Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 59: Nội Gián Xuất Hiện**
**CHƯƠNG 59: NỘI GIÁN XUẤT HIỆN**
Gió biển tại ranh giới giữa Vô Tận Hải và Thánh Vực mang theo một mùi vị rất đặc trưng: vị mặn của muối lồng lộng quyện cùng linh khí thuần khiết đến mức nghẹt thở của chính đạo. Thế nhưng, vào ngày hôm nay, bầu không khí ấy đã bị xé toạc bởi một luồng hắc khí cuồn cuộn, kéo dài hàng dặm như một vết mực loang lổ trên bức tranh thiên thanh.
Hắc Kình Giao Long dài hàng trăm trượng, mỗi lần quẫy đuôi là một đợt sóng thần cao tới mười trượng đổ ập về phía Hải Quan của Thánh Vực. Trên đỉnh đầu con quái vật thái cổ ấy, Diệp Phi đứng chắp tay sau lưng, hắc bào của hắn như nuốt chửng ánh sáng ban mai, chỉ có đôi mắt lạnh lùng là rực sáng lên những tia bạc nhạt của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết.
Phía sau hắn, trên boong chiến thuyền khổng lồ được liên kết với thân mình Giao Long, là hàng nghìn tu sĩ Ma đạo. Kẻ cầm cờ, kẻ mài đao, kẻ âm thầm luyện công. Không khí túc sát bao trùm, nhưng trong cái tĩnh lặng của cơn bão, sự nghi kỵ vẫn âm ỉ cháy. Vạn Ma Điện vốn dĩ không phải là một tông môn đồng lòng từ gốc, mà là một tập hợp của những kẻ cường giả bị thế giới ruồng bỏ, quy tụ dưới trướng Diệp Phi vì thực lực bá đạo của hắn.
“Chủ thượng, phía trước ba mươi dặm là Vạn Kiếm Trấn Hải Trận của Thiên Đạo Minh.”
Mặc Ly bước tới bên cạnh Diệp Phi, giọng nói trầm khàn đầy cảnh giác. Thiếu niên mang Thiên Ma Thể này giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều, thanh trường kiếm trên lưng hắn không ngừng rung động như thể đang khao khát máu tươi của chính đạo.
Diệp Phi không quay đầu lại, tầm mắt vẫn đặt vào đường chân trời, nơi những cột sáng vàng rực của trận pháp đang mờ ảo hiện ra: “Vạn Kiếm Trấn Hải Trận vốn do Kim Phù Đồ cải tiến, dùng linh thạch thượng phẩm làm lõi, lại có chín vị Nguyên Anh trưởng lão trấn giữ chín mắt trận. Nếu đánh trực diện, Vạn Ma Điện sẽ tổn thất ít nhất một phần ba lực lượng.”
Tô Nguyệt Thiềm từ trong buồng lái bước ra, hồng y như lửa rực cháy giữa biển xanh. Nàng khẽ nhíu mày, đưa tay vuốt lọn tóc trắng muốt trước ngực: “Theo thông tin ám vệ của ta nhận được, mật đồ mắt trận vốn đã được một ‘vị hữu danh’ cung cấp cho chúng ta từ trước. Diệp Phi, ngươi vẫn định theo kế hoạch cũ, đánh vào mắt trận phía Đông Bắc chứ?”
Diệp Phi nhếch môi cười, một nụ cười không mang theo hơi ấm: “Kế hoạch cũ? Nguyệt Thiềm, trong thế giới này, thông tin dễ dàng có được nhất thường là thông tin chí mạng nhất.”
Đúng lúc này, một thân ảnh gầy guộc như bộ xương khô, khoác lên mình bộ đạo bào đỏ thẫm tiến lại gần. Đây là Huyết Khô Tử, một trong bốn đại trưởng lão mới gia nhập Vạn Ma Điện, tu vi đã đạt tới đỉnh phong Hóa Thần sơ kỳ. Hắn vốn là một tà tu nức tiếng ở Tây Hoang, bị Thiên Đạo Minh truy nã suốt trăm năm.
“Điện chủ!” Huyết Khô Tử khom người, giọng nói như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ vào nhau. “Lão phu vừa mới dùng huyết hủ thuật thám thính qua, mắt trận Đông Bắc quả nhiên phòng thủ lỏng lẻo nhất. Đám đạo sĩ kia cậy mình có thiên hiểm nên lơ là cảnh giác. Nếu chúng ta đánh nhanh thắng nhanh, trước khi Kim Phù Đồ kịp chi viện, Hải Quan sẽ thuộc về chúng ta!”
