Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 70: Ngôi Vị Minh Chủ**
Trong không gian mênh mông của đại điện Vạn Ma Điện, không khí dường như đặc quánh lại bởi hằng hà sa số những luồng áp lực hung hiểm. Những ngọn hỏa minh đăng cháy bập bùng bằng mỡ giao long, tỏa ra thứ ánh sáng xanh biếc đầy ma mị, chiếu rọi lên những gương mặt dữ tợn, thâm trầm của các vị đầu sỏ Ma đạo.
Đây là trái tim của Tây Hoang Cổ Địa, nơi mà trật tự được viết bằng máu và tôn nghiêm được định đoạt bằng nắm đấm.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ngai vị đen tuyền được tạc từ một khối Ô Kim khổng lồ. Hắn lười biếng chống cằm, đôi mắt hắc ám thâm sâu tựa hồ chứa đựng cả một bầu trời sao sụp đổ, nhìn xuống đám đông hỗn tạp phía dưới. Hắc bào thêu chỉ bạc của hắn khẽ lay động, mỗi một hơi thở đều khiến linh khí xung quanh dao động theo một nhịp điệu kỳ dị.
Bên trái hắn, Tô Nguyệt Thiềm trong bộ hồng y rực rỡ như huyết ngạn hoa, đôi mắt tím nhạt quét qua toàn trường với vẻ lạnh lùng sắc sảo. Nàng đứng đó, không cần ra tay cũng đủ khiến đám Ma tu phía dưới cảm thấy một sự đè ép linh hồn ghê gớm. Bên phải hắn là Mặc Ly, thiếu niên lầm lì với thanh trọng kiếm đen kịt sau lưng, đôi mắt ẩn hiện ma quang, sừng sững như một pho tượng hộ pháp.
“Thế nào? Các ngươi bàn bạc nãy giờ, vẫn chưa thống nhất được ai sẽ là người dẫn đầu sao?”
Giọng nói của Diệp Phi không cao, nhưng lại vang vọng rõ mồn một bên tai mỗi người, tựa như tiếng thì thầm của ác quỷ từ vực sâu vọng lại.
“Hừ! U Minh tiểu tử, ngươi đừng quá đắc ý!”
Một giọng nói ồm ồm như tiếng sấm nổ vang lên. Từ trong đám đông, một gã tráng hán cao hơn trượng, mình trần, da dẻ đỏ rực như đồng đúc, mỗi bước đi đều khiến mặt đất đại điện rung chuyển. Hắn là Huyết Sát Ma Tôn, một đại năng ở cảnh giới Ma Tôn sơ kỳ, khét tiếng với công pháp *Huyết Sát Ma Thể*, đã từng một tay thảm sát cả một tiểu tông môn chính đạo chỉ trong một đêm.
Huyết Sát Ma Tôn trừng mắt nhìn Diệp Phi, lộ ra vẻ khinh thường rõ rệt: “Ngươi bất quá chỉ là một tên nhóc chưa ráo máu đầu, nhờ chút vận may tìm được phế tích này mà thôi. Muốn chúng ta, những kẻ đã lăn lộn trong vũng máu cả trăm năm, phải cúi đầu nghe lệnh ngươi? Nực cười! Ma đạo tôn thờ thực lực, nếu ngươi không thể hiện được bản lĩnh, thì vị trí Minh chủ này, nên để lão tử ngồi thì hơn!”
Lời nói của Huyết Sát vừa dứt, không ít Ma đầu xung quanh bắt đầu xì xầm, lộ ra những nụ cười đầy ẩn ý. Ma đạo vốn dĩ là kẻ thắng làm vua, kẻ yếu làm nô. Họ phục Diệp Phi vì hắn cung cấp chỗ ẩn thân, nhưng để tôn hắn làm chủ, họ cần thấy máu.
Cửu Âm Lão Sát, một lão già gầy gò với làn da xanh xao như thi thể, cầm trên tay cây trượng đầu lâu, cười hắc hắc: “Huyết Sát huynh nói đúng lắm. Công tử, chúng ta tôn trọng tài trí của ngươi, nhưng ngồi trên vị trí này, nếu không có đủ sát khí để trấn áp quần hùng, e là lệnh truyền ra khỏi Vạn Ma Điện sẽ chỉ như làn gió thoảng mà thôi.”
Diệp Phi không giận, ngược lại khóe môi khẽ nhếch lên thành một đường cong đầy khát máu.
“Bản lĩnh? Các ngươi muốn xem bản lĩnh?”
