Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 62: Kim Phù Đồ Phẫn Nộ**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:34:09 | Lượt xem: 2

Trời xanh nơi Thánh Vực vốn dĩ luôn một màu khoáng đạt, linh khí mờ ảo bao phủ những tòa tiên lâu rực rỡ như vảy rồng. Nhưng hôm nay, bầu không khí của Thiên Đạo Minh bỗng chốc đông đặc lại, tựa như có một tảng đá nghìn cân đè nặng lên ngực mỗi người.

Tin tức từ thung lũng Lạc Phượng truyền về như một tia sét đánh giữa trời quang, thiêu rụi sự yên bình giả tạo của chính đạo suốt ngàn năm qua.

Trên đỉnh Thiên Đạo Sơn, tại Điện Linh Tiêu – nơi cao nhất của Thánh Vực, các vị trưởng lão của ngũ đại tông môn đang tụ họp. Khuôn mặt ai nấy đều xám ngoét, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Giữa điện, một khối linh thạch truyền tin đang phát lại ảo ảnh vừa thu được từ hiện trường.

Máu. Chỉ có máu và xác thịt tan nát.

Năm ngàn tinh anh, năm ngàn đạo hữu… tất cả đã hóa thành bùn đất chỉ trong một đêm. Và trên vách đá kia, bốn chữ "MA ĐẾ QUY LAI" rướm máu vẫn không ngừng tỏa ra một luồng kiếm ý bá đạo, lạnh lùng, tựa như đang giễu cợt sự vô dụng của đám người đang ngồi đây.

"Láo xược! Thật sự là láo xược đến cực điểm!"

Một vị trưởng lão đập mạnh xuống bàn ngọc, làm nó vỡ vụn thành trăm mảnh. "Hơn năm ngàn tu sĩ, có cả sáu vị cường giả Nguyên Anh kỳ dẫn dắt, vậy mà không một ai sống sót? Ma đầu đó là ai? Hắn rốt cuộc là kẻ nào?!"

"Kiếm ý này… có chút quen thuộc." Một lão giả khác nheo mắt nhìn vào ảo ảnh, hơi thở hổn hển. "Nhưng không thể nào… Ma Đế đã hồn phi phách tán từ nghìn năm trước dưới Thiên Kiếp rồi kia mà?"

Giữa lúc sảnh điện đang hỗn loạn như cái chợ vỡ, một đạo hào quang thuần khiết bỗng nhiên giáng xuống từ trên đỉnh cao nhất. Ánh sáng vàng rực rỡ như mặt trời ban trưa, xua tan đi cảm giác u ám đang bao trùm. Một nam tử mặc bạch y chậm rãi bước ra từ trong hư không, gót chân hắn không chạm đất, mỗi bước đi đều sinh ra hoa sen vàng nâng đỡ.

Khuôn mặt hắn hoàn mỹ như được tạc từ khối ngọc đẹp nhất thế gian, nụ cười nhẹ nhàng mang theo ý tứ cứu độ chúng sinh. Đây chính là Kim Phù Đồ, Thánh tử của Thiên Đạo Minh, kẻ được xưng tụng là "Thiên mệnh chi tử".

Sự xuất hiện của hắn khiến cả đại điện im bặt. Các vị trưởng lão vốn dĩ là những đại năng Hóa Thần kỳ cũng phải cúi đầu, lộ vẻ tôn kính sâu sắc.

"Tham kiến Thánh tử!"

Kim Phù Đồ lướt nhìn qua bức màn ảo ảnh, ánh mắt vốn dĩ bình thản như mặt nước hồ thu bỗng nhiên co rụt lại trong khoảnh khắc. Hắn nhìn chăm chằm vào bốn chữ trên vách đá, đặc biệt là nét ngang cuối cùng của chữ "Ma". Trong một tích tắc, đồng tử hắn lóe lên một tia xanh thẳm của sự thèm khát và một chút… bất an khó tả.

"Thánh tử, ngài xem… việc này nên giải quyết thế nào?" Vị đại trưởng lão của Thái Huyền Tiên Môn run giọng hỏi. "Danh dự của Thiên Đạo Minh chúng ta bị sỉ nhục, ngũ đại tông môn tổn thất nặng nề. Kẻ này tự xưng là Ma Đế trở lại, chỉ sợ là ma tàn của Vạn Ma Điện năm xưa trỗi dậy."

Kim Phù Đồ thu hồi ánh mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một đường cong đầy mị lực nhưng lạnh buốt: "Ma Đế? Một linh hồn mục nát từ quá khứ thì lấy tư cách gì mà đòi 'quy lai'? Trời xanh đã định, ma đạo là tà, chính đạo là gốc. Kẻ dùng chút thủ đoạn tàn độc để giết người, chỉ là sâu bọ cố gắng giãy dụa mà thôi."

