Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 74: Nhát Kiếm Đau Lòng**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:38:17 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 74: NHÁT KIẾM ĐAU LÒNG**

Trăng treo trên đỉnh Tây Hoang mang một màu đỏ bầm như máu loãng. Gió rít qua những khe đá cằn cỗi, âm thanh tựa hồ tiếng vạn quỷ than khóc giữa bãi tha ma. Trong đống đổ nát của một ngôi đình cổ, không khí đặc quánh sát ý, khiến ngay cả những loài yêu thú ẩn nấp quanh đó cũng phải thu mình, không dám phát ra nửa tiếng động.

Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào tung bay theo gió. Tay phải hắn cầm Trảm Thiên Kiếm, mũi kiếm chúc xuống đất, máu dọc theo lưỡi kiếm màu xám tro nhỏ từng giọt, từng giọt lên nền đá lạnh. Trước mặt hắn, Liễu Như Yên – người từng là biểu tượng của sự thuần khiết, Tiên tử cao cao tại thượng của Dao Trì Thánh Địa – lúc này đang quỳ sụp dưới đất.

Bộ tiên y trắng muốt đã bị xé rách nhiều chỗ, dính đầy bụi trần và vết máu khô khốc. Mái tóc dài vốn được búi gọn gàng bằng trâm ngọc giờ xõa tung, che khuất một phần khuôn mặt đang tái nhợt vì kinh hoàng. Đôi mắt nàng ta vốn dĩ chỉ chứa đựng vẻ cao ngạo và lãnh đạm, nay lại tràn ngập sự không tin nổi và một nỗi sợ hãi thẳm sâu.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Giọng Liễu Như Yên run rẩy, từng từ thoát ra đều mang theo sự đứt quãng.

Nàng ta không thể hiểu nổi. Tại sao một đệ tử ngoại môn của Hỏa Long Tông, một kẻ mà trong mắt nàng chỉ là hạt bụi bên đường, lại có thể thi triển ra thứ kiếm ý khủng khiếp đến thế? Thứ kiếm ý đó không chỉ lạnh lẽo, mà nó còn mang theo một sự quen thuộc khiến linh hồn nàng ta phải run rẩy mỗi khi chạm mặt.

Diệp Phi bước lên một bước. Tiếng gót giày chạm vào đá vụn vang lên khô khốc giữa màn đêm tĩnh lặng. Hắn nhìn xuống nàng ta bằng ánh mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, nơi đó không có oán hận cuồng nạo, chỉ có một sự lạnh lẽo đến thấu xương.

"Ngươi hỏi ta là ai sao?" Diệp Phi khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không hề chạm tới đáy mắt. "Chẳng lẽ nhát kiếm ban nãy vẫn chưa khiến trí nhớ của Dao Trì tiên tử hồi phục? Hay là… sau một ngàn năm làm vật nuôi của Kim Phù Đồ, ngươi đã quên mất hương vị của Trảm Thiên Kiếm rồi?"

Nghe đến cái tên "Trảm Thiên Kiếm" và mốc thời gian "một ngàn năm", đồng tử của Liễu Như Yên co rụt lại đến cỡ hạt kim. Toàn thân nàng ta run bắn lên như bị điện giật.

"Một ngàn năm… Trảm Thiên Kiếm… Không! Không thể nào! Hắn đã chết rồi! Chính tay ta đã đâm vào tim hắn! Hắn đã bị Thiên Đạo xóa sổ, ngay cả tro cốt cũng không còn!"

Liễu Như Yên gào lên, điên cuồng lắc đầu như muốn phủ nhận sự thật đang hiện hữu trước mắt. Ký ức về một ngàn năm trước, vào ngày định mệnh ấy, lại hiện về như một cơn ác mộng kinh hoàng. Nàng thấy mình đứng cạnh Kim Phù Đồ, thấy chính bàn tay này đã đâm thanh kiếm vào ngực người đàn ông từng yêu thương mình nhất, chỉ để đổi lấy một lời hứa hẹn về con đường trường sinh bất tử.

"Ngươi nói đúng, hắn đã chết." Diệp Phi cúi xuống, dùng lưỡi kiếm sắc lạnh nâng cằm nàng ta lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn. "Lạc Vân Tiêu đã chết trong nhát kiếm của ngươi. Nhưng hôm nay, Diệp Phi đứng đây để đòi lại món nợ đó."

"Vụt!"

