Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 61: Huyết Chiến Thung Lũng**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:33:24 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 61: HUYẾT CHIẾN THUNG LŨNG**

Gió rít gào qua những khe đá hẹp của thung lũng Lạc Phượng, âm thanh như tiếng kêu khóc của những linh hồn bị giam cầm ngàn năm. Địa thế nơi đây tựa như một con phượng hoàng bị bẻ gãy cánh, với những vách đá dựng đứng che khuất cả ánh mặt trời, chỉ để lại những vệt sáng lờ mờ xuyên qua lớp sương mù dày đặc quanh năm không tán.

Ở phía lối vào thung lũng, khí thế của Liên minh Chính đạo cuồn cuộn như triều dâng. Năm ngàn tu sĩ, từ Trúc Cơ đến Kim Đan, tạo thành một dải ánh sáng rực rỡ từ đủ loại tiên khí và pháp bảo. Đi đầu là ba vị trưởng lão của Thái Huyền Tiên Môn, mặc trường bào vân trắng thêu chỉ vàng, khí chất siêu phàm thoát tục, tựa như những vị thần hạ giới xuống để thanh trừng trần thế.

"Yêu nghiệt Diệp Phi đã bị dồn vào đường cùng, hắn chắc chắn đang lẩn trốn trong thâm tâm thung lũng này!" Trưởng lão dẫn đầu, Thanh Vân Tử, lạnh lùng lên tiếng, giọng nói có sức xuyên thấu linh lực, vang vọng khắp vách núi.

"Giết một kẻ phản bội tông môn, tru diệt mầm mống ma đạo là trách nhiệm của chúng ta. Chuyến này không chỉ để lấy đầu Diệp Phi, mà còn là để răn đe lũ dư đảng Ma tộc đang có ý định ngóc đầu dậy!" Một vị trưởng lão khác hừ lạnh, tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt hiện lên sự khát máu ẩn sau lớp vỏ bọc chính nghĩa.

Năm ngàn con người, năm ngàn đạo linh lực đan xen tạo thành một tấm lưới năng lượng khổng lồ áp chế hoàn toàn u linh khí của thung lũng. Họ kiêu ngạo bước tới, tin rằng dưới quân số và thực lực áp đảo này, dù có là Ma Đế trọng sinh cũng chỉ có con đường tan thành mây khói.

Trong bóng tối của một hang đá cheo leo, Diệp Phi lặng lẽ ngồi xếp bằng trên một mỏm đá phẳng. Thanh Trảm Thiên Kiếm gãy đặt nằm ngang trên đùi hắn, lưỡi kiếm không ngừng rung động nhè nhẹ, như thể đang cảm nhận được mùi máu tươi nồng nặc đang tiến lại gần.

Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn hắc thạch hiện ra tàn hồn mờ ảo, lão nhấp một ngụm rượu ảo diệu, tặc lưỡi: "Nhóc con, năm ngàn tên này không phải hạng tôm tép đâu. Kim Phù Đồ lần này thật sự hạ vốn liếng, cử đi toàn là tinh anh của ngoại môn và trung tầng của Thiên Đạo Minh. Ngươi chắc chắn muốn một mình tiếp đón?"

Diệp Phi không mở mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: "Năm ngàn con sâu kiến, dù có tụ lại cũng không thể lay chuyển đại thụ. Kiếp trước, ta bị vây khốn bởi vạn quân chính đạo vì ta còn lòng trắc ẩn, còn muốn giải thích. Kiếp này… ta chỉ muốn thấy máu nhuộm đỏ thanh kiếm này."

Hắn đứng bật dậy, hắc bào tung bay theo gió. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết trong cơ thể bắt đầu vận hành điên cuồng, nhưng kỳ lạ thay, hơi thở phát ra từ người hắn không phải là ma khí đen kịt, mà là linh khí thuần khiết nhất của chính đạo. Đây chính là cái bẫy hoàn mỹ nhất: lấy đạo của địch, trị thân địch.

