Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 73: Liễu Như Yên Ám Sát**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:37:44 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 73: LIỄU NHƯ YÊN ÁM SÁT**

Ánh hoàng hôn tại ngoại vi Tây Hoang Cổ Địa mang một màu đỏ ối như máu loãng, dập dềnh trên những ngọn cỏ héo úa. Gió lạnh rít qua các khe đá, tạo nên những thanh âm u uất giống như tiếng khóc than của những vong linh không thể siêu thoát.

Diệp Phi bước đi thong dong trên con đường mòn dẫn về hướng bắc. Hắc bào của hắn khẽ lay động, mỗi bước chân hạ xuống đều nhẹ tênh, không hề lưu lại một dấu vết nào trên nền đất mềm. Trải qua trận chiến tại Đoạn Hồn Đài, khí thế của hắn giờ đây đã thu liễm hơn nhiều, thâm trầm như đại dương trước cơn bão.

"Tiểu tử, có mùi hương không đúng." Giọng nói khàn khàn của Cửu U Lão Tổ đột nhiên vang lên từ trong chiếc nhẫn đồng cổ xưa. "Là Thiên Giai Linh Dược… không, là một loại hương phấn thượng hạng thường chỉ thấy ở chốn tiên môn Dao Trì. Có mỹ nhân đang nhắm vào ngươi đấy."

Diệp Phi khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn bình thản nhìn về phía trước. Hắn sao lại không nhận ra cái mùi hương Thanh Liên thoát tục đó chứ? Đó là mùi hương đã từng ám ảnh hắn suốt một kiếp người, là mùi hương vương vấn trên vai áo hắn vào cái đêm hắn bị một nhát kiếm xuyên tim.

"Nàng ta đến nhanh hơn ta tưởng." Diệp Phi trầm giọng nói thầm trong tâm trí. "Lão Tổ, lát nữa dù có chuyện gì xảy ra, người cũng đừng can thiệp. Món nợ này, ta muốn tự mình tính toán từng li từng tí."

"Hắc hắc, tùy ngươi. Lão phu chỉ sợ ngươi thấy mỹ nhân nhỏ lệ lại mủi lòng, lặp lại vết xe đổ kiếp trước thì thật uổng cho cái danh hiệu Ma Đế."

Diệp Phi không đáp, đôi mắt hắn chợt loé lên một tia tử mang rồi vụt tắt. Hắn tiếp tục bước đi thêm nửa dặm, cho đến khi phía trước xuất hiện một tòa đình đài đổ nát bên cạnh một hồ sen đã héo tàn hết quá nửa. Giữa làn sương mờ ảo buổi chiều tà, một bóng dáng thanh thoát, mặc bạch y tinh khôi đang ngồi gảy đàn bên trong đình.

Tiếng đàn vang lên, trầm bổng dập dìu, mang theo một nỗi u sầu thấu tận tâm can. Khúc nhạc này tên là *“Bình Sa Lạc Nhạn”*, chính là khúc nhạc mà Diệp Phi kiếp trước yêu thích nhất mỗi khi ngồi đàm đạo cùng Liễu Như Yên dưới ánh trăng.

Diệp Phi dừng bước chân, đứng cách tòa đình mười trượng. Hắn cứ thế im lặng lắng nghe, khuôn mặt giấu dưới vành nón không nhìn rõ vui buồn.

Tiếng đàn kết thúc bằng một nốt trầm rung động. Người nữ tử chậm rãi đứng dậy, quay người lại. Dưới ánh ráng chiều, dung nhan của nàng hiện ra đẹp đến mức khiến hơi thở người ta phải đình trệ. Đôi mày thanh tú, ánh mắt chứa chan vẻ u buồn như sương khói, làn da trắng ngần như mỡ đông. Liễu Như Yên vẫn vậy, vẫn là vị Tiên tử của Dao Trì Thánh Địa, mang vẻ đẹp thánh khiết khiến vạn dân phải quỳ gối.

