Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 68: Bản Đồ Cửu Châu**
**CHƯƠNG 68: BẢN ĐỒ CỬU CHÂU**
Tây Hoang Cổ Địa, sâu trong lòng của Vạn Ma Điện.
Không khí nơi đây đặc quánh hơi thở của thời gian, một thứ mùi ẩm mốc pha lẫn với mùi tanh nồng của huyết sát và sự trầm mặc của những khối đá cổ xưa đã tồn tại từ thời hồng hoang. Ánh sáng từ những viên Dạ Minh Châu đính trên vòm trần cao vút tỏa xuống thứ ánh sáng xanh xao, nhợt nhạt, chỉ đủ để soi rõ những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt của Diệp Phi.
Hắn ngồi xếp bằng trên một bục đá đen tuyền, xung quanh là những vòng tròn trận pháp li ti đang nhấp nháy luân chuyển. Phía sau hắn, bóng đen của Trảm Thiên Kiếm cắm sừng sững vào mặt đất, dù chỉ mới khôi phục được một phần ba nhưng luồng sát khí thoát ra từ nó đã đủ khiến những tu sĩ dưới cảnh giới Kim Đan phải nín thở.
"Tiểu tử, ngươi thật sự chắc chắn muốn mở nó vào lúc này?"
Giọng nói khàn khàn, pha chút trêu chọc của Cửu U Lão Tổ vang lên từ chiếc nhẫn cổ trên ngón tay Diệp Phi. Một luồng khói xám nhạt lờ lững hiện ra, ngưng tụ thành hình hài một lão già lôi thôi, lưng còng, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào khối ngọc thạch bát giác đang đặt trước mặt Diệp Phi.
Diệp Phi không mở mắt, giọng nói bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Thời gian không chờ đợi ta. Kim Phù Đồ đã bắt đầu tiếp nhận Thiên Đạo tẩy lễ tại Thánh Vực, khí vận của hắn đang lên đến đỉnh điểm. Nếu ta không sớm tìm đủ các mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm, lấy gì để đối kháng với Thiên Đạo chi tử?"
"Hắc hắc, ngươi nói cũng đúng." Cửu U Lão Tổ vuốt chòm râu thưa thớt, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc. "Khối 'Hỗn Nguyên Vạn Biến Thạch' này là thứ ta đoạt được từ một tòa thượng cổ tiên mộ trước khi chỉ còn lại tàn hồn. Nó không chỉ là một tấm bản đồ đơn thuần, nó chứa đựng nhân quả của toàn bộ Thương Khung Giới. Một khi kích hoạt, nó sẽ kết nối với Trảm Thiên Kiếm trong tay ngươi, chỉ ra vị trí của những phần linh hồn kiếm đang lưu lạc. Nhưng…"
Lão ngừng lại một chút, giọng trầm xuống: "Ngay khi bản đồ hiện thế, những kẻ nắm giữ khí vận ở khắp Cửu Châu đều sẽ cảm nhận được thiên cơ dao động. Ngươi sẽ chính thức lộ diện trên bàn cờ của bọn chúng."
Diệp Phi đột ngột mở mắt. Trong đôi đồng tử thâm trầm ấy, một bên rực cháy hắc hỏa của ma đạo, một bên lấp lánh tiên quang của chính thống. Hai luồng năng lượng đối nghịch hoàn toàn đang bị *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* cưỡng ép dung hợp, tạo thành một lốc xoáy năng lượng kinh hồn.
"Lộ diện thì đã sao? Kiếp trước ta ẩn nhẫn quá nhiều, để rồi kết cục là sự phản bội. Kiếp này, ta muốn cả thế gian này phải run rẩy nhìn ta tiến bước."
Hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài kết ấn với tốc độ hoa mắt. "Thái Cực Nghịch Chuyển, Vạn Pháp Quy Nhất! Khai cho ta!"
