Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 75: Sự Thật Về Vụ Phản Bội**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:38:59 | Lượt xem: 2

Gió rít gào qua những vách đá dựng đứng của Thiên Tuyết Phong, nơi cao nhất thuộc ngoại vi Dao Trì Thánh Địa. Tuyết trắng xóa bay lả tả, nhưng vừa chạm đến bán kính mười trượng quanh Diệp Phi liền tan chảy thành hơi nước, rồi lại bị đóng băng thành những hạt mạt đen kịt bởi ma khí u uẩn phát ra từ người hắn.

Đối diện với hắn, Liễu Như Yên đứng đó, tà áo trắng tinh khôi của nàng đã nhuốm những vệt máu tươi đỏ thẫm. Gương mặt nàng vốn thanh cao như đóa sen tuyết, giờ đây lại tái nhợt, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Thanh kiếm Trường Hồng trong tay nàng, vốn là chí bảo của Dao Trì, lúc này lại rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu rên rỉ trước uy áp của một Ma Đế trọng sinh.

"Liễu Như Yên, một kiếm kiếp trước, ta đã trả xong ở Tây Hoang." Diệp Phi chậm rãi bước tới, mỗi bước chân đều khiến mặt đất nứt toác, "Nhưng nợ máu của mười vạn đệ tử Vạn Ma Điện năm đó, ai sẽ trả đây?"

Giọng nói của hắn lạnh lẽo như từ cửu u địa ngục truyền về, mang theo một sức mạnh chấn nhiếp linh hồn. Liễu Như Yên lùi lại một bước, ánh mắt nàng tràn đầy sự hỗn loạn. Nàng nhìn nam tử trước mắt, người mang khuôn mặt xa lạ nhưng đôi mắt ấy, khí thế ấy, chính là cơn ác mộng lẫn niềm đau giằng xé nàng suốt ngàn năm qua.

"Vân Tiêu… là huynh thật sao?" Nàng khẽ thầm thì, gọi cái tên kiếp trước của hắn.

"Câm miệng! Ngươi không xứng đáng gọi cái tên đó!" Diệp Phi quát lớn, tay phải hắn đột ngột vươn ra.

Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ hắc ám ma khí lập tức bóp chặt lấy cổ Liễu Như Yên, nhấc bổng nàng lên không trung. Ma khí sắc lẹm như những con rắn độc, từ bàn tay kia luồn lách vào kinh mạch của nàng, tàn phá mọi hàng rào phòng ngự tiên lực. Liễu Như Yên nghẹt thở, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên, đôi chân vùng vẫy vô vọng trong hư không.

Diệp Phi tiến sát lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào đồng tử của nàng. Hắn muốn thấy sự sợ hãi, muốn thấy sự hối hận tột cùng trong lòng người đàn bà đã từng khiến hắn tôn thờ hơn cả tính mạng. Thế nhưng, trong khoảnh khắc giao thoa ánh mắt ấy, Diệp Phi bỗng khựng lại.

Dưới tác động của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết đang vận hành ở tầng thứ cao nhất, thị giác của hắn không còn nhìn vào thể xác mà nhìn thấu vào tận sâu trong thức hải của đối phương.

Trong vùng không gian linh hồn trắng xóa của Liễu Như Yên, hắn không thấy một mảnh tâm hồn vẹn toàn. Thay vào đó, hắn nhìn thấy những xiềng xích màu vàng kim rực rỡ, được bện từ những phù văn Thiên Đạo cổ xưa, đang quấn chặt lấy Nguyên Thần của nàng. Những sợi xích ấy không chỉ giam cầm, mà còn liên tục đâm xuyên qua hồn phách nàng, giống như một loại ký sinh trùng hút lấy linh tính.

"Đây là…" Diệp Phi đồng tử co rụt lại, "Thiên Đạo Chân Linh Ấn?"

Hắn không lạ gì thuật pháp này. Đây là cấm thuật tàn độc nhất của Thiên Đạo Tông, chỉ dành cho những "công cụ" quan trọng nhất. Kẻ bị trúng ấn này, bề ngoài vẫn có tư duy độc lập, vẫn có cảm xúc, nhưng vào những thời điểm mấu chốt, mọi hành động và suy nghĩ của họ sẽ bị kẻ thi triển điều khiển mà chính bản thân họ cũng không hề hay biết. Họ sẽ tin rằng đó chính là ý nguyện của mình.

Diệp Phi đột ngột buông tay, Liễu Như Yên ngã quỵ xuống lớp tuyết lạnh giá, ho sặc sụa.

