Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 69: Ma Đạo Đại Hội**
**CHƯƠNG 69: MA ĐẠO ĐẠI HỘI**
Tây Hoang Cổ Địa, Vực Thẳm Tàn Tro.
Đây là vùng đất bị nguyền rủa nhất của Thương Khung Giới, nơi linh khí khô cằn nhưng ma khí và oán niệm từ thời Thái Cổ lại đặc quánh như vũng bùn đen. Giữa vực thẳm mênh mông, một tòa lâu đài khổng lồ được xây dựng từ xương cốt của những loài đại yêu và đá hắc thạch lơ lửng giữa không trung, xung quanh bao phủ bởi những luồng hỏa diễm màu tím sẫm.
Hôm nay, vùng đất chết này vốn dĩ vắng bóng người, nay lại chấn động bởi những luồng hào quang đen kịt từ bốn phương tám hướng hội tụ về.
*Vù! Vù! Vù!*
Mỗi một luồng hào quang hạ xuống đều mang theo uy áp kinh thiên động địa.
“Huyết Sát vương tới! Kẻ này chẳng phải đã bị Thiên Đạo Minh truy sát suốt ba trăm năm, trốn biệt tích ở Bắc Hải sao?”
“Nhìn kia, đó là Thiên Độc Lão Ma! Chỉ một giọt máu của lão cũng đủ khiến một tòa thành trì vạn dân hóa thành tử địa.”
“Ngay cả lũ yêu quái vạn năm không xuất thế của Yêu tộc cũng tìm đến đây… Kẻ xưng danh ‘U Minh’ kia rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể phát ra ‘Vạn Ma Lệnh’ khiến toàn bộ giới tu tiên bóng tối phải kinh động?”
Bên trong sảnh chính của lâu đài xương trắng, không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Hơn ba mươi vị đại ma đầu, quỷ tu, và yêu trưởng — những kẻ mà chỉ cần nghe danh cũng đủ khiến hài đồng chính đạo ngừng khóc — đang ngồi trên những chiếc ghế đá thô kệch. Đôi mắt kẻ nào cũng đầy rẫy sự ngạo mạn, khát máu và cả sự nghi ngại.
Ở phía trên cao nhất, có ba chiếc ghế trống. Một bên là Tô Nguyệt Thiềm trong bộ hồng y đỏ rực, nàng ngồi tựa lưng duyên dáng, đôi mắt tím nhạt quét qua đám đông như đang nhìn một lũ kiến hôi. Bên kia là Mặc Ly, thiếu niên lầm lì với thanh trọng kiếm đen kịt vác trên vai, tỏa ra ma tính thâm trầm.
Chính giữa, chiếc ghế làm từ sọ hắc long vẫn còn để trống.
“Hừ! Chúng ta nể mặt Thánh nữ Yêu tộc mới lặn lội tới đây. Nhưng cái kẻ gọi là U Minh kia rốt cuộc là ai? Bắt lão phu phải chờ đợi, lá gan cũng thật không nhỏ!”
Một lão già gầy gò, mặt mày xanh xao như xác chết lên tiếng. Đó là Hắc Cốt Ma Tôn, một đại năng cấp Hóa Thần viên mãn, kẻ nổi danh với việc luyện hóa chín vạn hài đồng để đúc thành Vạn Linh Phan.
Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo: “Cốt lão, nếu ông cảm thấy thời gian quý giá, có thể rời đi ngay lập tức. Nhưng ta e rằng, khi bước ra khỏi cửa này, ông sẽ bỏ lỡ cơ hội duy nhất để thay đổi vận mệnh của chính mình.”
“Vận mệnh? Buồn cười!” Huyết Sát vương – một nam nhân trung niên với bộ râu đỏ rực đập bàn đứng dậy. “Thiên Đạo Minh đang bóp nghẹt chúng ta, Kim Phù Đồ thì ngày càng lớn mạnh. Một kẻ không danh không tính lại muốn đứng lên lãnh đạo giới Ma Đạo? Trừ phi hắn là Cửu U Ma Đế tái sinh, bằng không đừng hòng Huyết Sát ta phục tùng!”
“Đúng vậy! Bảo hắn ra đây! Đừng có trốn sau lưng đàn bà!” Đám ma đầu nhao nhao hưởng ứng. Tiếng hét, tiếng cười quái đản xen lẫn ma khí bắt đầu bùng nổ, muốn đem sảnh chính này san bằng.
Đúng lúc đó.
*Ầm!*
Một luồng khí thế không thể diễn tả bằng lời đột ngột giáng xuống từ đỉnh lâu đài. Luồng khí thế này không phải là sự cuồng bạo của Ma khí thông thường, mà nó mang theo một sự uy nghiêm tối cao, một cảm giác áp chế tuyệt đối từ linh hồn.