“Vị đạo hữu này, dừng chân nơi hoang vu, nghe nhạc không rời, hẳn cũng là người trong mộng cảnh chăng?” Giọng nói của nàng trong trẻo như suối reo, lại mang theo một chút run rẩy yếu ớt, dễ dàng khơi gợi lòng che chở của nam giới.

Diệp Phi khẽ tháo nón lá, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng lãnh khốc của mình. Hắn nhếch mép, giọng nói mang theo ý vị thâm trường: “Nhạc thì hay, nhưng người đàn lại thiếu một phần chân tâm, dư mười phần sát ý. Liễu Tiên tử, lâu ngày không gặp, mỹ nhân kế của cô dường như chẳng có gì tiến bộ.”

Sắc mặt Liễu Như Yên hơi khựng lại, đôi đồng tử co rụt một cách kín đáo, nhưng nàng rất nhanh liền lấy lại vẻ tự nhiên. Nàng bước ra khỏi đình, đi về phía Diệp Phi, mỗi bước đi đều lộ ra vẻ mảnh mai, gió thổi muốn bay.

“Diệp công tử nói lời này khiến Như Yên thật đau lòng.” Nàng tiến đến gần hắn, cách chỉ chừng ba bước, một khoảng cách vô cùng nguy hiểm nhưng cũng đầy ám muội. Mùi hương Thanh Liên nhàn nhạt tỏa ra, vây quanh khứu giác của Diệp Phi.

Nàng khẽ ngước mắt nhìn hắn, trong mắt như có làn nước mùa thu dập dềnh: “Kể từ sau lần gặp tại Hỏa Long Tông, ta đêm nào cũng bất an. Công tử có khí chất rất giống một người cố nhân của ta… Một người mà ta đã nợ hắn quá nhiều, nợ đến mức nguyện dùng cả đời này để sám hối.”

Vừa nói, đôi bàn tay ngọc ngà của nàng khẽ chạm vào tay áo Diệp Phi, đôi môi đỏ mọng mấp máy: “Người đời nói công tử là Ma đạo hung tàn, nhưng ta thấy trong mắt người có sự cô tịch mà chỉ những kẻ chịu qua thiên thu vạn kiếp mới có. Phải chăng… công tử chính là hắn?”

Diệp Phi nhìn sâu vào đôi mắt đầy vẻ chân thành đó, trong lòng hắn trào dâng một cảm giác mỉa mai tột độ. Kiếp trước, cũng chính đôi mắt này đã khiến hắn buông xuống mọi phòng bị. Nàng biết điểm yếu nhất của hắn là sự khao khát hơi ấm, vì thế nàng luôn diễn vai một nữ tử cần được bảo vệ.

“Như Yên, cô muốn nói gì?” Diệp Phi đột nhiên đổi cách xưng hô, giọng nói trở nên khàn đặc, giống hệt âm điệu của hắn kiếp trước.

Cả người Liễu Như Yên run bắn lên, nước mắt nàng đột nhiên lã chã tuôn rơi. Nàng lao vào lòng hắn, đôi tay ôm chặt lấy tấm hắc bào, tiếng nức nở vang lên: “Vân Tiêu! Là chàng thật sao? Chàng không chết… Chàng thật sự đã trở lại để trừng phạt em? Em sai rồi, năm đó là do Kim Phù Đồ dùng độc chú khống chế linh hồn em, em không cố ý đâm nhát kiếm đó…”

Cảm giác mềm mại của một thân thể ngọc ngà áp sát vào người, tiếng khóc của giai nhân làm lay động lòng người. Nếu là bất cứ nam nhân nào khác, có lẽ giờ này đã vội vàng ôm lấy nàng mà an ủi.

