Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 66: Tìm Kiếm Thái Cổ Di Tích**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:36:55 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 66: TÌM KIẾM THÁI CỔ DI TÍCH

Hơi lạnh trong hang động đá vôi thấm qua lớp hắc bào rách nát, khiến những vết thương trên người Diệp Phi khẽ râm ran đau nhức. Hắn tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Ánh sáng từ viên Dạ Minh Châu đặt trên mặt đất hắt lên khuôn mặt thanh tú nhưng tái nhợt của hắn, tạo thành những mảng sáng tối chập chờn như chính vận mệnh đang xoay vần của hắn.

Tô Nguyệt Thiềm ngồi đối diện, đôi tay thon dài trắng muốt như ngọc tạc đang không ngừng kết ấn. Một làn sương mù màu hồng nhạt, mang theo hơi thở u mị của Yêu tộc, nhẹ nhàng bao phủ lấy vết thương sâu hoắm trước ngực Diệp Phi. Đó là dấu vết từ một chiêu "Thiên Đạo Trừng Phạt" của Kim Phù Đồ, thứ linh lực chí dương, chí thuần đang điên cuồng tàn phá kinh mạch của hắn.

“Ngươi đừng cử động.” Giọng nói của Tô Nguyệt Thiềm trong trẻo nhưng mang theo một chút run rẩy khó nhận ra. “Kim Phù Đồ không chỉ mạnh về tu vi, mà linh khí của hắn mang theo quy tắc của Thiên Đạo. Nếu không có mật pháp Yêu tộc của ta trấn áp, e rằng kinh mạch của ngươi đã sớm đứt đoạn.”

Diệp Phi khẽ mở mắt, đôi đồng tử thâm trầm như đầm nước sâu hiện lên một tia cười nhạt. Hắn không nhìn vết thương, mà nhìn thẳng vào đôi mắt màu tím nhạt của nàng Thánh nữ Yêu tộc.

“Quy tắc Thiên Đạo?” Hắn khàn giọng lặp lại, thanh âm như tiếng lá khô cọ vào nhau. “Thứ hắn tu luyện chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng. Thiên Đạo chân chính là vô tình, mà tâm của Kim Phù Đồ lại quá tạp niệm. Hắn thắng ta lần này không phải nhờ đạo, mà nhờ mười năm ta bị chôn vùi trong luân hồi, linh căn héo úa mà thôi.”

Tô Nguyệt Thiềm khựng lại, đôi mày thanh tú hơi nhíu: “Ngươi vẫn cứng miệng. Nếu không phải ta dùng bí thuật không gian che mắt Liễu Như Yên, giờ này hai chúng ta đã bị vạn kiếm xuyên tâm rồi.”

Diệp Phi không đáp, hắn nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu vào thức hải. Trong không gian linh hồn mịt mù, một vầng sáng mờ nhạt từ chiếc nhẫn cổ trên ngón tay hắn đột nhiên lóe lên.

“Khà khà… tiểu tử, nếm mùi đau khổ rồi chứ?”

Một giọng nói già nua, khàn khàn và mang theo vẻ trêu chọc vang lên. Cửu U Lão Tổ, kẻ mang tàn hồn nghìn năm đang nương náu trong nhẫn, rốt cuộc cũng thức tỉnh sau trận chiến tiêu hao quá nhiều linh hồn lực.

“Lão già, ông còn tâm trí để đùa à?” Diệp Phi dùng ý niệm truyền âm, mang theo sự lạnh lẽo thường thấy. “Nếu tôi chết, tàn hồn của ông cũng sẽ tiêu tán theo khí vận của thân xác này.”

“Hừ, ngươi có Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, muốn chết cũng khó lắm.” Cửu U Lão Tổ hừ lạnh một tiếng, nhưng rồi giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Trận chiến vừa rồi lão phu đã quan sát. Tên nhãi Kim Phù Đồ đó… hắn thực sự đã chạm đến một phần mảnh vỡ của ‘Thiên Đạo Vận Chuyển’. Nếu ngươi muốn đối đầu với hắn, con đường tu luyện bình thường là vô dụng.”

Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo hơn: “Lão muốn nói gì?”