Một tiếng "oanh" nổ ra trong thức hải. Luồng ma khí tinh thuần từ đan điền Diệp Phi tuôn ra như thác lũ, bao phủ lấy khối ngọc thạch bát giác. Ngay lập tức, khối ngọc bắt đầu rung động dữ dội, tỏa ra những luồng sáng hoàng kim chói mắt, cố gắng đẩy lùi sự xâm nhập của ma khí.
Đây chính là sự bài xích của Thiên Đạo. Khối bản đồ này vốn thuộc về trật tự cũ, nó khinh miệt và chống lại sức mạnh ma đạo.
"Hừ, trước mặt ta, Thiên Đạo cũng phải cúi đầu!"
Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, luồng tiên khí thanh khiết từ nhục thân hắn bắt đầu luân chuyển. Một tay là ma, một tay là tiên. Hai luồng sức mạnh đan xen vào nhau như đôi rồng đen trắng, quấn lấy khối ngọc thạch, bắt đầu bóc tách từng lớp cấm chế thượng cổ.
Từng tiếng vỡ vụn giòn tan vang lên. Những phù văn vàng kim bị nhuộm đen, rồi lại bị gột rửa bằng tiên khí, dần dần khuất phục trước ý chí sắt đá của Diệp Phi.
Ở phía bên ngoài mật thất, Mặc Ly đang đứng canh giữ, cảm nhận được rung chuyển kinh hoàng từ bên trong, bàn tay cậu siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt đầy sự kiên định. Trong lòng cậu, Diệp Phi không chỉ là chủ nhân, mà là vị thần duy nhất đáng để tôn thờ.
Cùng lúc đó, một làn hương thơm dịu nhẹ thoảng qua, Tô Nguyệt Thiềm xuất hiện như một bóng ma quyến rũ bên cạnh Mặc Ly. Nàng mặc một bộ hồng y đỏ rực, đôi mắt tím nhạt lo lắng nhìn về phía cánh cửa đá nặng nề.
"Hắn đang mạo hiểm." Tô Nguyệt Thiềm khẽ lẩm bẩm. "Lực lượng của bản đồ đó đủ để nghiền nát Nguyên Anh tu sĩ trong nháy mắt."
"Chủ thượng sẽ thành công." Mặc Ly chỉ trả lời ngắn gọn, ánh mắt không hề dời khỏi vị trí.
Bên trong mật thất, khoảnh khắc định mệnh đã đến.
Khối ngọc thạch bát giác hoàn toàn tan rã, biến thành hàng vạn điểm sáng li ti, bay bổng trên không trung. Những điểm sáng này dần dần liên kết lại, phác họa nên một bức tranh hoành tráng và bao la vô tận.
"Đây là…" Cửu U Lão Tổ kinh ngạc thốt lên.
Trước mắt Diệp Phi, không gian như bị xé toạc. Một bức bản đồ ánh sáng hiện ra, bao trùm toàn bộ diện tích mật thất. Đó chính là **Cửu Châu Thập Địa**.
Từ Thánh Vực trung tâm với những tòa thánh điện lơ lửng trên mây, đến Vô Tận Hải bao la với hàng vạn đảo nhỏ như những viên ngọc quý, cho tới U Minh Ma Giới đầy rẫy khói đen lửa đỏ… Tất cả đều hiện lên sống động như thật.
Ngay khi bản đồ hình thành, thanh Trảm Thiên Kiếm phía sau Diệp Phi bỗng phát ra tiếng gào thét u u u. Trên mặt bản đồ, có bảy vị trí đột ngột rực sáng lên những vệt sáng đỏ sẫm như máu.
"Bảy mảnh vỡ…" Diệp Phi thì thào, ánh mắt hắn lướt nhanh qua từng vị trí.
Mảnh thứ nhất, nằm sâu trong **Táng Kiếm Minh**, nơi chôn cất hàng vạn thanh kiếm cổ của kiếm tu khắp thiên hạ. Nơi đó thuộc về Thánh Vực, gần sát với lãnh địa của Thiên Đạo Minh.
Mảnh thứ hai, ẩn hiện giữa làn sương mù của **Bắc Hải Quy墟 (Quy Khư)**, vùng biển chết mà chưa một ai dám đặt chân đến và quay trở về.