Hắn dừng lại một chút, bàn tay thanh mảnh vuốt ve vạt áo bạch y tinh khiết không một hạt bụi: "Hỏa Long Tông báo cáo thế nào? Kẻ tên Diệp Phi đó, rốt cuộc có tung tích gì?"

"Báo cáo Thánh tử, kẻ đó… kẻ đó sau khi tàn sát thung lũng Lạc Phượng đã biến mất vào mây khói. Theo lời những đệ tử ở ngoại vi, hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn phế vật của Hỏa Long Tông, nhưng không biết vì sao lại đột ngột bộc phát ma công khủng khiếp như vậy."

"Phế vật?" Kim Phù Đồ lặp lại lời nói, tiếng cười của hắn trong trẻo như tiếng chuông khánh, nhưng nghe vào tai mọi người lại thấy lạnh thấu xương tủy. "Phế vật mà có thể một kiếm trảm năm ngàn tu sĩ? Các ngươi nuôi một lũ đần độn nên mới để hắn lừa dối suốt thời gian qua."

Áp lực trong điện bỗng nhiên tăng vọt. Kim Phù Đồ không cần nổi giận, nhưng khí tức cường đại của *Thôn Phệ Linh Căn* trong người hắn khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn xoẹo. Các vị trưởng lão cảm thấy tu vi trong người mình như muốn bị hút ra khỏi lỗ chân lông, ai nấy đều mặt mày tái mét, không dám ho he nửa lời.

Ngay lúc này, từ phía sau tấm rèm ngọc, một bóng dáng thanh lệ thoát tục chậm rãi bước ra. Liễu Như Yên mặc một bộ váy xanh nhạt, chân mang hài thêu, gương mặt thanh cao tựa như tiên tử trên Dao Trì. Nhưng lúc này, đôi mắt nàng lại lộ vẻ thất thần, tâm trí như đang phiêu lãng ở nơi nào đó xa xăm.

"Như Yên, nàng thấy sao?" Kim Phù Đồ quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng giả tạo.

Liễu Như Yên rùng mình một cái, ánh mắt nàng lại một lần nữa dán vào bốn chữ "MA ĐẾ QUY LAI". Kiếm ý đó… cảm giác lạnh lẽo đó… Nàng lại nhớ về nhát kiếm mình đâm vào ngực người đàn ông ấy ngàn năm trước. Nàng nhớ rõ cảm giác khi thanh kiếm xuyên qua da thịt, và ánh mắt bao dung nhưng cũng tuyệt vọng của hắn khi rơi xuống vực sâu Thiên Kiếp.

*Không thể nào… Lạc Vân Tiêu đã chết rồi. Ta đã tự tay giết hắn. Kim Phù Đồ đã đảm bảo hắn không thể luân hồi.*

"Thiếp… thiếp thấy kẻ này cực kỳ nguy hiểm." Giọng Liễu Như Yên run rẩy. "Kiếm ý này không giống với bất kỳ ma đầu nào hiện nay. Hắn… hắn như thể hiểu thấu mọi nhược điểm của chính đạo."

Kim Phù Đồ thu lại ý cười, đôi mắt lạnh lùng nhìn Liễu Như Yên. Hắn ghét nhất là nhìn thấy sự dao động trong mắt nàng. Nàng là "lò luyện" hoàn mỹ nhất của hắn, là quân cờ để hắn phi thăng thành Thần, không được phép có bất kỳ tơ tưởng nào tới kẻ đã khuất.

Hắn đột nhiên bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Dù hắn có là Ma Đế thực sự quay lại, ta cũng sẽ bắt hắn phải quỳ dưới chân nàng một lần nữa. Kiếp trước hắn thua, kiếp này hắn càng không có cơ hội."

Kim Phù Đồ quay sang phía các vị trưởng lão, giọng nói đanh lại, truyền khắp vạn dặm Thiên Đạo Sơn:

"Truyền lệnh của ta! Phát động lệnh 'Thiên Đạo Trích Tinh'. Tất cả các tông môn dưới trướng Thiên Đạo Minh, trong vòng mười ngày phải tập hợp quân lực. Bất kỳ ai cung cấp tung tích của Diệp Phi sẽ được ban thưởng một viên Cửu Chuyển Linh Đan và một bộ địa cấp công pháp."

Đám đông xôn xao. Lệnh Thiên Đạo Trích Tinh chỉ được dùng khi giới tu tiên đối mặt với nguy cơ diệt vong. Thánh tử lần này thật sự đã nổi giận.

"Thánh tử, ngài định đích thân xuất thủ sao?" Đại trưởng lão cung kính hỏi.