"Vân… Vân Tiêu… giết ta đi… làm ơn…" Liễu Như Yên ôm lấy đầu mình, những giọt lệ chảy dài trên má, "Ta không muốn… không muốn làm hại huynh lần nữa… Trong đầu ta… có tiếng nói… nó bảo ta phải giết huynh…"

"Im lặng!" Diệp Phi gầm lên, nhưng lần này trong giọng nói không còn là sát ý đơn thuần, mà là một sự bàng hoàng cực độ.

Hắn ngồi thụp xuống, tay đặt lên đỉnh đầu Liễu Như Yên. Mặc cho nàng chống cự trong vô thức, Diệp Phi ép buộc luồng thần thức bá đạo của mình thâm nhập vào Thức Hải của nàng. Hắn muốn xác nhận một sự thật, một sự thật có thể làm sụp đổ hoàn toàn mối thù mà hắn đã mang theo suốt một ngàn năm.

Càng đi sâu vào trong, Diệp Phi càng thấy lạnh người. Tại tâm điểm của Nguyên Thần Liễu Như Yên, hắn nhìn thấy một ký ức bị phong ấn bởi hào quang của Kim Phù Đồ. Hắn dùng sức mạnh Nghịch Chuyển Càn Khôn, bạo liệt phá tan lớp màng bảo vệ ấy.

Một khung cảnh từ một ngàn năm trước hiện ra…

Trong một mật thất ngập tràn hào quang thần thánh của Thiên Đạo Tông, Kim Phù Đồ – khi đó vẫn còn là một vị sư huynh đáng kính của giới tu tiên – đang đứng trước Liễu Như Yên đang bất tỉnh.

"Như Yên, đừng trách ta. Lạc Vân Tiêu quá mạnh, hắn không chịu quy thuận Thiên Đạo Minh, vậy thì hắn phải chết. Mà muốn hắn chết, chỉ có ngươi mới làm được." Kim Phù Đồ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như gió mùa xuân nhưng lời nói lại lạnh thấu xương tủy.

Hắn ta đưa tay kết ấn, một con dấu vàng rực hiện ra giữa không trung rồi từ từ lặn sâu vào trán Liễu Như Yên.

"Từ nay về sau, tình yêu ngươi dành cho hắn sẽ là độc dược. Mỗi khi ngươi nhìn thấy hắn, sâu trong tiềm thức của ngươi sẽ nảy sinh một ý niệm: Hắn là kẻ thù của đại giới, là ma đầu phải bị tiêu diệt. Ngươi sẽ đâm hắn một kiếm vào lúc hắn yếu nhất, và ngươi sẽ tin rằng đó là vì chính nghĩa, vì cứu khổ phò nguy."

Ký ức chuyển sang đêm trước ngày Diệp Phi phi thăng kiếp trước.

Liễu Như Yên ngồi bên cửa sổ, tay cầm đoản kiếm, nước mắt không ngừng rơi mà chính nàng cũng không hiểu tại sao. Nàng lẩm bẩm: "Vân Tiêu là ma… hắn sẽ hủy diệt thế giới… mình phải ngăn hắn lại… mình yêu hắn, nên mình phải cứu hắn khỏi sự đọa lạc này…"

Đó không phải là sự phản bội của lòng người. Đó là sự thao túng của vận mệnh.

Diệp Phi thu hồi thần thức, cơ thể hắn lảo đảo suýt ngã. Tuyết rơi càng lúc càng nặng hạt, phủ đầy trên vai hắc bào của hắn. Hắn nhìn người phụ nữ đang co quắp dưới chân mình, kẻ mà hắn đã căm hận đến xương tủy, kẻ mà hắn đã thề sẽ khiến nàng phải nếm trải mọi nỗi thống khổ trên đời.

Hóa ra, nàng cũng chỉ là một quân cờ tội nghiệp. Một quân cờ bị bẻ cong tâm trí để trở thành nhát đao chí mạng đâm vào người nàng yêu nhất.

"Kim Phù Đồ…"

Diệp Phi nghiến răng, từng chữ thốt ra như mang theo máu. Ma khí trên người hắn bỗng nhiên biến đổi, từ màu đen u tối chuyển sang một màu xám xịt hỗn loạn của sự phẫn nộ cùng cực. Cả ngọn Thiên Tuyết Phong rung chuyển dữ dội như thể không chịu nổi sức ép từ nội tâm của một Ma Đế đang phát điên.

