Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 67: Vượt Qua Lôi Hải**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:37:39 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 67: VƯỢT QUA LÔI HẢI**

Tây Hoang Cổ Địa, vùng đất vốn đã bị nguyền rủa bởi những cơn bão cát đen và oán khí ngàn năm, nay lại càng thêm phần dữ dội khi tiến sâu vào phía Đông Bắc. Trước mặt Diệp Phi là một vùng bình nguyên rộng lớn nhưng không có lấy một ngọn cỏ xanh, thay vào đó là những cột đá đen kịt cao vút tận mây xanh, sừng sững như những thanh kiếm rỉ sét cắm vào lòng đất.

Trên bầu trời, những đám mây đen kịt không ngừng cuộn xoáy, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ che khuất mọi ánh sáng thiên nhiên. Nhưng vùng đất này không hề tối tăm. Trái lại, nó rực rỡ một cách đáng sợ bởi những tia sét màu xanh tím thỉnh thoảng lại xé toạc màn đêm, giáng xuống mặt đất với những tiếng nổ kinh thiên động địa.

Đây chính là "Lôi Hải Trầm Luân", một trong ba đại cấm địa của Tây Hoang. Nơi đây, linh khí cuồng bạo đến mức có thể xé xác bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào chỉ trong hơi thở.

Diệp Phi đứng trước ranh giới của Lôi Hải, làn gió mang theo hơi nóng của điện từ thổi tung mái tóc đen của hắn. Đôi mắt thâm trầm của vị Ma Đế trọng sinh không hề có lấy một tia sợ hãi, ngược lại, chúng đang rực cháy một ngọn lửa khát khao sức mạnh.

"Nhóc con, ngươi điên rồi sao?" Giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên từ trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét, mang theo vẻ run rẩy không giấu giếm. "Thân xác này của ngươi hiện tại chỉ là phàm thai nhục cốt, vừa mới tái tạo lại kinh mạch không lâu. Tiến vào đó, không khác gì đem thịt tươi ném vào lò luyện thép!"

Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngông cuồng của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao vạn chúng.

"Lão già, ông đã ở bên cạnh ta bao lâu rồi mà còn chưa hiểu?" Diệp Phi trầm giọng nói, bàn tay vuốt ve chuôi kiếm gãy *Trảm Thiên Kiếm* sau lưng. "Càn khôn kiếp này đang nghịch chuyển, nếu ta cứ thuận theo lẽ thường mà tu luyện, bao giờ mới có thể đứng trước mặt Kim Phù Đồ? Bao giờ mới đòi lại được món nợ máu ở Dao Trì?"

"Nhưng…"

"Không có nhưng nhị gì cả." Diệp Phi ngắt lời, ánh mắt sắc lẹm. "Muốn rèn ra thần binh, phải dùng hỏa diễm mạnh nhất. Muốn đúc thành Ma Thể vô song, phải kinh qua sự hủy diệt tàn khốc nhất. Thiên lôi này, đối với kẻ khác là hình phạt, nhưng đối với Diệp Phi ta, chính là búa rèn của trời đất!"

Dứt lời, Diệp Phi không chần chừ thêm một khắc nào, bước chân đạp lên mặt đất cháy đen, hiên ngang tiến vào ranh giới của Lôi Hải.

*OÀNG!*

Ngay khi chân hắn vừa đặt vào khu vực lõi, một tia sét màu xanh lơ to bằng bắp đùi người trưởng thành lập tức cảm nhận được kẻ xâm nhập, từ trên không trung trút thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Phi.

"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, vận!"

Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng, khí hải trong cơ thể điên cuồng xoay chuyển. Thay vì tung ra linh khí để chống đỡ như những tu sĩ thông thường, hắn lại chủ động mở toan các lỗ chân lông, giải trừ mọi phòng ngự của nhục thân.

Lôi đình giáng xuống.

Một cảm giác tê dại khủng khiếp tràn ngập khắp cơ thể Diệp Phi, ngay sau đó là nỗi đau xé tâm can. Da thịt hắn lập tức cháy đen, máu tươi vừa trào ra đã bị nhiệt độ cao bốc hơi thành một làn sương đỏ nhạt. Sức mạnh lôi điện như hàng vạn con kiến lửa hung dữ, chui tọt vào kinh mạch, muốn thiêu rụi mọi thứ trên đường đi của nó.

Diệp Phi khuỵu một gối xuống đất, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu. Hắn không gào thét. Đôi mắt hắn vằn lên những tia máu, kiên trì điều khiển luồng Ma khí đen đặc quấn lấy lôi quang xanh lơ kia.

*Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* là công pháp đỉnh cao của hắn ở kiếp trước, lấy tôn chỉ "nghịch chuyển" làm gốc. Thiên lôi thuộc tính chí dương, chí cương, chuyên khắc chế ma công thông thường. Nhưng dưới sự vận chuyển của bộ công pháp này, lôi đình bắt đầu bị nghiền nát, phân rã, rồi từ từ chuyển hóa thành một thứ năng lượng trung hòa, chui vào xương tủy của hắn.

"Lôi điện rèn cốt, sinh cơ tái tạo!"

Cửu U Lão Tổ ở trong nhẫn chứng kiến cảnh này, từ kinh hãi chuyển sang sững sờ. Lão thấy những vết thương trên người Diệp Phi đang hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được, sau đó lại bị đánh nát, rồi lại hồi phục. Cứ mỗi lần tái tạo, làn da của Diệp Phi lại ánh lên một tầng hào quang mờ ảo như kim loại lạnh lẽo.

