Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 72: Nghịch Thiên Cải Mệnh**

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:42:00 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 72: NGHỊCH THIÊN CẢI MỆNH**

Tây Hoang Cổ Địa vốn là vùng đất bị thần linh lãng quên, quanh năm chỉ có gió cát mù mịt và những tiếng gào rú xé lòng của bầy yêu thú cấp thấp. Thế nhưng hôm nay, bầu trời phía trên căn cứ địa của Vạn Ma Điện lại mang một sắc thái rùng rợn đến cực điểm.

Mây đen từ tứ phương tám hướng cuồn cuộn đổ về, đặc quánh như mực tàu, đè nặng xuống đỉnh núi hắc thạch khiến không khí trở nên loãng đi, mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác nóng rát của lôi điện tiềm tàng. Những tia chớp tím sẫm thỉnh thoảng xé toạc màn mây, rạch lên không trung những đường nét vặn vẹo như huyết quản của một con quái vật thái cổ đang lên cơn thịnh nộ.

Ở trung tâm của trận pháp hộ sơn, trên đỉnh Đoạn Hồn Đài, một thiếu niên lầm lì đang ngồi xếp bằng. Đó là Mặc Ly.

Lúc này, toàn thân Mặc Ly run rẩy dữ dội, lỗ chân lông không ngừng rỉ ra những giọt máu đen kịt. Phía sau lưng hắn, hư ảnh của một vị Ma thần ba đầu sáu tay đang chập chờn ẩn hiện, gào thét đầy căm hận hướng về phía bầu trời. Đó là thiên phú bản mệnh của Thiên Ma Thể – một loại thể chất được xưng tụng là chiến thần của ma đạo, nhưng cũng đồng thời là cái gai trong mắt Thiên Đạo.

“Hắn không chịu nổi đâu.” Tô Nguyệt Thiềm đứng trên một mỏm đá cao, hồng y của nàng bay phần phật trong cuồng phong, đôi mắt tím đầy vẻ lo âu. “Thiên Ma Thể đột phá Ma Anh cảnh sẽ dẫn động Cửu Trọng Diệt Thế Lôi. Đây không phải là khảo nghiệm, đây là hành vi diệt sát! Thiên Đạo muốn bóp chết hắn ngay từ trong trứng nước.”

Đứng cạnh nàng, Diệp Phi vẫn bình thản như mặt nước giếng sâu. Hắc bào thêu chỉ bạc của hắn lấp lánh dưới ánh chớp, đôi mắt đen thẫm không chút gợn sóng, chỉ có đôi tay chắp sau lưng là khẽ siết chặt.

“Thiên Đạo sao?” Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngông cuồng của kẻ từng đứng trên đỉnh cao vạn giới. “Thứ gọi là công bằng của trời đất, chẳng qua là một tấm lưới dùng để lọc đi những kẻ có khả năng đe dọa đến trật tự của nó. Mặc Ly mang trong mình huyết mạch của Ma thần, đó là nghịch thiên. Mà ta…”

Hắn bước lên một bước, khí thế quanh thân đột ngột nổ bùng, khiến đám mây đen phía trên dường như cũng phải chựng lại trong một khoảnh khắc.

“… chính là kẻ đi chuyên đi xé rách tấm lưới đó.”

“Ầm!!!”

Đợt lôi kiếp thứ nhất rốt cuộc cũng giáng xuống. Một cột lôi điện màu xanh thẳm to như thân cây cổ thụ từ trên trời rơi xuống, chuẩn xác nhắm thẳng vào đỉnh đầu Mặc Ly. Trận pháp phòng ngự của Đoạn Hồn Đài chỉ chống đỡ được trong nháy mắt rồi vỡ vụn như gương rơi xuống sàn đá.

Mặc Ly gầm lên một tiếng đau đớn, mặt đất dưới chân hắn nứt toác. Hắn dùng hai tay chống đỡ, huyết nhục trên cánh tay bị lôi hỏa thiêu trụi, lộ ra khung xương trắng hếu mang theo ánh kim loại đen sẫm.

“Mới chỉ là đạo thứ nhất…” Đám đông ma tu đứng từ xa quan sát không khỏi kinh hãi, mặt cắt không còn hạt máu. Đối với họ, thiên kiếp là nỗi khiếp sợ bẩm sinh, là bản án tử hình mà mỗi tu sĩ ma đạo đều phải đối mặt khi thăng cấp.