Nhưng Diệp Phi vẫn đứng im như một pho tượng. Hắn có thể cảm nhận được chân nguyên trong cơ thể nàng đang vận chuyển một cách âm thầm theo một quỹ đạo cực kỳ quỷ dị. Bên dưới lớp tay áo bạch y thanh khiết kia, một món ám khí mang tên *“Vong Tình Trâm”* đang tích tụ toàn bộ linh lực Hóa Thần cảnh của nàng, sẵn sàng bộc phát vào điểm yếu hại trên ngực hắn.

“Cô vẫn thích ôm người khác từ phía trước như vậy.” Diệp Phi bình thản nói, bàn tay hắn khẽ vuốt ve mái tóc dài của nàng. “Năm đó, khi cô đâm ta, cô cũng khóc y hệt thế này. Như Yên, cô có biết điểm khác biệt lớn nhất giữa kiếp trước và kiếp này của ta là gì không?”

Liễu Như Yên hơi cứng người, bản năng của một tu sĩ cao cấp báo động một điều gì đó cực kỳ khủng khiếp, nhưng nàng không thể dừng lại. Đây là cơ hội duy nhất Kim Phù Đồ giao cho nàng để kết liễu mầm mống họa hại này.

“Chết đi!”

Liễu Như Yên đột nhiên gầm khẽ, gương mặt thanh tú hóa thành vặn vẹo. Từ trong tay áo nàng, một luồng ánh sáng xanh biếc mang theo khí tức hủy diệt, sắc lẹm và nhanh như chớp giật, nhắm thẳng vào trái tim của Diệp Phi mà đâm tới. Khoảng cách gần như vậy, lại là toàn lực của một đại năng Hóa Thần, ngay cả Hợp Thể cảnh cường giả nếu không phòng bị cũng phải bỏ mạng.

*Xoẹt!*

Tiếng khí kim loại xuyên thấu da thịt vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng.

Liễu Như Yên nheo mắt đầy đắc thắng, nàng cảm thấy mũi trâm đã chạm vào một vật thể. Nhưng nụ cười của nàng chưa kịp nở rộ đã cứng đờ lại trên môi.

Diệp Phi không hề lùi bước, cũng không hề bị xuyên tim. Bàn tay trái của hắn đã đưa lên từ bao giờ, kẹp chặt lấy cây Vong Tình Trâm chỉ cách ngực áo hắn nửa phân. Hai ngón tay hắn như gọng kìm bằng thần thiết, dù ánh sáng xanh của cây trâm đang không ngừng thiêu đốt lớp da tay của hắn, phát ra tiếng xèo xèo và mùi khét, hắn vẫn không hề chớp mắt.

“Ngươi… làm sao có thể?” Liễu Như Yên bàng hoàng thốt lên, đôi mắt đẹp mở to đầy kinh hãi.

Diệp Phi lạnh lùng nhìn nàng, sát ý trong mắt hắn lúc này bùng nổ như núi lửa phun trào, biến không khí xung quanh trở nên đặc quánh và lạnh lẽo.

“Điểm khác biệt chính là…” Diệp Phi nhếch môi, bàn tay phải của hắn đột nhiên bóp chặt lấy cổ họng của Liễu Như Yên, nhấc bổng nàng lên khỏi mặt đất. “Kiếp này, trái tim ta đã không còn đập vì cô nữa rồi.”

“Khụ… buông… buông ra…” Liễu Như Yên vùng vẫy, hai chân đạp loạn xạ trong không trung. Nàng cảm thấy một luồng Ma khí cuồn cuộn đang xâm nhập vào kinh mạch của mình, đi đến đâu phá hủy tu vi đến đó. Nỗi sợ hãi cái chết bao trùm lấy tâm trí nàng. Đây không phải là người đàn ông đã từng cưng chiều nàng hết mực, đây thực sự là một con quỷ đến từ địa ngục.