Hắn tưởng mình đã thấu hiểu nhân gian, tưởng mình đã nhìn thấu chính tà, nhưng hóa ra hắn vẫn đánh giá thấp sự tàn độc của cái gọi là "Thiên Đạo". Để tiêu diệt một Ma Đế, chúng không ngại hủy hoại tâm hồn của một nữ nhân trong sạch, không ngại dùng tình yêu đẹp đẽ nhất làm bàn đạp cho âm mưu bẩn thỉu nhất.

"Như Yên." Diệp Phi khàn giọng gọi.

Liễu Như Yên ngước nhìn hắn, ánh mắt nàng trong một thoáng chốc được sự Nghịch Chuyển công pháp của Diệp Phi bảo vệ mà trở nên thanh tỉnh. Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc nhưng đầy đau đớn của hắn, nàng đưa bàn tay run rẩy chạm vào gấu áo hắn.

"Huynh đã biết rồi sao?" Nàng nghẹn ngào, "Mỗi đêm… mỗi đêm trong suốt ngàn năm qua, ta đều mơ thấy ngày hôm đó. Ta thấy thanh kiếm của mình xuyên qua tim huynh, thấy ánh mắt huynh nhìn ta đầy thất vọng. Ta muốn hét lên rằng không phải ta, nhưng tâm trí ta lại nói rằng ta đã làm đúng. Ta đã sống trong cái địa ngục ấy suốt một ngàn năm… Vân Tiêu, ta đau lắm…"

Diệp Phi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng. Trảm Thiên Kiếm đột nhiên xuất hiện, vang lên những tiếng rền rĩ đau thương.

"Ta sẽ giết hắn." Diệp Phi nói, giọng hắn bình thản đến đáng sợ, cái loại bình thản trước khi cơn bão hủy thiên diệt địa ập đến. "Ta sẽ không chỉ giết hắn, ta sẽ lột da, rút gân, nghiền nát linh hồn hắn dưới Cửu U Tuyền để hắn nếm trải nỗi đau của nàng gấp vạn lần."

"Đừng… huynh không đấu lại hắn đâu…" Liễu Như Yên lo lắng, "Hắn hiện tại đã hòa mình vào Thiên Đạo, hắn chính là ý chí của thế giới này. Huynh càng mạnh, sự bài xích của Thiên Đạo lên người huynh càng lớn."

"Vậy thì ta sẽ nghịch chuyển cái Thiên Đạo này!" Diệp Phi đứng phắt dậy, hào quang hắc bạch lưỡng sắc xung quanh hắn bùng phát, xé toạc màn mây đen trên đỉnh núi, để lộ ra một khoảng trời đêm đầy sao lấp lánh nhưng lạnh lẽo.

"Cái thế giới này nếu lấy sự dối trá làm nền tảng, lấy sự hy sinh của kẻ vô tội làm vinh quang, vậy thì nó không đáng để tồn tại. Ta muốn lập lại càn khôn, muốn dùng ma hỏa này thiêu rụi mọi thứ thần thánh ngụy tạo kia!"

Trong chiếc nhẫn cổ, Cửu U Lão Tổ vốn luôn trầm mặc nãy giờ mới lên tiếng, giọng ông mang theo sự trầm trọng chưa từng có: "Diệp Phi, ngươi đã thấy sự thật, nhưng sự thật này nặng nề hơn ngươi tưởng. Thiên Đạo Chân Linh Ấn của Kim Phù Đồ không chỉ là một cái ấn. Hắn đã liên kết sinh mệnh của Liễu Như Yên với khí vận của Thiên Đạo Tông. Nếu ngươi cưỡng ép phá giải, nàng sẽ chết ngay lập tức. Nếu ngươi giết Kim Phù Đồ khi nàng vẫn còn bị khống chế, linh hồn nàng sẽ tiêu tán theo hắn."

Bàn tay Diệp Phi siết chặt chuôi kiếm đến mức bật máu.

"Lão tổ, ý ngài là…"

"Ngươi cần mảnh vỡ thứ hai của Trảm Thiên Kiếm. Chỉ có kiếm ý thực sự của nó mới có thể cắt đứt sợi dây nhân quả mà không làm tổn thương nguyên thần. Và mảnh vỡ đó… nó nằm ngay trong lòng bàn tay của Kim Phù Đồ, chính là 'Trấn Thiên Ngọc' mà hắn luôn mang theo bên mình."