Mảnh thứ ba, kinh ngạc thay, lại đang nằm trong cung điện ngầm của **Dao Trì Thánh Địa**.
Khi nhìn thấy điểm sáng tại Dao Trì, đồng tử của Diệp Phi hơi co rụt lại. Liễu Như Yên… Có lẽ nàng ta cũng không hề biết rằng mình đang trấn giữ một phần của Trảm Thiên Kiếm, thứ vũ khí sẽ lấy mạng đạo lữ hiện tại của nàng.
"Tên nhóc, nhìn xem mảnh thứ tư kia!" Cửu U Lão Tổ chỉ tay về hướng Tây Nam.
Tại vùng biên thùy giữa nhân tộc và yêu tộc, nơi được gọi là **Thập Vạn Đại Sơn**, một đốm sáng đỏ đang nhấp nháy liên tục, nhưng cường độ ánh sáng của nó lại yếu ớt hơn hẳn những mảnh khác.
"Mảnh vỡ này đang bị phong ấn bởi một loại bí thuật tàn độc nào đó." Diệp Phi nhận xét, lông mày cau lại. "Có vẻ như đã có kẻ phát hiện ra nó trước ta, nhưng chưa thể dung hợp."
Bản đồ tiếp tục luân chuyển, hiện lên vị trí của ba mảnh vỡ cuối cùng. Một nằm ở cực Nam hỏa diệm sơn, một ở trong một tiểu thế giới bị lãng quên, và mảnh cuối cùng… vị trí của nó mờ ảo nhất, liên tục thay đổi, như thể nó không đứng yên một chỗ.
"Mảnh vỡ di động? Chẳng lẽ nó đã sinh ra linh trí, hoặc đang nằm trong tay một vị đại năng nào đó?" Cửu U Lão Tổ trầm ngâm.
Diệp Phi đứng dậy, thân hình cao gầy của hắn đổ bóng dài dưới ánh sáng rực rỡ của bản đồ Cửu Châu. Hắn giơ tay ra, một vệt sáng từ bản đồ bay vào giữa trán, khắc ghi toàn bộ lộ trình và thiên cơ vào trong trí nhớ.
"Được rồi. Vị trí đã rõ."
Diệp Phi phất tay, bức bản đồ ánh sáng tan biến thành vô số đom đóm hư ảo. Mật thất trở lại vẻ tối tăm lạnh lẽo vốn có. Hắn bước về phía Trảm Thiên Kiếm, nắm lấy chuôi kiếm gãy. Một luồng liên kết tinh thần mạnh mẽ nổ ra, kiếm ý rít gào, như đang thúc giục chủ nhân của nó bắt đầu cuộc hành trình thu hồi lại vinh quang vốn có.
Hắn đẩy cửa mật thất bước ra ngoài.
Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly đồng loạt quay lại. Nhìn thấy khí tức trên người Diệp Phi lại thăng hoa thêm một bậc, trong mắt Tô Nguyệt Thiềm lóe lên tia sáng lạ lùng, vừa ngưỡng mộ vừa có chút phức tạp.
"Xong rồi sao?" Nàng hỏi.
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua cả hai người bọn họ: "Mặc Ly, chuẩn bị quân nhu. Nguyệt Thiềm, dùng mạng lưới thông tin của Yêu tộc kiểm tra cho ta tình hình hiện tại ở Táng Kiếm Minh và Dao Trì Thánh Địa."
Tô Nguyệt Thiềm hơi biến sắc: "Ngươi muốn tấn công Thánh Vực? Hiện tại lực lượng của Vạn Ma Điện mới chỉ bắt đầu khởi sắc, đối đầu với Thiên Đạo Minh lúc này chẳng khác nào lấy trứng chọi đá."
"Ta không nói là tấn công trực diện." Diệp Phi nhếch môi tạo thành một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ tà mị. "Bọn chúng gọi ta là Ma Đầu, vậy ta sẽ dùng phương thức của Ma để lấy lại đồ của mình. Trộm đạo, ám sát, hay khuấy đảo cho chúng cắn xé lẫn nhau… tất cả đều là phương sách hay."
