Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 64: Thôn Phệ vs Nghịch Chuyển**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:35:30 | Lượt xem: 2

Chương 64: Thôn Phệ vs Nghịch Chuyển

Đỉnh Thiên Tần.

Mây đen từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn đổ về, đặc quánh như mực tàu, che khuất hoàn toàn ánh hoàng hôn cuối ngày. Từng tia lôi điện màu tím thẫm rạch ngang bầu trời, âm thanh sấm sét nổ rền vang như tiếng trống trận của thượng cổ thần ma. Trên đỉnh núi cao nhất, gió lốc gào rít, thổi bay những tảng đá khổng lồ, biến không gian xung quanh thành một vùng hỗn độn đất đá và sát khí.

Tại trung tâm của cơn bão năng lượng ấy, hai bóng người đứng đối diện nhau, tạo thành hai thái cực hoàn toàn khác biệt.

Kim Phù Đồ đứng lơ lửng giữa không trung, bạch y phấp phới không vương một hạt bụi. Sau lưng hắn, một vòng tròn hào quang hoàng kim rực rỡ xoay chuyển chậm rãi, tỏa ra hơi thở của sự uy nghiêm, chính đại và cao quý tột bậc. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ vào đôi mắt hắn, người ta sẽ thấy một hố đen sâu thẳm, nơi ánh sáng bị bẻ cong và biến mất. Đó chính là biểu hiện của Thôn Phệ Linh Căn đã đạt đến cảnh giới đại thành.

Đối diện với hắn, Diệp Phi đứng vững chãi trên đỉnh đá nhọn. Hắc bào thêu chỉ bạc của hắn tung bay trong gió dữ, thanh Trảm Thiên Kiếm gãy nát trong tay run lên từng hồi, phát ra tiếng rền rĩ như một con mãnh thú bị xiềng xích nghìn năm vừa thoát lồng. Ma khí đen kịt bao quanh hắn không mang theo sự dơ bẩn của tà ác thường thấy, mà trái lại, nó mang một thứ hơi thở thái cổ, trầm hùng và bất khuất.

“Diệp Phi, ngươi vẫn chưa hiểu sao?” Kim Phù Đồ lên tiếng, giọng nói hắn vang vọng khắp núi rừng, như thể được gia trì bởi thiên đạo. “Ngươi chỉ là một mảnh linh hồn mục nát từ quá khứ quay về. Kiếp trước ta có thể giết ngươi, kiếp này cũng không ngoại lệ. Càn khôn đã định, ta chính là Thiên Mệnh chi tử. Ngươi nghịch thiên, chính là tự tìm đường chết.”

Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh miệt lạnh thấu xương. Hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt dọc lưỡi kiếm gãy, một vệt máu từ lòng bàn tay hắn thấm vào gỉ sét trên thân kiếm, khiến nó phát ra luồng sáng đỏ rực quỷ dị.

“Thiên mệnh?” Diệp Phi ngước mắt lên, đôi mắt đen láy bỗng chốc hóa thành màu xám tro kỳ ảo. “Nếu trời đã mù quáng chọn kẻ ngụy quân tử như ngươi làm con cưng, thì Diệp Phi ta, hôm nay sẽ nghịch lại cái thiên đạo rách nát này. Kim Phù Đồ, hãy thu hồi cái vẻ mặt thánh khiết kinh tởm đó đi. Thôn Phệ Linh Căn của ngươi nuôi dưỡng bằng xương máu của bao nhiêu đồng môn, bản thân ngươi chẳng phải rõ ràng nhất sao?”

“Câm miệng!”

Kim Phù Đồ giận quá hóa cười, hắn đột ngột dang rộng hai tay. Vòng hào quang sau lưng hắn bỗng chốc biến thành một cái xoáy khổng lồ, sức hút kinh hoàng từ đó phát ra khiến linh khí trong vòng bán kính mười dặm bị rút cạn trong nháy mắt. Cây cỏ héo úa, sinh linh lầm than, ngay cả những tia sét trên bầu trời cũng bị lực hút này kéo lệch hướng, đâm sầm vào vòng xoáy hoàng kim ấy.