Lôi điện tiếp tục giáng xuống. Đạo thứ hai, đạo thứ ba… Mỗi một đợt lại mang theo uy lực gấp đôi đợt trước. Đến đạo thứ sáu, Mặc Ly đã hoàn toàn biến thành một "người máu". Hắn nằm rạp xuống sàn, hơi thở đứt quãng, ý thức bắt đầu mờ mịt. Hư ảnh Ma thần phía sau cũng đã tơi tả, dường như sắp tan biến vào hư không.

Bầu trời dường như cũng cảm nhận được sự suy yếu của kẻ nghịch đạo. Mây đen xoáy tròn tạo thành một con mắt khổng lồ – Thiên Đạo Chi Nhãn. Ánh sáng tím sẫm tụ hội, tích súc toàn bộ năng lượng để tung ra đòn chí mạng cuối cùng: Tam đạo lôi kiếp cuối cùng sẽ giáng xuống cùng lúc.

“Diệp Phi! Ngươi định nhìn hắn chết thật sao?” Tô Nguyệt Thiềm hét lên, nàng định lao ra nhưng một luồng áp lực vô hình từ Diệp Phi đã ngăn nàng lại.

“Ngồi yên đó.” Diệp Phi lạnh lùng ra lệnh.

Hắn đột ngột biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lần nữa, hắn đã đứng chắn ngay phía trước thân hình tàn tạ của Mặc Ly.

“Các ngươi nhìn cho kỹ!” Giọng của Diệp Phi vang lên, không lớn nhưng truyền thấu qua cả tiếng sấm rền, lọt vào tai hàng nghìn ma tu đang đứng đó. “Ma đạo chúng ta tu luyện là để cầu lấy tự do, cầu lấy sự thật. Nếu trời muốn diệt ta, ta sẽ trảm trời! Nếu đất muốn chôn ta, ta sẽ giẫm nát đất! Thiên địa bất nhân, chúng ta sẽ tự tạo ra Càn Khôn của chính mình!”

Hắn giơ tay phải lên, *Trảm Thiên Kiếm* gãy nát đột ngột xuất hiện, rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm鳴 sắc lạnh như tiếng vỗ cánh của phượng hoàng hắc ám.

“Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Thôn Thiên Diệt Địa!”

Cùng lúc đó, ba cột lôi điện màu tím đen, mang theo khí tức hủy diệt vạn vật trút xuống. Khoảnh khắc ấy, cả Tây Hoang Cổ Địa chói lòa một màu trắng bạc, dường như mặt trời đã rơi xuống nhân gian.

Thế nhưng, cảnh tượng hãi hùng mà mọi người tưởng tượng đã không xảy ra.

Giữa tâm bão của lôi đình, Diệp Phi đứng đó, một tay cầm kiếm chỉ thẳng lên trời, một tay ấn quyết. Một vòng xoáy đen trắng đan xen – biểu tượng của Thái Cực Nghịch Chuyển – hiện ra trên đầu hắn. Toàn bộ lôi điện cực kỳ hung bạo kia, khi chạm vào vòng xoáy này, đột ngột bị bẻ cong, vặn vẹo rồi bị hút sạch vào bên trong.

Nhục thân của Diệp Phi bắt đầu phát sáng. Những tia sét không ngừng chạy quanh dưới da thịt hắn, nhưng thay vì phá hủy, chúng lại đang bị công pháp của hắn luyện hóa, biến thành năng lượng thuần túy nhất để tư bổ cho các kinh mạch vốn đã rệu rã sau kiếp nạn trước đó.

“Hắn… hắn đang thôn phệ thiên kiếp?” Một lão ma tu đứng xa run rẩy kêu lên, đôi mắt già nua lồi ra vì kinh ngạc. “Vô lý! Thiên kiếp chứa đựng ý chí của Thiên Đạo, là thứ năng lượng cuồng bạo nhất, làm sao có thể bị hấp thụ?”

Diệp Phi mặc kệ tất cả những sự kinh hãi đó. Hắn hét lớn: “Mặc Ly, mượn lôi hỏa này để đúc lại cốt cách! Nếu ngươi không muốn cả đời chỉ là một quân cờ của số phận, thì hãy đứng lên cho ta!”

Hắn vung tay, luồng lôi điện đã được tinh lọc, mất đi ý chí hủy diệt nhưng vẫn giữ nguyên tinh túy, đổ ập vào người Mặc Ly.