Diệp Phi liếc mắt nhìn Huyết Khô Tử, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tận tâm can kẻ đối diện. Huyết Khô Tử khẽ rùng mình, nhưng vẻ mặt vẫn cung kính đến mức không tỳ vết.
“Huyết trưởng lão có lòng rồi.” Diệp Phi thản nhiên nói. “Mặc Ly, truyền lệnh xuống, tất cả chuẩn bị chuyển hướng về phía Đông Bắc.”
“Tuân lệnh!” Mặc Ly dứt khoát xoay người đi truyền tin.
Tô Nguyệt Thiềm nhìn bóng lưng Huyết Khô Tử lui xuống, đôi mắt tím nhạt của nàng khẽ nheo lại: “Ngươi thật sự tin hắn? Hắn vào điện chưa đầy một tháng, lại đột ngột mang về một phần mật đồ trận pháp quan trọng như vậy.”
Diệp Phi khẽ chạm vào chiếc nhẫn trên ngón tay, giọng của Cửu U Lão Tổ vang lên trong thức hải của hắn, mang theo sự mỉa mai quen thuộc: *“Thằng nhóc, trên người lão quỷ kia có mùi của ‘Thiên Đạo Vấn Tâm Tán’. Thứ đó chỉ có người của Thiên Đạo Minh mới dùng để kiểm soát tâm trí thuộc hạ. Hắc hắc, xem ra nội gián lần này là một con cá lớn.”*
Diệp Phi trong lòng lạnh lùng đáp lại: *“Lão già, ta biết. Hắn cho rằng hắn đang lừa ta, nhưng hắn không biết rằng ta đang đợi hắn ra tay.”*
Nửa canh giờ sau, Hắc Kình Giao Long bắt đầu đổi hướng. Sóng biển gào thét hung dữ hơn khi đoàn quân tiến vào vùng biển thuộc sự quản lý của trận pháp. Ánh sáng vàng của Vạn Kiếm Trấn Hải Trận ngày càng rõ rệt, những thanh kiếm ánh sáng khổng lồ treo ngược trên không trung, sẵn sàng lao xuống nghiền nát bất cứ sinh linh nào mang hơi thở ma đạo.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Huyết Khô Tử lén lút rút ra một tấm phù lục nhỏ màu bạc từ trong kẽ móng tay. Hắn giả vờ ho khẽ một tiếng, rồi dùng một động tác cực kỳ tinh vi để kích hoạt phù lục bằng một tia thần thức cực nhỏ.
Hành động này diễn ra chỉ trong một hơi thở, và theo hắn nghĩ, dù là Hóa Thần đỉnh phong cũng khó lòng phát hiện. Tuy nhiên, hắn không nhìn thấy ở phía sau, ánh mắt Diệp Phi đã hoàn toàn trở nên lạnh lẽo.
“Đã xong rồi sao, Huyết trưởng lão?”
Tiếng nói của Diệp Phi đột ngột vang lên ngay sát bên tai Huyết Khô Tử, khiến lão quỷ này suýt nữa thì đánh rơi phù lục. Hắn hốt hoảng quay đầu lại, thấy Diệp Phi đã đứng sau lưng mình từ lúc nào, trên tay cầm một chén rượu hắc thạch.
“Điện… Điện chủ… Lão phu chỉ là đang chuẩn bị một chút huyết dược để lát nữa đại chiến thôi.” Huyết Khô Tử gượng cười, trán rịn ra những giọt mồ hôi lạnh.
Diệp Phi nhấp một ngụm rượu, nhìn thẳng vào mắt lão: “Huyết trưởng lão quả là tận tâm. Ngươi có biết, kiếp trước ta đã từng giết một người không? Hắn cũng tận tâm như ngươi, thậm chí còn giúp ta mang kiếm trước lúc phi thăng. Để rồi sau đó, hắn đâm chính thanh kiếm ấy vào lưng ta.”
Tim Huyết Khô Tử đập loạn nhịp, hắn cảm giác như không khí xung quanh đang đông cứng lại. “Điện chủ… ngài nói gì lão phu không hiểu…”
“Ngươi không cần hiểu.” Diệp Phi đặt chén rượu xuống lan can thuyền, giọng nói bỗng chốc trở nên vang dội khắp chiến thuyền. “Mặc Ly! Ngừng hướng Đông Bắc, toàn quân quay ngược 180 độ, đánh thẳng vào mắt trận Trung Tâm cho ta!”