“Thiên Đạo Thôn Phệ – Vạn Vật Quy Nhất!”

Một luồng sáng xám xịt từ lòng bàn tay Kim Phù Đồ bắn ra, lao thẳng về phía Diệp Phi với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đi đến đâu, không gian nơi đó nứt vỡ đến đó, như thể thực tại bị một con quái thú khổng lồ gặm nhắm.

Diệp Phi không lùi bước. Hắn bước lên một bước, gót chân dẫm xuống khiến đỉnh núi Thiên Tần rạn nứt hàng ngàn mét. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết trong cơ thể hắn vận hành đến cực hạn. Ma khí và linh khí, hai luồng sức mạnh vốn dĩ xung khắc như nước với lửa, giờ đây lại xoắn xuýt lấy nhau theo hình bát quái, tạo thành một lá chắn mờ ảo nhưng kiên cố vô cùng.

“Nghịch Chuyển Càn Khôn – Luân Hồi Thủ!”

Khi luồng sáng thôn phệ chạm vào lá chắn của Diệp Phi, một cảnh tượng kinh hãi diễn ra. Thay vì bị hút cạn, lá chắn của Diệp Phi đột ngột xoay tròn theo chiều ngược lại. Sức mạnh thôn phệ của Kim Phù Đồ khi chạm vào đó liền bị “nghịch chuyển” bản chất, từ sức mạnh hủy diệt trở thành gánh nặng áp chế ngược lại chủ nhân.

“Bùm!”

Một tiếng nổ chấn động khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Kim Phù Đồ biến sắc, cơ thể bị đẩy lui vài bước trên không trung, khóe miệng hắn chảy ra một sợi máu tươi. Hắn kinh ngạc nhìn đôi tay mình: “Không thể nào! Thôn Phệ Linh Căn là tuyệt đối, làm sao ngươi có thể chống lại?”

“Thôn phệ của ngươi chỉ là lấy đi của người khác để làm giàu cho mình, đó là đạo của kẻ trộm.” Diệp Phi bước tới, mỗi bước đi là một lần khí thế của hắn tăng vọt. “Còn Nghịch Chuyển của ta, là lấy bản chất của thế giới để trả lại cho thế giới. Sức mạnh của ngươi càng lớn, sự phản phệ ngươi nhận về sẽ càng kinh khủng!”

“Cuồng vọng!”

Kim Phù Đồ gầm lên một tiếng đầy căm hận. Hắn không còn giữ vẻ tiên phong đạo cốt nữa. Khuôn mặt hoàn mỹ bắt đầu biến dạng vì giận dữ. Hắn lật tay, một thanh tiên kiếm lấp lánh mang tên “Thiên Đạo Kiếm” xuất hiện. Đây chính là thánh vật trấn phái của Thiên Đạo Tông, mang theo một phần ý chí của thiên địa.

“Hôm nay ta sẽ dùng thanh kiếm này tiễn ngươi vào hư vô vĩnh hằng! Thiên Đạo Phán Quyết!”

Hắn chém mạnh xuống, một đường kiếm khí dài hàng trăm trượng, rực rỡ như một dải ngân hà sụp đổ, mang theo sức mạnh đủ để san bằng một tòa thành trì.

Diệp Phi đứng giữa làn kiếm khí ấy, nhỏ bé như một con thuyền giữa bão tố đại dương. Nhưng ngay khắc đó, thanh Trảm Thiên Kiếm gãy nát trong tay hắn bùng phát một luồng ma hỏa màu tím đen. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là một cú đâm trực diện.

“Cửu U Toái Không!”

Sát ý từ kiếp trước, sự căm hận nghìn năm và ý chí của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết hòa quyện làm một. Mũi kiếm gãy chạm vào đạo kiếm khí hào hùng kia, vang lên âm thanh như gốm sứ rạn nứt.

