Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 65: Bất Phân Thắng Bại**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:36:14 | Lượt xem: 2

Trên đỉnh Thiên Tần, gió thốc gào rít như tiếng oan hồn ai oán. Khói bụi mù mịt từ những hố sâu hoắm do dư chấn của trận đại chiến vẫn chưa kịp tan đi, quyện với mùi máu tanh nồng nặc tạo nên một khung cảnh hoang tàn đến cực điểm.

Diệp Phi đứng đó, bóng dáng cao gầy khoác trên mình bộ hắc bào rách nát, từng vệt máu đỏ thẫm thấm đẫm vai áo, khiến những đường chỉ bạc hình mây lượn trở nên quỷ dị lạ thường. Hắn cắm sâu thanh Trảm Thiên Kiếm xuống mặt đất nứt nẻ, tay siết chặt chuôi kiếm đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Đôi mắt hắn thâm trầm, lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào vệt sáng trắng đang xé toạc tầng mây từ phương xa lao đến.

Luồng sáng ấy mang theo một luồng khí tức thanh khiết đến cực điểm, nhưng trong cảm nhận của Diệp Phi, nó lại nồng nặc hơi thở của sự đạo đức giả mà hắn căm ghét nhất.

“Dừng tay!”

Giọng nói vang lên giữa thinh không, trong trẻo như tiếng chuông khánh nhưng lại chứa đựng uy áp không thể lay chuyển của kẻ bề trên. Một tòa sen trắng rực rỡ từ trên trời giáng xuống, hào quang chiếu rọi khắp đỉnh núi, che lấp đi cả ánh tà dương đang lặn xuống.

Trên đài sen, một nữ tử mặc bạch y phiêu dật, tà áo tung bay trong gió, khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết, đôi mắt tựa như chứa đựng cả tinh hà lạnh lẽo. Nàng chính là Liễu Như Yên – Tiên tử của Dao Trì Thánh Địa, cũng chính là kẻ đã từng cùng Diệp Phi thề non hẹn biển kiếp trước, trước khi chính tay nàng đâm nhát kiếm chí mạng vào tim hắn.

Ánh mắt Diệp Phi khẽ dao động, một cơn đau âm ỉ từ tận sâu trong linh hồn trỗi dậy. Đó không phải là nỗi đau của thể xác, mà là tàn dư oán niệm của một vị Ma Đế bị phản bội. Hắn nhìn nàng, nụ cười trên môi đầy rẫy sự mỉa mai.

“Đại cục? Chính nghĩa?” Diệp Phi giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo tia máu. “Liễu Như Yên, nghìn năm không gặp, lời nói của ngươi vẫn thối nát như xưa.”

Liễu Như Yên khẽ chau mày. Nàng đứng trên tòa sen, nhìn xuống thiếu niên lạ mặt dưới đất. Trong thâm tâm nàng chợt dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Ánh mắt của kẻ này, sự cuồng ngạo giấu trong vẻ thâm trầm này… sao lại giống kẻ đó đến vậy? Nhưng kẻ đó rõ ràng đã chết dưới tay nàng và Kim Phù Đồ nghìn năm trước, thần hồn tiêu tán, không thể luân hồi.

“Gàn dở!” Liễu Như Yên lạnh lùng quát, phất tay một cái, một dải lụa trắng như rồng bay lao thẳng về phía Diệp Phi, mục đích là đẩy lùi hắn ra khỏi Kim Phù Đồ. “Kim sư huynh là Thánh tử của Thiên Đạo Tông, là hi vọng duy nhất để chống lại đại kiếp sắp tới. Một tên đệ tử ngoại môn tâm tính bất chính như ngươi, sao có thể hiểu được tầm quan trọng của huynh ấy đối với thương sinh?”

Diệp Phi không lùi, trái lại còn cười lớn. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, xoay ngang thanh Trảm Thiên Kiếm.

“Thương sinh? Ha ha ha! Các ngươi nhân danh thương sinh để mưu cầu tư lợi, nhân danh Thiên đạo để tước đoạt linh căn. Thương sinh trong mắt các ngươi, chẳng qua chỉ là rơm rác để vỗ béo cho sự trường sinh của lũ ngụy quân tử!”

“Oành!”