Một tia kiếm mang màu đen kịt xẹt qua. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.

"Phập!"

Tiếng kim loại xuyên thấu nhục thân vang lên giữa đêm đen lạnh lẽo. Liễu Như Yên không kịp kêu lên một tiếng, đôi mắt trợn trừng nhìn xuống lồng ngực mình.

Mũi Trảm Thiên Kiếm đâm xuyên qua ngực trái của nàng ta, ngay tại vị trí mà một ngàn năm trước, nàng đã từng đâm vào ngực Lạc Vân Tiêu. Vị trí chính xác không lệch nửa phân, sâu sắc và dứt khoát.

Máu đỏ từ miệng vết thương tuôn ra, thấm đẫm hắc bào của Diệp Phi và chảy dài theo lưỡi kiếm gãy. Một cảm giác lạnh lẽo từ mũi kiếm truyền vào, nhưng nó không trực tiếp lấy đi sinh mạng của nàng. Thay vào đó, một luồng khí tức "Nghịch Chuyển" tàn bạo tràn vào kinh mạch, giống như hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm linh hồn.

"Nhát kiếm này, là trả cho tấm lòng của Lạc Vân Tiêu năm đó." Giọng Diệp Phi trầm thấp, vang lên ngay sát bên tai nàng ta, dịu dàng nhưng đầy chết chóc.

Liễu Như Yên há hốc miệng, máu từ miệng phun ra, tay nàng ta bám chặt lấy cánh tay Diệp Phi, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn, nhưng hắn hoàn toàn không có cảm giác.

"Tại sao… tại sao không giết ta?" Nàng ta thều thào, nước mắt hòa cùng máu tươi lăn dài trên má.

Diệp Phi từ từ rút kiếm ra. Tiếng lưỡi kiếm ma sát với xương cốt khiến người ta phải rợn tóc gáy. Hắn nhìn vũng máu dưới chân, khẽ lắc đầu:

"Giết ngươi? Như vậy quá hời cho ngươi rồi. Ta muốn ngươi phải sống, để nhìn thấy kẻ ngươi tôn thờ như thần linh là Kim Phù Đồ bị ta dẫm nát dưới chân. Ta muốn ngươi phải chứng kiến Dao Trì Thánh Địa mà ngươi đánh đổi cả lương tâm để bám lấy, từng chút từng chút một sụp đổ."

Diệp Phi vung kiếm, một luồng ma khí đen đặc bao bọc lấy Trảm Thiên Kiếm, xóa sạch dấu vết máu tươi. Hắn đứng thẳng dậy, bóng dáng sừng sững giữa thiên địa như một vị thần cai quản cái chết.

"Ngươi nghĩ Kim Phù Đồ thực lòng yêu ngươi sao? Liễu Như Yên, ngươi tự phụ cả đời, nhưng hóa ra lại là kẻ ngu ngốc nhất. Hắn giữ ngươi lại bên cạnh, ban cho ngươi tài nguyên, thăng cho ngươi làm Thánh nữ, không phải vì nhan sắc hay tình cảm của ngươi."

Diệp Phi tiến lại gần, ghé sát tai nàng ta, buông ra một sự thật tàn khốc như nhát kiếm vừa rồi:

"Ngươi mang trong mình Thủy Linh Căn tinh khiết nhất. Kim Phù Đồ tu luyện *Thôn Phệ Linh Căn*, hắn đang dùng đạo thuật nuôi dưỡng ngươi như nuôi một con heo béo. Chờ đến ngày hắn đại công cáo thành, bước vào độ kiếp, ngươi chính là 'lò luyện' tuyệt hảo nhất để hắn hiến tế, gánh chịu thiên kiếp thay cho hắn. Trong mắt hắn, ngươi chưa từng là đạo lữ, chỉ là một viên thuốc trường sinh có hơi ấm mà thôi."

"Không… không thể nào… Phù Đồ ca ca… hắn đối với ta…" Liễu Như Yên sụp đổ hoàn toàn. Niềm tin cuối cùng – thứ đã khiến nàng ta phản bội cả thế giới một ngàn năm trước – đang bị lời nói của Diệp Phi xé nát thành từng mảnh vụn.

Nàng ta muốn phủ nhận, muốn mắng nhiếc Diệp Phi là kẻ lừa dối, nhưng sâu trong trực giác, nàng ta hiểu những lời này là thật. Tại sao bao nhiêu năm qua tu vi của nàng lại đình trệ dù dùng bao nhiêu tiên dược? Tại sao mỗi khi cùng Kim Phù Đồ song tu, nàng lại cảm thấy mệt mỏi rã rời như bị rút cạn tinh huyết?