Không gian tại đỉnh Thiên Tần bỗng chốc đóng băng. Một giây sau, toàn bộ năng lượng của đòn “Thiên Đạo Phán Quyết” bị Diệp Phi cưỡng ép hấp thụ vào thân kiếm, sau đó biến đổi thành ma đạo công kích mạnh gấp đôi, bắn ngược trở về.

Kim Phù Đồ trừng lớn mắt, không kịp tránh né, bị chính chiêu thức của mình đánh trúng ngực. Hắn như một vì sao băng rơi rụng, đập mạnh xuống sườn núi, tạo thành một hố sâu thăm thẳm.

Bão tố vẫn không ngừng nghỉ. Diệp Phi đáp xuống rìa hố sâu, hắc bào sũng máu – máu của đối thủ và cũng có máu của chính hắn do nhục thân hiện tại chưa thể chịu tải hoàn toàn sức mạnh Nghịch Chuyển.

Dưới hố sâu, Kim Phù Đồ lảo đảo đứng dậy, bộ bạch y giờ đây rách nát, trông vô cùng thảm hại. Nhưng điều đáng sợ là, vết thương trên ngực hắn đang khép lại với tốc độ thần kỳ. Một luồng linh lực hỗn loạn và tà ác bắt đầu rò rỉ ra từ lỗ chân lông của hắn.

“Diệp Phi… ngươi thực sự khiến ta bất ngờ.” Kim Phù Đồ cười, tiếng cười khàn đục như tiếng mài dao vào đá. “Ngươi ép ta phải sử dụng đến hình thái này. Thôn Phệ không chỉ là nuốt chửng linh khí… mà là nuốt chửng cả quy luật của cái chết!”

Phía sau Kim Phù Đồ, vòng hào quang bỗng dưng vỡ nát, mọc ra tám cái vòi năng lượng đen sì, giống như chân của một con nhện khổng lồ. Ánh mắt hắn hoàn toàn mất đi thần trí của con người, chỉ còn lại sự thèm khát vô tận.

“Hóa Ma? Khôi hài làm sao, Thánh tử của Chính đạo lại dùng đến Ma công cấm kỵ nhất – Thôn Phệ Ma Thể.” Diệp Phi lạnh lùng nhìn đối thủ đang dần biến hóa.

“Chính hay Tà, kẻ thắng mới có quyền viết lại!” Kim Phù Đồ gầm lên, tám cái chân nhện năng lượng đâm xuyên qua không gian, xuất hiện ngay trước ngực Diệp Phi.

Diệp Phi thu kiếm, hai tay kết ấn thần tốc. Một đóa sen màu xám tro từ từ nở rộ dưới chân hắn. Đây chính là chiêu thức hắn tâm đắc nhất, là kết tinh của một đời trải nghiệm giữa đỉnh cao của Ma và vực sâu của Tiên.

“Nghịch Thiên Hỗn Nguyên: Vạn Cổ Quy Linh!”

Không gian xung quanh đột ngột đảo lộn. Trời và đất hoán vị, ánh sáng biến thành bóng tối, và sức mạnh của Kim Phù Đồ đột ngột bị treo lơ lửng giữa hư không. Tám cái chân nhện hung hiểm kia khi chạm vào cánh hoa sen của Diệp Phi liền tan chảy thành linh lực thuần túy.

Trận chiến bước vào giai đoạn thảm liệt nhất. Hai luồng ánh sáng – đen xám của Nghịch Chuyển và đen đục của Thôn Phệ – va chạm liên tiếp. Mỗi lần va chạm là một lần đỉnh Thiên Tần sụp đổ thêm một phần. Tiếng gào thét của Kim Phù Đồ hòa cùng tiếng kiếm ngân lạnh lùng của Diệp Phi tạo thành một khúc ca tang tóc cho vạn vật xung quanh.

“Chết đi! Chết đi! Chết đi!” Kim Phù Đồ điên cuồng tấn công, hắn bắt đầu đốt cháy tinh huyết, muốn dùng lượng đè bẹp chất.

