Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 60: Kế Trong Kế**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:32:42 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 60: KẾ TRONG KẾ**

Gió biển trên vùng hải vực ngoại vi Thánh Vực rít gào qua từng khe đá, mang theo vị mặn chát của muối và mùi tanh nồng nàn của máu tươi vừa mới đổ. Trên lưng con Hắc Kình Giao Long khổng lồ đang dập dềnh theo từng con sóng dữ, hắc bào của Diệp Phi tung bay phần phật trong không trung. Hắn đứng đó, tay cầm Trảm Thiên Kiếm, lưỡi kiếm gãy dù chưa vẹn toàn nhưng lại tỏa ra một thứ uy áp khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.

Phía trước hắn, Huyết Khô Tử — một lão quái vật nổi danh với tu vi Ma Tôn sơ kỳ, kẻ vốn dĩ là “nội ứng” mà Kim Phù Đồ cài cắm vào hàng ngũ Ma đạo — hiện đang quỳ rạp dưới chân hắn. Toàn thân lão bị những xích sắt đen kịt từ thuật "U Minh Tỏa Hồn" trói chặt, mỗi khi lão cử động, những sợi xích lại siết vào linh hồn, khiến lão đau đớn đến mức gương mặt nhăn nhúm, cổ họng phát ra những tiếng kêu rên đứt quãng.

“Diệp… Diệp Phi… Ngươi không thể giết ta…” Huyết Khô Tử hổn hển, ánh mắt già nua đầy vẻ kinh hoàng. “Nếu ta chết, Kim Phù Đồ sẽ biết ngay lập tức. Các ngươi không thể thoát khỏi sự bao vây của thập đại chiến thuyền Thiên Đạo Minh đâu!”

Diệp Phi không vội vàng. Hắn cúi người xuống, dùng mũi kiếm Trảm Thiên nâng cằm lão lên. Đôi mắt hắn sâu thăm thẳm như đầm nước nghìn năm, chẳng chút gợn sóng, nhưng cái lạnh lẽo thấu xương phát ra từ đó khiến Huyết Khô Tử phải rùng mình.

“Ai nói ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ?” Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo nghễ của vị Đế vương kiếp trước. “Chẳng phải ngươi rất thích truyền tin cho Kim Phù Đồ sao? Vậy thì bây giờ, hãy truyền cho hắn một tin tức cuối cùng.”

Tô Nguyệt Thiềm đứng bên cạnh, hồng y đỏ rực nổi bật giữa làn sương mù trắng xóa trên mặt biển. Nàng khẽ nhướn mày, đôi mắt tím nhạt lộ ra vẻ thích thú: “Ngươi định dùng hắn để làm mồi nhử?”

“Không chỉ là mồi nhử,” Diệp Phi xoay người, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia sáng bạc của trận pháp hộ tông của Thiên Đạo Minh vẫn đang lấp lánh ẩn hiện. “Kim Phù Đồ là một kẻ đa nghi, lại vô cùng cao ngạo. Hắn luôn tự cho mình là người cầm cờ, nắm giữ mọi quân cờ trong lòng bàn tay. Muốn giết một kẻ như vậy, không thể chỉ dùng sức mạnh, mà phải khiến hắn tự tay đẩy quân cờ quan trọng nhất của mình vào chỗ chết.”

Diệp Phi vung tay lên, một viên đan dược đen tuyền mang theo khí tức quỷ dị hiện ra giữa lòng bàn tay. Đó là *Hủ Tâm Khống Hồn Đan*, thứ tà đan mà kiếp trước hắn từng dùng để khống chế lũ phản đồ.

“Nuốt nó, hoặc là ta sẽ lột da rút hồn ngươi ngay tại đây, đem linh hồn ngươi đốt trong U Minh Hỏa vạn năm không tắt.”

Huyết Khô Tử nhìn viên đan dược, rồi lại nhìn đôi mắt tử thần của Diệp Phi. Lão biết, mình không có lựa chọn. Với một hơi thở run rẩy, lão nuốt chửng viên đan, cảm nhận được một luồng hàn khí thâm nhập vào tận tâm can, đóng băng mọi ý định phản kháng.