Hắn dừng lại một chút, nhìn về hướng Đông Bắc, nơi Thánh Vực tọa lạc giữa những tầng mây huy hoàng.
"Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… hai người đã ngồi trên đài cao đủ lâu rồi. Đã đến lúc phải cảm nhận cảm giác bị vùi sâu dưới vũng bùn."
Cùng lúc đó, tại một cung điện tráng lệ lơ lửng trên chín tầng trời của Thiên Đạo Minh.
Kim Phù Đồ đang ngồi xếp bằng giữa một rừng linh thạch thượng phẩm. Hào quang quanh thân hắn thuần khiết như tuyết đầu mùa, mỗi hơi thở đều khiến linh khí đất trời rung động theo một nhịp điệu hoàn hảo.
Đột nhiên, Kim Phù Đồ mở choàng mắt. Một luồng bất an không tên dâng lên trong lòng hắn. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bắt đầu xoay chuyển những quân cờ trên bàn cờ định mệnh mà hắn đã khổ công sắp đặt ngàn năm qua.
"Thánh Tử, có chuyện gì sao?" Một giọng nói dịu dàng, êm ái vang lên từ phía sau.
Liễu Như Yên bước ra từ sau bức rèm lụa, nàng mặc bộ tiên bào màu trắng xanh của Dao Trì, vẻ đẹp thoát tục khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải nghẹt thở. Thế nhưng, trong đôi mắt nàng lúc này lại ẩn chứa một chút lo âu kín đáo.
Kim Phù Đồ đứng dậy, khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng giọng nói đã mang theo vài phần sát ý lạnh thấu xương: "Thiên cơ vừa có biến động lớn. Một luồng khí vận đối nghịch với ta đã xuất hiện tại vùng đất chết chóc Tây Hoang."
Liễu Như Yên hơi khựng lại, trong đầu nàng bất chợt hiện lên hình bóng của một nam nhân tử thương dưới nhát kiếm của mình ngàn năm trước. Trái tim nàng thắt lại một nhịp, nhưng nàng nhanh chóng gạt đi suy nghĩ điên rồ đó.
"Chẳng lẽ là yêu tộc hay đám tàn dư Ma Đạo lại muốn gây chuyện?"
"Không chỉ đơn giản là gây chuyện." Kim Phù Đồ đi tới cửa sổ, nhìn xuống thế giới mênh mông bên dưới. "Cảm giác này… rất giống với kẻ đã bị ta xóa sổ. Một hơi thở của kẻ nghịch thiên."
Hắn quay đầu lại nhìn Liễu Như Yên, đôi mắt sáng như sao nhưng lạnh như băng: "Như Yên, nàng hãy chuẩn bị một chuyến đi tới Táng Kiếm Minh. Ta cảm thấy thanh kiếm trấn phái ở đó đang dao động. Đừng để bất kỳ kẻ nào chạm vào nó."
Liễu Như Yên cúi đầu, cung kính đáp: "Thiếp thân tuân lệnh."
Gió lộng từ đại lục thổi qua Thánh Vực, mang theo hơi thở của một trận cuồng phong sắp tới. Cửu Châu vẫn yên bình, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc đó, những dòng thác lũ của âm mưu và thù hận đã bắt đầu cuộn xoáy.
Tại Tây Hoang, Diệp Phi đã cầm lấy kiếm, bước ra khỏi bóng tối.
Cuộc chơi lớn nhất vạn năm qua, đến lúc này, mới thực sự bắt đầu.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch của vùng đất cằn cỗi, bóng của Diệp Phi kéo dài ra, như một con hắc long đang từ từ nhe nanh múa vuốt, chuẩn bị nuốt chửng cả bầu trời. Những mảnh vỡ của thần khí, những món nợ máu của kiếp trước, tất cả đều đang chờ đợi sự nghịch chuyển kinh thiên động địa.
Càn khôn đã xoay vần, và kẻ cầm lái lần này, là Ma!
— Kết chương 68 —