Dải lụa trắng va chạm với Trảm Thiên Kiếm, tạo ra một làn sóng xung kích khiến mặt đất sụp đổ thêm một vòng. Diệp Phi bị chấn bay lùi lại vài chục trượng, ngực nhói đau, một ngụm máu lớn lại phun ra. Tuy nhiên, mục đích của hắn đã đạt được. Hắn mượn lực đẩy đó để giữ khoảng cách, đồng thời kích hoạt mật pháp “Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết” trong cơ thể.

Linh khí và Ma khí vốn xung khắc, giờ đây lại xoắn quyện vào nhau dưới sự điều phối của hắn, chữa lành các kinh mạch bị đứt gãy với tốc độ kinh người.

Lúc này, Liễu Như Yên đã đáp xuống cạnh Kim Phù Đồ. Nhìn thấy vị Thánh tử vốn luôn cao ngạo, tiên phong đạo cốt giờ đây chỉ còn là một kẻ nằm thoi thóp trong vũng máu, lồng ngực bị kiếm khí ngh nghịch chuyển càn quét đến biến dạng, nàng không khỏi kinh hãi.

“Kim sư huynh, huynh tỉnh lại!” Liễu Như Yên vội vàng lấy ra một viên Tiên Đan màu xanh biếc, ép Kim Phù Đồ nuốt xuống.

Kim Phù Đồ rên hừ hừ, đôi mắt đỏ ngầu hé mở, nhìn thấy Liễu Như Yên liền nắm chặt lấy tay nàng, giọng nói rách mướp vì hận thù: “Như Yên… giết… giết nó cho ta! Nó… nó là ma… nó tu luyện tà công… nó muốn hủy diệt Thiên Đạo Minh!”

Liễu Như Yên quay đầu nhìn Diệp Phi, trong mắt đã hiện lên sát ý thực sự. Nàng đứng dậy, thanh Tiên kiếm mang tên “Tịnh Thủy” ra khỏi vỏ, kiếm ý tỏa ra khiến không khí xung quanh dường như đóng băng.

“Bất kể ngươi là ai, xúc phạm Thiên Đạo, làm hại Thánh tử, tội chết không thể tha.”

Diệp Phi chống kiếm đứng vững, lau đi vết máu trên khóe môi, ánh mắt rực lên ngọn lửa điên cuồng. Hắn biết, tu vi của mình hiện tại chỉ là Trúc Cơ đỉnh phong (nhưng thực chất chiến lực ngang ngửa Kim Đan), đối đầu trực diện với một Liễu Như Yên đã bước vào Nguyên Anh cảnh là điều không thể.

“Như Yên, đừng dọa nạt ta.” Diệp Phi bình thản nói, lời nói mang theo sức nặng ngàn cân. “Ngươi nhìn xem dưới chân ngươi là cái gì?”

Liễu Như Yên cúi đầu, lúc này nàng mới phát hiện ra, xung quanh Kim Phù Đồ không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vòng tròn đen ngòm với những ký tự ngoằn ngoèo đang rỉ máu. Đó là “Nghịch Mệnh Huyết Chú” mà Diệp Phi đã âm thầm bố trí trong lúc giao đấu với Kim Phù Đồ lúc nãy.

“Chỉ cần ngươi bước tới một bước, ta sẽ kích hoạt trận pháp. Tu vi của hắn bây giờ vốn đã chạm đáy, một chút dao động của ma đạo cũng đủ khiến hắn tẩu hỏa nhập ma, vĩnh viễn không thể hồi phục linh căn.”

“Ngươi dám đe dọa ta?” Gương mặt Liễu Như Yên lạnh sương băng.

“Ta không đe dọa, ta đang giao dịch.” Diệp Phi nhếch mép. “Thả ta đi, và ngươi có một Thánh tử còn sống để đem về giao công. Giết ta, và ngươi mang về một cái xác không hồn, cùng với sự sụp đổ của cái gọi là ‘niềm hi vọng của chính đạo’.”

Không khí rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Sự kiêu hãnh của một Tiên tử và lý trí của một kẻ thực dụng đang đấu tranh mãnh liệt trong lòng Liễu Như Yên. Nàng nhìn thiếu niên trước mặt, trong lòng dấy lên một sự hoang mang cực lớn. Kẻ này quá quyết đoán, quá thâm độc, và quan trọng nhất là hắn dường như hiểu rõ tính cách của nàng hơn bất cứ ai.