“Bây giờ,” Diệp Phi trầm giọng, giọng nói như tiếng sấm nổ giữa hư không. “Truyền tin về. Nói rằng toàn bộ thế lực Ma đạo đã bị ngươi dụ vào ‘Lạc Hồn Phối’, trận pháp đang trong trạng thái suy yếu nhất. Bảo chúng mang theo ‘Thiên Ma Giám’ tới để tiêu diệt tận gốc Ma khí.”

Mặc Ly nghe đến bốn chữ "Thiên Ma Giám", đồng tử không khỏi co rụt lại: “Chủ thượng, Thiên Ma Giám là chí bảo của Thiên Đạo Tông, chuyên khắc chế Thiên Ma Thể của ta và Ma đạo công pháp. Nếu chúng mang thứ đó đến, chúng ta…”

“Chúng ta sẽ cho chúng thấy, cái gì mới thật sự là Nghịch Chuyển.” Diệp Phi vỗ vai Mặc Ly, ánh mắt lộ ra vẻ thâm sâu khôn lường. “Lạc Hồn Phối là nơi có địa hình ‘Thái Cực Nghịch Chuyển’ tự nhiên mà ta đã bố trí từ ba ngày trước. Kim Phù Đồ tưởng rằng hắn đang dùng Thiên Ma Giám để trấn áp chúng ta, nhưng thực chất, hắn đang mang tới nguồn năng lượng dồi dào nhất để ta kích hoạt tầng thứ ba của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.”

Huyết Khô Tử dưới sự điều khiển của Diệp Phi, run rẩy lấy ra một miếng truyền tin ngọc giản. Một luồng thần niệm giả tạo được gửi đi.

Chỉ mười nhịp thở sau, vùng biển yên tĩnh bỗng nhiên dậy sóng dữ dội.

Từ phía chân trời, mười chiến thuyền khổng lồ dát vàng, được kéo bởi những con Hải Linh Mã to lớn, đang xé toạc màn sương mà tiến tới. Đi đầu là chiến thuyền vĩ đại nhất, trên cột buồm thêu hình tia sét vàng rực rỡ — biểu tượng của Thánh Tử Kim Phù Đồ. Nhưng người đứng trên mũi tàu không phải Kim Phù Đồ, mà là một lão già mặc đạo bào màu lam đậm, ánh mắt sắc như diều hâu.

“Thất Trưởng lão của Thiên Đạo Tông, Thanh Vân Đạo Nhân!” Tô Nguyệt Thiềm khẽ thốt lên, tay nàng đã đặt lên đốc thanh huyễn đoản kiếm. “Hắn là một gã cuồng tín, tu vi Hóa Thần đỉnh phong, cực kỳ khó nhằn.”

Diệp Phi vẫn đứng im, tay sau lưng, Trảm Thiên Kiếm được hắn cắm xuống sàn gỗ của Hắc Kình Giao Long. “Hắn đến là tốt. Thanh Vân là cánh tay phải của Kim Phù Đồ. Chặt đứt cánh tay này, Kim Phù Đồ sẽ phải tự mình ra mặt.”

Chiến thuyền của Thiên Đạo Minh nhanh chóng áp sát Lạc Hồn Phối — một vùng biển được bao quanh bởi những rặng đá ngầm lởm chởm như răng cưa. Theo quan sát từ xa, nơi này mịt mù ma khí, dường như toàn bộ quân đoàn Ma đạo đang co cụm lại để phòng ngự.

Thanh Vân Đạo Nhân đứng trên cao, nhìn xuống vùng biển đen ngòm, nụ cười đắc ý hiện trên khuôn mặt già nua: “Lũ giòi bọ Ma đạo, cuối cùng cũng đến ngày tàn. Huyết Khô Tử quả nhiên làm việc đắc lực. Truyền lệnh, khởi động Thiên Ma Giám! Ta muốn trong vòng một khắc, vùng biển này không còn sót lại một tia ma khí nào!”

