Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 63: Cuộc Gặp Gỡ Sau Nghìn Năm**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:34:47 | Lượt xem: 2

**Chương 63: Cuộc Gặp Gỡ Sau Nghìn Năm**

Trên đỉnh núi Tuyết Lạc, gió rít gào như tiếng gào thét của vạn quỷ bị giam cầm trong ngục tối. Tuyết rơi trắng xóa, từng bông tuyết to bằng bàn tay cuộn xoáy theo những cơn lốc lạnh thấu xương, che lấp đi mọi dấu vết của sự sống. Nơi đây là ranh giới giữa trời và đất, nơi linh khí mỏng manh đến đáng sợ, chỉ có cái lạnh vĩnh cửu ngự trị.

Giữa màn tuyết mịt mù, một bóng người mặc hắc bào đơn độc bước đi. Diệp Phi không dùng linh lực để chống chọi với cái lạnh, hắn muốn dùng cảm giác buốt giá này để nhắc nhở bản thân về nhát kiếm chí mạng ở kiếp trước. Mỗi bước chân của hắn lún sâu xuống lớp tuyết dày, nhưng khi nhấc lên, mặt tuyết lại bằng phẳng như cũ, không để lại một chút tì vết. Đó là biểu hiện của một kẻ đã chạm tới ngưỡng cửa "Vô Vết" trong tâm pháp thượng thừa.

"Kiếp trước, ta cũng đứng ở một đỉnh núi như thế này, nhưng xung quanh lại là biển lửa của trận vây sát…" Diệp Phi lẩm bẩm, hơi thở hóa thành một làn sương trắng rồi nhanh chóng tan biến.

Đột nhiên, bước chân hắn khựng lại.

Từ phía trên cao, một luồng ánh sáng vàng kim xé toạc màn mây đen đặc quánh, chiếu rọi xuống đỉnh núi. Ánh sáng ấy rực rỡ, thánh khiết, mang theo một hơi thở uy nghiêm khiến vạn vật phải quỳ lạy. Giữa vầng hào quang đó, một nam tử mặc bạch y chậm rãi hạ xuống.

Tà áo trắng tinh khôi của hắn không vướng một hạt bụi trần, mái tóc đen được buộc gọn bằng một chiếc kim quán tinh xảo. Khuôn mặt nam tử ấy đẹp đến mức hoàn mỹ, đôi mắt như chứa đựng cả tinh tú của thiên hà, môi ngậm một nụ cười hiền hòa nhưng cao ngạo.

Kim Phù Đồ.

Kẻ thù lớn nhất, người huynh đệ từng cùng Diệp Phi thề non hẹn biển, kẻ đã nhân lúc hắn suy yếu nhất khi độ kiếp mà đâm nhát dao vào lưng hắn.

Diệp Phi đứng trong bóng tối của một vách đá, hơi thở hoàn toàn thu liễm. Hắn nhìn Kim Phù Đồ bằng đôi mắt lạnh lẽo như băng ngàn năm. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ chưa đầy trăm trượng, nhưng lại xa xôi như một nghìn năm luân hồi.

Kim Phù Đồ lơ lửng trên không trung, bàn tay hắn khẽ đưa ra, một bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi ngay lập tức tan chảy thành một giọt linh khí tinh khiết. Hắn khẽ thở dài, giọng nói thanh tao vang lên, dù gió tuyết gào thét cũng không thể lấn át:

"Linh khí của Thương Khung Giới càng lúc càng đục ngầu. Chỉ có đỉnh núi Tuyết Lạc này là còn chút thanh tịnh. Thật tiếc, những kẻ thấp kém bên dưới lại không biết trân trọng sự thanh cao này."

Hắn nói như thể mình là chủ nhân của cả thế giới, là vị thần đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh bằng lòng trắc ẩn giả tạo.