Ánh sáng trong sảnh chính đột ngột bị hút sạch. Bóng tối vĩnh hằng bao trùm lấy tất cả. Trong bóng tối đó, một thanh âm bình thản nhưng mang theo sức nặng của ngàn vạn năm tuế nguyệt vang lên:
“Huyết Sát, ba trăm năm trước ngươi bị Thiên Đạo Minh phế đi cánh tay trái bằng Lôi Đình Kiếm Pháp, đến nay mỗi khi trời đổ mưa, vết thương vẫn còn nhức nhối chứ?”
Huyết Sát vương sắc mặt đại biến, toàn thân run rẩy: “Ngươi… sao ngươi biết?”
“Hắc Cốt, Vạn Linh Phan của ngươi vẫn còn thiếu một sợi hồn phách chí âm mới có thể đại thành, có phải không?”
Thanh âm đó vang lên ở khắp mọi nơi, như từ trong tâm khảm của mỗi kẻ ngồi đây mà ra.
Bóng tối tan biến, và lúc này, trên chiếc ghế sọ hắc long, một bóng người mặc hắc bào thêu chỉ bạc đã ngồi đó từ lúc nào. Diệp Phi không hề dùng bất kỳ tư thế uy hiếp nào, hắn chỉ đơn giản là ngồi đó, một tay chống cằm, đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu nhìn xuống quần hùng.
Khuôn mặt hắn quá trẻ, trẻ đến mức khiến người ta kinh ngạc. Nhưng cái khí thế tản phát ra từ hắn lại giống như một vị thần linh đang nhìn xuống đám phàm nhân.
“Kẻ xưng danh U Minh… chính là ngươi?” Hắc Cốt Ma Tôn nheo mắt, Ma lực trong tay vận chuyển, chuẩn bị dò xét thực hư.
Diệp Phi không nhìn lão, hắn nhẹ nhàng nhấc tay lên.
Một đạo kiếm khí màu xám xịt xuất hiện trên đầu ngón tay hắn. Nó không sắc lẹm, không hào nhoáng, nhưng khi nó xuất hiện, tất cả vũ khí của những kẻ ngồi trong sảnh đều đồng loạt rung rinh, phát ra tiếng kêu rên rỉ như đang bái lạy quốc vương.
*Trảm Thiên Kiếm ý!*
Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn khẽ thở dài trong tâm thức: *“Tiểu tử, ngươi thực sự dùng đến thứ này. Cẩn thận, bọn chúng sẽ nhận ra lai lịch của ngươi.”*
Diệp Phi không đáp lại lão tổ, hắn nhìn thẳng vào Huyết Sát vương: “Ngươi vừa nói, trừ phi ta là Ma Đế tái sinh, ngươi mới phục?”
Hắn chậm rãi đứng dậy, mỗi bước chân hạ xuống sàn đá đều tạo nên một đóa hoa sen đen (Hắc Liên) nở rộ rồi lụi tàn ngay lập tức. Đây chính là điềm báo của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* khi đạt đến cảnh giới hóa hình.
“Các ngươi gọi bản thân là Ma, nhưng các ngươi thực chất chỉ là một lũ chuột nhắt đang chui rúc dưới chân của Thiên Đạo Minh.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng truyền thấu vào thần hồn mỗi người. “Các ngươi luyện công pháp tàn ác, giết hại sinh linh, nhưng lại chẳng dám đối đầu với những kẻ đứng đầu Thánh Vực. Các ngươi tự hào vì sự tự do, nhưng thực chất đang bị Kim Phù Đồ dùng như những quân cờ để hắn chứng minh cái gọi là ‘chính nghĩa’.”
“Tiểu tử! Ngươi khẩu khí lớn thật!” Thiên Độc Lão Ma gầm lên, tay vẩy ra một làn khói màu xanh lục nhắm thẳng vào Diệp Phi.
Làn khói này là tinh hoa của ngàn loài độc vật, ngay cả cường giả Hóa Thần chạm vào cũng sẽ hóa thành nước vàng trong tích tắc.
Thế nhưng, Diệp Phi không tránh né. Hắn há miệng, hút một hơi thật sâu.
Trước những ánh mắt trợn trừng kinh hãi, luồng kịch độc kinh hoàng kia bị Diệp Phi nuốt gọn vào bụng. Hắn chép miệng một cái, ma khí quanh thân không những không suy giảm mà còn trở nên tinh khiết hơn, lấp lánh những tia lôi điện màu đen.
*Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết: Vạn Vật Quy Nguyên!*
Công pháp này có thể chuyển hóa mọi năng lượng thành sức mạnh bản nguyên. Với Diệp Phi, chất độc của Thiên Độc Lão Ma chỉ là một chút “gia vị” không hơn không kém.