Ở góc khuất bên sườn núi, một bóng hồng rực rỡ đột ngột hiện ra. Tô Nguyệt Thiềm ẩn nấp từ lâu, thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc liền vung tay, một màn sương tím mờ ảo bao phủ lấy khu vực chiến trường.

“Diệp Phi, đi mau! Ta đã bố trí xong đường lui!” Giọng của Tô Nguyệt Thiềm truyền âm trực tiếp vào tai hắn.

Diệp Phi khẽ gật đầu. Hắn không hề quyến luyến, dù lòng hận thù vẫn hừng hực, nhưng hắn biết đại trượng phu co được giãn được. Kiếp này hắn trọng sinh không phải để chết chung với lũ ngụy quân tử này ở một góc xó xỉnh.

“Liễu Như Yên, món nợ nghìn năm, ta sẽ đòi lại cả gốc lẫn lãi. Nhắn với Kim Phù Đồ, bảo hắn giữ lấy cái mạng rác rưởi của hắn cho kỹ, lần sau gặp lại, dù có là Thiên Đế giáng trần cũng không cứu nổi hắn đâu!”

Dứt lời, Diệp Phi đập mạnh chuôi kiếm xuống đất. Toàn bộ huyết trận phát nổ, khói đen bốc lên nghi ngút, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.

“Yêu thuật!” Liễu Như Yên quát lớn, kiếm quang bổ xuống, xé tan màn khói.

Nhưng khi khói đen tan biến, trên đỉnh núi chỉ còn lại một mình Liễu Như Yên đang đỡ lấy Kim Phù Đồ đang ngất lịm. Diệp Phi và cô gái Yêu tộc kia đã biến mất không để lại dấu vết, chỉ có tiếng cười ngạo nghễ của hắn vẫn còn vang vọng giữa những khe núi.

Liễu Như Yên đứng lặng trong gió, bàn tay nắm lấy thanh Tịnh Thủy kiếm run rẩy nhẹ. Nàng nhìn xuống bàn tay mình, nơi còn vương chút khí tức Ma đạo của Diệp Phi. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy len lỏi vào tâm trí nàng.

“Kẻ đó… là hắn? Không thể nào… hắn đã chết rồi mà…”

Trận chiến tại đỉnh Thiên Tần kết thúc mà không có kẻ chết người sống rõ rệt, nhưng cái tên “Diệp Phi” bắt đầu như một cơn lốc âm thầm càn quét qua sự yên tĩnh của giới tu tiên. Lần đầu tiên trong lịch sử nghìn năm qua, một Thánh tử của Thiên Đạo Tông, mang trong mình linh căn thượng đẳng và khí vận thiên mệnh, lại bị đánh bại nhục nhã bởi một đệ tử danh môn phế vật.

Dưới chân núi, trong một hang động ẩn mật, Diệp Phi ngã gục xuống vòng tay của Tô Nguyệt Thiềm. Máu từ vết thương trên ngực hắn tuôn ra không ngừng, hơi thở yếu ớt nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc một cách đáng sợ.

“Ngươi… tại sao lại liều mạng như vậy?” Tô Nguyệt Thiềm lo lắng, lấy ra linh dược quý giá nhất của Yêu tộc đắp lên vết thương cho hắn.

Diệp Phi cười nhợt nhạt, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự kiêu hãnh: “Hôm nay ta nếm mùi thất bại của sự yếu kém, nhưng hắn… hắn sẽ phải nếm mùi thất bại của niềm tin. Đó mới là cái giá đắt nhất.”

Bên ngoài, màn đêm buông xuống che khuất mọi dấu vết. Nhưng sâu trong bóng tối ấy, một hạt giống của sự “Nghịch Chuyển” đã bắt đầu bén rễ, chờ ngày bùng nổ để thay đổi toàn bộ càn khôn của Thương Khung Giới. Trận chiến này, không có kẻ thắng thực sự, nhưng kẻ thua… chắc chắn đã biết thế nào là sự sụp đổ của một tượng đài.

Kim Phù Đồ lần đầu nếm mùi thất bại, còn Diệp Phi, hắn đã chính thức tuyên chiến với cả bầu trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8