“Ngươi cần phải tìm đến nơi khởi đầu của mọi sự hỗn loạn.” Lão tổ trầm giọng. “Năm xưa, trước khi trật tự Tiên – Ma bị phân chia, Thương Khung Giới vốn chỉ có một nguồn năng lượng duy nhất. Đó là Thái Cổ Hỗn Nguyên khí. Bí mật về việc ‘Nghịch Chuyển Càn Khôn’, xoay chuyển chính – tà mà ngươi hằng tìm kiếm không nằm ở Thánh Vực thối nát, cũng không nằm ở U Minh hẻo lánh, mà nằm ở phía bên kia của ranh giới tử thần.”

“Tây Hoang Cổ Địa?” Diệp Phi thốt ra cái tên khiến chúng sinh run rẩy.

“Đúng vậy. Ở sâu trong lòng Tây Hoang, có một phế tích từ thời Thái Cổ gọi là ‘Hư Vô Thần Miếu’. Kiếp trước, khi ngươi là Ma Đế, ngươi đã đứng trên đỉnh cao vạn người nhưng lại bỏ lỡ nơi này vì khi đó ngươi quá kiêu ngạo, cho rằng Ma đạo là tuyệt đối. Nhưng giờ đây, khi ngươi mang cả Tiên căn và Ma khí, nơi đó mới thực sự mở ra cho ngươi.”

Ý thức của Diệp Phi khẽ động. Tây Hoang Cổ Địa vốn là vùng đất chết, nơi mà không gian bị xé rách, thời gian ngưng trệ, và những tàn niệm của các vị thần thời thượng cổ vẫn còn gào thét. Ngay cả những vị đại năng Đại Thừa kỳ cũng không dám tùy tiện dẫm chân vào.

Thấy Diệp Phi im lặng, Tô Nguyệt Thiềm khẽ chạm vào vai hắn: “Diệp Phi, ngươi sao vậy?”

Hắn bừng tỉnh, đôi mắt hiện lên một sự kiên định đến đáng sợ. Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh giá của Tô Nguyệt Thiềm, kéo nàng lại gần.

“Tô tiểu thư, nàng có dám cùng ta đi vào cõi chết một chuyến không?”

Tô Nguyệt Thiềm ngẩn ra, rồi đột nhiên nàng cười. Nụ cười của Thánh nữ Yêu tộc lúc này không có vẻ quyến rũ ma mị như thường ngày, mà lại mang theo sự hào hùng của một kẻ đã không còn đường lùi.

“Yêu tộc chúng ta bị thiên hạ phỉ nhổ là súc vật, ngươi bị cả chính đạo truy sát. Càn khôn này không có chỗ cho chúng ta, vậy thì đi vào cõi chết để tìm một con đường mới, có gì mà không dám?”

“Tốt.” Diệp Phi đứng dậy, mặc cho vết thương vừa mới khép miệng lại nứt ra, máu thấm đỏ hắc y. Hắn vẫy tay một cái, thanh kiếm gãy *Trảm Thiên* hiện ra trong lòng bàn tay. Tuy chỉ là một thanh kiếm gãy, nhưng khí tức của nó tỏa ra khiến cho không gian trong hang động khẽ vặn vẹo.

Hắn dùng mũi kiếm rạch một đường trên mặt đất, những ký tự cổ xưa hiện lên. Đây là tấm bản đồ sơ khai mà Cửu U Lão Tổ vừa truyền lại trong tâm trí hắn.

“Chúng ta sẽ đến biên giới Tây Hoang. Tại đó, ta có một tên đồ đệ đang ẩn mình.” Diệp Phi lạnh lùng nói. “Mặc Ly mang trong mình Thiên Ma Thể, hắn là chìa khóa duy nhất để cảm nhận được vị trí của Hư Vô Thần Miếu giữa những vết rạn không gian.”

Tô Nguyệt Thiềm gật đầu, nhưng rồi nàng thoáng lo lắng: “Còn Kim Phù Đồ và Liễu Như Yên? Chúng chắc chắn đang phong tỏa các lối ra của dãy núi này. Thiên Đạo Minh đã phát lệnh truy sát cấp cao nhất đối với ngươi.”

“Truy sát ta?” Diệp Phi nhếch môi, nụ cười tràn đầy vẻ mỉa mai. “Hẳn là Kim Phù Đồ đang rất lo sợ. Hắn biết chiêu cuối cùng của ta đã làm lung lay hạt giống đạo tâm của hắn. Hắn càng muốn giết ta sớm bao nhiêu, chứng tỏ hắn càng cảm thấy hơi thở của tử thần đang cận kề bấy nhiêu.”

Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa hang, nơi những dải mây tím đang vờn quanh các đỉnh núi. Hắn biết, Liễu Như Yên có lẽ đang đứng ở đâu đó ngoài kia, dùng thần thức tìm kiếm tung tích của kẻ đã từng là người nàng yêu nhất, rồi cũng chính nàng ra tay tàn độc nhất.

Sự phản bội nghìn năm trước, sự truy sát của kiếp này… tất cả những nợ nần đó, Diệp Phi sẽ không quên. Nhưng bây giờ, hắn không phải là con mãnh hổ dũng cảm nhưng thiếu mưu mô của kiếp trước nữa. Hắn là một con rắn độc đang ẩn mình trong bóng tối, chờ ngày hóa rồng để nuốt chửng cả bầu trời.

“Đi thôi.” Diệp Phi nói ngắn gọn.

Hắn thu hồi thanh kiếm, xoay người bước sâu vào đường hầm bí mật thông ra phía sau dãy núi. Tô Nguyệt Thiềm lặng lẽ đi sát theo sau.

Bóng lưng của hắn trong bóng tối trông thật cô độc nhưng cũng vô cùng kiên cố. Tô Nguyệt Thiềm nhìn tấm lưng ấy, trong lòng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ: Có lẽ, gã thanh niên mang danh “Ma Đế trọng sinh” này thực sự có thể thay đổi được sự mục nát của giới tu tiên này.

Trên con đường hướng tới Tây Hoang, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo mùi cát bụi cổ xưa và tiếng gào thét của những linh hồn lạc lối. Một chương mới của cuộc đời Diệp Phi đã mở ra, nơi chính và tà không còn rạch ròi, nơi mỗi bước chân hắn đi đều là một cái tát vào mặt Thiên Đạo đang sụp đổ.

Tìm kiếm Thái Cổ Di Tích không chỉ là tìm kiếm sức mạnh. Đó là hành trình lấy lại bản ngã của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao, và giờ đây sẵn sàng đào sâu xuống địa ngục để kiến thiết lại một thế giới mới.

“Kim Phù Đồ, hãy hưởng thụ nốt vinh quang ngắn ngủi của ngươi đi.” Diệp Phi lẩm bẩm trong gió, bóng hình hắn tan vào màn sương xám của Tây Hoang. “Bởi vì khi ta trở lại, cả bầu trời này sẽ phải nhuốm màu đen của hắc ám.”

Mấy ngày sau, tại biên giới giữa lãnh thổ nhân tộc và Tây Hoang cổ địa.

Đây là một vùng đất hoang vu, mặt đất bị nứt nẻ thành những rãnh sâu hun hút như những vết thương không bao giờ lành của đại địa. Bầu trời nơi đây luôn bị che phủ bởi một tầng mây xám xịt, không một tia nắng nào có thể xuyên qua.

Diệp Phi và Tô Nguyệt Thiềm đứng trên một mỏm đá cao, nhìn về phía xa. Ở đó, có một tòa thành nhỏ điêu tàn, dân cư thưa thớt, nhưng mỗi người qua lại đều mang theo hơi thở tàn bạo, sát khí đầy mình. Đó là Thành Tội Ác, trạm dừng chân duy nhất trước khi bước vào lõi Tây Hoang.

“Mặc Ly đang ở trong đó sao?” Tô Nguyệt Thiềm hỏi, ánh mắt đầy cảnh giác.

Diệp Phi khẽ gật đầu, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, u tối và đầy kiềm chế đang tỏa ra từ hướng trung tâm thành. Đó là thứ sức mạnh mà hắn đã dày công dạy dỗ cho người đệ tử trung thành nhất của mình.

“Chúng ta vào thành. Nhưng nhớ kỹ, ở nơi này, đừng tin bất cứ ai trừ ta.”

Hắn kéo thấp vành mũ che đi vết sẹo mờ trên trán, bước đi từng bước vững chãi hướng về phía Thành Tội Ác. Phía sau hắn, một cơn bão cát đen đột ngột nổi lên, che lấp con đường họ vừa đi qua, như thể muốn cắt đứt mọi liên hệ với thế giới tu tiên danh môn chính phái ở phía sau lưng.

Càn khôn đã bắt đầu chuyển động, và những kẻ bị coi là rác rưởi của thế gian đang tập hợp lại để thực hiện một cuộc lật đổ vĩ đại nhất trong lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8