Một chiếc gương đồng cổ kính lơ lửng bay lên từ tay Thanh Vân Đạo Nhân. Ngay khi nó xuất hiện, một luồng ánh sáng vàng ròng tinh khiết bùng phát, chiếu rọi khắp cả vạn dặm biển khơi. Ánh sáng đó đi tới đâu, sương mù đen kịt tan biến tới đó, những tu sĩ Ma đạo thấp kém nấp trong rặng đá kêu la thảm thiết, tan biến thành tro bụi dưới sự thiêu đốt của linh lực chính nghĩa.

“Hừ, yếu ớt vô cùng.” Thanh Vân cười lạnh, tay kết ấn, thúc giục Thiên Ma Giám phát huy sức mạnh tối đa. “Diệp Phi đâu? Cái kẻ tự xưng là Ma Đế trọng sinh đó đâu? Hãy ra đây nộp mạng!”

“Ngươi đang tìm ta sao?”

Một giọng nói thanh lãnh đột ngột vang lên ngay sát bên tai Thanh Vân Đạo Nhân.

Thanh Vân kinh hãi quay phắt lại, nhưng chỉ thấy một bóng đen lướt qua như hư ảo. Ở phía dưới, trên một mỏm đá cao nhất của Lạc Hồn Phối, bóng dáng Diệp Phi hiện ra. Hắn không hề trốn tránh, trái lại còn đang giang rộng hai tay, như thể đang đón nhận ánh sáng hủy diệt từ Thiên Ma Giám.

“Ngu xuẩn! Muốn tự sát sao?” Thanh Vân gầm lên, dồn toàn bộ linh lực vào gương đồng.

Nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Ánh sáng vàng của Thiên Ma Giám khi chạm vào cơ thể Diệp Phi, không hề thiêu đốt hắn thành tro bụi như dự tính. Thay vào đó, nó giống như nước chảy vào dòng xoáy, bị cuốn vòng quanh người hắn. Diệp Phi đứng đó, toàn thân tỏa ra hai luồng khí tức đen trắng đan xen. Phía sau lưng hắn, một hình ảnh Thái Cực khổng lồ từ từ hiện ra, phủ kín cả bầu trời.

“Nghịch Thiên Hỗn Nguyên — Càn Khôn Đảo Hoán!”

Diệp Phi hét lớn, hai tay ấn mạnh xuống mặt biển.

Trong phút chốc, toàn bộ ánh sáng chính đạo từ Thiên Ma Giám bị “nghịch chuyển”. Thứ linh lực thanh khiết nhất vốn để diệt ma, giờ đây lại chuyển hóa thành thứ ma khí hung bạo và đen tối nhất từng tồn tại.

“Ầm!!!”

Vùng biển Lạc Hồn Phối nổ tung. Những rặng đá ngầm mà Thanh Vân tưởng là nơi ẩn nấp của quân thù, thực chất là các trận nhãn của một đại trận khổng lồ. Ánh sáng vàng chuyển sang màu đen đặc quánh, ngược dòng phun trào trở lại mười chiến thuyền của Thiên Đạo Minh.

“Cái gì?! Chuyện này là sao?” Thanh Vân Đạo Nhân thất kinh, lão cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị một lực hút vô hình kéo ra ngoài, biến thành nhiên liệu cho trận pháp của kẻ thù.

“Kim Phù Đồ tặng ta món quà lớn thế này, làm sao ta có thể từ chối?” Diệp Phi ngẩng đầu, gương mặt hắn dưới sự phản chiếu của ma khí trở nên tà mị và lạnh lùng hơn bao giờ hết. “Thanh Vân, hôm nay ta dùng Thiên Ma Giám của tông môn ngươi, để tống tiễn ngươi xuống hoàng tuyền!”

“Vạn Ma Quy Tâm — Trảm!”

Diệp Phi rút kiếm. Một đường kiếm mang theo hắc ám vô tận, mang theo oán niệm của hàng vạn tàn hồn kiếp trước, xé toạc không gian hướng về phía chiến thuyền chủ lực.