Mặc Ly trong cơn mê sảng chợt cảm thấy một nguồn nhiệt lượng vô tận bao bọc lấy mình. Những vết thương đáng sợ bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Xương cốt gãy nát bên trong được nối lại, không chỉ vậy, chúng còn biến thành một màu tím sẫm đen bóng, cứng hơn cả huyền thiết vạn năm.

“Aaaa!!!”

Mặc Ly gầm lên, tiếng gầm mang theo sức mạnh của Ma Anh cảnh. Một luồng khí tức đen kịt xông thẳng lên chín tầng mây, đánh tan cả Thiên Đạo Chi Nhãn đang dần tan biến. Bầu trời vốn u ám đột ngột trở nên thanh bình, mây tan gió tạnh, để lộ ra những ánh sao đêm bắt đầu hiện rõ.

Đột phá thành công!

Mặc Ly đứng bật dậy, toàn thân toát ra khí thế sắc lạnh như một thanh thần binh vừa ra khỏi lò luyện. Hắn không hề quan tâm đến sức mạnh mới của mình, mà việc đầu tiên hắn làm là quỳ sụp xuống dưới chân Diệp Phi, đầu chạm xuống nền đá lạnh lẽo.

“Mặc Ly tôn chủ thượng làm thần! Mạng này của Mặc Ly, vĩnh viễn thuộc về Minh chủ!”

Hàng nghìn ma tu chứng kiến cảnh tượng chấn động tâm hồn ấy, ban đầu là sự im lặng chết chóc, sau đó là một làn sóng chấn động bùng nổ.

Người đàn ông đang đứng kia, với hắc bào hơi sờn và mái tóc bay trong gió, không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ. Hắn là người đã dám đứng ra đối đầu với Thiên Đạo để bảo vệ thuộc hạ của mình. Hắn đã biến thiên kiếp đáng sợ thành nguồn dinh dưỡng. Hắn đã thực sự chứng minh được bốn chữ: **Nghịch Chuyển Càn Khôn.**

“Minh chủ uy vũ! Vạn Ma Điện vạn tuế!”

“Minh chủ uy vũ! Nghịch thiên cải mệnh!”

Tiếng hô vang lên rầm trời, rung chuyển cả những dãy núi xa xôi của Tây Hoang. Những ma tu vốn bản tính ích kỷ, tàn nhẫn và đa nghi, giờ đây nhìn về phía Diệp Phi với một ánh mắt sùng bái gần như cuồng tín. Trong cái giới tu tiên mà ngay cả sư đồ cũng sẵn sàng đâm sau lưng nhau vì một viên linh thạch, hành động của Diệp Phi chẳng khác nào một mặt trời rực rỡ soi sáng con đường hầm tối tăm của ma đạo.

Tô Nguyệt Thiềm chậm rãi bước đến gần Diệp Phi. Nàng nhìn thấy sắc mặt hắn hơi tái đi, biết rõ việc hấp thụ ba đạo thiên kiếp cùng lúc dù có công pháp nghịch thiên thì cái giá phải trả cũng không hề nhỏ.

Nàng tự nhiên nắm lấy bàn tay còn lại của hắn, âm thầm truyền vào một luồng yêu khí thuần khiết để điều hòa nội thương cho hắn.

“Ngươi thích làm anh hùng lắm sao?” Nàng thì thầm, giọng nói có chút trách móc nhưng ánh mắt lại chan chứa sự dịu dàng chưa từng có.

Diệp Phi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nàng, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhạt nhẽo: “Ta không phải anh hùng. Ta chỉ là đang bảo vệ 'đầu tư' của mình. Mặc Ly có Thiên Ma Thể, chết đi thì quá phí.”

“Vẫn cứng miệng.” Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, nụ cười làm lu mờ cả ánh sao.

Diệp Phi thu lại kiếm, nhìn xuống đám đông bên dưới. Uy tín của hắn lúc này đã đạt đến đỉnh điểm tuyệt đối. Những ma đầu kiêu ngạo nhất, tàn độc nhất ở Tây Hoang giờ đây đều cúi đầu thấp nhất có thể trước sự hiện diện của hắn.

Hắn giơ tay lên, cả vạn người lập tức im lặng như tờ.

“Vạn Ma Điện chúng ta, từ hôm nay không cần trốn chui trốn lủi trong hầm tối nữa.” Giọng Diệp Phi đanh thép, vang vọng khắp bầu trời. “Thế giới bên ngoài kia có linh mạch dồi dào, có thánh địa linh khí rực rỡ. Tại sao chúng lại chỉ thuộc về những kẻ giả nhân giả nghĩa tự xưng là chính đạo?”