Cả chiến thuyền xôn xao. Mặc Ly lập tức thực hiện lệnh mà không hề thắc mắc. Tô Nguyệt Thiềm cũng kinh ngạc nhìn Diệp Phi: “Đánh vào trung tâm? Đó là nơi mạnh nhất!”
Huyết Khô Tử lúc này không còn giữ được bình tĩnh, hắn hét lên: “Không được! Trung tâm có cấm chế sát thương mạnh nhất, chúng ta sẽ chết hết mất!”
Diệp Phi xoay người, một tay túm lấy cổ áo Huyết Khô Tử, nhấc bổng lão lên. “Phòng thủ mạnh nhất? Hay là nơi Kim Phù Đồ đã bố trí sẵn đại quân chờ ta vào nộp mạng theo mật báo của ngươi?”
Bàn tay Diệp Phi bùng phát hắc hỏa, trực tiếp đốt cháy tấm phù lục màu bạc đang giấu trong tay Huyết Khô Tử. Một luồng hào quang vàng rực bắn ra, mang theo ý chí của Kim Phù Đồ, tạo thành một hình ảnh hư ảo trên không trung.
“Diệp Phi, ngươi vẫn nhạy bén như vậy.” Hình bóng của Kim Phù Đồ trong gương sáng mỉm cười nhạt nhẽo, gương mặt hắn thánh khiết đến mức đáng hận. “Nhưng muộn rồi. Huyết Khô Tử không chỉ là nội gián đưa tin, mà bản thân hắn chính là một quả bom nổ chậm.”
Vừa dứt lời, đồng tử Diệp Phi co rụt lại. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn cực lớn phát ra từ đan điền của Huyết Khô Tử. Lão quỷ này không phải bị mua chuộc bằng tiền tài, mà là đã bị Kim Phù Đồ gieo vào người một loại cấm thuật tự bạo thái cổ: “Thiên Địa Đồng Thọ”.
Huyết Khô Tử lúc này hai mắt đỏ ngầu, mặt mũi vặn vẹo trong đau đớn: “Điện chủ… cứu lão phu… lão phu bị ép buộc… ÁAAAA!”
Sức mạnh nổ tung của một tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong, lại được cộng hưởng với bí thuật của Thiên Đạo Tông, đủ sức để đánh đắm cả Hắc Kình Giao Long và xóa sổ một nửa quân đoàn Ma đạo trên thuyền.
“Mặc Ly! Dùng Thiên Ma khiên bao phủ boong thuyền! Nguyệt Thiềm, lùi lại!” Diệp Phi quát lớn.
Hắn không buông Huyết Khô Tử ra, mà trái lại, tay trái hắn nắm chặt thành quyền, Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết vận hành đến cực hạn. Khí tức ma đạo và tiên đạo xoáy tròn trong lòng bàn tay, tạo thành một lốc xoáy đen trắng đen xen.
“Muốn tự bạo ở đây? Kim Phù Đồ, ngươi đánh giá thấp ta rồi!”
Diệp Phi hét lên một tiếng, hắn không ném Huyết Khô Tử đi, mà trực tiếp dùng tay không đấm thẳng vào ngực lão. Thay vì làm lão nổ tung sớm hơn, đòn đánh này của Diệp Phi mang theo quy luật “Nghịch Chuyển”. Toàn bộ năng lượng bạo liệt của Huyết Khô Tử bị hút vào trong một vòng xoáy không gian nhỏ xíu ngay giữa lòng bàn tay của Diệp Phi.
Đây là tầng thứ sáu của công pháp kiếp trước: *Vạn Vật Quy Hư*.
Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Diệp Phi. Gân xanh trên tay hắn nổi lên cuồn cuộn, chịu đựng áp lực khủng khiếp từ một vụ nổ Hóa Thần. Toàn bộ con Giao Long rung chuyển bần bật dưới sức ép nghẹt thở.
“Cút đi cho ta!”
Diệp Phi xoay người, ném khối năng lượng nén lại đó về phía mắt trận Đông Bắc mà Huyết Khô Tử đã chỉ điểm lúc nãy.
Một giây lặng thinh trôi qua.