Diệp Phi nhìn về phía Thánh Vực, nơi lấp lánh ánh hào quang hoàng kim giả dối. Ánh mắt hắn hiện lên một sự kiên định đến điên cuồng.

Hắn cúi xuống, bế thốc Liễu Như Yên lên. Nàng quá nhẹ, nhẹ như một chiếc lá sắp lìa cành sau trận bão tuyết.

"Như Yên, đừng sợ. Kiếp trước huynh bảo vệ không được nàng, để nàng thành quân cờ của bọn chúng. Kiếp này, dù phải lật đổ cả bầu trời, dù phải đối đầu với toàn bộ chúng sinh, huynh cũng sẽ đem nàng trở về."

Liễu Như Yên tựa đầu vào ngực hắn, nơi vốn đã lạnh lẽo nhưng lúc này dường như lại ấm áp lạ thường. Nàng khép đôi mắt lại, cảm thấy một sự bình yên mà nàng đã đánh mất từ một ngàn năm trước.

Từ phía sau, một bóng đỏ lướt tới, Tô Nguyệt Thiềm xuất hiện với ánh mắt phức tạp. Nàng đã chứng kiến tất cả từ xa, nhìn thấy một Ma Đế vốn luôn lạnh lùng quyết đoạn lại bộc lộ sự yếu lòng và đau đớn như vậy.

"Ngươi định mang nàng ta đi?" Tô Nguyệt Thiềm hỏi, giọng nàng có chút gì đó không đành lòng.

"Nàng ta không còn là người của Dao Trì nữa." Diệp Phi không quay đầu lại, bước đi vững chãi trên lớp tuyết dày. "Nàng là người của ta. Kể từ giây phút này, bất cứ kẻ nào ngăn cản ta đưa nàng đi, bất kể là Tiên hay Ma, ta đều sẽ giết sạch."

Tô Nguyệt Thiềm thở dài một tiếng, nhưng rồi lại mỉm cười đầy ma mị: "Đúng là phong thái của người mà ta chọn. Được thôi, Vạn Ma Điện đã sẵn sàng cho một cuộc đổ máu lớn nhất lịch sử. Ta đã bí mật tập hợp yêu chúng ở phía nam, chỉ chờ một lệnh của ngươi là sẽ tấn công Thánh Vực."

Diệp Phi dừng bước, nhìn lên mặt trăng đang bị mây mù che khuất một nửa.

"Kim Phù Đồ muốn dùng chúng sinh làm tế đàn để phi thăng làm Thần? Vậy thì ta sẽ dùng máu của hắn để tế thanh kiếm này."

Trên đỉnh Thiên Tuyết Phong, gió tuyết đột ngột ngừng bặt, nhưng một bầu không khí áp bách gấp trăm lần bắt đầu lan tỏa ra khắp Cửu Châu. Mọi tu sĩ đại năng ở các tông môn chính đạo lúc này đều cảm thấy một nỗi bất an không tên dâng lên trong lòng. Họ nhìn về phía hướng Bắc, nơi ma khí và tiên khí đang giao hòa tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.

Họ không biết rằng, một sự thật kinh thiên động địa đã được phơi bày. Một ván cờ kéo dài ngàn năm đã bắt đầu bước vào những nước cờ cuối cùng.

Diệp Phi bước đi, mỗi dấu chân trên tuyết của hắn đều hóa thành màu vàng đen rực rỡ. Hắn không còn là đệ tử phế vật của Hỏa Long Tông, cũng không còn đơn thuần là bóng ma của Ma Đế kiếp trước.

Hắn là người Nghịch Thiên.

Trong vòng tay hắn, Liễu Như Yên khẽ mấp máy môi, một lời hứa của quá khứ bỗng dưng vọng lại trong Thức Hải của hai người: "Dù trời đất sụp đổ, dù luân hồi cách biệt, ta vẫn sẽ tìm thấy nàng."

"Tìm thấy rồi." Diệp Phi thầm nói trong lòng, sát khí trong mắt biến thành một ngọn lửa đen vĩnh cửu. "Giờ là lúc bắt chúng phải trả giá."

Màn đêm trùm xuống Thương Khung Giới, nhưng sâu trong bóng tối ấy, một bình minh của máu và lửa đang chực chờ bùng nổ. Sự thật về vụ phản bội không kết thúc một mối thù, mà nó khởi đầu cho một cuộc báo thù còn tàn khốc và hoành tráng hơn gấp bội. Thiên địa càn khôn, kể từ đêm nay, chính thức bắt đầu nghịch chuyển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8