“Độc của ngươi, quá yếu.” Diệp Phi lạnh lùng nhận xét.
Cả đại sảnh im phăng phắc. Thiên Độc Lão Ma lảo đảo lùi lại, đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột độ. Lão là bậc thầy độc đạo, chưa từng thấy ai có thể trực tiếp “ăn” kịch độc của mình mà không chết.
Diệp Phi quét mắt qua một lượt, sát ý âm thầm lan tỏa:
“Ta hôm nay triệu tập các ngươi, không phải để thương lượng. Mà là để đưa cho các ngươi hai lựa chọn.”
Hắn giơ ra một ngón tay: “Một, quỳ xuống, gia nhập Vạn Ma Điện, cùng ta phá vỡ cái trật tự thối nát của Càn Khôn này. Các ngươi sẽ không còn là những kẻ bị xua đuổi, mà là những kẻ định đoạt luật lệ mới.”
Hắn giơ ngón tay thứ hai, hắc bào tung bay: “Hai, chết tại đây, hóa thành dưỡng liệu cho lâu đài này. Ma Đạo mà ta thống lĩnh không cần những kẻ phế vật và nhát gan.”
“Ngông cuồng!” Một vị đại năng Yêu tộc không kìm được cơn giận, cơ thể hắn phình to lên, biến thành một con Gấu Xám cao tới ba trượng, đôi tay như cột đình đập xuống đầu Diệp Phi.
Diệp Phi không thèm nhìn, thanh kiếm gãy *Trảm Thiên* từ trong tay áo vụt ra.
*Xẹt!*
Không có tiếng nổ vang trời, không có khói bụi mịt mù. Chỉ thấy một tia sáng màu đen vạch qua không trung.
Thân hình đồ sộ của yêu thú kia bỗng nhiên khựng lại. Một đường chỉ đỏ xuất hiện từ đỉnh đầu kéo xuống dưới chân. Giây tiếp theo, cả cơ thể khổng lồ đó tách làm đôi, nội tạng và máu tươi thậm chí còn chưa kịp tuôn ra thì đã bị một luồng lửa đen đốt cháy sạch sẽ. Một đạo nguyên anh của hắn vừa định thoát ra liền bị Ma khí của Diệp Phi quấn lấy, bóp nát ngay giữa không trung.
Sát phạt quyết đoán! Lạnh lùng tàn khốc!
Sức mạnh này vượt xa tu vi hiện tại của Diệp Phi (người ngoài nhìn vào chỉ thấy hắn ở Trúc Cơ hoặc Kim Đan giả), nhưng ý chí chiến đấu và sự tinh diệu của chiêu thức đã đạt đến đẳng cấp mà họ cả đời không dám mơ tới.
Lúc này, Cửu U Lão Tổ mới lên tiếng trong đầu hắn, giọng nói mang theo sự hào hứng: *“Tốt! Rất giống ta năm đó! Phải thế này chúng mới sợ!”*
Diệp Phi tra kiếm vào bao, nhìn về phía Huyết Sát vương và Hắc Cốt Ma Tôn: “Bây giờ, ai muốn là người tiếp theo?”
Huyết Sát vương là kẻ đầu tiên sụp đổ tinh thần. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt của Diệp Phi sự tàn bạo còn kinh khủng hơn cả những đại ma đầu mà hắn từng biết. Hơn thế nữa, hắn nhìn thấy hy vọng. Một kẻ có thể nuốt độc, chém đại năng yêu tộc trong một chiêu, kẻ đó nhất định nắm giữ bí mật để đối đầu với Thiên Đạo Minh.
*Bịch!*
Huyết Sát vương quỳ xuống, đầu cúi sát đất: “Huyết Sát… nguyện ý quy phục Vạn Ma Điện! Nguyện đi theo chủ thượng!”
Tiếng quỳ lạy bắt đầu vang lên rầm rập như những quân cờ đổ.
“Hắc Cốt nguyện theo chủ thượng!”
“Thiên Độc nguyện dốc sức vì Vạn Ma Điện!”
Mặc Ly nhìn thấy cảnh này, ánh mắt thâm trầm đầy tôn sùng. Đây là người chủ mà hắn đã chọn, người sẽ dẫn dắt hắn dẫm nát mọi quy tắc của thế giới này. Tô Nguyệt Thiềm khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự đắc ý của một kẻ đã chọn đúng quân cờ vĩ đại nhất.