“Cô nghĩ ta vẫn là Diệp Vân Tiêu ngu ngốc của vạn năm trước sao?” Diệp Phi gằn giọng, khuôn mặt hắn áp sát vào mặt nàng, khiến nàng nhìn rõ vẻ hận thù tận xương tủy. “Mỹ nhân kế? Ký ức cũ? Cô dùng những thứ nhơ bẩn đó để sỉ nhục trí nhớ của ta. Liễu Như Yên, cô có biết vì sao ta lại chọn đứng ở đây để gặp cô không?”

Diệp Phi ném mạnh nàng xuống đất. Liễu Như Yên ngã rạp xuống vũng nước hồ sen tàn, bạch y lấm lem bùn đất, mái tóc rũ rượi, không còn chút dáng vẻ của một tiên tử.

Hắn chỉ tay về phía lòng hồ: “Dưới đáy hồ này, có hài cốt của hàng trăm đệ tử ngoại môn Hỏa Long Tông mà Kim Phù Đồ đã bí mật giết hại để luyện công. Cô đi theo hắn lâu như vậy, chẳng lẽ mùi máu tanh nồng nặc này cô không ngửi thấy? Cô miệng thì nói sám hối, nhưng trong tay lại cầm ám khí của Thiên Đạo Tông để ám hại người cũ. Sự giả tạo của cô, ngay cả ma đầu cũng phải cảm thấy hổ thẹn.”

Liễu Như Yên ho sặc sụa, nàng nhận ra âm mưu của mình đã hoàn toàn thất bại. Nàng bắt đầu bò lùi lại, đôi mắt láo liên tìm đường thoát.

“Vân Tiêu… không, Diệp công tử, hãy nghe em giải thích… Phù Đồ hắn dùng sinh mệnh của sư phụ em để đe dọa, em không còn cách nào khác…”

“Im miệng!” Diệp Phi quát lớn, một luồng sóng âm chấn động khiến mặt hồ nổ tung, nước bắn lên tung tóe. “Đừng dùng cái tên đó để gọi ta thêm một lần nào nữa. Sư phụ cô – Dao Trì Thánh Mẫu – vốn đã bị Kim Phù Đồ luyện thành linh dược từ ba năm trước rồi. Cô tưởng ta không biết sao?”

Sắc mặt Liễu Như Yên tái nhợt như giấy, bí mật lớn nhất của nàng đã bị lột trần. Nàng run rẩy nhìn Diệp Phi, giọng nói lạc đi: “Ngươi… làm sao ngươi biết được bí mật đó? Chuyện đó chỉ có ta và hắn biết!”

“Vì ta là kẻ sẽ kết thúc giấc mộng của các người.” Diệp Phi bước từng bước về phía nàng. Mỗi bước chân của hắn khiến mặt đất dưới chân Liễu Như Yên rạn nứt.

Cửu U Lão Tổ trong nhẫn lúc này tặc lưỡi: “Này nhóc, đừng phí lời với ả nữa. Đàn bà tâm cơ như thế này, để sống thêm một khắc là một mối họa.”

Diệp Phi không cần nhắc nhở. Hắn giơ bàn tay đang rỉ máu do Vong Tình Trâm gây ra lên. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết vận chuyển, máu của hắn không chảy xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, dần dần ngưng kết thành một thanh kiếm nhỏ màu huyết hồng.

“Vạn năm trước, cô đâm ta một kiếm vào tim. Hôm nay, ta trả lại cô một nhát, coi như đoạn tuyệt ân nghĩa cũ.”

“Không! Đừng giết ta! Ta biết một bí mật về mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm! Phù Đồ đang giấu nó ở…” Liễu Như Yên thét lên đầy tuyệt vọng, nàng muốn dùng tin tức để đổi lấy mạng sống.

Nhưng ánh mắt Diệp Phi vẫn băng giá như tuyền đài.

“Không cần cô nói, ta sẽ tự lấy nó từ trong ký ức của cô.”