Diệp Phi siết chặt thanh Trảm Thiên Kiếm cũ kỹ đang giấu sau lưng. Cảm giác phẫn nộ trong lòng hắn trỗi dậy như thủy triều, muốn ngay lập tức lao ra xé xác kẻ ngụy quân tử kia. Nhưng hắn biết mình hiện tại mới chỉ là một đệ tử "phế vật" của Hỏa Long Tông, còn Kim Phù Đồ đã là Thánh tử đứng đầu thiên hạ, tu vi đạt đến Hóa Thần kỳ đỉnh phong. Một bước đi sai, vạn kiếp bất phục.

"Ngươi vẫn vậy, Kim Phù Đồ." Diệp Phi tự nhủ trong thâm tâm, "Vẫn thích nói những lời thánh nhân để che đậy tâm hồn thối nát."

Bất chợt, ánh mắt của Kim Phù Đồ quét về phía vách đá nơi Diệp Phi đang ẩn nấp. Nụ cười trên môi hắn hơi cứng lại, đôi mày thanh tú hơi nhíu vào nhau. Hắn cảm thấy có một hơi thở rất lạ, rất quen thuộc, nhưng lại không thể gọi tên. Đó là một cảm giác bất an vốn không nên có ở một kẻ mang "Thiên Mệnh Chi Tử" như hắn.

"Ai đang ở đó?" Kim Phù Đồ nhẹ nhàng hỏi, giọng nói lại mang theo sức nặng của ngàn cân, khiến không gian xung quanh vách đá bị nén ép kịch liệt.

Diệp Phi biết mình không thể trốn tránh thêm được nữa. Hắn hít một hơi sâu, điều động Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết để chuyển hóa toàn bộ Ma khí thành một loại linh khí bình phàm nhất, rồi từ từ bước ra khỏi bóng tối.

Hắn khom người, vẻ mặt hiện lên sự sợ hãi và kinh hãi tột độ của một kẻ thấp kém gặp phải đại năng: "Tiểu nhân… tiểu nhân là đệ tử ngoại môn của Hỏa Long Tông, theo lệnh trưởng lão lên núi tìm kiếm Tuyết Liên dược liệu. Không biết có đại nhân giá lâm, mong đại nhân thứ lỗi!"

Kim Phù Đồ nhìn chằm chằm vào thanh niên trước mặt. Hắc bào rách rưới, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ bấp bênh, vẻ mặt run rẩy. Hắn nhìn thật kỹ, dùng thần thức quét qua toàn thân Diệp Phi đến ba lần.

Không có gì bất thường. Chỉ là một con sâu kiến tầm thường.

Nhưng sao sâu kiến này lại khiến trái tim của một Hóa Thần cường giả như hắn khẽ nhói lên một nhịp?

"Hỏa Long Tông?" Kim Phù Đồ hạ người xuống, đứng cách Diệp Phi mười bước chân. Mỗi bước chân của hắn khiến tuyết dưới đất tự động kết thành hình hoa sen trắng báu. "Nơi này đầy rẫy yêu thú tuyết, một đệ tử ngoại môn như ngươi lại dám lên đến đỉnh núi?"

"Bẩm… bẩm đại nhân, tiểu nhân vì muốn lập công để được vào nội môn nên mới đánh liều. Tiểu nhân quả thực là tham sống sợ chết, hiện tại đã hối hận lắm rồi!" Diệp Phi run giọng, đầu cúi thật thấp để che đi đôi mắt đang hằn lên tơ máu đỏ.

Kim Phù Đồ khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự khinh miệt và thương hại. "Người đời thường vì cái danh lợi nhỏ nhặt mà quên đi mạng sống. Ngươi cũng không ngoại lệ."

Hắn đưa tay lên, một đạo hào quang nhỏ xíu từ đầu ngón tay hắn bắn ra, lướt ngang qua gò má Diệp Phi, tạo thành một vết cắt mỏng. Diệp Phi không né tránh, cũng không thể né tránh. Hắn để mặc máu mình chảy xuống tuyết trắng.