Kế đó, một tiếng nổ long trời lở đất bùng phát. Phía Đông Bắc của Vạn Kiếm Trấn Hải Trận, nơi mà hàng vạn đệ tử chính đạo đang bí mật phục kích chờ Diệp Phi vào bẫy, đột ngột bị chính năng lượng tự bạo của Huyết Khô Tử và sức mạnh Nghịch Chuyển của Diệp Phi quét sạch. Một cột ánh sáng khổng lồ cao tới chín tầng mây dựng đứng lên, xé toạc mặt biển, biến hàng nghìn chiến thuyền của Thiên Đạo Minh thành bình địa.
Phía xa xa trên bầu trời Thánh Vực, Kim Phù Đồ đang đứng trên một tòa bảo tháp, chứng kiến màn khói bụi kia, nụ cười trên môi hắn dần cứng lại.
Trên boong tàu Hắc Kình Giao Long, khói đen tản đi. Huyết Khô Tử giờ chỉ còn là một đống bùn loãng dưới chân Diệp Phi. Các tu sĩ Vạn Ma Điện lặng im phăng phắc, nhìn vị Điện chủ của mình bằng ánh mắt vừa sùng bái vừa run sợ.
Diệp Phi đứng đó, tay vẫn còn vương chút huyết tích. Hắn quay sang nhìn đám trưởng lão còn lại, ánh mắt sắc như dao: “Vạn Ma Điện không cần lòng trung thành giả dối. Kẻ nào còn là nội gián, bước ra đây ngay bây giờ, ta cho một con đường chết toàn thây.”
Không ai dám nhúc nhích. Không gian chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng rít gào của những tàn hồn vừa tử trận phía xa.
Tô Nguyệt Thiềm tiến lên, đặt tay lên vai hắn, cảm nhận được toàn thân Diệp Phi đang khẽ run lên vì kiệt sức sau đòn “Vạn Vật Quy Hư”. Nàng thầm thì: “Ngươi đã biết trước?”
“Ta không chắc chắn 100% về Huyết Khô Tử,” Diệp Phi trầm giọng đáp, mắt nhìn về phía chiến trường tan hoang. “Nhưng trong giới tu tiên này, người đáng tin nhất là chính mình, và người đáng nghi nhất là kẻ đối tốt với ta quá mức. Kim Phù Đồ thích chơi cờ, ta sẽ dùng quân cờ của hắn để lật ngược bàn cờ này.”
Mặc Ly bước tới, quỳ một gối xuống: “Chủ thượng anh minh! Mắt trận Đông Bắc đã vỡ, hàng phòng thủ của Thiên Đạo Minh đã có lỗ hổng. Chúng ta có tấn công ngay không?”
Diệp Phi rút Trảm Thiên Kiếm ra, mảnh vỡ trên lưỡi kiếm rực lên sắc lạnh: “Tấn công! Không để chúng kịp thở. Hôm nay, ta muốn máu của Thiên Đạo Minh nhuộm đỏ vùng biển Thánh Vực này!”
“Sát! Sát! Sát!”
Tiếng hò hét chấn thiên động địa vang lên từ hàng vạn tu sĩ Ma đạo. Hắc Kình Giao Long gầm lên, xông thẳng vào lỗ hổng giữa trận pháp.
Mặc dù đã trừ được nội gián, nhưng Diệp Phi biết rõ đây mới chỉ là màn khởi đầu. Kim Phù Đồ chắc chắn còn những quân bài tẩy khác, và Liễu Như Yên – người đàn bà kiếp trước hắn yêu sâu đậm, nay đang đứng ở phe đối lập – vẫn chưa xuất hiện.
Trên tầng mây cao, đôi mắt Diệp Phi rực lửa. Hắn không chỉ muốn báo thù, hắn muốn dùng sự kiện này để chứng minh cho cả thiên hạ thấy: Càn khôn đang đảo lộn, và kẻ cầm lái lần này chính là Ma Đế hắn đây!
Trận hải chiến giữa chính và tà chính thức bùng nổ, rầm rộ và khốc liệt hơn bất cứ trang sử nào trước đây từng ghi lại. Giữa những tia chớp và máu, bóng dáng một vị Ma Đế trẻ tuổi, cầm thanh kiếm gãy, dẫn đầu quân đoàn hắc ám xông vào vùng đất của thần linh, tạo nên một hình ảnh đầy mâu thuẫn nhưng lại vô cùng tráng lệ.
Cuộc chơi lớn nhất đời hắn, vừa mới thực sự bắt đầu.