Diệp Phi đưa tay ra, một bàn tay ảo ảnh khổng lồ màu đen bóp nghẹt lấy đầu Liễu Như Yên. Kỹ thuật *“Sưu Hồn Đại Pháp”* tàn khốc bắt đầu được thi triển. Liễu Như Yên đau đớn gào khóc, cơ thể nàng co quắp lại, đôi mắt trợn trừng rồi trắng dã. Mọi ký ức, mọi âm mưu của Thiên Đạo Tông hiện ra trong tâm trí Diệp Phi như những thước phim.

Mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thiên Kiếm… quả nhiên đang nằm trong cấm địa của Dao Trì Thánh Địa, được dùng làm lõi để trấn áp một mạch ma của Thái Cổ.

Khi Diệp Phi rút tay lại, Liễu Như Yên đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục. Linh hồn của nàng đã bị xé nát, tu vi bị phế sạch, giờ đây nàng chỉ còn là một kẻ điên khùng không hơn không kém.

“Giết nàng ta đi?” Cửu U Lão Tổ hỏi.

Diệp Phi nhìn người đàn bà đã từng là cả thế giới của mình kiếp trước, giờ đang bò lê bò càng trên bùn, miệng lảm nhảm những lời không rõ nghĩa. Sự hận thù cuồng nạo trong hắn bỗng chốc lắng xuống, thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo.

“Chết là một sự giải thoát. Để nàng ta sống như thế này, nhìn ta từng bước phá hủy Thiên Đạo Tông, phá hủy kẻ nàng ta tôn thờ, đó mới là sự trừng phạt lớn nhất.”

Diệp Phi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.

Gió ở Tây Hoang lại nổi lên, thổi tung hắc bào của hắn. Phía xa xa, một bóng hồng y rực rỡ đột ngột xuất hiện bên cạnh hồ. Tô Nguyệt Thiềm khoanh tay đứng đó, nhìn đống đổ nát và người đàn bà điên dại dưới hồ, rồi nhìn sang Diệp Phi.

“Ta cứ tưởng ngươi sẽ mềm lòng chứ.” Tô Nguyệt Thiềm cười mỉa mai, nhưng trong mắt nàng lại ánh lên một tia nể trọng.

Diệp Phi lướt qua nàng, giọng nói vọng lại theo gió: “Lòng ta đã cứng hơn kiếm từ vạn năm trước rồi. Chuẩn bị đi, mục tiêu tiếp theo là Dao Trì Thánh Địa.”

Bóng dáng của Diệp Phi dần khuất xa vào màn đêm đang bao phủ lấy Tây Hoang. Sau lưng hắn, tòa đình đổ nát hoàn toàn sụp xuống, chôn vùi khúc đàn cũ vào lòng đất bụi. Một thời đại cũ đang khép lại, và một con đường đầy máu và lửa mang tên Ma Đế đang chính thức bắt đầu.

Cùng lúc đó, tại Thiên Đạo Tông, Kim Phù Đồ đang tọa thiền đột nhiên mở bừng mắt. Một vệt máu đỏ tươi chảy ra từ khóe môi hắn. Bức tượng đá khắc hình Liễu Như Yên trong điện thờ đột nhiên nứt toác rồi vỡ vụn thành trăm mảnh.

“Vô dụng!” Kim Phù Đồ rít qua kẽ răng, sát khí kinh thiên động địa bộc phát làm sụp đổ cả một góc đại điện. “Diệp Phi… Ngươi giỏi lắm. Nếu đã vậy, ta sẽ để cả Thương Khung Giới này tống táng theo ngươi!”

Tiếng gầm thét của Kim Phù Đồ vang vọng khắp đỉnh núi thiêng, dự báo cho một cơn bão táp kinh hoàng sắp sửa ập đến toàn bộ tu chân giới. Ma đạo tranh phong, càn khôn nghịch chuyển, ai mới là người cuối cùng đứng vững trên đỉnh vinh quang?

Hết chương 73.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8