Khi quân đoàn chính đạo tiến vào trung tâm thung lũng, nơi địa thế mở rộng ra như một chiếc bát lớn, đột ngột, sương mù xung quanh biến chuyển.

"Dừng lại!" Thanh Vân Tử giơ tay ra hiệu. Lão cảm thấy có gì đó không ổn. Sự im lặng của thung lũng quá đỗi bất thường.

"Thanh Vân trưởng lão, sao phải lo lắng? Chúng ta có năm ngàn người, chẳng lẽ lại sợ một tên tiểu tử phế vật?" Một đệ tử Kim Đan cảnh cao ngạo cười lạnh.

Đúng lúc đó, từ trên vách đá cao nhất, một bóng đen thanh mảnh nhảy xuống. Không phải rơi, mà là bước đi trên không khí, mỗi bước chân của Diệp Phi đặt xuống đều tạo ra một vòng tròn gợn sóng giữa hư không.

"Đến rồi thì ở lại đi, đừng đi nữa."

Giọng nói của Diệp Phi bình thản đến đáng sợ, nhưng nó truyền vào tai mỗi tu sĩ như tiếng sấm nổ ngang tai, khiến thần hồn họ run rẩy.

"Diệp Phi! Ngươi quả nhiên ở đây!" Thanh Vân Tử hét lớn, "Giao ra Trảm Thiên Kiếm và quy hàng, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây trước mặt tổ sư!"

"Quy hàng?" Diệp Phi dừng bước giữa không trung, tay cầm lấy chuôi kiếm gãy. "Các ngươi tự xưng là chính đạo, cứu khổ phò nguy, nhưng trong mắt lại chỉ có tham vọng và sát niệm. Năm ngàn mạng người này, coi như là lễ vật đầu tiên ta gửi trả lại cho Kim Phù Đồ."

"Càn rỡ! Toàn quân nghe lệnh, kết trận Cửu Dương Tru Ma!"

Thanh Vân Tử ra lệnh, lập tức năm ngàn tu sĩ đồng loạt kết ấn. Ánh sáng vàng rực bốc lên trời cao, xua tan bóng tối, tụ hội thành một vầng mặt trời khổng lồ treo lơ lửng giữa thung lũng, mang theo uy năng thiêu cháy vạn vật.

Diệp Phi nhìn vầng mặt trời ấy, ánh mắt không hề sợ hãi mà đầy vẻ mỉa mai. "Các ngươi dạy ta, chính đạo là thuận thiên. Nhưng ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là thiên đạo của các ngươi yếu ớt đến nhường nào."

Hắn vung kiếm.

Một nhát kiếm giản đơn, không hề có hoa mỹ. Nhưng ngay sát khắc đó, Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết kích hoạt hoàn toàn. Toàn bộ linh áp khổng lồ từ trận pháp Cửu Dương Tru Ma của đối phương đột nhiên bị một lực hút vô hình kéo về phía lưỡi kiếm gãy.

"Cái gì? Linh lực của ta… đang bị hút đi!"

"Không ổn! Trận pháp bị nghịch chuyển rồi!"

Năm ngàn tu sĩ hoảng loạn nhận ra, vầng mặt trời mà họ dày công kiến tạo không hề lao vào Diệp Phi, mà trái lại, nó đang bị nén nhỏ lại, chuyển hóa từ màu vàng kim sang một màu tím đen tà dị.

"Nghịch Chuyển Càn Khôn – Vạn Pháp Quy Nhất!"

Diệp Phi thét khẽ, thanh kiếm gãy chém xuống. Một luồng kiếm mang màu đen dài hàng trăm trượng quét ngang qua thung lũng.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tiếng pháp bảo vỡ vụn vang lên liên miên không dứt. Hàng rào phòng ngự của năm ngàn người mỏng manh như tờ giấy trước sức mạnh bị cường hóa gấp bội từ chính linh lực của họ.

"Phập!"