Kim Phù Đồ nhìn ra ngoài vách đá, nhìn về hướng Tây Hoang Cổ Địa nơi mây mù che phủ. Hắn có thể cảm nhận được, linh căn của mình đang rung động. Đó không phải là sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một con thú săn khi đánh hơi thấy con mồi thượng hạng nhất. Nếu hắn có thể nuốt chửng linh căn và ma cốt của "tân Ma Đế", có lẽ hắn sẽ phá bỏ được gông xiềng cuối cùng để bước vào cõi Thần.

"Bản tọa sẽ đích thân dẫn quân." Kim Phù Đồ chậm rãi nói, bàn tay hắn bỗng bóp nát khối linh thạch truyền tin, biến nó thành bột mịn. "Ta muốn cho toàn bộ Thương Khung Giới thấy, cái gọi là Nghịch Chuyển Càn Khôn chỉ là một trò đùa trước sức mạnh của Thiên Đạo. Ta muốn cái đầu của Diệp Phi phải được treo trên cổng thành Thiên Đạo Minh để răn đe lũ ma chúng."

Cùng lúc đó, tại một bìa rừng bên ngoài thung lũng Lạc Phượng.

Diệp Phi ngồi xếp bằng dưới một gốc cây cổ thụ héo úa, cơ thể hắn vẫn tỏa ra luồng khói đen kịt của ma khí chưa kịp tiêu tán. Huyết nhục của năm ngàn tu sĩ đã được *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần, cuồn cuộn chảy trong kinh mạch hắn như những dòng thác lớn.

*Rắc! Rắc!*

Một tiếng động nhỏ vang lên trong cơ thể. Diệp Phi mở choàng mắt, một đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy, bên trong như chứa đựng cả một bầu trời sao sụp đổ.

"Trúc Cơ tầng chín… đỉnh phong!"

Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn bay ra, bóng hình mờ ảo gật gù: "Tiểu tử, ngươi thăng cấp nhanh quá cũng không phải chuyện tốt. Năm ngàn mạng người kia tích tụ oán niệm rất sâu, nếu không dùng 'Thái Cực Nghịch Chuyển' để gột rửa, sớm muộn gì ngươi cũng bị tâm ma thôn phệ."

Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự điên cuồng của Ma Đế kiếp trước: "Tâm ma? Ta chính là tổ tiên của tâm ma. Kim Phù Đồ và Liễu Như Yên chưa chết, tâm ma của ta làm sao biến mất được?"

Hắn đứng dậy, bàn tay vuốt ve thanh *Trảm Thiên Kiếm* giờ đã sáng hơn một chút sau khi được tắm máu.

"Chúng nó chắc chắn đã nhận được thông điệp của ta. Kim Phù Đồ là kẻ cực kỳ kiêu ngạo, hắn sẽ không để bất kỳ kẻ nào đe dọa đến vị trí của hắn. Hắn sẽ sớm đích thân đến đây thôi."

"Vậy ngươi tính sao? Ngươi bây giờ mới chỉ là Trúc Cơ, đối mặt với cường giả Hóa Thần như Kim Phù Đồ, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá." Cửu U Lão Tổ lo lắng.

Diệp Phi nhìn về hướng Bắc, nơi có những ngọn núi đen kịt quanh năm sương mù bao phủ – U Minh Ma Giới.

"Ta không cần đấu cứng với hắn ngay bây giờ. Ta cần tìm lại trái tim của mình – Ma Đế Tâm đã bị bọn chúng trấn áp tại Ma Ngục mười nghìn trượng dưới lòng đất. Khi trái tim ta trở lại, cả cái Thương Khung Giới này sẽ biết thế nào là 'Nghịch Chuyển'."

Ánh trăng non vắt vẻo trên ngọn cây, soi rõ khuôn mặt thanh tú nhưng đầy sát khí của Diệp Phi. Hắn biết, Kim Phù Đồ đang điên cuồng tìm kiếm mình, và cuộc săn đuổi này chỉ mới bắt đầu. Nhưng ai là thợ săn, ai là con mồi, điều đó còn chưa thể biết chắc.

"Kim Phù Đồ, ngươi thích chơi trò mèo vờn chuột sao? Vậy ta sẽ biến cả Thương Khung Giới này thành bàn cờ của ta. Ngươi hãy cứ từ từ tận hưởng cảm giác phẫn nộ đi, bởi vì đó là chút cảm xúc cuối cùng ngươi còn được có trước khi linh hồn bị ta nghiền nát."

Thân ảnh hắc bào của Diệp Phi nhẹ nhàng khẽ động, tan biến vào bóng tối của đại ngàn, để lại một làn gió lạnh lẽo thổi qua những xác chết nơi thung lũng.

Cuộc chiến giữa hai "vận mệnh" của hai thời đại, rốt cuộc đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Một kẻ thuận thiên để hành ác, một kẻ nghịch thiên để cầu sinh. Càn khôn này, quả thực bắt đầu đảo lộn rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8