Hắn chậm rãi đứng dậy. Động tác rất nhẹ nhàng, nhưng vào khoảnh khắc hắn hoàn toàn đứng thẳng, một luồng uy áp mang theo hơi thở của vạn cổ sơ khai từ trong người hắn bùng nổ.
*Oành!*
Luồng khí lãng màu đen cuồn cuộn như sóng thần, lấy Diệp Phi làm tâm điểm, càn quét khắp đại điện. Những cột trụ đá cứng rắn bị luồng khí này lướt qua liền xuất hiện những vết nứt chi chít.
Huyết Sát Ma Tôn gầm nhẹ một tiếng, khí huyết toàn thân dâng trào, lớp da màu đồng của hắn hóa thành một màu đỏ thẫm kinh người: “Được! Để lão tử thử xem ngươi có bao nhiêu cân lượng!”
Gã bước mạnh một bước, mặt sàn đại điện bằng hắc thạch nát vụn. Một quyền vung ra, không gian xung quanh dường như bị bóp méo bởi lực lượng kinh thiên động địa này. Một đầu huyết long mờ ảo theo nắm đấm của gã gào thét lao thẳng về phía Diệp Phi.
“Huyết Sát Quyền – Long Phệ!”
Trước sức mạnh đủ để bình địa một ngọn núi ấy, Diệp Phi vẫn đứng bất động. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như nhìn một con kiến đang nỗ lực vùng vẫy.
“Nghịch Chuyển – Tán!”
Hắn chỉ đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng điểm vào không trung.
Một幕 kinh hoàng xảy ra. Đầu huyết long hung tợn kia, ngay khi chạm vào ngón tay của Diệp Phi, không hề phát ra tiếng nổ vang dội như mọi người tưởng tượng. Ngược lại, nó giống như bị một cái lỗ đen vô hình hút lấy. Những tia ma khí đỏ rực bắt đầu bị đảo ngược, biến thành một luồng năng lượng màu xám trắng lạnh lẽo, sau đó hoàn toàn tan biến vào hư không.
Huyết Sát Ma Tôn trợn tròn mắt, sắc mặt từ đỏ rực chuyển sang tái mét: “Cái gì? Công pháp gì thế này?”
Diệp Phi khẽ lẩm bẩm: “Thứ sức mạnh thô kệch này, cũng dám xưng là Ma đạo?”
Hắn biến trỏ thành quyền, thân hình đột ngột mờ nhạt đi.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Diệp Phi đã xuất hiện trước mặt Huyết Sát Ma Tôn. Tốc độ này nhanh đến mức ngay cả những Ma Tôn lão luyện nhất trong điện cũng không kịp nhìn thấy tàn ảnh.
“Cút!”
Diệp Phi đấm ra một quyền đơn giản. Không hoa mỹ, không chiêu số. Nhưng trên nắm đấm ấy lại quấn quýt một vòng xoáy trắng đen luân chuyển liên tục. Đó chính là thực chất hóa của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã. Cơ thể khổng lồ của Huyết Sát Ma Tôn giống như một bao tải rách, bị đánh bay ngược ra phía sau, đập mạnh vào bức tường vách đại điện, tạo thành một hố sâu lún xuống.
Gã hộc ra một ngụm máu lớn, khí thế hung hăng lúc trước hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ trong ánh mắt. Gã cảm nhận được, quyền vừa rồi của Diệp Phi không chỉ phá hủy cơ thể gã, mà còn trực tiếp đánh tan gần phân nửa ma lực trong đan điền gã.
Toàn bộ đại điện rơi vào sự im lặng chết chóc. Những kẻ vừa rồi còn xì xầm bàn tán giờ đây ngay cả thở mạnh cũng không dám. Một quyền! Một quyền đánh bại Huyết Sát Ma Tôn nổi danh về nhục thân thủ hộ!
Diệp Phi chậm rãi thu tay lại, mắt quét qua đám đông: “Còn ai muốn thử không?”
Cửu Âm Lão Sát run rẩy tay cầm trượng, lão vốn định nhân lúc Huyết Sát ra tay sẽ dùng độc chú ám hại, nhưng giờ đây tâm tư ấy hoàn toàn bị dập tắt. Lão vội vàng quỳ xuống, giọng nói run rẩy: “Công tử… không, Minh chủ oai vũ vô song! Cửu Âm nhất phái nguyện thề chết trung thành!”