Tất cả đã có lời giải, một lời giải đẫm máu.

"Sống đi, Liễu Như Yên. Sống với vết sẹo này trong tim, và sự thật này trong đầu." Diệp Phi lạnh lùng xoay người. "Ta đã phá hủy linh căn của ngươi. Từ nay về sau, ngươi chỉ là một phế nhân không hơn không kém. Để xem, Thiên Đạo Tông cao quý và Kim Phù Đồ quân tử của ngươi, có chứa chấp một phế nhân đã bị kẻ thù nhơ nhuốc hay không."

Hắn bước đi giữa đống đổ nát, từng bước một dứt khoát không hề ngoảnh đầu lại. Phía sau lưng hắn, Liễu Như Yên ngửa mặt lên trời, phát ra một tiếng cười đau đớn đến thấu tận trời xanh, rồi lịm đi giữa vũng máu và bùn lầy.

Tô Nguyệt Thiềm đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng khoanh tay, đôi mắt tím nhạt khẽ lay động. Khi Diệp Phi bước tới gần, nàng mới nhẹ giọng hỏi:

"Ngươi thật sự để nàng ta lại đó? Kim Phù Đồ sẽ phái người đến đón nàng ta thôi."

"Đón về thì sao?" Diệp Phi dừng bước, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những ngọn núi huyền bí của Thánh Vực. "Một quân cờ đã hỏng, Kim Phù Đồ sẽ không giữ lại lâu. Hắn càng cố che giấu sự thối nát của mình, thì cái thối nát đó sẽ càng lan nhanh ra khắp Thiên Đạo Tông. Ta chỉ đang ném một mồi lửa vào đống rơm khô thôi."

Tô Nguyệt Thiềm khẽ rùng mình. Nàng đã từng thấy nhiều ma đầu giết người như ngoé, nhưng chưa thấy ai có thể dùng sự im lặng và sống sót để tra tấn kẻ thù tàn nhẫn như người đàn ông trước mặt.

"Đi thôi." Diệp Phi nói, thanh kiếm Trảm Thiên đột nhiên thu lại vào hư không. "Mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thiên Kiếm đã cảm ứng được. Nó đang ở Dao Trì Thánh Địa. Chúng ta sẽ đến đó sớm hơn bọn họ nghĩ."

"Đến lúc đó, ta muốn cả Thương Khung Giới phải hiểu rằng: Thiên Đạo có thể nghịch, nhưng Ma Đế không thể khinh!"

Dưới ánh trăng máu của Tây Hoang, bóng hai người trải dài rồi tan biến vào màn đêm sương mù. Gió vẫn thổi, cát bụi dần lấp đi dấu vết của trận chiến, chỉ còn lại người đàn bà nằm đó như một chứng tích cho sự tàn khốc của nhân quả. Càn khôn đã bắt đầu nghịch chuyển, và nhát kiếm ngày hôm nay chỉ là tiếng chuông mở màn cho một bản hùng ca nhuốm máu bắt đầu vang lên khắp Cửu Châu Thập Địa.

Tại Thánh Vực Thiên Đạo Tông, sâu trong linh địa kín nhất.

Kim Phù Đồ vốn đang trầm mặc bỗng nhiên phun ra một ngụm máu đen. Hắn đưa tay chạm vào trái tim mình, nơi có một sợi chỉ linh hồn kết nối với Liễu Như Yên. Sợi chỉ ấy vừa đứt đoạn, mang theo một nỗi oán hận thâm sâu truyền vào thần thức hắn.

"Diệp… Phi…"

Kim Phù Đồ nghiến răng, sát khí xông lên tận mây xanh làm rúng động cả một phương trời. Bầu trời Thánh Vực vốn trong xanh như ngọc bích, bỗng nhiên có sấm sét xé toạc màn mây, một điềm báo đại hung đang hiện rõ ngay tại trung tâm của chính đạo.

Thế gian này, hòa bình giả tạo đã kéo dài quá lâu rồi. Đã đến lúc phải dùng máu của những kẻ giả tạo để gột rửa lại sự thối nát của trời đất. Và Diệp Phi – Cửu U Ma Đế tái thế – chính là người sẽ cầm thanh kiếm định mệnh ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8