Kim Phù Đồ nhìn giọt máu kia. Máu đỏ tươi, không có Ma khí, không có gì đặc biệt. Hắn tự cười nhạo sự nhạy cảm thái quá của mình. Làm sao cái kẻ đó – Cửu U Ma Đế đã bị hắn và Như Yên tận tay tiêu diệt – có thể quay lại được? Thân xác hắn đã tan biến, linh hồn đã bị trấn áp trong luân hồi vĩnh viễn cơ mà.

"Cầm lấy cái này rồi cút đi." Kim Phù Đồ phất tay, một viên linh thạch thượng phẩm rơi xuống trước mặt Diệp Phi. "Đừng để ta thấy ngươi ở đây nữa. Sự tầm thường của ngươi làm ô uế cảnh sắc nơi này."

Diệp Phi run rẩy nhặt viên linh thạch lên, lắp bắp cảm ơn rồi quay lưng bỏ chạy thục mạng xuống núi, dáng vẻ hoảng loạn đến cực điểm.

Đứng phía sau, Kim Phù Đồ nhìn bóng dáng hắc bào khuất dần trong bão tuyết. Hắn vẫn đứng đó rất lâu, ánh mắt xa xăm.

"Như Yên từng nói, kẻ ác thường khó chết tận gốc. Diệp Phi, có phải ngươi đang lẩn khuất đâu đó trong cái cõi nhân gian hỗn loạn này để cười nhạo ta không?" Hắn khẽ lẩm bẩm, rồi đột ngột phát ra một tiếng cười lạnh. "Cho dù ngươi có sống lại, ta vẫn sẽ giết ngươi thêm một lần nữa. Càn khôn này đã thuộc về Kim Phù Đồ ta, thiên đạo đã đứng về phía ta. Ngươi… vĩnh viễn chỉ là một cái bóng của quá khứ."

Hắn phất tay, một đạo kiếm khí khổng lồ từ trên trời giáng xuống, san phẳng cả một đỉnh núi nhỏ gần đó để trút giận, rồi hóa thành một vầng sáng chói mắt vút bay về hướng Thánh Vực.

Dưới chân núi, trong một hang đá khuất gió, Diệp Phi dừng lại. Hắn không còn run rẩy, không còn sợ hãi. Hắn đứng thẳng người, lau đi vết máu trên mặt. Đôi mắt hắn bây giờ không còn là đôi mắt của một thiếu niên bình thường, mà là đôi mắt của một vị thần ma đang tỉnh giấc sau cơn đại mộng nghìn năm.

Hắn nhìn viên linh thạch trong tay, linh lực mạnh mẽ tỏa ra từ nó thật nực cười làm sao. Hắn dùng lực tay bóp nát nó thành bột mịn.

"Sự tầm thường của ta làm ô uế cảnh sắc?" Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự điên cuồng lãnh khốc. "Kim Phù Đồ, ngươi hãy cứ cao ngạo thêm một chút nữa đi. Thần vật của ngươi, vị thế của ngươi, và cả mạng sống của ngươi… ta sẽ từ từ đoạt lại hết. Nhất kiếm chi thù, nghìn năm chi hận, Diệp Phi ta… nhất định trả đủ."

Phía trên đỉnh núi, gió tuyết đột ngột đổi hướng, thổi ngược lên trời như muốn chống lại cả quy luật tự nhiên. Đó là dấu hiệu của sự Nghịch Chuyển.

Sau một nghìn năm, hai kẻ đứng đầu hai phe Tiên – Ma đã gặp lại nhau. Một kẻ đứng giữa vầng hào quang của kẻ thắng cuộc, một kẻ ẩn mình trong bóng tối của kẻ báo thù. Bánh xe vận mệnh của Thương Khung Giới, bắt đầu từ giây phút này, chính thức chuyển động theo một hướng không ai có thể ngờ tới.

Ma Đạo chưa diệt, Tiên Đạo đã tàn. Nghịch chuyển càn khôn, mới chỉ là khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8