, mà tràn đầy sức sống, mang theo khát vọng cháy bỏng về việc phục hưng tộc nhân, về sự tự do thoát khỏi sự áp bức của các đại tông môn. Linh hồn nàng nồng nhiệt như lửa, nhưng lại mềm mại như nước, nhẹ nhàng len lỏi vào từng kẽ nứt trong thần thức đang bị tổn thương của hắn.
Cảm giác đau đớn xé lòng bắt đầu dịu lại. Thay vào đó là một sự ấm áp chưa từng có.
Hai luồng sức mạnh bắt đầu giao thoa. Linh khí của Tô Nguyệt Thiềm vốn là chí âm, khi gặp phải sức mạnh Nghịch Thiên cực dương của Diệp Phi, giống như âm dương hòa hợp, sinh sinh bất diệt. Ma khí đen đặc bắt đầu được gột rửa bởi ánh sáng tím, trở nên tinh khiết hơn, uy lực hơn.
Càng đi sâu vào quá trình song tu, ranh giới giữa “ngươi” và “ta” dần nhạt nhòa. Họ cảm nhận được từng nhịp tim của nhau, từng dòng khí vận hành trong kinh mạch của nhau.
Trong cơn say của sự giao hòa linh hồn, Tô Nguyệt Thiềm khẽ rên rỉ một tiếng, linh thể của nàng vô thức áp sát vào Diệp Phi. Hơi thở của họ quyện vào nhau, giữa đêm đen lạnh giá trên lưng Giao Long, có một ngọn lửa đang âm thầm bùng cháy.
Tô Nguyệt Thiềm cảm thấy một sự an toàn chưa từng có. Từ nhỏ nàng đã phải sống trong sự truy đuổi, tính toán và lừa lọc để sinh tồn trong thế giới của Yêu tộc và Ma đạo. Nhưng bên cạnh người đàn ông này, dù hắn có là Ma Đế khát máu, nàng lại cảm thấy mình có thể hoàn toàn buông xuống lớp phòng vệ.
Về phía Diệp Phi, sự ấm áp của Tô Nguyệt Thiềm như một dòng suối trong vắt tưới vào mảnh tâm hồn đã khô héo của hắn. Hắn nhận ra, nghịch chuyển càn khôn không chỉ là báo thù, không chỉ là đạt đến đỉnh cao sức mạnh, mà còn là tìm lại được ý nghĩa của việc “tồn tại”.
Đột nhiên, từ sâu trong đan điền của hai người, một cột sáng màu xám tro – thứ năng lượng hỗn nguyên sơ khai nhất – bùng nổ. Sức mạnh này lan tỏa ra khắp kinh mạch, thanh tẩy mọi tạp chất. Tu vi của Diệp Phi bắt đầu thăng hoa: Ma Đan trung kỳ… Ma Đan hậu kỳ… rồi chạm đến đỉnh phong. Khí thế của hắn trở nên sâu thẳm, khó lường như một hố đen có thể nuốt chửng vạn vật.
Tô Nguyệt Thiềm cũng không kém cạnh. Hình bóng hồ ly chín đuôi mờ ảo hiện ra sau lưng nàng, đôi mắt tím tỏa sáng lấp lánh, một luồng yêu khí cực kỳ tinh thuần bùng nổ, báo hiệu nàng đã chính thức bước chân vào cảnh giới Yêu Vương thực thụ.
Thời gian như ngừng trôi. Khi ánh nắng ban mai đầu tiên le lói nơi chân trời, xuyên qua lớp sương mù của Vô Tận Hải, Diệp Phi và Tô Nguyệt Thiềm mới từ từ mở mắt.
Hào quang quanh thân dần thu lại. Hai đôi tay vẫn còn nắm chặt lấy nhau, lưu luyến hơi ấm của đối phương.
Khuôn mặt Tô Nguyệt Thiềm giờ đây hồng nhuận lạ thường, vẻ đẹp ma mị của nàng thêm một phần thánh khiết sau khi linh hồn được gột rửa. Nàng khẽ cúi đầu, mái tóc trắng lướt qua ngực áo của Diệp Phi:
“Ngươi… cảm thấy thế nào?”
Diệp Phi thu lại thần quang trong mắt, khí chất của hắn giờ đây còn trầm ổn hơn cả trước đó. Hắn nhìn bàn tay nhỏ nhắn của nàng trong tay mình, bóp nhẹ một cái rồi buông ra.
“Rất tốt. Thần thức đã ổn định hoàn toàn, sức mạnh Nghịch Thiên cũng đã hoàn mỹ dung hợp. Nguyệt Thiềm, đa tạ ngươi.”
Tô Nguyệt Thiềm nghe thấy hai chữ “đa tạ”, đôi mắt khẽ cong lên thành hình trăng khuyết: “Ngươi lại khách khí với ta rồi. Đừng quên, mạng của ta cũng gắn liền với sự thành bại của ngươi.”
Nàng đứng dậy, làn gió sớm làm chiếc áo đỏ bay phấp phới. Diệp Phi nhìn theo bóng lưng của nàng, trong lòng nảy sinh một quyết tâm chưa từng có. Kiếp trước hắn bị người mình yêu đâm sau lưng, kiếp này, hắn sẽ dùng toàn bộ sức mạnh để bảo vệ những người đã chọn đứng bên cạnh hắn.
Lúc này, từ dưới cổ Giao Long, tiếng của Mặc Ly vang lên, cắt ngang bầu không khí im lặng:
“Chủ thượng! Phía trước là Hải Quan của Thánh Vực. Đội tuần tra của Thiên Đạo Minh đã phát hiện ra chúng ta!”
Diệp Phi đứng thẳng người, hắc bào tung bay. Hắn thu lại vẻ ôn nhu ngắn ngủi vừa rồi, đôi mắt lập tức trở lại trạng thái sắc lạnh như đao kiếm.
“Chuẩn bị sẵn sàng. Giao Long, tăng tốc cho ta!”
Tiếng rống của Hắc Kình Giao Long xé toạc màn sương mù sớm mai. Quân đoàn Vạn Ma Điện rầm rộ xông thẳng về phía lục địa rực rỡ ánh vàng của Thánh Vực. Trận chiến lớn đầu tiên sau khi thu phục Giao Long sắp sửa bắt đầu, và lần này, Diệp Phi không còn là một cá nhân chiến đấu đơn lẻ, mà hắn có một người đồng hành thực sự trong tâm linh.
Trên mặt biển, bóng dáng của hai người sát cánh bên nhau in dài dưới nắng sớm, mở đầu cho một kỷ nguyên Nghịch Chuyển Càn Khôn đẫm máu nhưng cũng đầy hào hùng.
“Thế gian nếu coi ta là Ma, vậy ta sẽ khiến chúng thần phải run sợ dưới chân người con gái của ta!”
Tiếng thì thầm của Diệp Phi tan vào trong gió, nhưng sát ý trong đó lại khiến ngay cả những con hải quái dưới đáy sâu cũng phải run rẩy lánh xa.
Đoàn quân ma đạo hiên ngang lướt sóng, hướng về phía sào huyệt của kẻ thù. Ở đó, Kim Phù Đồ và Liễu Như Yên đang chờ đợi, nhưng họ sẽ không bao giờ ngờ tới, Diệp Phi trở về lần này, đã không còn một kẽ hở nào trong tâm hồn.