Hàng vạn Ma đồ dưới chân núi và các trưởng lão ma đầu trong điện, thấy vậy cũng đồng loạt quỳ sụp xuống. Tiếng hô vang dậy, làm rung chuyển cả núi rừng Tây Hoang:
“Tham kiến Minh chủ! Nghịch Thiên cải mệnh, thống nhất Cửu Châu!”
Diệp Phi trở lại ngai vị, tà áo bào tung bay. Hắn không hề lộ vẻ đắc ý, đối với hắn, thu phục đám người này chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch khổng lồ của mình.
“Tốt. Đã tôn ta làm chủ, thì phải tuân theo quy tắc của ta.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói trầm hùng mang theo ma uy không thể chối từ. “Ma đạo trong tay ta, không phải là đám ô hợp chỉ biết chém giết mù quáng. Ta cần những thanh kiếm sắc bén nhất, những bóng ma đáng sợ nhất để cắt đứt cuống họng của bọn ngụy quân tử ngoài kia.”
Hắn liếc mắt nhìn Mặc Ly. Thiếu niên hiểu ý, tiến ra phía trước, ném ra một sấp ngọc giản tỏa ra khí tức u minh.
“Đây là mảnh vụn của *Vô Thượng Ma Công* mà ta đã sửa lại. Mỗi phái nhận một phần phù hợp với bản thân. Tu luyện theo nó, trong vòng ba tháng, tu vi của các ngươi sẽ tiến xa hơn những gì các ngươi có thể tưởng tượng trong trăm năm qua.”
Đám Ma đầu khi cầm ngọc giản trên tay, thần thức vừa quét qua đã lập tức lộ ra vẻ điên cuồng. Công pháp bên trong thâm thúy tuyệt luân, thậm chí còn giải quyết được những chỗ bế tắc, phản phệ mà họ đã gặp phải bao năm nay. Đây không chỉ là sức mạnh, đây là ân huệ cứu mạng.
Diệp Phi nhìn sâu vào hư không, dường như hắn đang thấy được bóng dáng của Thánh Vực rực rỡ, thấy được Liễu Như Yên đang ngồi trên đài sen thanh cao, thấy được Kim Phù Đồ đang nhận sự bái lạy của chúng sinh.
*Lạc Vân Tiêu ta đã trở lại.* Diệp Phi thầm nhủ trong lòng. *Các ngươi hãy tận hưởng những ngày vinh quang cuối cùng này đi. Khi màn đêm của Vạn Ma Điện phủ xuống, ánh mặt trời của Thiên Đạo cũng sẽ phải tắt lịm.*
Tô Nguyệt Thiềm khẽ bước tới gần hắn, bàn tay ngọc ngà đặt lên vai hắn, truyền tới một chút hơi ấm hiếm hoi trong thế giới lạnh lẽo này: “Thiên hạ đã bắt đầu loạn rồi. Chúng ta nên bắt đầu bước tiếp theo chứ?”
Diệp Phi khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên một tia sắc lẹm: “Thông báo cho tất cả Ám vệ và nhãn tuyến. Ta muốn biết từng cử động nhỏ nhất của Dao Trì Thánh Địa và Thiên Đạo Tông. Đặc biệt là thông tin về Táng Kiếm Minh.”
Hắn đứng dậy, bước ra phía mép ban công lộ thiên của lâu đài. Phía dưới, mây mù đen đặc của Tây Hoang cuộn xoáy như rồng bay phượng múa. Một thời đại mới đang mở ra, nơi mà trật tự cũ sẽ bị nghiền nát, nơi mà cái gọi là Chính và Tà sẽ được định nghĩa lại theo ý chí của kẻ đứng trên đỉnh cao nhất.
Càn khôn đã bắt đầu nghịch chuyển, và Diệp Phi chính là bàn tay đẩy bánh xe vận mệnh đó xoay tròn.
“Đại hội Chính Đạo sắp diễn ra ở núi Thái Huyền…” Diệp Phi khẽ thầm thì, thanh âm bị gió Tây Hoang cuốn đi xa tít tắp. “Liễu Như Yên, món quà ta dành cho ngươi, chắc chắn sẽ khiến ngươi nhớ mãi không quên.”
Bầu trời phía trên Vạn Ma Điện vốn luôn u ám, lúc này bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt không gian dài dặc, sấm sét đen ngòm giáng xuống như tiếng chúc tụng của trời đất dành cho vị minh chủ mới của giới Ma đạo.
Thế trận đã bày xong. Quân cờ đã nằm trong tay.
Minh chủ đã định, máu tươi sẽ sớm nhuộm đỏ vạn dặm sơn hà.