"Tên điên này… hắn thật sự đang dùng thiên lôi để luyện thể!" Lão tổ lẩm bẩm.

Diệp Phi đứng dậy, thân hình hơi lảo đảo nhưng ánh mắt lại sáng quắc. Hắn bước tiếp. Càng tiến vào sâu, màu sắc của sấm sét càng thay đổi. Từ xanh lơ chuyển sang tím đậm – Tử Lôi. Uy lực của Tử Lôi gấp mười lần loại lôi điện trước đó.

*Rầm! Rầm! Rầm!*

Ba đạo Tử Lôi đồng thời giáng xuống. Diệp Phi bị đánh bay ra xa hơn mười trượng, va mạnh vào một cột đá đen. Hắn nôn ra một ngụm máu lớn, nhưng trong máu có cả những mảnh vụn đen sì – đó là tạp chất trong cơ thể bị ép ra ngoài.

"Đến nữa đi!"

Diệp Phi cuồng nộ hét lớn. Hắn đứng giữa lôi hải, mái tóc tung bay, hắc bào đã rách rưới thành từng mảnh nhỏ, để lộ ra khuôn ngực rắn chắc đang chi chít những vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ. Mỗi tia sét đánh xuống, nhục thân của hắn lại run rẩy một cách dữ dội, nhưng ý chí của hắn lại vững chãi như bàn thạch.

Dần dần, xung quanh Diệp Phi bắt đầu xuất hiện một luồng khí tràng kỳ dị. Một nửa là Ma khí đen kịt như vực thẳm, một nửa là Lôi quang tím rực rỡ như hoàng hôn. Hai luồng sức mạnh vốn xung khắc nay lại đang hòa quyện, xoay tròn theo hình thái cực xung quanh hắn.

Ở trung tâm của Lôi Hải Trầm Luân, một đạo hắc lôi duy nhất, mảnh như sợi tơ nhưng lại chứa đựng uy áp của sự hủy diệt tuyệt đối, đang âm thầm tích tụ. Đó là "Ma Lôi Chi Kiếp" – thứ chỉ xuất hiện khi có sự tồn tại của một thế lực đủ để đe dọa đến trật tự của vùng đất này.

Cửu U Lão Tổ thất kinh: "Diệp Phi, mau lui lại! Hắc Ma Lôi xuất hiện rồi, đó là sức mạnh có thể đánh tan linh hồn, ngươi hiện tại chịu không nổi đâu!"

Diệp Phi ngước lên, nhìn sợi hắc lôi đang uốn lượn trên không trung. Hắn không những không lui, mà còn rút thanh *Trảm Thiên Kiếm* gãy nát sau lưng ra, chỉ thẳng lên trời.

"Chính đạo coi lôi là trời phạt. Ma đạo coi lôi là khắc tinh. Còn ta, Diệp Phi, coi tất cả chúng sinh, vạn vật, thần lôi, ma hỏa… thảy đều là quân cờ dưới tay!"

Hắn dồn hết toàn bộ tinh huyết và Ma năng vào thanh kiếm gãy. Mảnh vỡ rỉ sét của thần khí kiếp trước bắt đầu run rẩy hưng phấn, phát ra những tiếng kiếm minh vang vọng khắp cả Tây Hoang.

Hắc Ma Lôi rốt cuộc giáng xuống. Nó không ồn ào như những tia sét khác, mà lặng lẽ như một nhát chém của tử thần. Không gian nơi nó đi qua đều bị nứt vỡ, tạo thành một vệt đen ngòm trong không khí.

"PHÁ CHO TA!"

Diệp Phi hét lớn, lao lên không trung, lấy thân làm kiếm, lấy kiếm làm tâm, trực tiếp đối đầu với Hắc Ma Lôi.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, ánh sáng đen và trắng đan xen cực đại, khiến cả Lôi Hải rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối trong vài giây. Một luồng sóng xung kích quét sạch mọi cột đá trong bán kính nghìn trượng thành bình địa.

Khói bụi tản đi.

Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát, thanh *Trảm Thiên Kiếm* trong tay hắn giờ đây không còn rỉ sét. Một phần ba thân kiếm đã được tái tạo từ linh lực của Hắc Ma Lôi, đen nhánh và sắc lẹm, tỏa ra khí tức khiến lòng người run rẩy.

Trên người Diệp Phi, những vết thương đã hoàn toàn biến mất. Làn da hắn không còn vẻ tái nhợt của kẻ phế vật trước kia, mà thay vào đó là một màu đồng cổ mạnh mẽ, ẩn hiện bên dưới là những đường vân sấm sét mờ ảo.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, một tiếng nổ nhỏ vang lên do không khí bị áp suất cực đại nén vỡ.

"Ma Thể giai đoạn đầu… thành công."

Diệp Phi cảm nhận được luồng sức mạnh cuồn cuộn trong huyết quản, ánh mắt hướng về phương xa, nơi Thánh Vực ngự trị. Ở đó, có kẻ đang tự xưng là Thiên mệnh, và cũng ở đó, có một món nợ máu đang chờ hắn đến đòi lại.

Hắn vung kiếm, một đường kiếm khí mang theo tử lôi hắc hỏa chém đôi một đám mây sét trên cao.

"Hành trình này, mới chỉ bắt đầu."

Bóng dáng hắc y hiên ngang bước ra khỏi Lôi Hải, để lại sau lưng một vùng cấm địa nay đã trở nên im lìm như đang cúi đầu trước vị chủ nhân mới của nó. Càn khôn, thật sự đã bắt đầu nghịch chuyển từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8