Diệp Phi ngồi trở lại ghế sọ hắc long, giọng hắn trầm xuống nhưng đầy uy lực:
“Đứng lên đi. Từ hôm nay, giới tu tiên sẽ không còn sự bình yên giả dối nữa. Vạn Ma Điện thành lập không phải để tàn sát thường dân, mà để thu thập tất cả những kẻ bị Thiên Đạo bỏ rơi. Chúng ta sẽ nghênh chiến với Thiên Đạo Minh, lột mặt nạ của Kim Phù Đồ, và…”
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt nhìn thấu qua mái vòm lâu đài, hướng về phía Thánh Vực xa xôi:
“…Và để lấy lại những gì thuộc về ta ngàn năm trước.”
Mọi người trong sảnh đều lạnh sống lưng khi nghe câu nói cuối cùng. Tuy không hiểu hết ẩn ý, nhưng họ hiểu rằng một cuộc đại phong ba sắp bắt đầu.
Diệp Phi ra hiệu cho Tô Nguyệt Thiềm. Nàng đứng dậy, mở ra một bản đồ bằng da dê cổ xưa, phía trên ghi chép các điểm yếu của hệ thống pháp trận phòng ngự của Thiên Đạo Minh tại Cửu Châu.
“Mục tiêu đầu tiên của chúng ta,” Diệp Phi chỉ vào một điểm trên bản đồ, “là Táng Kiếm Minh.”
Hắc Cốt Ma Tôn kinh hãi: “Nhưng thưa chủ thượng, đó là đồng minh thân cận nhất của Dao Trì Thánh Địa, có đại trận hộ môn vô cùng lợi hại…”
“Chính vì nó liên quan đến Dao Trì, chúng ta mới phải phá.” Diệp Phi lạnh lùng cắt ngang. “Nơi đó có thứ ta cần. Hơn nữa, Liễu Như Yên sẽ sớm có mặt tại đó. Ta muốn tặng nàng ta một món quà gặp mặt.”
Khi nhắc đến cái tên Liễu Như Yên, luồng Ma khí quanh người Diệp Phi bất chợt dao động dữ dội, khiến cả lâu đài rung chuyển. Hận thù ngàn năm đang cuồn cuộn như sóng thần, chờ chực bùng phát.
Hội nghị Ma Đạo kết thúc trong không khí hừng hực chiến ý. Các đại ma đầu bắt đầu nhận lệnh, bí mật tỏa đi khắp Cửu Châu để triệu tập thuộc hạ và gây nhiễu loạn chính đạo.
Khi tất cả đã rời đi, chỉ còn lại Diệp Phi và Tô Nguyệt Thiềm.
“Chàng thực sự định đối đầu với Liễu Như Yên ngay bây giờ sao? Nàng ta hiện nay là đại năng của Dao Trì, sau lưng còn có Kim Phù Đồ bảo hộ.” Tô Nguyệt Thiềm lo lắng hỏi.
Diệp Phi đứng dậy, đi tới ban công của lâu đài, nhìn về phía chân trời đang bắt đầu ửng đỏ bởi ánh bình minh — nhưng đó là màu đỏ của máu.
“Nàng ta nợ ta một mạng, Kim Phù Đồ nợ ta cả một thế giới.” Hắn khẽ nói, lòng bàn tay nắm chặt thanh kiếm gãy. “Nghịch Chuyển Càn Khôn không phải là lời nói suông. Muốn phá vỡ thiên đạo, trước hết phải diệt trừ những con chó săn của nó.”
Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn khẽ trêu chọc: *“Lấy ma tính thống trị ma đầu, lấy chính khí che mắt thiên hạ. Diệp Phi, con đường này của ngươi… thú vị hơn kiếp trước nhiều.”*
Diệp Phi không đáp, hắn cảm nhận được mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm đang rung động mạnh mẽ. Tại Táng Kiếm Minh kia, dường như có một mảnh vỡ khác đang chờ đợi hắn.
Làn gió Tây Hoang thổi qua hắc bào của hắn, vang lên tiếng phần phật như tiếng kêu của tử thần.
Chương mới của lịch sử Thương Khung Giới đã được mở ra bằng máu của những kẻ chống đối tại Vực Thẳm Tàn Tro này. Và kẻ viết tiếp những dòng tiếp theo, chính là kẻ mà thiên đạo luôn muốn tiêu diệt nhất.
Diệp Phi nhìn vào bàn tay mình, những lôi điện đen kịt nhảy múa:
“Liễu Như Yên, Kim Phù Đồ… màn kịch của các ngươi, ta sẽ tự tay kết thúc.”
Dưới chân núi, hàng vạn ma đồ bắt đầu hú gọi, tiếng âm vang rền trời đất, báo hiệu một thời kỳ đen tối và hỗn loạn nhất sắp giáng xuống toàn bộ giới tu tiên. Vạn Ma Điện đã xuất thế, và cái tên U Minh — hay Cửu U Ma Đế — sẽ một lần nữa trở thành nỗi khiếp sợ vĩnh hằng của chính đạo.