Diệp Phi mặt không đổi sắc, nhưng bên trong cơ thể, kinh mạch của hắn đang rạn nứt như những vết nứt trên gốm sứ. Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn thét lên: “Tiểu tử! Đừng quá sức! Thể xác này chưa chịu đựng nổi Nghịch Chuyển tầng thứ năm đâu!”

“Lão già, im miệng!” Diệp Phi nghiến răng, máu tươi ứa ra từ khóe mắt. “Nghìn năm trước ta đã lùi, kiếp này… dù hồn bay phách tán, ta cũng phải dẫm nát cái vương miện giả tạo này!”

Hắn vung kiếm, lần này là một chiêu dốc toàn lực. Toàn bộ ma khí của vùng Tây Hoang cách đó hàng vạn dặm như bị triệu hồi, tụ lại trên mũi Trảm Thiên Kiếm.

“Nghịch Chuyển Thiên Địa – Trảm!”

Một đường kiếm khí không mang theo hào quang rực rỡ, nó chỉ là một đường vạch đen đơn giản nhất, nguyên sơ nhất, nhưng lại mang theo sự kết thúc của mọi sự vật.

Đường kiếm đi qua, cái Thôn Phệ Ma Thể của Kim Phù Đồ giống như gặp phải thiên địch, vỡ vụn từng mảnh. Tiếng thét đau đớn thấu tận trời xanh vang lên. Kim Phù Đồ bị hất văng lên cao, tám cái vòi năng lượng đứt lìa, đan điền của hắn xuất hiện một vết nứt sâu hoắm.

Mây đen tan biến, sấm sét ngừng lặng.

Đỉnh núi Thiên Tần giờ đây chỉ còn lại một đống đổ nát tiêu điều. Diệp Phi cắm sâu thanh Trảm Thiên Kiếm xuống đất để giữ mình không ngã xuống. Hắn thở dốc, từng ngụm máu lớn tuôn ra, thấm đẫm vạt áo hắc bào.

Ở phía bên kia, Kim Phù Đồ nằm sấp trong vũng máu, khí tức yếu ớt đến cực điểm. Nhưng kẻ ngụy quân tử ấy vẫn cố ngước đầu lên, ánh mắt đầy rẫy sự không cam lòng và oán độc tột cùng.

“Ngươi… ngươi thắng được ta một lần… nhưng Thiên Đạo Minh… Liễu Như Yên… họ sẽ không tha cho ngươi…”

“Ta chưa bao giờ cần sự tha thứ của họ.” Diệp Phi lạnh lùng rút kiếm, bước từng bước nặng nề về phía Kim Phù Đồ. “Ta chỉ cần mạng của ngươi để tế cờ cho con đường Nghịch Chuyển của ta.”

Đúng lúc mũi kiếm của Diệp Phi sắp đâm xuyên tim Kim Phù Đồ, một đạo quang mang từ phương xa thần tốc bay tới, một giọng nữ thanh tao nhưng mang theo sự uy nghiêm lạnh lẽo vang lên:

“Dừng tay!”

Diệp Phi khựng lại. Giọng nói này… nghìn năm sau hắn vẫn nhớ như in. Là người phụ nữ đã từng đâm một kiếm vào tim hắn trong lúc hắn phi thăng.

Liễu Như Yên.

Bầu trời vốn vừa yên ả bỗng chốc lại rợn ngợp hơi thở của tiên gia. Trận chiến giữa Thôn Phệ và Nghịch Chuyển tuy đã ngã ngũ, nhưng cuộc tranh phong thực sự của cuộc đời Diệp Phi, có lẽ giờ mới thực sự bắt đầu.

Hắn từ từ quay đầu lại, nhìn về hướng luồng sáng đang tới, thanh kiếm gãy trong tay khẽ rung lên, phát ra tiếng kêu gào khát máu.

“Thêm một kẻ phản bội đến nộp mạng sao? Được… hôm nay ta sẽ nghịch tới cùng.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8