“Vì họ mạnh hơn?” Diệp Phi tự hỏi rồi tự trả lời: “Không! Vì chúng ta chưa có một minh chủ dám dẫn dắt các ngươi đi lấy lại những gì vốn có.”

“Hôm nay, Mặc Ly đột phá. Ngày mai, sẽ là các ngươi!”

Hắn vung tay ném ra hàng loạt cuộn thẻ tre tỏa ra ma khí cổ xưa. Đây là những phần bổ sung của các công pháp mà hắn đã cải biên dựa trên kiến thức kiếp trước, phù hợp với từng nhóm tu luyện khác nhau.

“Luyện đi! Ba tháng sau, ta muốn thấy một quân đoàn ma tu đủ sức san phẳng bất kỳ tông môn hạng hai nào của Thiên Đạo Minh. Kẻ nào làm được, ta sẽ đích thân giúp kẻ đó hóa giải thiên kiếp khi đột phá!”

Lời hứa này của Diệp Phi như một gáo dầu dội vào đám lửa đang bùng cháy trong lòng vạn ma. Giúp hóa giải thiên kiếp? Đó là giấc mơ hoang đường nhất của mọi tu sĩ trên đời! Nếu có Diệp Phi bảo hộ, con đường tu luyện của họ sẽ không còn là đi trên dây tử thần nữa, mà là một đại lộ thênh thang.

“Thề chết theo Minh chủ! San phẳng Thiên Đạo Minh!”

Tiếng gào thét phẫn nộ và hưng phấn hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí vận đen kịt khổng lồ bốc lên từ Tây Hoang Cổ Địa, bắt đầu xâm lấn vào khí vận của giới tu tiên chính thống.

Từ phía xa, trong căn phòng mật của Dao Trì Thánh Địa, Liễu Như Yên đột ngột mở mắt. Trái tim nàng đập thình thịch liên hồi, một cảm giác bất an không tên bao trùm lấy tâm trí. Nàng bước ra ban công, nhìn về phía Tây Hoang, nơi có một ngôi sao màu đỏ thẫm đang tỏa rực rỡ, áp chế cả vẻ đẹp của các vì sao xung quanh.

“Khí vận đổi hướng? Chẳng lẽ… hắn thật sự đã trở lại?”

Cùng lúc đó, tại trung tâm Thánh Vực, trong cung điện lơ lửng của Thiên Đạo Tông, Kim Phù Đồ cũng dừng lại việc hút linh căn của một thiên tài trẻ tuổi. Hắn nheo mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn vận mệnh đang xoay tít mù bên cạnh. Chiếc la bàn vốn luôn chỉ về hướng hắn – vị Thánh tử thiên mệnh – nay lại đang lệch dần về phương Bắc hoang dã.

Kim Phù Đồ bóp nát chén ngọc trong tay, nụ cười hoàn mỹ trên mặt hắn lộ ra một tia vặn vẹo: “Thú vị. Con sâu cái kiến nào lại dám giành giật vận khí với ta? Để xem, cái gọi là Nghịch Chuyển Càn Khôn của ngươi mạnh, hay Thiên Mệnh của ta cứng hơn.”

Sóng ngầm cuồn cuộn, đại chiến đang đến gần.

Còn tại Đoạn Hồn Đài, Diệp Phi sau khi thu xếp mọi việc, đột ngột cảm thấy một luồng cảm giác mát lạnh trong ý thức. Giọng nói của Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn vang lên, mang theo vẻ đắc ý:

“Thằng nhóc, màn trình diễn vừa rồi được đấy. Nhưng đừng vội mừng, Thiên Đạo vừa rồi bị ngươi chọc giận, nó đã bắt đầu kích hoạt 'Luân Hồi Chướng' để ngăn cản ngươi rồi. Tìm thêm các mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm nhanh lên, nếu không khi Kim Phù Đồ đột phá Hóa Thần cảnh, dù ngươi có nghìn vạn quân đoàn ma tu cũng chỉ là mây khói.”

Diệp Phi khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía đường chân trời xa thẳm, nơi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đang bắt đầu ló dạng, chiếu lên hắc bào của hắn một màu đỏ tươi như máu.

“Ta biết. Và mảnh vỡ tiếp theo… nó đang nằm ngay trong tay của người tình cũ của ta, Liễu Như Yên.”

Hắn siết chặt nắm tay. Trò chơi này, kiếp này hắn mới là người cầm quân cờ.

[HẾT CHƯƠNG 72]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8