Thanh Vân Đạo Nhân điên cuồng gào thét, đem toàn bộ pháp bảo hộ thân ra chắn trước mặt. Nhưng vô dụng! Trước sức mạnh của sự nghịch chuyển càn khôn, mọi phòng ngự đều trở nên mỏng manh như trang giấy.

“Rắc rắc!”

Thiên Ma Giám — món thần khí danh tiếng lẫy lừng — dưới áp lực khủng khiếp của thanh Trảm Thiên Kiếm đã nứt vỡ thành trăm mảnh. Chiến thuyền vĩ đại của Thiên Đạo Minh bị chẻ làm đôi, ngọn lửa đen bùng lên, nuốt chửng tất cả trong sự bàng hoàng của hàng ngàn tu sĩ chính đạo.

Thanh Vân Đạo Nhân bị kiếm khí chém trúng ngực, bay ngược về phía sau, máu phun như mưa. Lão ngã quỵ trên mảnh vỡ của mạn tàu, ánh mắt đờ đẫn nhìn Diệp Phi đang chậm rãi bước đi trên mặt nước tiến lại gần.

“Ngươi… ngươi làm thế nào…”

Diệp Phi không trả lời. Hắn giẫm lên tay lão già, lấy lại chiếc túi trữ vật và những mảnh vỡ của Thiên Ma Giám.

“Huyết Khô Tử chỉ là một mẩu tin nhỏ để đánh lừa kẻ kiêu ngạo như Kim Phù Đồ. Cái bẫy thực sự không phải là Lạc Hồn Phối, mà chính là sự tin tưởng tuyệt đối của các ngươi vào cái gọi là ‘Thiên mệnh’.”

Diệp Phi nhìn quanh chiến trường. Chín chiến thuyền còn lại đang cuống cuồng bỏ chạy trong sự hoảng loạn. Hắn không cho quân truy đuổi. Hắn cần những kẻ này sống sót trở về để truyền đi một thông điệp.

Một thông điệp của sự sợ hãi.

Tô Nguyệt Thiềm bay đến đáp xuống cạnh hắn, nàng nhìn cảnh tượng hoang tàn xung quanh, khẽ mỉm cười: “Kim Phù Đồ chắc chắn đang phát điên tại Thánh Điện. Mất đi Thiên Ma Giám và Thất Trưởng lão, đây là một cái tát trời giáng vào mặt hắn.”

“Hắn sẽ không phát điên lâu đâu,” Diệp Phi thu kiếm vào bao, ánh mắt lộ ra vẻ thâm trầm lạ thường. “Hắn sẽ cử nàng ta tới. Kẻ hiểu ta nhất, và cũng là kẻ nợ ta nhiều nhất.”

“Liễu Như Yên?” Tô Nguyệt Thiềm hỏi, giọng nàng có chút thay đổi khi nhắc đến cái tên này.

Diệp Phi gật đầu, hắn nhìn về phía cung điện lơ lửng trên mây cao giữa lòng Thánh Vực — nơi mà 1000 năm trước, hắn từng cùng người phụ nữ đó ngắm nhìn thiên hạ.

“Cuộc chơi giữa ta và Kim Phù Đồ đã bắt đầu đi vào giai đoạn then chốt. Kế trong kế này, mới chỉ là màn khai vị.”

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu dội xuống mặt biển, bóng dáng Diệp Phi dài dằng dặc, đơn độc nhưng đầy kiêu hãnh. Hắn không còn là Diệp Phi phế vật của Hỏa Long Tông ngày nào, cũng không hẳn là Ma Đế Lạc Vân Tiêu máu lạnh kiếp trước.

Hắn là người Nghịch Chuyển Càn Khôn, kẻ đang viết lại định mệnh bằng chính thanh kiếm gãy trong tay mình.

Phía xa, trên mặt biển tan tác, Huyết Khô Tử vẫn đang run rẩy nhìn về phía bóng lưng ấy, lão hiểu rằng, giới tu tiên từ nay về sau sẽ không còn một ngày nào yên ả nữa.


**Hết chương 60**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8