Máu bắn tung tóe. Chỉ một đường kiếm, hơn năm trăm tu sĩ đi đầu đã bị cắt làm hai đoạn, linh hồn ngay lập tức bị thanh kiếm gãy thôn phệ.

Thung lũng Lạc Phượng bỗng chốc trở thành một lò sát sinh khổng lồ. Diệp Phi như một bóng ma lướt đi giữa đám đông. Hắn không dùng những chiêu thức đại diện cho Ma đạo tàn bạo, mà dùng chính bộ kiếm pháp của Thái Huyền Tiên Môn, nhưng mỗi chiêu xuất ra đều mang theo sự chết chóc tuyệt đối.

Hắn đâm xuyên tim Thanh Vân Tử bằng chính chiêu "Thanh Vân Xuất Tụ" mà lão tự hào nhất. Trước khi chết, Thanh Vân Tử trố mắt nhìn kẻ đối diện, môi run rẩy: "Ngươi… sao ngươi có thể thi triển được tầng thứ mười hai… của kiếm pháp này…"

"Vì đó vốn không phải là kiếm pháp để cứu người," Diệp Phi rút kiếm, mặc cho máu bắn đầy mặt, "Đó là kiếm pháp để diệt đạo."

Cuộc thảm sát diễn ra trong vòng nửa canh giờ. Năm ngàn tu sĩ, những kẻ vừa rồi còn kiêu ngạo hô vang khẩu hiệu chính nghĩa, giờ đây nằm la liệt trên mặt đất. Xác chết chồng chất lên nhau, máu chảy thành dòng suối nhỏ len lỏi qua các khe đá, bốc lên mùi tanh nồng nặc đến nghẹt thở.

Tiếng khóc lóc, cầu xin tha thứ vang lên yếu ớt rồi lịm tắt dần. Những tu sĩ còn sống sót cố gắng chạy trốn ra phía cửa thung lũng, nhưng họ nhận ra một màn chắn ma khí màu tím đã phong tỏa hoàn toàn lối thoát.

Diệp Phi đứng giữa đống xác chết, toàn thân bị bao phủ bởi một lớp sương máu đỏ sẫm. Hắn chậm rãi giơ bàn tay lên, năm ngàn luồng oán khí và tinh huyết từ những kẻ vừa ngã xuống bắt đầu hội tụ về phía hắn.

Cửu U Lão Tổ cũng phải rùng mình: "Nhóc con, ngươi làm thật tuyệt tình. Năm ngàn tinh anh này mất đi, Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ đau đến tận xương tủy."

"Đây mới chỉ là sự khởi đầu," Diệp Phi lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn xuyên qua làn sương máu về phía hướng Thánh Vực. "Kim Phù Đồ muốn dùng máu của ta để tế thiên? Vậy ta sẽ dùng máu của đồ tôn hắn để lót đường trở lại ngai vàng."

Hắn cầm lấy một mảnh lụa trắng từ xác của một đệ tử, nhúng vào vũng máu dưới chân, viết lên vách đá của thung lũng bốn chữ rồng bay phượng múa, ẩn chứa kiếm ý ngút trời:

**"MA ĐẾ QUY LAI" (MA ĐẾ TRỞ VỀ)**

Dưới chân vách đá ấy, là năm ngàn thi thể của kẻ tự xưng là chính đạo. Thung lũng Lạc Phượng hôm nay chính thức đổi tên thành Vong Hồn Cốc, một địa danh sẽ khiến giới tu tiên phải run rẩy mỗi khi nhắc lại trong suốt ngàn năm sau.

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng tắt hẳn, bóng dáng Diệp Phi biến mất vào trong màn sương mù, để lại phía sau một thung lũng lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng gió vẫn rít gào, nhưng giờ đây nó không còn là tiếng khóc, mà là tiếng gầm vang của một con quái vật cổ xưa vừa thức tỉnh từ bóng tối sâu thẳm nhất.

Số phận của Càn Khôn, kể từ khoảnh khắc này, đã chính thức bị nghịch chuyển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8